1001+ mẫu dàn ý bài văn miêu tả hay nhất 200+ Dàn ý cho bài văn tả người hay nhất

Viết bài văn tả bác lao công đang làm vệ sinh môi trường


- Em nhìn thấy bác lao công ở đâu? (trên đường phố, trước cổng trường, công viên…?) - Em thấy bác đang làm việc vào thời gian nào? (sáng sớm, buổi tối…?) - Vì sao hình ảnh bác lao công khiến em chú ý?

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Em nhìn thấy bác lao công ở đâu? (trên đường phố, trước cổng trường, công viên…?)
- Em thấy bác đang làm việc vào thời gian nào? (sáng sớm, buổi tối…?)
- Vì sao hình ảnh bác lao công khiến em chú ý?
II. Thân bài
1. Tả khái quát hình dáng của bác lao công
- Bác là bác trai hay bác gái?
- Bác khoảng bao nhiêu tuổi?
- Dáng người bác như thế nào? (cao, gầy, nhỏ nhắn…?)
- Khuôn mặt bác có đặc điểm gì? (sạm nắng, hiền hậu, nhiều mồ hôi…?)
2. Tả trang phục của bác lao công
- Bác mặc quần áo màu gì?
- Bộ đồ lao động có đặc điểm gì? (rộng rãi, có phản quang…?)
- Bác có đeo khẩu trang, găng tay hay đội nón không?
- Trang phục ấy giúp em liên tưởng điều gì?
3. Tả bác khi đang làm việc
- Bác cầm chổi như thế nào?
- Bác quét rác ra sao? (nhanh nhẹn, cẩn thận, chăm chỉ…?)
- Bác có cúi xuống nhặt từng mẩu rác không?
- Khi đẩy xe rác, dáng bác thế nào?
- Khuôn mặt bác lúc làm việc ra sao?
- Trán bác có lấm tấm mồ hôi không?
- Dù mệt, bác có vẫn chăm chỉ làm việc không?
- Con đường/công viên lúc ấy như thế nào?
- Sau khi bác quét dọn, cảnh vật thay đổi ra sao?
4. Tả tính cách và phẩm chất của bác
- Qua công việc, em thấy bác là người như thế nào? (chăm chỉ, chịu khó, âm thầm…?)
- Công việc của bác có vất vả không?
- Em cảm thấy thế nào về công việc ấy?
III. Kết bài
- Em có yêu quý và kính trọng bác lao công không?
- Em sẽ làm gì để giữ gìn vệ sinh môi trường?
- Em muốn nhắn nhủ điều gì tới mọi người?
- Em mong muốn điều gì cho những người làm công việc này?

Bài siêu ngắn

Mỗi buổi sáng đi học, em thường nhìn thấy bác lao công đang quét dọn trên con đường trước cổng trường. Hình ảnh ấy khiến em rất kính trọng.

Bác lao công là một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi tuổi. Bác có dáng người nhỏ và hơi gầy. Khuôn mặt bác sạm đi vì nắng gió nhưng luôn hiền hậu. Bác mặc bộ quần áo lao động màu xanh có phản quang và đeo khẩu trang khi làm việc. Trên tay bác là chiếc chổi tre dài. Bác quét rất chăm chỉ và cẩn thận. Tiếng chổi xào xạc vang lên giữa buổi sáng yên tĩnh. Thỉnh thoảng, bác cúi xuống nhặt từng mẩu rác nhỏ bỏ vào xe đẩy phía sau. Dù trời nóng, trên trán bác lấm tấm mồ hôi nhưng bác vẫn miệt mài làm việc. Nhờ có bác lao công mà đường phố luôn sạch đẹp. Em cảm thấy rất yêu quý và biết ơn những người làm công việc này.

Em sẽ luôn giữ gìn vệ sinh chung để bác lao công đỡ vất vả hơn. Em rất kính trọng công việc thầm lặng nhưng có ích của bác.

Mẫu 1 Bài tham khảo

Mỗi một ngành nghề lại có một nhiệm vụ và phục vụ ở những mặt khác nhau cho xã hội. Nếu những người thầy, thầy cô ươm mầm tri thức, nâng cao học vấn cho tuổi trẻ, bác sĩ chữa bệnh giúp mọi người, các kỹ sư xây nhà xây dựng những công trình phục vị đất nước, những nghệ sĩ làm tâm hồn con người đẹp đẽ và phong phú hơn,... thì những người lao công lại làm sạch cho cuộc sống này.

Nhiều người thường chê thậm chí khinh bỉ, miệt thị những người lao công vì công việc của họ nhưng tôi cho rằng chúng ta không nên có thái độ như vậy vì mỗi một ngành nghề có những cống hiến riêng, chỉ có điều cách cống hiến của họ là khác nhau. Ở chỗ tôi ở, tối nào cũng có một cô lao công đi quét rác. Năm nay cô đã ngoài bốn mươi tuổi rồi. Dáng người cô dong dỏng cao và có phần hơi gầy. Nước da của cô đen sạm đi vì nắng, vì gió. Mái tóc cô đã có những sợi điểm bạc- bạc vì tuổi, bạc vì những vất vả, sương gió trong cuộc đời. Nhưng mắt cô lại rất đẹp và sáng, ánh mắt luôn ngập tràn những điều hy vọng và những ước mơ. Đặc biệt là khi cô cười, nụ cười của cô rất rạng rỡ và rất duyên, để lộ hàm răng trắng và đều tăm tắp như những hạt bắp.

Cô lao công ấy không chỉ duyên mà cô còn rất chăm chỉ làm việc. Bao giờ cũng vậy, buổi tối nào cô cũng quét rất đúng giờ và quét rất sạch. Tiếng chổi loẹt quẹt của cô vang lên trong con đường buổi tối yên tĩnh. Lúc cô làm việc, cô rất chú tâm và bao giờ cũng hoàn thành tốt công việc của mình. Cô lao động ấy không chỉ chăm chỉ mà còn rất tốt bụng. Có lần khi cô quét rác, nhặt được tiền của ai đó làm rơi, cô liền mang số tiền đó đến phường công an để trả lại cho người đánh mất.

Có lần, tôi trò chuyện với cô, tôi hỏi cô rằng vì sao cô lại chọn nghề lao công thì cô đã không ngần ngại mà chia sẻ với tôi rằng: cô thấy mỗi nghề đều có lợi ích, đều cống hiến cho xã hội theo những cách riêng và mặc dù nhiều người không thích công việc này, cô vẫn rất vui vẻ và tự hào vì nhờ có cô và những người giống như cô mà mọi người mới có đường phố xanh- sạch- đẹp. Lời chia sẻ của cô khiến tôi càng trân trọng và yêu mến cô cùng bao người lao công khác hơn.

Những người lao công mãi là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Hãy cảm ơn họ vì nhớ có họ, chúng ta mới được sống trong môi trường trong lành.

Mẫu 2 Bài tham khảo

Mỗi khi những câu thơ trong bài “Tiếng chổi tre” của Tố Hữu vang lên, em lại nhớ tới hình ảnh những người lao công vẫn luôn lặng lẽ mỗi tối quét dọn trên đường. Hình ảnh người lao công ấy thật đẹp và cao cả.Em bắt gặp hình ảnh người lao công trong một lần đi học thêm về muộn. Khi đó em mới thực sự hiểu được sự vất vả của những con người cao đẹp đó. Dáng hình nhỏ nhắn, hơi gầy trong bộ đồ màu xanh lá đã bạc màu qua gió mưa.

Chiếc mũ nhựa màu vàng bao bọc lấy mái tóc mượt đã điểm vài sợi bạc. Đôi tay gầy xương xương với những vết chai sạn ngày ngày vẫn cần mẫn quét dọn đường phố. Và có lẽ điều khiến em ấn tượng nhất là nụ cười tươi tỏa sáng trong đêm tối cùng đôi mắt đen luôn mang đậm ý cười có thể nó đã giúp cho người lao công có thể vượt qua mọi vất vả của công việc giữa đêm khuya. Đôi mắt ấy đẹp như chính hành động, công việc của họ vậy.

Bất cứ một nghề nào cũng đều là một nghề cao quý. Và người lao công đang làm một công việc cao quý. Từng có người thấy coi thường những người lao công nhỏ bé, coi thường nghề nghiệp mà họ làm. Thế nhưng, trong cuộc sống này có mấy người có thể sẵn sàng làm việc trong đêm tối hiu hắt, mù mịt, ai có thể trong mỗi tối đông lạnh lẽo, chịu đựng những cơn gió buốt giá trong khi mọi người đang ở trong căn nhà ấm áp, vui vẻ bên người thân vẫn đang cố gắng dọn sạch đường phố.

Công việc như thế, con người như thế không phải rất cao quý và đáng được trân trọng hay sao? Thử hỏi nếu như không có những con người ấy liệu có thể có những con đường sạch sẽ chúng ta đi mỗi ngày hay chỉ là những đống rác bẩn thỉu, bốc mùi dọc những con đường.Những khó khăn, khắc nghiệt mà người lao công phải trải qua không bao giờ là ít cả. Sau tất cả họ cũng chỉ nhận được số tiền lương ít ỏi, thế nhưng con đường vắng không tối nào không vang lên tiếng chổi tre quét rác. Họ đâu chỉ vì kiếm tiền mưu sinh mà đó còn là trách nhiệm để cho con đường luôn sạch sẽ, thành phố xanh- sạch- đẹp. Họ chẳng hề lơ là hay làm một cách qua loa công việc, luôn cố gắng thực hiện đúng trách nhiệm của bản thân. Việc làm của họ xứng đáng là một nghề cao quý không hề thua kém bất cứ công việc nào.

Tiếng chổi tre vẫn luôn vang lên bất cứ đêm hè nóng bức hay những đêm đông gió rét. Đó là một công việc mang lại những lợi ích cho cuộc sống, là những con người đáng được trân trọng. Vậy còn bạn thì sao? Bạn đã làm gì cho cuộc đời này và bạn có sẵn sàng hi sinh như họ không ?

Mẫu 3 Bài tham khảo

Sớm nay, bố em đánh thức em dậy tập thể dục quanh công viên, vận động để cơ thể khỏe khoắn. Nhưng nhờ thế, em đã có dịp quan sát cô công nhân vệ sinh môi trường.Từ xa, trong màn sương mờ ảo thấp thoáng, em thấy một dáng người dong dỏng mảnh khảnh, mang đậm dáng hình của phụ nữ Việt Nam. Cô mặc một bộ đồ xám, thậm chí đã phai màu, nhìn có phần thô kệch. Bên ngoài, cô khoác chiếc áo phản quang để những người từ xa có thể tránh va phải cô.

Cô đội một chiếc mũ màu xanh lá cây, một dấu hiệu đặc trưng của một công nhân vệ sinh môi trường. Đồ nghề cô mang rất ít ỏi nhưng khá cồng kềnh: chiếc chổi tre đã cũ cao quá bụng cô, chiếc hốt rác với tay cầm dài và một chiếc xe đựng rác to lớn. Bố con em nghỉ ngơi ở gần quãng đường mà cô dọn dẹp. Lúc này, em nhận ra gương mặt khắc khổ, đôi gò má gầy gò lấm tấm tàn nhang của người phụ nữ. Đôi bàn tay chai sạn, lấm lem như minh chứng cho những năm tháng tần tảo sớm hôm chịu thương chịu khó của một người mẹ, người vợ.

Từ tờ mờ sáng, khi mọi vật còn đang chìm trong giấc ngủ êm đềm, hàng cây hai bên đường vẫn đang thở đều đều thì cô công nhân đã tranh thủ dọn dẹp để trả lại cho con đường vẻ tươi sáng, sạch sẽ trước khi ông mặt trời ló rạng. Đôi chân cô di chuyển nhịp nhàng, đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt đưa đường chổi đi. Cô đi đến đâu rác rưởi được thu gom gọn gàng đến đó. Ánh mắt cô vô cùng tập trung, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Tiếng chổi tre quèn quẹt trên mặt đường tưởng chừng phá tan sự yên tĩnh nhưng với em đó là một âm thanh thân thương đến lạ, âm thanh của sự lao động và miệt mài.

Chiếc thùng rác cứ mỗi lúc một đầy lên. Thỉnh thoảng cô đứng lại xoay người vài cái cho đỡ mỏi người Cô cứ say sưa với công việc của mình, khuôn mặt không lộ chút gì là khó chịu, vất vả.Ông mặt trời từ từ chui ra khỏi chiếc chăn bông ấm áp, vươn những tia nắng đầu tiên xuống thành phố. Mọi người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới. Đường phố cũng bắt đầu tấp nập xe cộ đi lại. Cô công nhân vệ sinh lại càng vội vã hoàn thành công việc của mình. Sau khi dọn xong con đường, cô đưa xe rác về nơi tập kết rồi vận chuyển lên chiếc xe rác lớn khác. Cô đi rửa tay chân, kiếm một chiếc ghế đá để ngồi nghỉ ngơi. Cô lau mồ hôi trên trán, tranh thủ uống nước. Dường như cô đá khá khát. Cô nhìn lại thành quả lao động của mình, thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười thật tươi.

Nhờ những người như cô, những công nhân vệ sinh môi trường đầy trách nhiệm mà đường phố lúc nào cũng sáng sủa, không khí cũng trong lành hơn.

Mẫu 4 Bài tham khảo

Trong ngôi trường em đang học, có rất nhiều người thầm lặng góp phần giữ gìn môi trường học tập sạch đẹp. Trong số đó, người để lại cho em nhiều ấn tượng và tình cảm quý mến nhất là bác lao công của trường em.

Bác lao công đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người hơi gầy nhưng nhanh nhẹn. Mái tóc bác đã điểm nhiều sợi bạc, khuôn mặt sạm nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Bác thường mặc bộ quần áo lao động màu xanh đã sờn ở vài chỗ, nhưng lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng. Trên khuôn mặt hiền hậu ấy, đôi mắt bác lúc nào cũng ánh lên vẻ chăm chú và cần mẫn với công việc. Mỗi buổi sáng, khi em đến trường từ rất sớm, em đã thấy bác cặm cụi quét sân. Tiếng chổi tre xào xạc hòa cùng làn gió sớm khiến sân trường dần trở nên sạch sẽ, thoáng đãng. Bác quét từng góc nhỏ, nhặt từng mảnh rác vụn mà không hề tỏ ra mệt mỏi. Đến giờ ra chơi, khi chúng em vui đùa, bác lại lặng lẽ gom rác, đổ vào xe rồi đẩy đi, để sân trường luôn gọn gàng sau mỗi giờ học.

Dù công việc vất vả, bác lao công lúc nào cũng vui vẻ và thân thiện. Gặp học sinh, bác thường mỉm cười hiền hậu, đôi khi còn nhắc nhở chúng em bỏ rác đúng nơi quy định, giữ gìn vệ sinh chung. Có lần, em vô ý làm rơi giấy xuống sân, bác không trách mà nhẹ nhàng nhặt lên, rồi khuyên em lần sau nên chú ý hơn. Lời nhắc nhở giản dị ấy khiến em thấy xấu hổ và tự nhủ phải có ý thức hơn. Nhờ có bác lao công, ngôi trường của em luôn sạch đẹp, thoáng mát. Công việc của bác tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Qua hình ảnh bác lao công cần mẫn mỗi ngày, em hiểu rằng bất cứ công việc nào, dù lớn hay nhỏ, cũng đều đáng trân trọng nếu được làm bằng tinh thần trách nhiệm và tấm lòng yêu nghề.

Em rất kính trọng và biết ơn bác lao công của trường em. Bác không chỉ giúp giữ gìn môi trường học tập sạch đẹp mà còn dạy cho chúng em một bài học quý giá về ý thức, trách nhiệm và sự trân trọng đối với những người lao động thầm lặng xung quanh mìn

Mẫu 5 Bài tham khảo

Trong ngôi trường thân yêu của em, có rất nhiều người ngày ngày âm thầm làm việc để chúng em được học tập trong một môi trường sạch đẹp. Trong số đó, người để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc là cô lao công của trường em.

Cô lao công dáng người nhỏ nhắn, nước da ngăm ngăm vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Mái tóc cô đã lấm tấm sợi bạc, thường được búi gọn gàng sau gáy. Cô mặc bộ quần áo lao động giản dị, đôi ủng cao su đã cũ nhưng lúc nào cũng sạch sẽ. Gương mặt cô lúc nào cũng hiền hậu, ánh mắt toát lên vẻ cần mẫn và chịu khó. Ngày nào cũng vậy, khi chúng em còn chưa đến lớp, cô đã có mặt từ sớm. Cô quét dọn sân trường, hành lang, nhặt từng chiếc lá rụng, từng mẩu giấy nhỏ. Những động tác của cô thoăn thoắt, đều đặn, như đã trở thành thói quen. Đến giờ ra chơi, khi học sinh vui đùa khắp sân, cô lại lặng lẽ thu gom rác, để khi tiếng trống vào lớp vang lên, sân trường lại trở nên sạch sẽ, gọn gàng.

Không chỉ chăm chỉ, cô lao công còn rất gần gũi với học sinh. Mỗi lần gặp chúng em, cô đều nở nụ cười thân thiện. Có lần, em thấy cô nhẹ nhàng nhắc một bạn bỏ rác đúng chỗ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm. Cô không trách mắng ai, chỉ mong chúng em biết giữ gìn vệ sinh chung và tôn trọng công sức lao động của người khác. Nhờ có cô lao công, ngôi trường của em lúc nào cũng sạch đẹp, thoáng mát. Công việc của cô tuy vất vả nhưng rất ý nghĩa. Qua hình ảnh cô lao công cần mẫn mỗi ngày, em hiểu rằng để có một môi trường học tập trong lành, cần có sự chung tay của tất cả mọi người.

Em rất quý mến và kính trọng cô lao công của trường em. Cô không chỉ là người giữ gìn vệ sinh cho trường lớp mà còn là tấm gương về tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy trong công việc. Em tự hứa sẽ luôn giữ gìn vệ sinh trường học, không xả rác bừa bãi, để góp phần nhỏ bé của mình làm cho ngôi trường thêm xanh, sạch, đẹp.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...