1001+ mẫu dàn ý bài văn kể chuyện (tự sự) hay nhất 200+ Dàn ý cho bài văn kể chuyện tưởng tượng hay nhất

Viết bài văn đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện "Ông Bụt đã đến")


I. Mở bài - Nhập vai nhân vật ông nhạc sĩ tự giới thiệu về bản thân. - Nêu hoàn cảnh nghe thấy lời thì thầm của bé Mai. - Khái quát cảm xúc chung của ông nhạc sĩ khi nghe lời thì thầm đó.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Nhập vai nhân vật ông nhạc sĩ tự giới thiệu về bản thân.

- Nêu hoàn cảnh nghe thấy lời thì thầm của bé Mai.

- Khái quát cảm xúc chung của ông nhạc sĩ khi nghe lời thì thầm đó.

II. Thân bài

a) Sự ngạc nhiên và xúc động trước thế giới tuổi thơ

- Ông nhạc sĩ mô tả hành động rón rén và ngoại hình nhỏ nhắn, ngây thơ của bé Mai khi đứng trước hiên nhà hoặc cửa sổ.

- Ông kể lại nội dung lời thì thầm cầu nguyện đầy hồn nhiên, trong sáng của cô bé về một mong ước nhỏ nhoi.

- Ông bày tỏ sự ngạc nhiên tột cùng trước niềm tin ngây thơ của trẻ nhỏ vào sự xuất hiện của một vị Bụt diệu kỳ.

- Ông bộc lộ niềm xúc động dâng trào và cảm giác ấm áp khi chứng kiến thế giới tinh khôi của tuổi thơ.

b) Sự tự vấn và thức tỉnh của người lớn

- Ông nhạc sĩ tự nhìn nhận lại bản thân và những người lớn xung quanh khi đối xử với trẻ nhỏ.

- Ông suy ngẫm về sự vô tâm, hờ hững của cuộc sống bận rộn đôi khi làm tổn thương niềm tin của trẻ em.

- Ông nhận ra rằng những câu nói vô tình của người lớn có thể dập tắt đi những ước mơ tươi đẹp của các em.

- Ông thấy mình cần phải có trách nhiệm bảo vệ và nâng niu thế giới tâm hồn non nớt, thánh thiện ấy.

c) Quyết định hành động (Trở thành "Ông Bụt" đời thực)

- Ông nhạc sĩ bắt đầu lên kế hoạch để thực hiện hóa mong ước trong lời thì thầm của bé Mai.

- Ông âm thầm chuẩn bị món quà nhỏ đúng như ước nguyện của cô bé với tất cả sự nâng niu.

- Ông tưởng tượng ra gương mặt hạnh phúc, đôi mắt rạng rỡ của bé Mai khi nhận được điều kỳ diệu.

- Ông cảm thấy ngập tràn niềm vui vì chính bản thân mình sẽ đem lại phép màu giữa đời thực cho cô bé.

III. Kết bài

- Khẳng định giá trị của lòng nhân ái và sự thấu hiểu giữa con người với con người.

- Thể hiện mong muốn luôn làm những điều tốt đẹp để bảo vệ sự trong sáng cho thế giới tuổi thơ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài

- Tôi là một ông nhạc sĩ già, sống trong ngôi nhà hai tầng màu hồng nhạt có những chậu hoa đặt trên bậc thềm xinh xắn. 

- Một buổi chiều muộn, khi tôi đang ngồi lặng yên bên cây đàn dương cầm thì bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít và lời thì thầm khe khẽ phát ra từ phía cửa ra vào. 

- Lời nói ngây ngô đầy hoảng sợ ấy của bé Mai đã chạm thẳng vào trái tim tôi, làm đảo lộn mọi suy nghĩ bấy lâu nay của một người nghệ sĩ già.

II. Thân bài

a) Sự ngạc nhiên và xúc động trước thế giới tuổi thơ

-Tôi nhìn qua khe cửa, thấy bóng dáng nhỏ bé của Mai đang đứng khóc rấm rứt, đôi mắt nhòe nước đầy sợ hãi sau khi vô tình làm gãy nhành hoa lan tím mà tôi hằng nâng niu.

- Cô bé rụt rè chắp tay, lầm nhầm cả chục lần lời xin lỗi lỗi hẹn và thì thầm khẩn cầu ông Bụt hiện ra cứu giúp, làm cho cành hoa liền lại để không bị mẹ mắng và không làm tôi giận.

- Tôi vô cùng kinh ngạc vì giữa cuộc sống bộn bề này, vẫn có một đứa trẻ giữ niềm tin nguyên vẹn vào một vị Bụt có phép màu diệu kỳ đứng ra che chở khi gặp lỗi lầm.

- Đôi mắt ngập tràn hy vọng lẫn sợ hãi của cô bé khiến lồng ngực tôi nghẹn lại vì một thứ cảm xúc ấm áp, trong trẻo dâng trào từ thế giới tuổi thơ tinh khôi.

b) Sự tự vấn và thức tỉnh của người lớn

-Tôi nhìn lại bản thân mình và nhận ra người lớn chúng ta đôi khi vô tình tạo ra áp lực quá lớn khiến con trẻ sợ hãi trước những sai sót vô ý.

- Chúng ta thường chỉ biết xót xa tài sản hay những chậu hoa đẹp mà quên đi việc lắng nghe lời giải thích chân thành và nỗi lòng hoảng hốt của các em.

- Lời cầu cứu ông Bụt của Mai làm tôi thức tỉnh rằng nếu tôi mở cửa ra và trách mắng em, niềm tin vào sự bao dung và thế giới cổ tích của cô bé sẽ bị dập tắt phũ phàng.

- Tôi tự nhắc nhở mình bấy lâu nay chỉ mải mê đi tìm những nốt nhạc xa xôi mà quên mất phải có trách nhiệm bảo vệ tâm hồn non nớt, thánh thiện ngay trước thềm nhà.

c) Quyết định hành động (Trở thành "Ông Bụt" đời thực)

-Tôi quyết định không mở cửa ngay lúc đó để tránh làm em sợ hãi thêm, chờ em đi khuất liền xuống thềm nhà thu dọn cành hoa gãy.

- Tôi âm thầm ra phố, tìm mua một chậu hoa lan mới có nhành hoa tím biếc bung nở tuyệt đẹp giống hệt chậu hoa đã hỏng để thay thế vào chỗ cũ.

- Tôi mỉm cười khi tưởng tượng ra gương mặt hạnh phúc, đôi mắt ngạc nhiên rạng rỡ của bé Mai vào sáng mai khi thấy phép màu xuất hiện.

- Việc làm này mang lại cho tôi niềm vui khôn tả, giúp tôi nhận ra chính mình có thể đem lại phép màu giữa đời thực cho cô bé bằng lòng vị tha.

III. Kết bài

- Giờ đây, khi ngồi bên phím đàn nghe tiếng cười trong veo kêu lên khe khẽ của bé Mai ngoài sân, tôi thấy lòng mình bình yên lạ kỳ.

- Những giọt nước mắt và lời thì thầm của cô bé đã trở thành nốt nhạc thanh khiết, khơi nguồn cho giai điệu tươi vui vang lên từ căn gác nhỏ của tôi.

- Câu chuyện chậu hoa lan đã dạy cho tôi bài học sâu sắc rằng lòng tốt và sự thấu hiểu chính là phép màu kỳ diệu nhất để nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài

- Ta là ông nhạc sĩ sống ở căn nhà hai tầng màu hồng nhạt đẹp đẽ, nơi có bậc thềm đặt mấy chậu hoa mà bé Mai nhà bên rất thích ngắm nhìn.

- Chiều qua, khi đang đi dạo gần cửa ra vào, ta bỗng nghe thấy lời cầu nguyện thành kính và rụt rè của cô bé sau một lỗi lầm sơ ý.

II. Thân bài

a) Sự ngạc nhiên và xúc động trước thế giới tuổi thơ

-Ta đứng nép sau cánh cửa, thấy Mai đang đứng run rẩy trước bậc thềm, đôi bàn tay nhỏ nhắn đan chặt vào nhau và thì thầm xin ông Bụt cứu giúp cho  cành lan bị gãy liền lại.

- Cô bé rụt rè đưa tay gõ nhẹ lên cửa nhà ta nhưng rồi lại lo sợ rụt tay lại, gương mặt đầm đìa nước mắt vì sợ ta trách phạt do ta rất yêu hoa.

- Tấm lòng thật thà, biết nhận lỗi và sự ngây thơ tin vào ông Bụt của đứa trẻ khiến một người già như ta phải lặng người đi vì xúc động.

- Ta cảm nhận được một nguồn năng lượng trong lành, ấm áp lan tỏa từ tâm hồn tinh khôi, không một chút dối trá của cô bé nhỏ nhắn ấy.

b) Sự tự vấn và thức tỉnh của người lớn

- Lời thì thầm của Mai làm ta giật mình tự hỏi tại sao người lớn lại để con trẻ phải cô đơn đối mặt với nỗi sợ hãi lớn đến thế khi làm sai.

- Ta nhận ra bấy lâu nay mình chăm sóc hoa rất cẩn thận nhưng lại chưa từng thực sự để ý đến niềm háo hức chờ hoa nở mỗi sáng của đứa trẻ hàng xóm.

- Nếu ta không giúp em thực hiện tâm nguyện, niềm tin vào cái thiện và sự công bằng trong thế giới cổ tích của bé Mai sẽ bị tổn thương nặng nề.

- Ta hiểu rằng bổn phận của một người lớn lúc này là phải thắp sáng, giữ vững ngọn lửa hy vọng và bảo vệ niềm tin ngây thơ ấy.

c) Quyết định hành động (Trở thành "Ông Bụt" đời thực)

-Ta quyết định sẽ đóng vai ông Bụt để mang đến cho cô bé một sự bất ngờ kỳ diệu vào sáng ngày hôm sau.

- Ta lập tức đi mua một chậu hoa lan mới có sắc tím bung xòe rực rỡ, lặng lẽ đặt thay vào vị trí chậu hoa có cành bị gãy.

- Nghĩ đến cảnh Mai reo hò vui sướng khi nhìn thấy nhành hoa vẫn vẹn nguyên dưới nắng sớm, lòng ta rộn ràng một niềm hạnh phúc khó tả.

- Ta nhận ra việc dùng lòng nhân ái để bao dung cho lỗi lầm của trẻ nhỏ chính là bài ca tuyệt vời nhất mà ta từng tạo ra.

III. Kết bài

- Lời thầm thì của bé Mai đã mang ông Bụt đến với cuộc đời của chính ta, biến ta thành một người hàng xóm biết sẻ chia và thấu hiểu hơn.

- Nhìn chậu lan mới dập dìu cánh bướm bên tiếng đàn dương cầm, ta hiểu rằng lòng nhân ái có sức mạnh chữa lành mọi nỗi sợ hãi và kết nối các tâm hồn lại với nhau.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

- Tôi vốn là một người sống nội tâm, thường mượn những phím đàn dương cầm để trải lòng mình với thế giới xung quanh từ căn gác nhỏ.

- Vào một chiều lặng gió, khi đang thả hồn theo những nốt nhạc, tôi chợt nghe thấy tiếng gõ cửa rụt rè hòa lẫn lời khẩn cầu nhỏ xíu của bé Mai ngoài hiên.

- Đoạn đối thoại vô hình giữa cô bé và ông Bụt trong tưởng tượng đã làm rung động sâu sắc tâm hồn già cỗi của tôi, mang đến một luồng sáng ấm áp cho ngôi nhà.

II. Thân bài

a) Sự ngạc nhiên và xúc động trước thế giới tuổi thơ

- Qua ô cửa sổ, tôi thấy Mai đứng khép nép trước cửa, đôi má đỏ ửng vì khóc, đôi mắt ngấn nước nhìn chằm chằm vào cành hoa lan vừa bị gãy do em sơ ý ve vuốt.

- Em lầm nhầm cầu xin lỗi tôi cả chục lần rồi thì thầm gọi ông Bụt, tha thiết xin ông hãy ban phép màu cho cành hoa liền lại để mẹ không phải thở dài lo lắng.

- Sự thật thà và nỗi lo sợ làm tổn thương tình yêu hoa của ông chủ nhà ở cô bé, dù bản thân đang rất hoảng hốt, khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.

- Lòng trắc ẩn và nét ngây thơ tỏa ra từ đứa trẻ nhỏ bé ấy làm tôi cảm thấy khâm phục, lồng ngực bỗng dâng trào cảm giác xót thương, cảm động nghẹn ngào.

b) Sự tự vấn và thức tỉnh của người lớn

- Tôi tự nhìn lại mình và thấy người lớn đôi khi quá khắt khe với những lỗi lầm vô ý của trẻ nhỏ, khiến các em phải giấu mình trong sợ hãi.

- Cuộc sống bận rộn làm chúng ta mất đi cái nhìn bao dung, đôi khi những câu nói nghiêm khắc vô tình lại dập tắt đi những ước mơ, niềm tin kỳ diệu của các em.

- Nếu tôi bước ra quát mắng, bé Mai sẽ phải đối mặt với nỗi thất vọng đầu đời và có thể em sẽ nghĩ thế giới này thật lạnh lùng, không có ông Bụt nào tồn tại.

- Tôi nhận ra mình phải có trách nhiệm sưởi ấm cho tâm hồn em, biến sự hối lỗi của em thành một kỷ niệm đẹp đẽ, đáng nhớ.

c) Quyết định hành động (Trở thành "Ông Bụt" đời thực)

-Tôi quyết định giữ im lặng sau cánh cửa, đợi cô bé trở về quán cà phê của mẹ rồi lén xuống lầu để kiểm tra chậu hoa.

- Ngay chiều hôm đó, tôi ra phố tìm mua một chậu lan mới tinh, có cành hoa tím biếc đang bung xòe rung rinh trong nắng để thay thế chậu lan cũ.

- Nghĩ đến đôi mắt chữ o mồm chữ a đầy ngạc nhiên và tiếng kêu khe khẽ sung sướng của em vào sáng mai, tôi cảm thấy lòng mình trẻ lại.

- Tôi nhận ra rằng việc tự tay thắp lên niềm tin vào điều kỳ diệu cho một đứa trẻ chính là đặc ân lớn nhất của người nghệ sĩ.

III. Kết bài

- Lời cầu nguyện ngây thơ của bé Mai trước cánh cửa nhà tôi đã đánh thức tình yêu thương và trách nhiệm che chở trong con người tôi.

- Câu chuyện chậu lan gãy giúp tôi hiểu rằng thế giới này sẽ đẹp đẽ hơn biết bao nếu mỗi người lớn đều sẵn sàng làm một vị Bụt đời thực bằng lòng vị tha.

- Tôi sẽ giữ mãi ký ức ngày hôm nay để luôn nhắc nhở bản thân dùng âm nhạc và tình thương để bảo vệ sự trong sáng của trẻ thơ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài

- Tôi là ông nhạc sĩ già ở căn gác nhỏ, người đã vô tình chứng kiến những giọt nước mắt và nghe được lời thì thầm ước mong của bé Mai vào chiều hôm qua.

- Lời cầu cứu ông Bụt làm liền cành hoa lan bị gãy của cô bé đã khiến tôi trăn trở, suy nghĩ suốt cả đêm dài.

II. Thân bài

a) Sự ngạc nhiên và xúc động trước thế giới tuổi thơ

- Chiều qua, khi đang lau chùi cây đàn dương cầm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa khẽ khàng và tiếng Mai đứng lầm nhầm xin lỗi vì đã sơ ý làm gãy cành hoa.

- Cô bé nhỏ nhắn, gương mặt nhòe nước nhưng ánh mắt hướng lên trời cao thì thầm gọi ông Bụt cứu giúp với một niềm tin vô cùng mãnh liệt.

- Tôi vô cùng ngạc nhiên trước thế giới tinh khôi của trẻ nhỏ, nơi mà một vị Bụt luôn sẵn sàng xuất hiện để giải cứu các em khỏi những nỗi lo âu.

- Tình cảm trong sáng, không một chút dối gian và hành động dũng cảm dám đến đối mặt để xin lỗi của em đã làm lay động trái tim tôi.

b) Sự tự vấn và thức tỉnh của người lớn

- Tôi tự trách mình bấy lâu nay chỉ biết thưởng thức vẻ đẹp của hoa mà không biết rằng chậu hoa ấy lại là cả một niềm hồi hộp chờ đợi của đứa trẻ hàng xóm.

- Người lớn nhiều khi thật thờ ơ, vô tâm trước những giọt nước m mắt của trẻ thơ, dễ dàng buông lời trách phạt làm tổn thương lòng tự trọng của các em.

- Tôi không thể để một tâm hồn ngoan ngoãn, biết nhận sai như thế phải nhận lấy sự thất vọng và sợ hãi trong ngày mai.

- Sự thức tỉnh này thôi thúc tôi phải hành động ngay lập tức để bảo vệ niềm tin cổ tích và nâng niu niềm yêu hoa của cô bé.

c) Quyết định hành động (Trở thành "Ông Bụt" đời thực)

-Chiều muộn, tôi âm thầm ra chợ hoa chọn mua một chậu lan mới có nhành hoa tím biếc tuyệt đẹp đúng như chậu hoa cũ mà Mai đã làm hỏng.

- Tôi lén đặt chậu hoa mới vào vị trí cũ trên bậc thềm, xem như một phép màu mà ông Bụt gửi đến để thưởng cho lòng thành thực của em.

- Tôi vô cùng hồi hộp và mong chờ khoảnh khắc sáng sớm mai khi em nhìn thấy nhành hoa vẫn bung nở rực rỡ đón đàn bướm dập dìu.

- Tôi hiểu ra rằng làm cuộc đời của một đứa trẻ trở nên ngập tràn hy vọng chính là tác phẩm nghệ thuật xuất sắc nhất đời mình.

III. Kết bài

- Lời thì thầm của bé Mai đã truyền cho tôi một nguồn cảm hứng sáng tác dồi dào, khiến bản đàn dương cầm sáng nay vang lên những giai điệu vô cùng tươi vui.

- Qua câu chuyện chậu hoa lan này, tôi nhận ra rằng chỉ cần có lòng bao dung, bất kỳ người lớn nào cũng có thể trở thành ông Bụt mang lại phép màu cho con trẻ.

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

I. Mở bài

- Tôi là một người nhạc sĩ luôn gắn bó với những giai điệu êm dịu từ căn gác nhỏ để tìm kiếm nguồn cảm hứng cho các tác phẩm của mình.

- Sáng nay, nghe tiếng kêu khe khẽ vui sướng của bé Mai ngoài thềm nhà, tôi khẽ mỉm cười và những ngón tay lại lướt nhanh trên phím đàn dương cầm.

-Tiếng cười trong veo ấy của em làm tôi nhớ về lời thì thầm cầu cứu ông Bụt đầy xúc động mà tôi tình cờ nghe được vào chiều hôm trước, một trải nghiệm đánh thức lòng nhân ái trong tôi.

II. Thân bài

a) Sự ngạc nhiên và xúc động trước thế giới tuổi thơ

-Chiều hôm qua, qua khe cửa sổ, tôi thấy Mai đứng trân trối trước chậu hoa lan có cành bị gãy do em sơ ý ve vuốt, đôi mắt em nhòe nước đầy hoảng hốt khi nghe tiếng mẹ nhắc nhở.

- Cô bé rón rén bước đến trước nhà tôi, chắp tay lầm nhầm cầu xin lỗi cả chục lần và thì thầm: “Ông Bụt ơi, cứu con!” với một niềm tin vô cùng thành kính, thánh thiện.

- Sự chín chắn, biết nhận trách nhiệm về lỗi lầm sơ ý của mình kết hợp với nét ngây thơ tin vào phép màu của đứa trẻ khiến tôi vô cùng bất ngờ, xúc động.

- Thế giới nội tâm trong sáng, tinh khôi như giọt sương ban mai của em đã chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng tôi, tạo nên một nỗi xót thương mãnh liệt.

b) Sự tự vấn và thức tỉnh của người lớn

- Tôi tự hỏi tại sao cuộc sống bận rộn lại đôi khi khiến người lớn chúng ta trở nên khô khan, quên mất việc phải dịu dàng với những lo âu của con trẻ.

- Tôi nhận ra những câu nói vô tình, những cái thở dài của cha mẹ hay sự nghiêm khắc của người chủ nhà có thể dập tắt đi ước mơ và làm tổn thương niềm tin của các em.

- Sự thức tỉnh này khiến tôi hiểu rằng mình không thể dửng dưng nhìn cô bé hàng xóm ngoan ngoãn phải khóc lóc, dằn vặt vì một sự cố không may.

- Tôi cần phải làm một điều gì đó để hiện thực hóa niềm tin vào tình yêu thương, giữ gìn nét hồn nhiên vốn có của tuổi thơ em.

c) Quyết định hành động (Trở thành "Ông Bụt" đời thực)

-Tôi quyết định sẽ trở thành ông Bụt của riêng em bằng cách âm thầm ra phố chọn mua một chậu lan mới có nhành hoa tím biếc bung xòe tuyệt đẹp trong nắng sớm.

- Tôi lén thay thế chậu lan cũ bằng chậu lan mới này ngay trong chiều qua, trân trọng đặt nó ở bậc thềm để chào đón em vào sáng hôm sau.

- Sự háo hức đón chờ tiếng reo vui sướng “Mẹ ơi, ông Bụt đã cứu con” của Mai khiến tôi cảm thấy tâm hồn mình như trẻ lại, tràn đầy năng lượng tích cực.

- Tôi vô cùng mãn nguyện vì biết mình đã tạo nên một cái kết có hậu như trong truyện cổ tích, bảo vệ vẹn nguyên nụ cười của một đứa trẻ.

III. Kết bài

- Lời thì thầm của bé Mai bên chậu hoa lan bị gãy đã mang lại cho tôi một bài học nhân sinh vô cùng đắt giá về giá trị của sự thấu hiểu và sẻ chia.

- Câu chuyện nhắc nhở tôi rằng hạnh phúc lớn nhất của người nghệ sĩ không phải là những danh hiệu xa xôi, mà là dùng lòng nhân ái để bảo vệ sự trong sáng cho thế giới tuổi thơ.

- Tôi nguyện sẽ luôn mở rộng lòng mình, chăm chút cho những chậu hoa trước thềm để sẵn sàng làm ông Bụt mang lại niềm vui cho cuộc đời.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...