Viết bài văn tả ông em đang đọc báo>
- Ông em năm nay bao nhiêu tuổi? - Em thường thấy ông đọc báo vào thời gian nào? - Vì sao hình ảnh ông đọc báo khiến em yêu thích và nhớ mãi?
Dàn ý
I. Mở bài
- Ông em năm nay bao nhiêu tuổi?
- Em thường thấy ông đọc báo vào thời gian nào?
- Vì sao hình ảnh ông đọc báo khiến em yêu thích và nhớ mãi?
II. Thân bài
1. Tả khái quát hình dáng của ông
- Ông có dáng người như thế nào? (cao, gầy, hơi còng…?)
- Mái tóc của ông ra sao? (bạc trắng, thưa…?)
- Khuôn mặt ông có đặc điểm gì? (phúc hậu, nhiều nếp nhăn…?)
2. Tả ông khi đang đọc báo
- Trang phục của ông như thế nào khi đọc báo?
- Ông ngồi ở đâu? (ghế gỗ, bàn trà, cạnh cửa sổ…?)
- Dáng ngồi của ông như thế nào? (chậm rãi, ung dung…?)
- Khuôn mặt ông lúc đọc báo ra sao?
- Đôi mắt ông có chăm chú không?
- Ông có đeo kính lão không?
- Khi đọc tin thú vị, ông có biểu cảm gì? (mỉm cười, gật đầu…?)
3. Tả hành động của ông khi đọc báo
- Ông cầm tờ báo như thế nào?
- Ông lật từng trang báo ra sao?
- Thỉnh thoảng ông có đọc thành tiếng không?
- Ông có vừa uống trà vừa đọc báo không?
- Không gian xung quanh lúc ấy như thế nào?
4. Tả tính cách và thói quen của ông qua việc đọc báo
- Việc đọc báo cho thấy ông là người như thế nào? (ham hiểu biết, yêu thích tin tức…?)
- Ông có thường kể cho con cháu nghe những điều thú vị không?
- Em học được điều gì từ ông?
III. Kết bài
- Nêu tình cảm của em dành cho ông
- Em mong ông sẽ luôn như thế nào?
Bài siêu ngắn
Ông nội là người mà em rất kính yêu. Em thích nhất là hình ảnh ông ngồi đọc báo mỗi buổi sáng.
Ông em đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc ông bạc trắng và khuôn mặt có nhiều nếp nhăn hiền hậu. Mỗi sáng, ông thường ngồi ở chiếc ghế gần cửa sổ để đọc báo. Ông mặc bộ quần áo giản dị và đeo chiếc kính lão quen thuộc. Khi đọc báo, ông rất chăm chú. Đôi mắt sau cặp kính nhìn kỹ từng dòng chữ. Thỉnh thoảng, ông khẽ gật đầu hoặc mỉm cười khi đọc được tin thú vị. Đôi bàn tay ông chậm rãi lật từng trang báo nghe sột soạt. Bên cạnh ông luôn có một chén trà nóng tỏa hương thơm nhẹ.
Em rất yêu quý hình ảnh ông đọc báo mỗi ngày. Em mong ông luôn khỏe mạnh và vui vẻ bên con cháu.
Mẫu 1 Bài tham khảo
Ông nội là người mà em rất kính yêu. Mỗi buổi sáng, em thường thích ngắm nhìn hình ảnh ông ngồi đọc báo bên hiên nhà. Dáng vẻ chăm chú và điềm đạm của ông luôn khiến em cảm thấy thật gần gũi và ấm áp.
Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Ông có dáng người hơi gầy và lưng đã còng xuống theo năm tháng. Mái tóc ông bạc trắng như cước. Khuôn mặt ông có nhiều nếp nhăn nhưng lúc nào cũng hiền từ và phúc hậu. Đôi mắt ông không còn tinh nhanh như trước nên khi đọc báo, ông phải đeo chiếc kính lão quen thuộc. Mỗi sáng, sau khi tập thể dục và uống một chén trà nóng, ông thường ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ để đọc báo. Ông mặc bộ quần áo màu nâu giản dị. Ánh nắng buổi sáng nhẹ nhàng chiếu lên mái tóc bạc khiến ông trông thật hiền hậu.
Ông cầm tờ báo rất cẩn thận bằng đôi bàn tay gầy gầy nhưng vẫn nhanh nhẹn. Khi đọc, ông hơi cúi đầu, đôi mắt chăm chú nhìn từng dòng chữ qua cặp kính lão. Thỉnh thoảng, ông khẽ gật đầu khi đọc được một tin hay. Có lúc ông lại mỉm cười vui vẻ, lúc thì trầm ngâm suy nghĩ. Tiếng giấy báo sột soạt hòa cùng mùi trà thơm khiến không gian buổi sáng trở nên thật yên bình. Em thích nhất là dáng vẻ chậm rãi của ông khi lật từng trang báo. Mọi cử chỉ của ông đều nhẹ nhàng và thong thả. Đôi khi, ông còn gọi em lại để kể cho em nghe những tin tức thú vị. Giọng ông chậm rãi và ấm áp khiến em thích thú lắng nghe. Nhìn ông đọc báo mỗi ngày, em cảm nhận được ông là người rất ham hiểu biết và yêu thích việc cập nhật tin tức. Em cũng học được ở ông thói quen chăm đọc sách báo để mở mang kiến thức.
Em rất yêu quý hình ảnh ông ngồi đọc báo mỗi buổi sáng. Đó là khoảnh khắc bình dị nhưng vô cùng đẹp đẽ trong lòng em. Em mong ông luôn khỏe mạnh để mãi ở bên gia đình.
Mẫu 2 Bài tham khảo
Ông em trước đây là thầy giáo, vì thế mà tuy tuổi đã cao nhưng ông vẫn thường hay đọc sách báo. Ông thường dạy em đọc sách báo nhiều sẽ giúp em mở mang được đầu óc và tăng cường tư duy. Chẳng thế mà trong nhà em có hẳn một kệ sách rất lớn.
Ông em năm nay đã gần 70 tuổi. Khuôn mặt của ông đã in hằn những vết tích của thời gian. Những nếp nhăn trên vầng trán cao, những chấm đồi mồi trên hai gò má ngày càng nhiều hơn. Tóc ông đã bạc đi nhiều và đôi mắt ông cũng không còn tinh anh như hồi còn trẻ nữa. Nhưng em vẫn thấy ông em đẹp lão lắm.
Ông em sinh hoạt rất điều độ. Ngày nào cũng như ngày nào, buổi sáng ông thường dậy sớm tập thể dục. Sau bữa sáng cùng cả nhà ông lại vào thư phòng đọc sách. Ông có một phòng đọc sách báo riêng, trước kia đó là phòng làm việc của ông. Những kệ sách cao chạm đến tận trần nhà. Phòng đọc sách của ông có một chiếc cửa sổ to, mỗi buổi sáng khi ông mở cửa sổ, ánh nắng tràn vào sáng rực cả căn phòng. Ông thường ngồi bên cửa sổ để đọc báo. Mắt ông giờ không còn nhìn rõ nữa, nên mỗi khi đọc báo ông đều phải đeo kính. Ông em rất thích đọc báo Nhân dân. Nên ông thường đặt báo theo kỳ, ngày nào cũng có người giao báo tới tận nhà. Khi ngồi đọc báo ông thường rất chăm chú. Ông cẩn thận xem trang bìa đầu tiên để theo dõi xem số báo này có những tin tức gì nổi bật. Sau đó mới lật giở những trang bên trong để đọc nội dung. Ông đọc rất chậm dãi, đôi lúc còn gật gù như tâm đắc với bài báo đó lắm. Cũng có những tin tức khiến ông không đồng tình, đôi chân mày của ông nhíu lại, khuôn mặt ông trở nên đăm chiêu hơn. Khi đọc xong tờ báo, ông lại nhẹ nhàng cẩn thận gấp đôi tờ báo lại đặt vào kệ sách nơi ông thường để những tờ báo.Ông sắp xếp chúng rất khoa học theo tờ báo, số báo và ngày phát hành của mỗi tờ báo. Chính thế mà khi muốn đọc lại hay tìm lại tờ báo nào ông thường tìm rất nhanh.
Mỗi ngày, khi đọc báo xong, sau mỗi giờ ăn cơm, ông thường mang những tin tức hôm nay ông đọc được để nói chuyện với ba mẹ em. Ngồi nghe người lớn nói chuyện chính trị, xã hội dù chẳng hiểu gì nhưng em vẫn rất thích. Ông bảo đọc báo nhiều sẽ giúp em cập nhật thông tin về nhiều mặt, mở mang được nhiều kiến thức hơn.
Ông em thích đọc báo và em cũng thích ngắm ông lúc ông đọc báo. Em yêu ông thật nhiều và mong ông khỏe, sống lâu trăm tuổi. Lúc nào đó, khi ông không thể đọc báo nữa, em sẽ đọc báo cho ông nghe.
Mẫu 3 Bài tham khảo
Đã lâu lắm rồi cánh cửa phòng sách nhà em không mở vào buổi sáng sớm. Nhìn qua cánh cửa, em thấy ông em đang ngồi ung dung đọc báo, vẫn là dáng người quen thuộc ấy bên khung cửa sổ, sao mà gần gũi và yêu thương đến thế.
Ông em năm nay đã ngoài 60 tuổi, nhưng ông vẫn khỏe và phong độ lắm. Thời gian không thể làm mất đi tinh thần lạc quan của ông. Ông em có ba người con, bố em cùng hai cô chú nữa. Ông sống cùng gia đình em, nhưng năm nào ông cũng sắp xếp thời gian đến thăm nhà các cô chú. Lần này cũng vậy, ông đi chơi mọi người trong nhà em rất nhớ ông. Bàn cờ của bố em vẫn để nguyên trong ngăn kéo, hộp trà của ông chẳng vơi đi tí nào, còn chồng báo mẹ em lại xếp gọn gàng trên kệ chờ ngày ông về.
Sáng nay, thấy cửa phòng sách mở em biết chắc ông đã về. Ông em đang ngồi đọc báo. Trên bàn, em thấy chồng báo đặt ở đó. Ông đang đọc một tờ báo Lao Động. Đôi mắt ông tuy không còn tinh tường như trước, nhưng qua cặp kính em thấy ông bình tĩnh dõi theo từng con chữ, từng dòng tin trên mặt báo. Ông đọc lần lượt từng mục trên tờ báo. Đôi bàn tay ông, cẩn thận lật giở từng trang báo. Ông em, có một thói quen, là khi đọc báo ông sẽ mở rộng cả tờ để có thể theo dõi được toàn bộ tờ báo chứ không gấp nhỏ và đọc lướt qua như bố em. Nhìn ông đọc báo, em thấy ông đang rất ung dung, tinh thần vui vẻ. Mỗi khi có tin tức gì mới, đọc xong ông đều khoe với cả nhà, ai cũng hứng thú nghe ông kể lại trong bữa sáng. Chờ ông đọc hết tờ báo, em mới chạy lại ôm chầm lấy ông. Ông bảo: “Ông nhớ cháu lắm. Hôm qua, cháu mong ông lắm hả?”. Ông xoa đầu em, rồi hai ông cháu dắt tay nhau xuống nhà ăn sáng.
Sáng nào cũng vậy, em mẹ mang báo và pha cho ông một tách trà để trên bàn làm việc. Đọc báo đã trở thành một thói quen hằng ngày của ông. Hình ảnh ông ngồi bên cửa sổ, đọc báo rất quen thuộc với cả nhà em. Em mong sao, ông em luôn vui khỏe, sống thật lâu cùng con cháu.
Mẫu 4 Bài tham khảo
Ông em là người say mê sách báo. Ông có một tủ sách lớn chiếm gần hết một bức tường phòng làm việc chung của gia đình. Sáng nào, ông em cũng đọc báo.
Ông em đã bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn phong độ, khoẻ mạnh lắm. Da ông hồng hào dù có nhiều nếp nhăn đùn lại ở đuôi mắt, khóe miệng. Tóc ông đã có nhiều sợi bạc và dù đã già, làn tóc xoăn tự nhiên của ông vẫn gợn sóng, rũ loà xoà xuống vầng trán rộng. Tia mắt ông ấm áp, vui vẻ, có chút dí dỏm, trào lộng nên nhìn cứ như mắt biết cười. Lông mày ông to như con tằm, hơi cong cong làm cho đôi mắt của ông dịu dàng hẳn đi.
Buổi sáng mát mẻ dễ chịu. Ông tập thể dục, ăn sáng xong là ngồi vào ghế tựa đọc báo. Báo ông đọc là báo Công an Thành phố. Ông đeo kính vào, chăm chú xem trang bìa rồi bắt đầu đọc từng trang bên trong. Thỉnh thoảng, đôi kính trắng trễ xuống mũi, ông lại lấy ngón tay trỏ đẩy kính lên. Ông đưa mắt xem hình minh hoạ của các báo, gật gù biểu đồng tình. Khi ông đọc báo, phòng làm việc phải được giữ yên lặng. Chúng em vào phòng phải đi nhẹ nhàng, rón rén. Ông đọc hết từng trang báo, có lúc đọc nhanh phía sau, có lúc gật gù, có lúc chặc lưỡi lắc đầu. Khi ông đọc báo xong, ông để tờ báo lên bàn rồi nói với cả nhà: “Hôm nay, báo có nhiều tin hay đấy. Ông để báo trên bàn. Hồi nào các con thích xem thì xem nhé!”. Đáp lại lời ông thường lệ là mẹ thưa: “Dạ, con cảm ơn ba.”. Ông vui vẻ đi ra hiên nhà ngắm mấy chậu hoa cảnh. Nắng lên cao một chút chiếu sáng mái tóc bạc của ông. Giữa những chậu cảnh, ông em ung dung, thư thái làm sao!
Đọc báo là thói quen tốt. Đọc báo hằng ngày giúp em cập nhật trông tin về nhiều mặt. Ở gia đình em, sau khi ông em đọc báo xong đến ba mẹ em đọc, sau rốt là hai anh em em. Ông em thích đọc báo và em cũng thích ngắm ông lúc ông đọc báo. Em yêu ông thật nhiều và mong ông khoẻ, sống lâu trăm tuổi. Lúc ấy ông già nhiều, em sẽ đọc báo cho ông nghe.
Mẫu 5 Bài tham khảo
Mỗi người ai cũng có người mà mình vô cùng yêu mến và kính trọng. Với em thì ông nội là người mà em vô cùng yêu mến.
Ông em năm nay đã 70 tuổi, tóc ông đã bạc trắng và làn da cũng nhăn nheo đi vì tuổi tác. Ông có dáng vẻ cao gầy, nước da ngăm đen vì mưa nắng. Tuy tuổi tác đã cao thế nhưng ông luôn giữ thói quen dậy sớm. Dù mùa hè hay mùa đông lúc nào ông cũng dậy sớm, khi thì đun nước pha trà khi thì tập thể dục giữ gìn sức khỏe. Ông có vài người đồng nghiệp cũ, những người đã cùng ông sát cánh đi trọn tuổi trẻ, bởi vậy mà tình bạn của các ông khăng khít lắm. Mỗi sáng, sau khi đã xong hết mọi việc ông thường mang báo ra đọc, khi thì đọc ở nhà một mình, khi thì đọc báo cùng các ông khác trong làng.
Là một người sống và tuân thủ pháp luật nên ông rất quan tâm đến pháp luật và đời sống, bởi vậy mà ông chọn cho mình báo nhân dân để đọc. Ông thường tựa mình vào ghế rồi vừa đọc báo vừa nhâm nhi tách trà. Hai tay ông cầm tờ báo, đôi mắt chăm chú đọc từng chữ, từng chữ đầy cẩn thận. Mắt ông đeo chiếc kính để nhìn rõ hơn. Cả khuôn mặt ông bừng sáng khi cầm trên tay tờ báo, đọc báo là sở thích đã trở thành thói quen mỗi sáng của ông. Ông đọc báo để cập nhật tin tức về đời sống xã hội, và rồi từ những tri thức, những kinh nghiệm của mình ông đưa ra nhận xét, đánh giá. Đôi khi ông còn nhắc nhở em về lẽ sống, lẽ phải mà em nên tuân thủ theo để trở thành một công dân tốt.
Bây giờ em đã lớn, thế nhưng không bao giờ quên được hình ảnh cần mẫn, tỉ mỉ của ông khi đọc báo. Ông đã trở thành tấm gương, là bức tượng đài vĩ đại mà em cần noi theo. Sau này em sẽ cố gắng học tập để không phụ lòng tin tưởng và răn dạy của ông.




Danh sách bình luận