1001+ bài văn tả hay nhất (mới) 200+ bài văn tả cảnh thiên nhiên hay nhất

Top 105 Bài văn tả một cảnh đẹp trên quê hương em hay nhất


I. Mở bài - Giới thiệu khái quát về quê hương em. - Dẫn dắt đến cảnh đẹp mà em muốn tả (nêu tên cảnh). - Bày tỏ cảm xúc chung của em: yêu thích, tự hào, ấn tượng sâu sắc.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu khái quát về quê hương em.

- Dẫn dắt đến cảnh đẹp mà em muốn tả (nêu tên cảnh).

- Bày tỏ cảm xúc chung của em: yêu thích, tự hào, ấn tượng sâu sắc.

II. Thân bài

1. Tả bao quát cảnh vật

- Vị trí của cảnh (ở đâu trong quê hương).

- Không gian chung: rộng hay hẹp, gần hay xa, đông hay vắng.

- Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy cảnh (màu sắc, không khí, âm thanh…).


2. Tả chi tiết cảnh vật

a. Tả cảnh thiên nhiên 

- Bầu trời (màu sắc, mây, ánh nắng…).

- Mặt đất/cảnh chính (ruộng, sông, biển, ao, núi…).

- Cây cối, hoa lá (màu sắc, hình dáng, sự chuyển động…).

- Màu sắc đặc trưng của cảnh.

- Sự thay đổi của cảnh (nếu có: sáng – trưa – chiều…).

b. Tả hoạt động của con người

- Người dân làm gì (lao động, sinh hoạt…).

- Trẻ em, người lớn xuất hiện như thế nào.

- Không khí: nhộn nhịp hay yên bình.

c. Tả âm thanh – mùi hương – cảm giác

- Âm thanh: tiếng chim, tiếng gió, tiếng nước, tiếng người…

- Mùi hương: mùi lúa, mùi hoa, mùi đất…

- Cảm giác của em khi đứng trước cảnh (mát mẻ, dễ chịu, yên bình…).

3. Tình cảm , cảm xúc của bản thân

- Em thấy cảnh đó có gì đặc biệt, đáng nhớ.

- Ý nghĩa của cảnh đối với em (gắn với tuổi thơ, kỉ niệm…).

III. Kết bài

- Khẳng định lại vẻ đẹp của cảnh vật và tình cảm của em với cảnh đẹp đó.

- Liên hệ bản thân.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Quê hương em có một cánh đồng lúa rộng lớn, đẹp nhất là vào mùa lúa chín.

Khi ấy, cả cánh đồng như khoác lên mình một tấm áo vàng óng ả. Từng bông lúa trĩu hạt cúi đầu theo làn gió nhẹ, tạo nên những làn sóng vàng nhấp nhô. Dưới ánh nắng, hạt lúa như sáng lên, lấp lánh thật đẹp mắt. Gió thổi qua mang theo hương lúa chín thơm dịu, khiến ai đi ngang cũng cảm thấy dễ chịu. 

Xa xa, những đàn chim bay về tìm ăn, chao liệng trên bầu trời trong xanh. Trên đồng, các bác nông dân đang tất bật gặt lúa, tiếng cười nói rộn ràng cả một góc trời. Những chiếc nón lá nhấp nhô giữa ruộng vàng trông thật thân thuộc. Tiếng máy gặt, tiếng nói chuyện hòa cùng tiếng gió tạo nên âm thanh vui tai. Trẻ em trong làng cũng chạy ra bờ ruộng chơi đùa, ngắm nhìn cánh đồng chín rực. Con đường làng chạy dọc theo cánh đồng cũng trở nên đẹp hơn trong sắc vàng ấy. Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng nhuộm cánh đồng thêm phần rực rỡ. Khung cảnh lúc này vừa yên bình, vừa tràn đầy sức sống. 

Nhìn cánh đồng lúa chín, em cảm nhận được công sức của người nông dân. Em rất yêu cánh đồng quê hương và luôn mong nơi đây mãi tươi đẹp như vậy.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Bình minh trên biển quê em luôn mang một vẻ đẹp dịu dàng và tràn đầy sức sống. 

Khi trời còn tờ mờ sáng, mặt biển vẫn còn chìm trong màn sương mỏng. Phía chân trời, một vệt hồng nhạt dần hiện ra, báo hiệu mặt trời sắp lên. Những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ cát, phát ra âm thanh rì rào êm tai. Không khí lúc này trong lành và mát mẻ, mang theo vị mặn đặc trưng của biển.

Rồi mặt trời từ từ nhô lên, đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ. Ánh nắng ban mai chiếu xuống mặt biển, khiến làn nước lấp lánh như dát vàng. Những chiếc thuyền đánh cá ngoài khơi dần trở về sau một đêm dài lao động. Tiếng máy thuyền, tiếng gọi nhau í ới của ngư dân làm cho không gian trở nên rộn ràng hơn. Trên bãi cát, vài người đi dạo sớm, hít thở không khí trong lành. Những chú hải âu bay lượn trên bầu trời, thỉnh thoảng sà xuống mặt nước tìm mồi.

Bình minh trên biển quê em không chỉ đẹp mà còn mang lại cảm giác bình yên và hy vọng cho một ngày mới.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Quê hương em có những dãy núi trùng điệp, tạo nên cảnh núi rừng hùng vĩ và đầy sức sống. 

Nhìn từ xa, núi nối tiếp núi, lớp cao lớp thấp như những con sóng xanh bất tận. Những cánh rừng bạt ngàn phủ kín sườn núi, màu xanh đậm nhạt đan xen rất đẹp mắt. Buổi sáng, sương mù bao phủ khiến núi rừng trở nên mờ ảo như chốn thần tiên. Khi mặt trời lên, ánh nắng len lỏi qua từng tán lá, chiếu xuống mặt đất thành những vệt sáng lung linh.

Dưới chân núi, dòng suối nhỏ chảy róc rách, nước trong vắt nhìn thấy cả những viên đá cuội. Tiếng chim hót vang vọng khắp không gian, khi trầm khi bổng như một bản nhạc của núi rừng. Những cây cổ thụ cao lớn đứng vững chãi, rễ bám sâu vào lòng đất như giữ lấy cả vùng núi. Thỉnh thoảng, một cơn gió thổi qua làm lá rừng xào xạc, tạo nên âm thanh thật sống động.

Mỗi lần được đến đây, em như được hòa mình vào thiên nhiên rộng lớn. Em càng thêm yêu và tự hào về vẻ đẹp của quê hương mình.

Bài tham khảo Mẫu 1

Quê hương em không chỉ có những cánh đồng trù phú mà còn có những dãy núi hùng vĩ, trùng điệp. Mỗi lần được đặt chân lên vùng núi ấy, em lại cảm nhận rõ rệt vẻ đẹp vừa mạnh mẽ, vừa thơ mộng của thiên nhiên. Núi rừng quê em như một bức tranh rộng lớn, nơi mà từng ngọn núi, từng tán cây đều mang trong mình sức sống mãnh liệt.

Từ xa nhìn lại, những dãy núi nối tiếp nhau như những con sóng khổng lồ đang dâng lên giữa đất trời. Núi cao, núi thấp xen kẽ, tạo nên những tầng lớp chồng lên nhau, xanh thẳm một màu. Đỉnh núi lúc nào cũng như chạm vào mây, khiến khung cảnh trở nên mờ ảo, huyền bí. Vào buổi sáng sớm, sương mù giăng kín lưng chừng núi, trông như một dải khăn trắng mềm mại quấn quanh các ngọn núi. Khi mặt trời dần lên cao, ánh nắng bắt đầu len lỏi qua từng tán lá. Những tia nắng vàng óng chiếu xuống, làm cho cả khu rừng bừng sáng. Ánh sáng ấy chiếu lên lá cây, lên thân gỗ, lên những giọt sương còn đọng lại, tạo nên vô số điểm sáng lung linh như những hạt ngọc nhỏ. Lúc này, núi rừng không còn mờ ảo nữa mà trở nên rõ nét, sống động hơn bao giờ hết.

Những cánh rừng phủ kín sườn núi với đủ loại cây lớn nhỏ. Có những cây cổ thụ cao vút, thân to phải vài người ôm mới xuể. Rễ cây bám sâu vào lòng đất, uốn lượn như những con rắn khổng lồ. Tán lá xòe rộng, xanh um, che kín cả một khoảng trời. Dưới những tán cây ấy là vô vàn cây bụi, dây leo chằng chịt, tạo nên một thế giới xanh mát và rậm rạp. Dưới chân núi, một con suối nhỏ chảy quanh co như dải lụa mềm. Nước suối trong veo, có thể nhìn thấy tận đáy với những viên sỏi đủ màu sắc. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng gió thổi qua rừng tạo nên âm thanh êm tai. Thỉnh thoảng, dòng suối vấp phải đá lớn, bọt nước tung trắng xóa, trông thật vui mắt.

Âm thanh của núi rừng rất đặc biệt. Đó là tiếng chim hót líu lo trên những cành cao, lúc trầm lúc bổng như một bản nhạc không lời. Đó còn là tiếng lá rừng xào xạc mỗi khi gió thổi qua, tiếng côn trùng rả rích trong các bụi cây. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng sống động của thiên nhiên. Không chỉ có cây cối và âm thanh, núi rừng còn có sức sống của muôn loài. Những chú chim đủ màu sắc bay lượn trên bầu trời, lúc đậu trên cành, lúc sà xuống tìm mồi. Những chú bướm rực rỡ bay dập dờn giữa các bụi hoa dại. Đôi khi, em còn bắt gặp vài chú sóc nhỏ nhanh nhẹn chuyền cành, khiến cảnh rừng càng thêm sinh động.

Xa xa, những bản làng nhỏ nép mình bên sườn núi. Những mái nhà đơn sơ ẩn hiện sau tán cây xanh. Buổi chiều, khói bếp bay lên lững lờ, hòa vào làn sương mỏng, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp, vừa yên bình. Con người nơi đây sống chan hòa với thiên nhiên, tạo nên một vẻ đẹp giản dị nhưng đầy sức hút.

Đứng giữa núi rừng rộng lớn, em cảm nhận được sự nhỏ bé của mình trước thiên nhiên. Em rất yêu cảnh núi rừng quê hương mình. Vẻ đẹp hùng vĩ ấy đã in sâu vào tâm trí em từ khi còn nhỏ. Em mong rằng thiên nhiên nơi đây sẽ luôn được bảo vệ để mãi xanh tươi, tràn đầy sức sống.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có những buổi chiều, em không vội về nhà mà thường nán lại bên bãi biển quê hương. Không phải để tắm biển hay vui chơi, mà chỉ để ngắm nhìn khoảnh khắc mặt trời lặn. Đó là lúc em cảm nhận rõ nhất vẻ đẹp dịu dàng và sâu lắng của biển cả.

Khi em đặt chân lên bãi cát, mặt trời vẫn còn treo lơ lửng trên cao nhưng đã ngả dần về phía chân trời. Ánh nắng không còn chói chang như buổi trưa mà trở nên mềm mại, ấm áp. Cả không gian như chậm lại, từng cơn gió biển thổi qua mang theo vị mặn mòi quen thuộc. Bầu trời bắt đầu chuyển màu. Từ sắc xanh trong trẻo, nó dần nhuốm vàng, rồi cam, rồi đỏ rực. Những đám mây như được nhuộm màu, lúc thì hồng nhạt, lúc lại tím sẫm. Em có cảm giác như có một họa sĩ vô hình đang vẽ nên bức tranh khổng lồ trên nền trời. Mặt biển lúc này cũng thay đổi theo màu trời. Những con sóng không còn trắng xóa mà ánh lên sắc vàng, sắc cam lấp lánh. Mỗi khi sóng vỗ vào bờ, mặt nước lại vỡ ra thành muôn mảnh ánh sáng lung linh. Nhìn từ xa, biển như được dát một lớp vàng óng ánh, vừa rực rỡ vừa huyền ảo. 

Mặt trời dần hạ thấp hơn. Từ một vầng sáng chói, nó trở thành một khối tròn đỏ rực. Ánh sáng lúc này không còn lan tỏa mạnh mẽ mà dịu đi, phủ lên cảnh vật một lớp màu ấm áp. Xa xa ngoài khơi, những chiếc thuyền đánh cá bắt đầu trở về. Bóng thuyền in đậm trên nền trời đỏ, trông nhỏ bé mà kiên cường. Tiếng máy thuyền hòa với tiếng sóng tạo nên âm thanh quen thuộc của làng biển. Trên bãi cát, vài người dân đứng đợi, ánh mắt hướng ra xa như mong chờ những chuyến về bình yên. Những cánh hải âu bay lượn trên không trung. Chúng chao liệng rồi sà xuống mặt nước, rồi lại bay lên cao. Dưới ánh hoàng hôn, đôi cánh của chúng như ánh lên sắc vàng cam, càng làm cho khung cảnh thêm phần sống động.

Gió biển lúc này thổi mạnh hơn. Từng cơn gió lùa qua mái tóc, qua làn áo, mang theo hơi nước mát lạnh. Mặt trời khi này chỉ còn lại một nửa trên đường chân trời. Nửa còn lại như đã chìm vào lòng biển sâu thẳm. Ánh sáng dần yếu đi, nhưng vẫn đủ để nhuộm đỏ cả không gian. Những con sóng dường như cũng chậm lại, nhẹ nhàng hơn, như không muốn làm vỡ đi khoảnh khắc yên bình ấy. Rồi chỉ trong chốc lát, mặt trời khuất hẳn. Nhưng ánh sáng không biến mất ngay mà còn lưu lại trên bầu trời. Một dải màu hồng tím kéo dài phía chân trời, tạo nên vẻ đẹp trầm lắng, sâu xa. Mặt biển lúc này chuyển sang màu sẫm hơn, nhưng vẫn còn ánh lên những tia sáng cuối cùng. Bãi biển dần thưa người. Tiếng cười nói nhỏ dần rồi mất hẳn. Chỉ còn lại tiếng sóng đều đặn vỗ vào bờ. Không gian trở nên yên tĩnh hơn, như đang nghỉ ngơi sau một ngày dài.

Dù mặt trời đã lặn, em vẫn cảm thấy như còn điều gì đó níu giữ. Có lẽ đó là vẻ đẹp dịu dàng của hoàng hôn, hay là cảm giác bình yên mà biển mang lại. Hoàng hôn trên biển quê em không chỉ đẹp mà còn khiến em thêm yêu quê hương mình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Không ồn ào như phố thị, quê hương em mang trong mình những vẻ đẹp giản dị mà sâu lắng. Trong số đó, dòng sông nhỏ chảy qua làng chính là nơi gắn bó với tuổi thơ của em. Đặc biệt, vào mỗi buổi sáng sớm, dòng sông hiện lên với một vẻ đẹp yên bình đến lạ.

Khi trời còn chưa sáng rõ, dòng sông đã thức dậy từ lúc nào. Một làn sương mỏng phủ lên mặt nước, khiến dòng sông trở nên mờ ảo như trong giấc mơ. Không gian lúc này thật tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước chảy khe khẽ và tiếng gió thoảng qua. Mặt nước sông phẳng lặng như một tấm gương lớn. Thỉnh thoảng, có một gợn sóng nhỏ lan ra khi một chú cá quẫy mình. Những vòng tròn nước cứ thế lan rộng rồi tan biến, trả lại sự yên ả vốn có. Hai bên bờ sông là những hàng tre xanh rì. Những thân tre cao vút, nghiêng mình soi bóng xuống dòng nước. Lá tre khẽ rung theo gió, phát ra âm thanh xào xạc nhẹ nhàng. Dưới chân tre, những bụi cỏ xanh mướt còn đẫm sương đêm, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm.

Khi mặt trời bắt đầu ló dạng, ánh sáng đầu tiên chiếu xuống dòng sông. Những tia nắng mỏng manh xuyên qua làn sương, tạo thành những dải sáng lung linh trên mặt nước. Lúc này, dòng sông như bừng tỉnh, khoác lên mình một vẻ đẹp tươi mới và đầy sức sống. Những chiếc thuyền nhỏ của người dân bắt đầu xuất hiện. Có người chèo thuyền ra giữa sông thả lưới, có người chở rau ra chợ sớm. Tiếng mái chèo khua nước, tiếng gọi nhau í ới làm cho không gian trở nên rộn ràng hơn. Trên bờ, một vài bác nông dân dắt trâu ra đồng. Tiếng bước chân chậm rãi hòa cùng tiếng nước chảy tạo nên nhịp điệu quen thuộc của làng quê. Những đứa trẻ cũng bắt đầu thức dậy, chạy ra bờ sông rửa mặt, cười nói vui vẻ. Tiếng chim hót vang lên trên những tán cây ven sông. Từng đàn chim nhỏ chuyền cành, ríu rít gọi nhau đón chào ngày mới. Âm thanh ấy làm cho bức tranh buổi sáng thêm phần sinh động và ấm áp.

Dòng sông không chỉ là cảnh đẹp mà còn là một phần cuộc sống của người dân nơi đây. Nó mang nước tưới cho đồng ruộng, mang cá tôm nuôi sống con người, và cũng mang theo bao kỉ niệm của tuổi thơ.

Em yêu biết bao dòng sông quê hương. Vẻ đẹp giản dị ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn em lớn lên từng ngày. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn sẽ nhớ mãi hình ảnh dòng sông hiền hòa trong buổi sớm tinh khôi.

Bài tham khảo Mẫu 4

Giữa lòng phố thị ồn ào, quê hương em vẫn có những khoảng lặng thật đẹp. Đó là công viên nhỏ nằm ở trung tâm thành phố, nơi em thường đến vào mỗi buổi sáng sớm. Không giống vẻ nhộn nhịp ban ngày, công viên lúc bình minh mang một vẻ đẹp trong trẻo, dịu dàng và đầy sức sống.

Khi trời còn lờ mờ sáng, công viên đã thấp thoáng bóng người. Những con đường lát đá còn ướt sương đêm, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt của những ngọn đèn chưa kịp tắt. Không gian lúc này yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng lá khẽ xào xạc và tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người dậy sớm. Những hàng cây trong công viên đứng im lặng như đang ngủ. Lá cây còn đọng sương, từng giọt nhỏ lấp lánh như những viên pha lê. Khi có cơn gió thoảng qua, những giọt sương rung rinh rồi rơi xuống đất, tạo nên cảm giác mát mẻ và trong lành. Ở giữa công viên là một hồ nước nhỏ. Mặt hồ phẳng lặng như gương, in rõ bóng cây và bầu trời phía trên. Một vài chú cá bơi lội dưới nước, thỉnh thoảng nổi lên tạo thành những gợn sóng nhỏ lan tỏa khắp mặt hồ.

Khi ánh mặt trời bắt đầu ló rạng, công viên như bừng tỉnh. Ánh nắng đầu tiên chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng dài trên lối đi. Không gian dần trở nên ấm áp hơn, rực rỡ hơn. Lúc này, người đến công viên ngày càng đông. Các bác lớn tuổi đi tập thể dục, đi bộ hoặc tập dưỡng sinh. Những bước chân chậm rãi, đều đặn như nhịp sống nhẹ nhàng của buổi sáng. Một vài người trẻ chạy bộ quanh công viên, gương mặt tràn đầy năng lượng. Tiếng cười nói bắt đầu vang lên. Nhóm người tập thể dục trò chuyện rôm rả, tiếng gọi nhau thân quen khiến không gian thêm phần ấm áp. Những đứa trẻ theo bố mẹ ra công viên chơi đùa, chạy nhảy trên bãi cỏ xanh mướt. Ở một góc công viên, vài người đang ngồi đọc sách hoặc uống cà phê. Họ lặng lẽ tận hưởng không khí trong lành của buổi sáng. Khung cảnh ấy khiến em cảm nhận được sự bình yên giữa lòng thành phố đông đúc.

Em rất yêu công viên thành phố quê hương mình. Nơi đây đã mang đến cho em những buổi sáng trong lành và đầy năng lượng. Em mong rằng công viên sẽ luôn được giữ gìn xanh sạch đẹp để mãi là điểm đến quen thuộc của mọi người.

Bài tham khảo Mẫu 5

Giữa lòng thủ đô nhộn nhịp, Hồ Gươm như một khoảng lặng dịu dàng, nơi lưu giữ vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa hiện đại. Đặc biệt, khi đêm xuống, nơi đây lại khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn khác, lung linh và huyền ảo.

Khi hoàng hôn vừa tắt, bầu trời dần chuyển sang màu tím sẫm. Những ánh đèn xung quanh hồ bắt đầu được thắp lên. Từng dải ánh sáng vàng dịu nhẹ phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên những vệt lung linh như những dải lụa mềm. Mặt hồ lúc này không còn xanh trong như ban ngày mà trở nên thẫm màu hơn. Những gợn sóng nhỏ lăn tăn làm cho ánh đèn trên mặt nước rung rinh, lúc sáng, lúc mờ, tạo nên vẻ đẹp rất huyền ảo. Nhìn từ xa, mặt hồ như một tấm gương khổng lồ phản chiếu cả thành phố về đêm.

Nổi bật giữa hồ là Tháp Rùa cổ kính. Dưới ánh đèn vàng, tháp hiện lên trầm mặc, uy nghiêm. Bóng tháp in xuống mặt nước, tạo thành một hình ảnh vừa quen thuộc, vừa thiêng liêng. Xa hơn một chút là Cầu Thê Húc đỏ rực nối liền với Đền Ngọc Sơn. Khi đèn được thắp sáng, cây cầu như một dải lụa đỏ vắt ngang mặt hồ. Dòng người đi lại trên cầu khiến khung cảnh trở nên sinh động hơn nhưng vẫn giữ được nét thanh lịch vốn có.

Không gian xung quanh hồ dần trở nên nhộn nhịp. Người dân và du khách tản bộ trên những con đường ven hồ. Có người đi dạo, có người tập thể dục, có người dừng lại chụp ảnh để lưu giữ khoảnh khắc đẹp. Tiếng cười nói rộn ràng nhưng không hề ồn ào, mà hòa vào không gian tạo nên sự ấm áp, gần gũi. Những hàng cây ven hồ đứng im lặng dưới ánh đèn. Lá cây khẽ rung theo làn gió đêm, tạo nên âm thanh xào xạc nhẹ nhàng. Gió từ mặt hồ thổi lên mang theo hơi nước mát lạnh, khiến không khí trở nên dễ chịu hơn.

Ở một góc hồ, vài nghệ sĩ đường phố đang biểu diễn. Tiếng đàn, tiếng hát vang lên, ngân nga trong không gian yên tĩnh của đêm. Những giai điệu ấy như làm cho cảnh vật thêm phần thơ mộng và lãng mạn. Những quán cà phê ven hồ cũng sáng đèn. Mọi người ngồi trò chuyện, ngắm cảnh, thưởng thức ly nước mát trong không khí đêm dịu nhẹ. Ánh đèn từ các quán hắt ra càng làm cho không gian thêm lung linh. Dòng người vẫn chậm rãi di chuyển, không vội vã như ban ngày. Tất cả tạo nên một nhịp sống rất riêng của thành phố về đêm.

Đứng bên hồ vào buổi tối, em cảm nhận rõ sự giao hòa giữa cổ kính và hiện đại. Những công trình xưa cũ vẫn đứng đó, lặng lẽ giữa dòng chảy của thời gian. Trong khi đó, cuộc sống xung quanh vẫn tiếp diễn, sôi động nhưng không làm mất đi vẻ yên bình vốn có.

Hồ Gươm không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là biểu tượng của thủ đô. Nơi đây lưu giữ bao kỉ niệm, bao câu chuyện lịch sử và cũng là nơi gắn bó với đời sống thường ngày của con người.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong rất nhiều cảnh đẹp của thủ đô, có một nơi không chỉ đẹp mà còn thiêng liêng và đầy ý nghĩa. Đó chính là Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh - nơi an nghỉ của vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Mỗi lần đến đây, em đều cảm nhận được một không gian vừa trang nghiêm, vừa bình yên đến lạ.

Từ xa, lăng Bác hiện lên sừng sững, uy nghi giữa quảng trường rộng lớn. Công trình được xây bằng đá xám, vững chãi, tạo cảm giác bền bỉ và trường tồn theo thời gian. Phía trước lăng là Quảng trường Ba Đình rộng mênh mông. Những thảm cỏ xanh được cắt tỉa gọn gàng, chia thành từng ô vuông đều đặn. Con đường dẫn vào lăng thẳng tắp, hai bên là hàng cây xanh tươi, đứng nghiêm trang như những người lính canh gác.

Không gian nơi đây luôn sạch sẽ và ngăn nắp. Dù có rất đông người đến tham quan, mọi người đều đi lại nhẹ nhàng, nói chuyện nhỏ tiếng. Ai cũng giữ cho mình một thái độ trang nghiêm khi bước vào khu vực linh thiêng này. Trên bậc thềm của lăng, những chiến sĩ tiêu binh đứng gác. Họ mặc quân phục chỉnh tề, dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt nghiêm nghị. Mỗi cử chỉ của họ đều dứt khoát, chính xác, thể hiện sự tôn kính đối với Bác.

Vào những ngày đặc biệt và đầu tuần, lễ thượng cờ diễn ra trước lăng thu hút rất nhiều người đến xem. Khi lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên trong tiếng nhạc hùng tráng, tất cả mọi người đều đứng nghiêm trang. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Xung quanh lăng là những hàng cây xanh mát. Những tán cây tỏa bóng rộng, mang lại không khí trong lành, dễ chịu. Gió nhẹ thổi qua, lá cây khẽ rung, tạo nên âm thanh xào xạc rất nhẹ. Phía sau lăng là khu vườn cây với nhiều loài cây quý được trồng từ khắp mọi miền đất nước. Mỗi cây đều mang một ý nghĩa riêng, tượng trưng cho tình cảm của đồng bào cả nước dành cho Bác.

Gần đó là Phủ Chủ tịch và Nhà sàn Bác Hồ – nơi Bác từng sống và làm việc. Những công trình giản dị ấy càng làm nổi bật cuộc sống thanh bạch, giản đơn của Người. Dòng người vào viếng lăng luôn nối dài. Mọi người xếp hàng ngay ngắn, trật tự, kiên nhẫn chờ đến lượt mình. Dù phải chờ đợi lâu, ai cũng giữ thái độ nghiêm túc và thành kính.

Khi bước vào bên trong lăng, không khí trở nên mát lạnh và tĩnh lặng. Ánh đèn dịu nhẹ chiếu xuống, tạo cảm giác trang nghiêm. Ai nấy đều bước đi nhẹ nhàng, không nói chuyện, giữ trọn sự tôn kính. Hình ảnh Bác Hồ – vị lãnh tụ vĩ đại như vẫn hiện hữu trong lòng mỗi người. Không chỉ là một công trình kiến trúc, nơi đây còn là biểu tượng của lòng biết ơn và sự kính trọng của nhân dân đối với Bác.

Em rất yêu và trân trọng nơi này. Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là một phần thiêng liêng của Tổ quốc. Những trang lịch sử hào hùng như hiện về, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em phải cố gắng học tập và rèn luyện.

Bài tham khảo Mẫu 7

Không phải là những nơi xa xôi, đối với em, vẻ đẹp của quê hương đôi khi chỉ nằm ngay trên con đường quen thuộc mỗi ngày. Mỗi mùa lúa chín, em lại háo hức bước ra cánh đồng phía cuối làng, nơi lưu giữ những hình ảnh giản dị mà thân thương nhất.

Từ đầu làng, con đường đất dẫn ra đồng đã nhuốm một màu vàng óng. Hai bên đường, những bông lúa chín cúi đầu như đang chào đón người đi. Gió thổi nhẹ làm cả cánh đồng dập dềnh như sóng biển, tạo nên một khung cảnh vừa rộng lớn, vừa mềm mại. Càng đi sâu vào trong, em càng cảm nhận rõ vẻ đẹp của cánh đồng. Những thửa ruộng nối tiếp nhau, kéo dài đến tận chân trời. Màu vàng của lúa chín trải rộng khắp nơi, xen lẫn là màu xanh còn sót lại của những đám lúa chưa gặt. Tất cả hòa quyện tạo thành một bức tranh thiên nhiên sống động.

Mỗi bông lúa đều nặng trĩu hạt. Hạt lúa mẩy, căng, xếp thành từng hàng đều đặn. Thân lúa cong xuống như mang trong mình niềm vui của một mùa bội thu. Dưới ánh nắng, những hạt lúa ánh lên màu vàng óng, lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Gió là người bạn không thể thiếu của cánh đồng. Mỗi khi gió thổi qua, cả cánh đồng lại rì rào như đang trò chuyện. Âm thanh ấy vừa nhẹ nhàng, vừa êm ái, khiến ai ai cũng cảm thấy thật dễ chịu. Trên bầu trời, những cánh cò trắng bay lượn. Chúng chao liệng, rồi nhẹ nhàng đáp xuống những thửa ruộng để kiếm ăn. Hình ảnh đàn cò nổi bật trên nền vàng của lúa chín càng làm cho bức tranh quê thêm phần sinh động.

Không chỉ có thiên nhiên, con người cũng góp phần làm nên vẻ đẹp của cánh đồng. Các bác nông dân đang tất bật thu hoạch. Người thì gặt lúa, người thì bó lại thành từng bó nhỏ. Tiếng cười nói rộn ràng vang lên giữa không gian rộng lớn. Những chiếc nón lá nhấp nhô trên cánh đồng như những điểm nhấn quen thuộc. Dưới cái nắng nhẹ của buổi sáng, ai cũng làm việc hăng say nhưng vẫn vui vẻ. Mồ hôi thấm ướt lưng áo nhưng trên khuôn mặt vẫn ánh lên niềm hạnh phúc. Ở một góc ruộng, vài đứa trẻ đứng xem người lớn làm việc. Chúng chạy nhảy, nô đùa trên bờ ruộng, tiếng cười trong trẻo vang xa. Cảnh tượng ấy khiến cánh đồng không chỉ đẹp mà còn tràn đầy sức sống.

Hương lúa chín lan tỏa khắp không gian. Đó là mùi thơm dịu nhẹ, vừa quen thuộc, vừa dễ chịu. Mỗi khi hít một hơi thật sâu, em cảm nhận được cả hương vị của quê hương trong đó. Cánh đồng lúa chín không chỉ đẹp mà còn là biểu tượng của sự cần cù, chịu khó của người nông dân. Đó là thành quả của bao ngày lao động vất vả, là niềm hy vọng cho một cuộc sống ấm no.

Em rất yêu cánh đồng quê hương mình. Vẻ đẹp giản dị ấy đã gắn bó với em từ thuở nhỏ và sẽ mãi là một phần không thể thiếu trong kí ức. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn sẽ nhớ mãi hình ảnh cánh đồng lúa chín vàng óng, trải dài đến tận chân trời.

Bài tham khảo Mẫu 8

Có những hình ảnh đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong lòng mỗi người. Đối với em, đó chính là đầm sen nở rộ trước cổng làng, nơi mỗi khi hè về lại khoe sắc rực rỡ, dịu dàng và thanh khiết.

Hương sen thoang thoảng trong không khí, ùi hương ấy không nồng nàn mà nhẹ nhàng, thanh mát, khiến lòng người trở nên dễ chịu lạ thường. Đầm sen trải rộng như một tấm thảm xanh khổng lồ. Những chiếc lá sen to tròn, xanh mướt, nổi bật trên mặt nước phẳng lặng. Lá sen vươn cao, xòe rộng như những chiếc ô che nắng cho cả mặt đầm. Giữa biển lá xanh ấy, những bông sen nổi bật lên thật duyên dáng. Có bông đã nở to, cánh hoa xếp đều, ôm lấy nhụy vàng bên trong. Màu hồng của hoa sen dịu dàng, không quá rực rỡ nhưng lại vô cùng cuốn hút. Nhụy sen vàng tươi nằm giữa lòng hoa, tỏa ra một vẻ đẹp tinh tế. Dưới ánh nắng sớm, từng cánh hoa mỏng manh như phát sáng, lung linh như được phủ một lớp sương nhẹ.

Bên cạnh những bông sen đã nở rộ là những nụ sen chúm chím. Chúng e ấp, khép mình trong lớp cánh xanh non, như những cô gái còn ngại ngùng. Chỉ chờ thêm vài ngày nữa, chúng sẽ bung nở, góp phần làm đầm sen thêm rực rỡ. Những giọt sương đọng trên lá sen tròn xoe như những viên ngọc nhỏ. Khi gió nhẹ thổi qua, giọt sương lăn tròn trên mặt lá rồi rơi xuống nước, tạo nên những vòng sóng nhỏ lan rộng. Mặt nước trong đầm yên ả, phản chiếu hình ảnh của lá và hoa sen. Thỉnh thoảng, một chú cá quẫy mình làm mặt nước gợn lên, khiến bức tranh tĩnh lặng trở nên sinh động hơn. Gió thổi qua đầm sen mang theo hương thơm dịu nhẹ. Những cánh hoa khẽ rung rinh, như đang thì thầm trò chuyện cùng nhau. Cả đầm sen như sống động hơn trong từng nhịp gió.

Không chỉ có sen, đầm còn là nơi sinh sống của nhiều loài sinh vật nhỏ. Những chú chuồn chuồn đậu trên đầu cành sen, đôi cánh mỏng rung nhẹ. Những chú bướm bay dập dờn, tìm đến những bông hoa để hút mật. Trên cao, tiếng chim hót vang lên líu lo. Âm thanh ấy hòa cùng tiếng gió và tiếng nước tạo thành một bản nhạc thiên nhiên êm dịu.

Đối với em, đầm sen không chỉ đẹp mà còn rất gần gũi. Nó gắn liền với những buổi sáng trong lành, những lần cùng bạn bè chạy nhảy quanh bờ đầm. Đầm sen trước cổng làng chính là niềm tự hào của quê hương em. Nó không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là biểu tượng của sự trong sáng, giản dị và thuần khiết.

Bài tham khảo Mẫu 9

Không phải nơi nào cũng có những nét sinh hoạt độc đáo như miền Tây sông nước. Trong số đó, chợ nổi là một cảnh đẹp đặc biệt mà ai một lần được chứng kiến cũng khó quên. Hình ảnh chợ nổi vào buổi sáng sớm luôn mang một sức hấp dẫn riêng, vừa nhộn nhịp, vừa gần gũi.

Trời còn chưa sáng rõ, mặt sông đã thấp thoáng những chiếc ghe, chiếc thuyền. Làn sương sớm phủ nhẹ lên mặt nước, khiến khung cảnh trở nên mờ ảo. Không gian yên tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa một nhịp sống đang dần thức giấc. Khi ánh mặt trời bắt đầu ló dạng, chợ nổi cũng dần trở nên nhộn nhịp hơn. Những chiếc ghe từ khắp nơi đổ về, tụ lại giữa dòng sông. Mỗi chiếc ghe chở một loại hàng hóa khác nhau: nào là trái cây, rau củ, nào là hoa, là gạo.

Điều đặc biệt ở chợ nổi là người bán treo hàng hóa của mình lên một cây sào cao. Nhìn từ xa, chỉ cần nhìn vào cây sào ấy là có thể biết ghe đó bán gì. Những quả dứa vàng, chùm chuối xanh, trái xoài chín… đung đưa trong gió trông thật bắt mắt. Mặt sông lúc này không còn yên ả nữa mà trở nên sôi động. Những chiếc ghe chen nhau, di chuyển chậm rãi. Sóng nước lăn tăn, vỗ nhẹ vào mạn thuyền tạo nên âm thanh rì rào quen thuộc.

Tiếng nói cười, tiếng gọi nhau í ới vang lên khắp nơi. Người mua, người bán trao đổi hàng hóa nhanh chóng nhưng vẫn giữ được sự thân thiện, chân chất. Không khí buôn bán vừa tấp nập, vừa ấm áp tình người. Có những chiếc ghe nhỏ len lỏi giữa dòng chợ, bán đồ ăn sáng. Mùi bún, mùi phở, mùi cà phê lan tỏa trong không khí. Người ta vừa ăn sáng, vừa trò chuyện, tạo nên một khung cảnh rất đời thường mà đáng yêu.

Ánh nắng buổi sớm chiếu xuống mặt sông, làm cho nước lấp lánh như được dát vàng. Những chiếc ghe, những con người, tất cả đều như hòa vào trong ánh sáng ấy, tạo nên một bức tranh sống động. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những chiếc thuyền khẽ nghiêng. Những trái cây treo trên sào đung đưa theo gió, càng làm cho cảnh chợ thêm phần sinh động.

Chợ nổi không chỉ là nơi buôn bán mà còn là nét văn hóa đặc trưng của miền Tây. Nó phản ánh cuộc sống gắn bó với sông nước của người dân nơi đây, đó là sự cần cù, chịu khó của con người miền Tây. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, họ vẫn luôn vui vẻ, lạc quan. Em mong rằng nét đẹp này sẽ luôn được giữ gìn để mãi là niềm tự hào của quê hương Việt Nam.

Bài tham khảo Mẫu 10

Nếu hoàng hôn mang đến vẻ đẹp trầm lắng thì bình minh trên biển lại đem đến một sức sống mới mẻ và tràn đầy hy vọng. Khoảnh khắc mặt trời mọc trên biển quê hương luôn là cảnh tượng đẹp nhất trong ngày.

Khi trời vẫn còn tối mờ, không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng sóng vỗ đều đặn vào bờ. Những con sóng nhẹ nhàng xô vào cát rồi lại rút ra, để lại những vệt nước loang loáng dưới ánh sáng yếu ớt. Trên bầu trời, một vài vì sao còn sót lại đang dần mờ đi. Phía chân trời bắt đầu xuất hiện một vệt sáng nhạt, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Làn gió biển thổi nhẹ, mang theo vị mặn quen thuộc và cảm giác mát lạnh.

Dần dần, bầu trời chuyển sang màu hồng nhạt. Những đám mây mỏng như được nhuộm một lớp màu dịu dàng. Mặt biển lúc này vẫn còn tối nhưng đã ánh lên những tia sáng đầu tiên. Rồi mặt trời từ từ nhô lên. Ban đầu chỉ là một vệt đỏ nhỏ, sau đó lớn dần thành một nửa hình tròn. Cuối cùng, mặt trời hiện ra trọn vẹn, đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ. Ánh nắng ban mai chiếu xuống mặt biển, tạo nên vô số tia sáng lấp lánh. Nước biển như được dát vàng, vừa rực rỡ vừa huyền ảo. Những con sóng cũng trở nên rõ nét hơn, nối tiếp nhau xô vào bờ không ngừng nghỉ.

Không gian bắt đầu trở nên sống động. Những chiếc thuyền đánh cá ngoài khơi lần lượt trở về sau một đêm dài. Bóng thuyền in trên mặt nước, di chuyển chậm rãi nhưng chắc chắn. Tiếng máy thuyền, tiếng gọi nhau của ngư dân vang lên phá tan sự tĩnh lặng ban đầu. Trên bãi cát, người dân bắt đầu ra đón thuyền, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Những chú hải âu bay lượn trên bầu trời. Chúng chao liệng rồi sà xuống mặt nước tìm mồi. Dưới ánh nắng sớm, đôi cánh của chúng như ánh lên sắc vàng nhạt rất đẹp.

Gió biển lúc này thổi mạnh hơn. Từng cơn gió mang theo hơi nước mát lạnh làm dịu đi cái nóng của mặt trời đang lên. Bãi biển dần đông người hơn. Có người đi dạo, có người tập thể dục, có người chỉ đứng lặng ngắm cảnh. Ai cũng như muốn tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc đẹp đẽ này. Tiếng cười nói vang lên rộn ràng, hòa cùng tiếng sóng biển tạo nên một không gian đầy sức sống. Những đứa trẻ chạy nhảy trên cát, để lại những dấu chân nhỏ xinh. Mặt trời lên cao hơn, ánh sáng trở nên rực rỡ. Mặt biển chuyển sang màu xanh trong, sóng vỗ mạnh hơn. Cảnh vật lúc này hoàn toàn bừng tỉnh, tràn đầy năng lượng.

Em rất yêu cảnh biển lúc bình minh. Vẻ đẹp ấy vừa rực rỡ, vừa dịu dàng, khiến em không thể nào quên. Em mong rằng mình sẽ luôn được ngắm nhìn khoảnh khắc tuyệt vời này trên quê hương thân yêu.

Bài tham khảo Mẫu 11

Có những buổi sáng, chỉ cần nhắm mắt lại, em vẫn có thể “nhìn thấy” quê hương mình hiện ra trong sắc xanh mướt dịu dàng. Không phải màu xanh của biển, cũng không phải màu xanh của đồng lúa, mà là màu xanh trùng điệp của những đồi chè trải dài bất tận.

Đồi chè quê em nằm uốn lượn theo triền đồi, lớp lớp nối tiếp nhau như những làn sóng xanh. Nhìn từ xa, cả vùng như được phủ một tấm thảm khổng lồ mềm mại và tươi mát. Khi bình minh vừa hé, đồi chè còn chìm trong làn sương mỏng. Sương phủ nhẹ lên từng búp chè, khiến chúng trở nên mờ ảo như trong một bức tranh thủy mặc. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng gió khẽ lướt qua lá. Những luống chè được trồng ngay ngắn, uốn cong mềm mại theo sườn đồi. Mỗi hàng chè như một nét vẽ đều đặn, tạo nên sự hài hòa, cân đối cho cả khung cảnh.

Khi ánh nắng đầu tiên xuất hiện, những giọt sương trên lá chè bắt đầu lấp lánh. Từng giọt nhỏ như những viên pha lê trong suốt, phản chiếu ánh sáng lung linh. Màu xanh của chè thật đặc biệt. Đó là màu xanh non của những búp chè mới nhú, màu xanh đậm của lá già, tất cả hòa quyện tạo nên một sắc xanh vừa dịu mắt, vừa tràn đầy sức sống. Gió nhẹ thổi qua, cả đồi chè rung rinh như đang thì thầm trò chuyện. Âm thanh xào xạc của lá hòa cùng tiếng chim hót tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng của thiên nhiên.

Trên những lối nhỏ giữa đồi chè, người dân bắt đầu ra hái chè. Họ đội nón, đeo giỏ sau lưng, đôi tay thoăn thoắt hái từng búp chè non. Những động tác quen thuộc, nhanh nhẹn thể hiện sự gắn bó lâu đời với nghề. Tiếng nói cười vang lên giữa không gian yên tĩnh làm cho đồi chè trở nên sống động hơn. Dù công việc vất vả, nhưng ai cũng giữ được nét vui tươi, giản dị. Thỉnh thoảng, một cơn gió mạnh hơn thổi qua làm những luống chè nghiêng mình. Từng đợt sóng xanh dập dềnh nối tiếp nhau, trông như biển xanh đang chuyển động.

Xa xa, những ngọn đồi nối tiếp nhau, thấp thoáng trong làn sương. Cả không gian rộng lớn mà vẫn mang lại cảm giác gần gũi, thân quen. Không khí nơi đây thật trong lành. Đến trưa, ánh nắng trở nên rực rỡ hơn. Đồi chè lúc này như bừng sáng, màu xanh càng thêm tươi tắn. Những người hái chè vẫn miệt mài làm việc, tạo nên một bức tranh lao động đầy sức sống. Chiều xuống, ánh nắng dịu dần. Đồi chè khoác lên mình một màu vàng nhẹ, trầm lắng hơn. Những bóng người kéo dài trên triền đồi, tạo nên một khung cảnh thật nên thơ. Khi ngày dần tắt, đồi chè lại trở về với vẻ yên tĩnh ban đầu. Gió nhẹ, sương bắt đầu buông xuống, phủ lên những luống chè một lớp màn mỏng.

Đối với em, đồi chè không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là một phần của cuộc sống. Nó gắn liền với con người, với lao động và với những kỉ niệm thân thương. Màu xanh của đồi chè – không rực rỡ nhưng bền bỉ, không ồn ào nhưng sâu lắng  như chính tình yêu quê hương lặng lẽ mà không bao giờ phai nhạt.

Bài tham khảo Mẫu 12

Có những âm thanh chỉ cần nghe một lần cũng đủ khiến người ta nhớ mãi. Với em, đó là tiếng nước đổ ào ạt giữa núi rừng, âm thanh của con thác quê hương. Không cần nhìn thấy trước, chỉ cần nghe thôi, em cũng biết mình đang đứng rất gần một vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên.

Con thác nằm ẩn mình giữa những dãy núi xanh ngắt. Từ xa nhìn lại, dòng nước trắng xóa đổ xuống như một dải lụa khổng lồ vắt ngang lưng chừng núi. Cảnh tượng ấy vừa mạnh mẽ, vừa mềm mại, khiến ai cũng phải dừng chân ngắm nhìn. Khi đến gần hơn, âm thanh của thác nước càng trở nên rõ ràng. Tiếng nước đổ vang vọng khắp không gian, lúc ầm ào dữ dội, lúc lại rì rào như lời thì thầm của núi rừng. Dòng nước từ trên cao tuôn xuống không ngừng nghỉ. Những làn nước trắng xóa va vào vách đá, tung bọt lên như những bông hoa nhỏ li ti. Ánh nắng chiếu vào khiến những hạt nước lấp lánh như kim cương.

Dưới chân thác là một hồ nước trong xanh. Mặt nước lúc yên ả, lúc lại gợn sóng khi dòng thác đổ xuống. Nhìn xuống đáy, có thể thấy rõ những viên đá tròn nhẵn, đủ màu sắc nằm im lặng dưới nước. Xung quanh thác là cây cối xanh tươi. Những tán cây lớn che bóng mát, giữ cho không khí luôn dịu mát. Dây leo quấn quanh thân cây, tạo nên một khung cảnh hoang sơ và đầy sức sống.

Gió từ thác thổi ra mang theo hơi nước mát lạnh. Đứng gần thác, em cảm nhận rõ những giọt nước li ti bám lên da, mang lại cảm giác dễ chịu. Những chú chim rừng bay lượn quanh thác. Tiếng hót của chúng vang lên, hòa cùng tiếng nước tạo nên một bản nhạc thiên nhiên sống động. Thỉnh thoảng, vài chú bướm sặc sỡ bay lượn quanh những bụi hoa ven suối. Màu sắc rực rỡ của chúng làm cho khung cảnh thêm phần tươi vui. Ánh nắng chiếu qua tán lá, tạo thành những vệt sáng đan xen trên mặt đất. Không gian vừa sáng, vừa mát, vừa mang vẻ bí ẩn của núi rừng.

Đứng trước con thác, em cảm nhận được sự hùng vĩ của thiên nhiên. Dòng nước mạnh mẽ không ngừng chảy, như mang theo sức sống bất tận. Không chỉ đẹp, con thác còn mang lại cảm giác bình yên. Dù âm thanh có lúc dữ dội, nhưng lại khiến tâm hồn em trở nên thư thái.

Con thác như một món quà mà thiên nhiên ban tặng cho quê hương em. Nó không chỉ làm đẹp thêm cảnh vật mà còn là nơi để con người tìm về với thiên nhiên. Mỗi lần đến đây, em lại cảm thấy mình nhỏ bé trước thiên nhiên rộng lớn. Nhưng cũng chính lúc đó, em lại thêm yêu và trân trọng quê hương mình hơn.

Có thể sau này em sẽ đi nhiều nơi, thấy nhiều cảnh đẹp khác nhau. Nhưng âm thanh của dòng thác, hình ảnh dòng nước trắng xóa giữa núi rừng vẫn sẽ luôn ở lại trong trí nhớ.

Bài tham khảo Mẫu 13

Nếu có ai hỏi em rằng quê hương đẹp nhất vào lúc nào, em sẽ không ngần ngại mà trả lời: đó là khi những thửa ruộng bậc thang khoác lên mình sắc màu rực rỡ. Không cần những công trình đồ sộ, chính những đường nét uốn lượn của đất trời đã tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.

Những thửa ruộng bậc thang nằm men theo sườn núi, xếp tầng tầng lớp lớp như những bậc thang dẫn lên trời. Nhìn từ xa, cả một vùng núi như được chạm khắc bởi bàn tay tài hoa của con người. Vào mùa lúa chín, ruộng bậc thang khoác lên mình màu vàng óng ả. Màu vàng ấy trải dài từ chân núi lên đến đỉnh cao, tạo thành một dải lụa mềm mại uốn lượn theo địa hình. Mỗi thửa ruộng là một ô màu riêng biệt. Có nơi vàng rực, có nơi còn phảng phất màu xanh. Tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh đa sắc, vừa rực rỡ, vừa hài hòa.

Dưới ánh nắng, những bông lúa chín nặng trĩu cúi đầu. Từng hạt lúa mẩy, chắc, như kết tinh từ bao ngày lao động vất vả của người nông dân. Gió thổi qua, cả cánh đồng bậc thang dập dềnh như sóng. Những làn sóng vàng nối tiếp nhau lan rộng, tạo nên một cảnh tượng vô cùng sống động.

Con đường nhỏ men theo sườn núi uốn lượn giữa các thửa ruộng. Người dân đi lại trên những con đường ấy, dáng người nhỏ bé giữa thiên nhiên rộng lớn nhưng lại rất hài hòa. Trên ruộng, những người nông dân đang tất bật thu hoạch. Họ cúi mình gặt lúa, rồi bó lại thành từng bó nhỏ. Những chiếc gùi sau lưng dần đầy lên theo từng nhịp tay. Tiếng nói cười vang lên giữa núi rừng. Dù công việc vất vả, nhưng ai cũng vui vẻ vì mùa màng bội thu. Những giọt mồ hôi lấp lánh dưới nắng như minh chứng cho sự cần cù, chịu khó.

Xa xa, những mái nhà nhỏ nằm nép mình bên sườn núi. Khói bếp bay lên, hòa vào không gian tạo nên một khung cảnh ấm áp, thân thuộc. Trên bầu trời, những đám mây trắng trôi lững lờ. Ánh nắng chiếu xuống làm cho ruộng bậc thang càng thêm rực rỡ. Buổi sáng, sương mù phủ nhẹ lên các thửa ruộng, tạo nên vẻ đẹp huyền ảo. Những bậc ruộng lúc ẩn lúc hiện như trong một bức tranh cổ tích. Màu vàng của lúa nổi bật trên nền xanh của núi rừng, tạo nên sự tương phản đầy cuốn hút. Khi chiều xuống, ánh nắng dịu lại, nhuộm vàng cả không gian. Những thửa ruộng như được phủ thêm một lớp ánh sáng ấm áp, trầm lắng hơn.

Những thửa ruộng bậc thang không chỉ là cảnh đẹp mà còn là kết quả của bao công sức lao động. Đó là sự sáng tạo của con người để thích nghi với thiên nhiên. Em rất tự hào về vẻ đẹp ấy bởi vì đó không chỉ là cảnh đẹp, mà còn là linh hồn của quê hương, nơi lưu giữ bao giọt mồ hôi, bao niềm hy vọng và cả những ước mơ giản dị của con người nơi đây.

Bài tham khảo Mẫu 14

Có những nơi không cần ồn ào mà vẫn khiến lòng người rung động. Có những con phố không cần rộng lớn mà vẫn chứa đựng cả một bầu trời ký ức. Đối với em - một người con sinh ra và lớn lên ở Hà Nội thì khu phố cổ của quê hương chính là một nơi như thế, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều như chạm vào thời gian.

Buổi sáng sớm, phố cổ còn chìm trong sự yên tĩnh. Những con đường nhỏ hẹp uốn lượn như những dải lụa, nối liền các dãy nhà cổ kính. Mặt đường còn vương hơi sương, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm. Hai bên phố là những ngôi nhà mái ngói rêu phong. Những bức tường vàng đã nhuốm màu thời gian, có chỗ bong tróc, nhưng lại tạo nên một vẻ đẹp rất riêng. Những ô cửa gỗ khép hờ, như vẫn còn giữ lại những câu chuyện xưa cũ. Khi ánh nắng bắt đầu len lỏi qua những mái nhà, phố cổ dần bừng tỉnh. Ánh sáng vàng nhạt phủ lên từng mái ngói, từng bức tường, khiến mọi thứ trở nên ấm áp hơn.

Những hàng quán nhỏ bắt đầu mở cửa. Tiếng kéo cửa, tiếng bày biện đồ đạc vang lên nhẹ nhàng. Mùi thức ăn sáng như phở, bún, bánh mì lan tỏa trong không khí, khiến con phố trở nên gần gũi và thân quen. Người dân bắt đầu đi lại. Có người gánh hàng rong, có người đạp xe chậm rãi. Những chiếc xe cũ kĩ lăn bánh trên con đường nhỏ, tạo nên âm thanh rất đỗi quen thuộc. Phố cổ không đông đúc như những khu phố hiện đại. Nhịp sống ở đây chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể thời gian cũng trôi chậm hơn. Những ban công nhỏ với giàn hoa giấy buông xuống, sắc hoa hồng, đỏ nổi bật trên nền tường vàng. Gió nhẹ thổi qua làm những cánh hoa rơi lả tả, tạo nên một khung cảnh thật nên thơ. Trên cao, những sợi dây điện đan xen như những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng lại góp phần tạo nên vẻ đặc trưng của phố cổ.

Sáng sớm là vậy nhưng đến khi chiều tối, phố lại nhộn nhịp hơn. Những cửa hàng mở rộng, khách du lịch bắt đầu ghé thăm. Tiếng nói cười vang lên, nhưng không làm mất đi vẻ cổ kính vốn có. Khi đêm xuống, phố cổ khoác lên mình một vẻ đẹp khác. Những chiếc đèn lồng được thắp sáng, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa khắp con phố. Ánh đèn phản chiếu lên mặt đường, tạo nên những vệt sáng lung linh. Không gian trở nên huyền ảo, như đưa con người trở về với những ngày xưa cũ. Mọi người dạo bước chậm rãi, tận hưởng không khí yên bình. Tiếng nhạc nhẹ vang lên từ một góc quán nhỏ, hòa cùng tiếng trò chuyện rì rầm.

Phố cổ không chỉ đẹp ở cảnh vật mà còn ở những giá trị mà nó lưu giữ. Đó là lịch sử, là văn hóa, là những ký ức của bao thế hệ. Em rất yêu khu phố cổ quê hương mình. Nơi đây không hào nhoáng nhưng lại có sức hút riêng, khiến người ta muốn quay lại nhiều lần.

Bài tham khảo Mẫu 15

Có những nơi chỉ cần nhắc tên thôi cũng đủ khiến lòng người chậm lại. Phố cổ Hội An là một nơi như thế, nơi mà mỗi bước chân như đi qua một miền ký ức, mỗi ánh đèn như thắp sáng cả một khoảng trời hoài niệm.

Khi hoàng hôn buông xuống, phố cổ bắt đầu khoác lên mình một vẻ đẹp rất riêng. Bầu trời chuyển dần từ sắc vàng sang tím nhạt, rồi tối dần. Những ngôi nhà mái ngói cổ kính lặng lẽ đứng bên nhau, nhuốm màu thời gian. Khi đêm đến, cả phố cổ bừng sáng bởi ánh đèn lồng. Những chiếc đèn đủ màu sắc: đỏ, vàng, xanh, tím treo cao trước mỗi hiên nhà. Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, khiến con phố trở nên lung linh như trong một giấc mơ. Những con đường nhỏ lát gạch hiện lên dưới ánh đèn vàng ấm áp. Người qua lại đông hơn, nhưng ai cũng bước đi chậm rãi, như không muốn phá vỡ sự yên bình của nơi này.

Hai bên đường là những ngôi nhà cổ với tường vàng, cửa gỗ nâu trầm. Những bức tường ấy không còn mới, nhưng lại mang vẻ đẹp rất riêng, như lưu giữ bao câu chuyện của thời gian. Trước mỗi ngôi nhà, những giàn hoa giấy buông xuống mềm mại. Dưới ánh đèn lồng, những cánh hoa trở nên rực rỡ hơn, làm cho con phố thêm phần thơ mộng. Dòng người du khách tản bộ trên phố. Có người dừng lại chụp ảnh, có người ngồi bên quán nhỏ thưởng thức một ly nước. Tiếng nói cười rì rầm, không ồn ào mà nhẹ nhàng, ấm áp.

Gần đó là dòng sông Hoài hiền hòa chảy qua. Mặt nước phản chiếu ánh đèn lồng, tạo nên những dải màu lung linh. Những chiếc thuyền nhỏ trôi chậm rãi trên sông, mang theo những chiếc đèn hoa đăng sáng rực. Ánh sáng từ đèn hoa đăng lấp lánh trên mặt nước, như những vì sao rơi xuống trần gian. Khung cảnh ấy khiến ai nhìn cũng phải ngỡ ngàng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lành. Không khí thật dễ chịu, khiến con người cảm thấy thư thái hơn.

Ở một góc phố, tiếng đàn, tiếng hát vang lên. Những nghệ sĩ đường phố biểu diễn những bản nhạc nhẹ nhàng, làm cho không gian thêm phần lãng mạn. Mùi hương của những món ăn truyền thống lan tỏa trong không khí. Những quán nhỏ ven đường bày bán đủ loại đặc sản, thu hút khách qua lại. Thỉnh thoảng, một chiếc xe đạp chậm rãi lăn bánh qua con phố. Tiếng chuông xe vang lên nhẹ nhàng, càng làm nổi bật sự yên bình của phố cổ.

Đứng giữa Phố cổ Hội An, ta sẽ cảm nhận rõ sự giao hòa giữa quá khứ và hiện tại. Mọi thứ không quá nhanh, không quá vội, mà nhẹ nhàng trôi theo thời gian. Phố cổ không chỉ đẹp ở ánh đèn mà còn ở cảm giác bình yên mà nó mang lại. Một vẻ đẹp khiến con người muốn dừng lại, muốn lắng nghe và cảm nhận.

Em rất yêu cảnh phố cổ Hội An về đêm. Vẻ đẹp ấy không rực rỡ theo cách ồn ào, mà dịu dàng, sâu lắng và đầy cuốn hút.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...