1001+ mẫu dàn ý bài văn kể chuyện (tự sự) hay nhất 200+ Dàn ý cho bài văn kể chuyện tưởng tượng hay nhất

Viết bài văn nếu được là người chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông Giáo trong truyện ngắn của Nam Cao thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?


I. Mở bài - Giới thiệu ngôi kể tự xưng là người trực tiếp có mặt tại nhà ông Giáo. - Nêu lên thời gian diễn ra sự việc lão Hạc sang nhà ông Giáo sau khi bán cậu Vàng. - Dẫn dắt vào ấn tượng sâu sắc về buổi trò chuyện đầy nước mắt của hai người đàn ông.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu ngôi kể tự xưng là người trực tiếp có mặt tại nhà ông Giáo.

- Nêu lên thời gian diễn ra sự việc lão Hạc sang nhà ông Giáo sau khi bán cậu Vàng.

- Dẫn dắt vào ấn tượng sâu sắc về buổi trò chuyện đầy nước mắt của hai người đàn ông.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Địa điểm diễn ra sự việc tại gian nhà bên ấm trà nghèo của ông Giáo.

- Ngoại hình xơ xác, già nua và dáng vẻ khắc khổ của lão Hạc lúc vừa bước vào nhà.

- Hoạt động, trạng thái đón tiếp ân cần, tôn trọng của ông Giáo dành cho lão Hạc.

b) Diễn biến câu chuyện

- Lời thông báo đầy nghẹn ngào, chua chát của lão Hạc về việc đã bán mất cậu Vàng.

- Cử chỉ đau đớn của lão Hạc khi cố làm ra vẻ vui cười nhưng thực chất là đang mếu máo.

- Sự bùng nổ cảm xúc của lão khi đầu ngoẹo một bên, miệng co rúm và khóc hu hu như con nít.

- Nội dung những lời trần tình đầy đau xót của lão về việc nỡ tâm lừa một con chó.

- Lời an ủi, vỗ về chân thành và hành động đỡ lão Hạc ngồi xuống của ông Giáo.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Sự nghẹn ngào, thương xót tột cùng trước nỗi đau đớn quá lớn của lão Hạc.

- Nỗi xót xa cho tình cảnh đói nghèo, khốn quẫn của người nông dân trong xã hội cũ.

- Sự kính trọng, cảm phục trước tấm lòng nhân hậu, giàu lòng tự trọng của một lão nông.

III. Kết bài

- Hình ảnh lão Hạc lủi thủi ra về hoặc không gian tĩnh lặng sau khi lão rời đi.

- Suy nghĩ của bản thân về giá trị của tình người trong hoàn cảnh khốn cùng.

- Bài học sâu sắc về lòng nhân ái và sự đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài

- Văn học luôn có sức mạnh kỳ diệu khi đưa ta đi tìm những mảnh ghép của tình người.

- Có những câu chuyện trôi qua trong im lặng nhưng lại để lại vết thương lòng sâu sắc cho người xem.

- Trong những ngày tháng sống cạnh nhà ông Giáo, tôi đã được thấy một cảnh tượng như thế.

- Đó là buổi chiều định mệnh khi lão Hạc sang nhà ông Giáo để kể về việc bán cậu Vàng.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Tôi ngồi im lặng lật từng trang sách ở góc chiếc chõng tre cũ kỹ sát cửa sổ.

- Lão Hạc bước vào với mái tóc bạc phơ xơ xác, đôi mắt trũng sâu hiện rõ vẻ mệt mỏi.

- Ông Giáo vội vàng buông cây bút mực, mời lão ngồi bên chiếc bàn gỗ và rót một chén nước chè xanh bốc khói.

b) Diễn biến câu chuyện

- Lão Hạc ngồi xuống, hai bàn tay gầy guộc đan vào nhau run rẩy, khẽ thở dài thườn thượt.

- Lão ngước mắt nhìn ông Giáo rồi thông báo bằng giọng khàn đặc rằng cậu Vàng đi đời rồi.

- Khi ông Giáo hỏi lại, lão Hạc cố nở một nụ cười khô héo nhưng nụ cười ấy trông còn méo mó hơn cả khóc.

- Bất ngờ, những nếp nhăn trên mặt lão xô lại với nhau, nước mắt lão tràn ra đỏ hoe, lão khóc hu hu.

- Lão cay đắng kể lại cảnh gã hoạn chó bắt cậu Vàng và nỗi dằn vặt vì đã lừa gạt một con vật chung thủy.

- Lão tự trách mình là kẻ tồi tệ, nỡ lòng nào đối xử tệ bạc với đứa con tinh thần của đứa con trai.

- Ông Giáo ái ngại nhìn lão, nhẹ nhàng đặt tay lên vai lão và dùng những lời lẽ dịu dàng nhất để an ủi.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Cổ họng tôi nghẹn đắng, hai dòng lệ tự nhiên trào ra vì thương cho nỗi đau xé lòng của một người già.

- Tôi cảm thấy một sự kính trọng sâu sắc đối với tâm hồn trong sạch, thánh thiện của lão Hạc.

- Tôi xót xa cho cái nghèo đói tàn nhẫn đã đẩy con người vào bi kịch tinh thần đau đớn đến thế.

III. Kết bài

- Lòng tôi cứ nặng trĩu mãi dẫu cho buổi chiều muộn hôm ấy đã trôi qua từ rất lâu.

- Dáng đi liêu xiêu, gầy gò của lão Hạc khuất dần sau rặng tre già cứ bám lấy tâm trí tôi.

- Câu chuyện giúp tôi hiểu rằng giá trị của một con người nằm ở lòng tự trọng cao quý nhất.

- Tôi hứa sẽ luôn trân trọng những người xung quanh và sống một cuộc đời thật tử tế, nhân hậu.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài

- Chào các bạn, hôm nay tôi sẽ ghi lại một câu chuyện vô cùng xúc động mà tôi vừa chứng kiến.

- Đó là cuộc đối thoại đầy nước mắt giữa lão Hạc và ông Giáo ngay tại gian nhà chính.

- Cảnh tượng lão Hạc đau đớn khóc thương con chó làm tôi không tài nào quên được.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Tôi vừa bước đến hiên nhà ông Giáo để mượn chiếc cuốc thì thấy lão Hạc đã ngồi đó.

- Tôi đứng khựng lại bên cánh cửa bức bàn cũ, tay bấu chặt vào cột nhà vì không muốn cắt ngang.

- Ánh sáng buổi chiều tà yếu ớt hắt vào căn nhà tranh, làm rõ mồn một dáng vẻ tội nghiệp của hai người.

b) Diễn biến câu chuyện

- Lão Hạc lên tiếng trước, giọng điệu vừa hụt hẫng vừa chua chát kể rằng đã bán con chó rồi.

- Lão kể chi tiết việc ông mục đồng và gã tẩm quất phối hợp trói chặt bốn chân của cậu Vàng.

- Ánh mắt lão nhìn xa xăm, rồi đột nhiên cái đầu nghẹo sang một bên, cái miệng móm mém co rúm lại.

- Lão bật khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má xám xịt vì đói khát.

- Lão than thở với ông Giáo rằng cậu Vàng như đang trách móc lão sao lại nỡ tâm lừa dối nó.

- Ông Giáo ngồi đối diện với nét mặt trầm ngâm, đôi mắt đượm buồn và đầy sự cảm thông sâu sắc.

- Ông Giáo nhẹ nhàng đẩy điếu cày sang, khuyên lão hút một điếu thuốc và uống ngụm nước cho đỡ buồn.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tôi cảm thấy giận bản thân vì lúc đó chỉ biết đứng nhìn mà không thể làm gì để giúp đỡ lão.

- Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông cả đời lam lũ lại khóc vì một con vật như vậy.

- Nỗi xúc động dâng trào làm tôi nhận ra tình yêu thương vạn vật vô bờ bến của người nông dân này.

III. Kết bài

- Tôi lẳng lặng ra về mà quên luôn cả việc mượn cuốc vì tâm trí đã tràn ngập hình bóng lão Hạc.

- Lão Hạc hiện lên trong lòng tôi như một biểu tượng của lòng nhân hậu và tình thương yêu.

- Câu chuyện này làm tôi thêm yêu thương và muốn chia sẻ với những người nghèo khổ trong xóm làng.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

- Mỗi một vùng đất ta đi qua đều để lại những bài học sâu sắc về cuộc đời và con người.

- Chuyến về quê thăm chú tôi, một ông Giáo nghèo vùng nông thôn, đã cho tôi một trải nghiệm lớn.

- Nơi gian nhà lợp rạ đơn sơ ấy, tôi đã nhìn thấy vẻ đẹp cao quý của một nhân cách lớn.

- Đó chính là khoảnh khắc lão Hạc sang giãi bày tâm sự về cái chết của con chó mang tên cậu Vàng.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Tôi đang lúi cúi nhóm bếp ở gian nhà dưới thì nghe thấy tiếng bước chân vội vã ở nhà trên.

- Tôi khẽ bước lên, đứng nép sau tấm màn vải cũ nhìn ra phía chiếc bàn tiếp khách của chú.

- Bầu không khí trong phòng lúc này bỗng trở nên ngột ngạt và im ắng một cách lạ lùng.

b) Diễn biến câu chuyện

- Lão Hạc thở hổn hển, khuôn mặt hốc hác đầy những vết chân chim hằn sâu theo năm tháng.

- Lão báo tin buồn với chú tôi bằng một giọng điệu nghẹn ngào, đứt quãng như có gì chặn ở cổ.

- Khi chú tôi hỏi gặng, lão Hạc không kìm được lòng mình nữa, khuôn mặt lão đột ngột biến dạng.

- Lão khóc hu hu, đôi vai gầy nhô cao lên sau làn áo tơi rách rưới rung lên bần bật theo tiếng nấc.

- Lão nói trong tiếng khóc về nỗi ân hận tột cùng khi đã nhẫn tâm đánh lừa một con chó biết trung thành.

- Lão nghĩ rằng con chó đang oán trách lão ăn ở tệ bạc với nó sau bao năm gắn bó nghĩa tình.

- Chú tôi nhìn lão bằng ánh mắt ái ngại, liền đỡ lấy đôi bàn tay khô ráp của lão để chia sẻ nỗi đau.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tôi cảm thấy trái tim mình nhói đau, một nỗi thương cảm sâu sắc dâng lên nghẹn ngào tận ức.

- Tôi xúc động trước tình cảm thiêng liêng, gắn bó giữa con người và vật nuôi của lão Hạc.

- Tôi hiểu ra rằng cái nghèo đã tước đoạt đi cả niềm vui giản dị duy nhất của một ông lão cô độc.

III. Kết bài

- Cuộc trò chuyện kết thúc bằng một khoảng lặng dài đầy suy tư của cả hai người đàn ông.

- Chuyến đi thăm quê lần này đã để lại trong tôi một bài học vô cùng lớn về tình đời, tình người.

- Hình ảnh lão Hạc khóc thương cậu Vàng nhắc nhở tôi phải luôn giữ vững lương tâm trong mọi hoàn cảnh.

- Tôi sẽ mãi kính trọng người già và luôn mở lòng đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh xung quanh.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài

- Các bạn học sinh ơi, tớ vừa rình xem được một cảnh tượng vô cùng xúc động ở nhà thầy Giáo xóm bên.

- Tớ đã thấy ông lão Hạc gầy gò ngồi khóc tu tu như một đứa trẻ vì trót bán mất con chó cưng.

- Bây giờ tớ sẽ ghi lại toàn bộ câu chuyện ấy một cách chi tiết để các bạn cùng biết nhé.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Tớ đang đứng chờ ở góc sân để xin thầy Giáo vài tờ giấy loại về làm bìa đóng vở học.

- Lão Hạc ngồi ngay trên chiếc ghế tre, thân hình gầy trơ xương quấn trong manh áo vá chằng vá đụp.

- Thầy Giáo ngồi đối diện, nét mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt nhìn lão Hạc lại chứa chan sự thương hại.

b) Diễn biến câu chuyện

- Lão Hạc cất tiếng nói khàn khàn, báo cho thầy Giáo biết là đã bán xong cậu Vàng rồi.

- Lão kể với giọng điệu vô cùng ân hận về khoảnh khắc cậu Vàng bị người ta ép trói xách đi.

- Rồi tự nhiên tớ thấy mắt lão đỏ bừng lên, những giọt nước mắt to tướng chảy ròng ròng xuống râu.

- Lão méo miệng khóc, hai bàn tay ôm lấy cái đầu hói xám xịt, trông lão vô cùng tội nghiệp và đau đớn.

- Lão trần tình rằng lão là kẻ độc ác khi đi lừa một con chó không biết nói tiếng người.

- Lão lo sợ sau này chết đi sẽ không còn mặt mũi nào để nhìn mặt đứa con trai và hương hồn bà lão.

- Thầy Giáo khẽ thở dài, đẩy chén nước nóng lại gần và ra sức khuyên nhủ để lão vơi đi nỗi buồn.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tớ cảm thấy vô cùng sợ hãi xen lẫn xót thương khi thấy một người già lại khóc lóc thảm thiết như vậy.

- Tớ nhận ra lão Hạc là một người rất thật thà, tốt bụng và cực kỳ yêu thương loài vật.

- Tớ thấy ghét gã buôn chó tàn nhẫn đã đến bắt cậu Vàng đi và làm cho lão Hạc phải đau khổ.

III. Kết bài

- Tớ cầm mấy tờ giấy loại đi về mà lòng dạ cứ buồn rười rượi, chẳng còn tâm trạng đâu mà chơi đùa.

- Hình ảnh lão Hạc khóc hu hu cứ hiện lên trong đầu tớ suốt cả quãng đường làng vắng vẻ.

- Tớ tự nhủ từ nay về sau sẽ không bao giờ trêu chọc hay làm tổn thương các con vật nuôi trong nhà nữa.

- Tớ cầu mong cho lão Hạc sẽ không còn phải buồn bã và đói khổ trong những ngày tháng tiếp theo.

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

I. Mở bài

- Cuộc sống của người lao động nghèo dưới chế độ cũ luôn tràn ngập những mảng màu tối tăm.

- Hằng ngày chứng kiến bao cảnh đời cơ cực, tôi cứ ngỡ trái tim mình đã dần trở nên chai sạn.

- Nhưng sự việc xảy ra ở nhà ông Giáo vào một ngày mùa thu năm ấy đã làm tôi hoàn toàn thức tỉnh.

- Tôi đã được nghe lời thú tội đầy đớn đau của lão Hạc về việc bán đi người bạn bốn chân của mình.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Tôi đang cầm chiếc chổi tre quét dọn đống lá rụng ngoài hiên nhà, ngay sát gian hố tiếp khách.

- Lão Hạc bước qua chiếc cổng ngõ với dáng vẻ rệu rã, đôi bàn chân gầy guộc bám chặt vào nền đất đất lạnh.

- Ông Giáo đón lão với thái độ kính trọng, rót chè và chuẩn bị sẵn mồi thuốc lào cho người hàng xóm già.

b) Diễn biến câu chuyện

- Lão Hạc ngồi thẫn thờ một lúc lâu rồi mới dám nhìn thẳng vào ông Giáo để thông báo việc bán chó.

- Lão bắt đầu tả lại bằng một giọng điệu nghẹn ngào về cái cách mà người ta bắt cậu Vàng đi.

- Khi câu chuyện đến cao trào, tôi thấy lão không kìm nén được nữa, khuôn mặt lão nhăn nhúm lại hết sức đau đớn.

- Lão khóc hu hu lên, tiếng khóc nghe như tiếng nấc nghẹn của một con người đang rơi vào tuyệt vọng.

- Lão nghẹn ngào bảo ông Giáo rằng lão là kẻ già nua khốn nạn khi nỡ tâm lừa dối một sinh linh tội nghiệp.

- Lão dằn vặt vì cậu Vàng đã tin tưởng lão nhưng lão lại đáp lại bằng việc đẩy nó vào chỗ chết.

- Ông Giáo lặng người đi vì xúc động, khẽ thở dài đầy xót xa rồi lên tiếng khuyên răn, chia sẻ với lão.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tôi đứng im phăng phắc bên ngoài, nước mắt tự nhiên rơi lã chã vì quá cảm động trước tấm lòng của lão.

- Tôi cảm thấy một nỗi xót xa vô hạn cho số phận đầy cay đắng, cô quạnh của người nông dân già.

- Tôi khâm phục vô cùng tình cảm trong sạch và đức tính trung thực, coi trọng tình nghĩa của lão Hạc.

III. Kết bài

- Tiếng khóc đau đớn của lão Hạc ngày hôm đó cứ âm vang mãi trong lòng tôi như một nốt nhạc buồn.

- Nó giúp tôi nhìn thấu vẻ đẹp tâm hồn ẩn sau cái vẻ bề ngoài rách rưới, khắc khổ của người nông dân.

- Tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn sống ngay thẳng, chân thành và trân trọng tình nghĩa ở đời.

- Câu chuyện của lão Hạc chính là bài học lớn về lòng tự trọng mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời này.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...