1001+ mẫu dàn ý bài văn kể chuyện (tự sự) hay nhất 200+ Dàn ý cho bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn lại một kỉ niệm sâu sắc của em với người thầy mà em nhớ mãi (theo ngôi kể thứ nhất)


I. Mở bài - Giới thiệu về khuyết điểm mà em đã từng mắc phải thời gian qua. - Giới thiệu về người thầy hoặc người cô giáo đã vì khuyết điểm đó mà buồn lòng.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu về khuyết điểm mà em đã từng mắc phải thời gian qua.

- Giới thiệu về người thầy hoặc người cô giáo đã vì khuyết điểm đó mà buồn lòng.

- Khái quát tâm trạng hối hận, day dứt của bản thân em khi nhớ lại câu chuyện đó.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh câu chuyện

- Thời gian xảy ra sự việc, tiết học cụ thể hoặc bối cảnh không gian trường lớp hôm đó.

- Tâm trạng, hoàn cảnh của bản thân em trước khi hành động sai lầm diễn ra.

- Không khí chung của lớp học lúc sự việc chuẩn bị bắt đầu.

b) Diễn biến câu chuyện

- Nguyên nhân hoặc lý do dẫn đến việc em đưa ra quyết định sai lầm.

- Quá trình em thực hiện hành động mắc khuyết điểm đó ở trong lớp.

- Miêu tả ngoại hình, cử chỉ, hoạt động của em khi đang làm việc sai trái.

- Khoảnh khắc khuyết điểm của em bị phát hiện trước sự chứng kiến của mọi người.

c) Thái độ và phản ứng của thầy cô giáo

- Miêu tả ngoại hình, nét mặt, ánh mắt của thầy cô ngay khi phát hiện ra lỗi sai của em.

- Lời nói, cách ứng xử hoặc hình phạt mà thầy cô đưa ra dành cho em.

- Sự thay đổi trong không khí lớp học và cảm xúc lo sợ, xấu hổ của bản thân em lúc đó.

d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó

- Sự ân hận, hối lỗi sâu sắc của em sau khi bình tĩnh suy nghĩ lại sự việc.

- Hành động sửa sai cụ thể của em như gặp riêng thầy cô để xin lỗi hoặc cố gắng học tập.

- Bài học kinh nghiệm quý giá về sự trung thực, tính tự giác hoặc ý thức kỷ luật.

III. Kết bài

- Khẳng định lại giá trị của kỷ niệm buồn này đối với quá trình trưởng thành của em.

- Bày tỏ tình cảm, lòng biết ơn và sự kính trọng đối với người thầy, người cô giáo đó.

- Nêu lời hứa chân thành sẽ không bao giờ tái phạm sai lầm cũ trong tương lai.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài

- Mỗi người học sinh khi ngồi trên ghế nhà trường đều có những lúc ngây ngô và phạm phải sai lầm. 

- Những khuyết điểm ấy có thể để lại sự hối hận, nhưng cũng chính là nấc thang giúp chúng ta trưởng thành hơn. 

- Đối với em, lỗi lầm lớn nhất là lần lén lút giở sách trong giờ kiểm tra môn Lịch sử học kỳ một. 

- Hành động gian lận đó không chỉ làm tổn thương lòng tự trọng của em mà còn khiến cô giáo chủ nhiệm vô cùng thất vọng, buồn lòng.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh câu chuyện

- Sự việc xảy ra vào một buổi chiều thứ Năm oi ả, cả lớp bước vào tiết kiểm tra định kỳ 45 phút.

- Trước đó một hôm, vì mải xem một bộ phim hoạt hình hấp dẫn nên em đã không học bài cũ.

- Khi cô giáo phát đề thi ra, em nhìn vào tờ giấy mà đầu óc trống rỗng, mồ hôi hột bắt đầu tuôn rơi.

- Xung quanh em, các bạn đang cắm cúi viết bài, tiếng bút sột soạt càng làm em thêm hoang mang, lo sợ.

b) Diễn biến câu chuyện

- Sợ bị điểm kém sẽ bị bố mẹ mắng, em nảy sinh ý định đen tối là dùng tài liệu dưới ngăn bàn.

- Em run rẩy lén mở cuốn sách giáo khoa, mắt vừa nhìn xuống gầm bàn vừa ngó nghiêng canh chừng cô giáo.

- Với dáng vẻ lấm lét, tay chân lóng ngóng, em cố chép thật nhanh những mốc sự kiện vào tờ giấy thi.

- Khi đang mải mê chép đến câu thứ hai, em bỗng thấy một bóng đen đổ ập xuống bàn học của mình.

- Em ngước lên và rụng rời tay chân khi thấy cô giáo đã đứng bên cạnh từ lúc nào, tay cô cầm cuốn sách của em.

c) Thái độ và phản ứng của thầy cô giáo

- Cô giáo không hề quát mắng rầm rộ, cô chỉ đứng im lặng nhìn em với ánh mắt tràn nề sự thất vọng.

- Đôi mắt cô thường ngày vốn hiền từ, ấm áp nay bỗng chùng xuống, đượm buồn và đầy vẻ đau lòng.

- Cô nhẹ nhàng thu bài làm của em, ghi lời phê cảnh cáo vào sổ đầu bài rồi yêu cầu em cuối giờ ở lại.

- Suốt thời gian còn lại của tiết học, không khí lớp nặng nề, em cúi gục mặt xuống bàn, khóc thầm vì xấu hổ.

d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó

- Cuối buổi, em lên văn phòng gặp cô, cô ân cần bảo ban rằng cô buồn vì em đã đánh mất đi sự trung thực.

- Lời nói nhẹ nhàng nhưng thấm thía của cô làm em khóc nức nở, em nhận ra điểm số không quan trọng bằng nhân cách.

- Em đã viết bản kiểm điểm sâu sắc, hứa với cô sẽ tự dùng chính năng lực của mình để bù đắp lại điểm số.

- Câu chuyện dạy em bài học lớn về sự trung thực trong thi cử và đức tính tự chịu trách nhiệm với bản thân.

III. Kết bài

- Điểm ba lần đó là một vết đen trong cuốn sổ học bạ nhưng là một bài học vô giá cứu rỗi tâm hồn em. 

- Sự bao dung và ánh mắt đượm buồn của cô giáo ngày hôm đó đã thức tỉnh sự tự giác bên trong con người em. 

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài

- Trong học kỳ vừa qua, em đã mắc một khuyết điểm rất nghiêm trọng khiến thầy giáo dạy Thể dục phải phiền lòng. 

- Vì ham vui nên em đã trốn tiết học chạy cự ly ngắn để ra cổng trường chơi trò chơi điện tử cùng vài bạn lớp khác. 

- Đây là lỗi sai lớn nhất từ trước đến nay khiến em vô cùng hối hận mỗi khi nhớ lại.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh câu chuyện

- Sự việc diễn ra vào tiết học cuối cùng của ngày thứ Ba, lúc đó trời nắng to và cơ thể em đang mệt mỏi.

- Thầy giáo Thể dục tập trung lớp ở giữa sân trường để chuẩn bị phổ biến nội dung kiểm tra chạy.

- Nghe thấy bài tập chạy mệt nhọc, cộng thêm sự rủ rê của bạn xấu, em đã nảy sinh ý định trốn học.

- Nhân lúc thầy quay đi điểm danh nhóm khác, em đã lén cúi thấp người, len lỏi qua gốc cây rồi lẻn ra cổng sau.

b) Diễn biến câu chuyện

- Em chạy tót vào quán điện tử gần trường, hăm hở ngồi vào máy và quên hết mọi quy định, bài học.

- Khi đang mải mê bấm bàn phím, em bỗng nghe thấy tiếng ho quen thuộc vang lên ngay phía sau lưng mình.

- Em quay đầu lại và hoảng hốt khi thấy thầy Thể dục đang đứng nhìn em, áo thầy đầm đìa mồ hôi vì đi tìm em.

- Lúc đó, em run cầm cập, vội vàng tắt máy tính, cúi đầu lí nhí lời chào thầy mà không dám nhìn thẳng.

c) Thái độ và phản ứng của thầy cô giáo

- Gương mặt thầy đỏ bừng vì vừa đi tìm em dưới nắng, hơi thở thầy hổn hển nhưng thầy cố kìm cơn giận.

- Thầy nhìn em với ánh mắt nghiêm khắc xen lẫn sự buồn bã vì cậu học trò ngoan lại biết nói dối, trốn học.

- Thầy không đánh mắng mà chỉ yêu cầu em đi bộ đi thẳng về phòng ban giám hiệu để làm việc cụ thể.

- Giọng nói của thầy trầm xuống, thầy nói thầy lo lắng cho sự an toàn của em khi tự ý bỏ trường ra ngoài.

d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó

- Ngồi trong phòng hội đồng, nhìn dáng vẻ mệt mỏi của thầy, em tự trách bản thân mình ích kỷ, ham chơi.

- Em nhận ra việc trốn học không chỉ vi phạm kỷ luật mà còn làm phụ công sức lo lắng, dạy dỗ của thầy cô.

- Sau khi bị phạt lao động quét sân trường một tuần, em đã gặp thầy để hứa sẽ chăm chỉ rèn luyện thể lực.

- Lỗi lầm này giúp em rèn luyện tính kỷ luật, biết làm chủ bản thân trước những lời rủ rê, lôi kéo xung quanh.

III. Kết bài

- Việc trốn học ngày hôm đó đã cho em một bài học nhớ đời về ý thức tự giác khi đến trường. 

- Em rất biết ơn sự nghiêm khắc và tình yêu thương của thầy Thể dục đã kéo em ra khỏi sai lầm. 

- Em tự hứa sẽ luôn đi học đầy đủ, đúng giờ và hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ học tập. 

- Em mong thầy sẽ nguôi ngoai nỗi buồn và tin tưởng vào sự thay đổi tích cực của em.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

- Mỗi thầy cô giáo đều đặt rất nhiều tâm huyết vào từng trang giáo án để mang lại những bài học hay cho học sinh. 

- Vậy mà, có những lúc chúng em lại vô tình làm tổn thương tấm lòng cao quý đó bằng sự thờ ơ của mình. 

- Bản thân em luôn tự trách mình vì đã lén lút đọc truyện tranh trong tiết giảng văn của thầy giáo dạy văn lớp 6. 

- Câu chuyện đáng buồn đó đã xảy ra từ tháng trước nhưng vẫn luôn là một vết dao cứa vào tâm trí em.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh câu chuyện

- Hôm đó là một buổi sáng mùa đông lạnh giá, thầy giáo đang say sưa giảng một bài thơ rất hay về tình cảm gia đình.

- Giọng thầy ấm áp, trầm bổng vang vọng khắp căn phòng nhỏ làm cho không khí lớp học rất lắng đọng.

- Tuy nhiên, vì mới mượn được cuốn truyện tranh trinh thám mới xuất bản nên tâm trí em hoàn toàn bị cuốn theo nó.

- Em không tập trung nghe giảng mà chỉ nghĩ cách làm sao để đọc được cuốn truyện ngay lập tức.

b) Diễn biến câu chuyện

- Em quyết định lấy cuốn truyện ra, đặt ngửa nó trên đùi và dùng cuốn sách Ngữ văn to bản dựng lên để che mắt thầy.

- Tay em giả vờ cầm bút ghi chép, nhưng mắt lại dán chặt vào từng trang truyện tranh đầy hấp dẫn dưới gầm bàn.

- Thỉnh thoảng, em lại tủm tỉm cười một mình vì những tình tiết hài hước trong truyện mà không hề hay biết gì xung quanh.

- Thầy giáo gọi tên em đứng dậy trả lời câu hỏi về nội dung khổ thơ thầy vừa giảng để kiểm tra sự chú ý.

- Em giật mình buông rơi cuốn truyện xuống đất, đứng bật dậy run rẩy, mặt đỏ bừng và không nói được từ nào.

c) Thái độ và phản ứng của thầy cô giáo

- Thầy bước xuống chỗ em ngồi, nhẹ nhàng nhặt cuốn truyện tranh lên nhìn lướt qua bìa sách.

- Nụ cười tươi tắn khi giảng bài trên môi thầy bỗng tắt ngấm, thay vào đó là một tiếng thở dài đầy cay đắng.

- Ánh mắt thầy nhìn em đượm một nỗi buồn sâu thẳm, thầy buồn vì sự thiếu tôn trọng của em đối với tiết học.

- Thầy khẽ đặt cuốn truyện lên bàn, bảo em ngồi xuống nghe giảng tiếp mà không đưa ra một lời khiển trách nặng nề nào.

d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó

- Sự im lặng và tiếng thở dài của thầy làm lòng em thắt lại, em thấy mình thật tồi tệ và vô ơn.

- Em hiểu rằng hành động đọc truyện trong giờ là xúc phạm đến công sức lao động nghệ thuật và bài giảng của thầy.

- Tối hôm đó, em đã viết một bức thư tay xin lỗi chân thành rồi kẹp vào sổ bài tập để gửi tới thầy giáo.

- Bài học em nhận được là phải luôn tôn trọng người giáo viên, tập trung lắng nghe giảng trong mọi tiết học.

III. Kết bài

- Cuốn truyện tranh ngày hôm đó đã bị tịch thu một thời gian nhưng bài học về sự tôn trọng thầy cô thì em sẽ mang theo suốt đời. 

- Nhờ có sự nhắc nhở tinh tế của thầy, em đã biết sửa đổi thái độ học tập và không bao giờ làm việc riêng nữa. 

- Em luôn tự hào vì có một người thầy bao dung, nhân hậu như thầy. 

- Em sẽ cố gắng học thật giỏi môn Ngữ văn để mang lại niềm vui, niềm tự hào cho thầy.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài

- Trong một lần vội vã và thiếu kiềm chế cảm xúc, em đã vô tình nói trống không, thiếu lễ phép với cô giáo dạy Tiếng Anh. 

- Việc này đã khiến cô rất buồn lòng và khiến em phải tự xấu hổ trước toàn thể các bạn trong lớp. 

- Đây là bài học đắt giá nhất giúp em thay đổi hoàn toàn cách giao tiếp, ứng xử của mình đối với người lớn.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh câu chuyện

- Sự việc xảy ra vào một tiết học trả bài tập làm văn nói bằng tiếng Anh vào sáng thứ Sáu tuần trước.

- Hôm đó em bị mất ngủ, tâm trạng bực dọc, cáu gắt và gặp áp lực vì không làm tốt bài nói của mình.

- Khi cô giáo gọi em lên bảng để sửa lỗi phát âm từ vựng, em cảm thấy rất phiền phức và khó chịu.

- Không khí lớp học đang yên tĩnh, mọi người đều chăm chú theo dõi phần sửa bài của cô trên bảng.

b) Diễn biến câu chuyện

- Cô giáo chỉ ra em phát âm sai từ ngữ cơ bản và yêu cầu em đứng tại chỗ đọc lại ba lần cho nhớ.

- Do cái tôi bướng bỉnh và sự bực dọc sẵn có, em đã nhíu mày, tỏ thái độ chống đối ra mặt.

- Thay vì thưa gửi lễ phép, em đã trả lời cộc lốc, trống không một câu rằng không thích đọc lại.

- Câu nói thiếu chủ ngữ của em vừa dứt, cả lớp học liền ồ lên kinh ngạc, tất cả đổ dồn ánh mắt về phía em.

- Bản thân em sau khi thốt ra câu nói đó cũng giật mình hoảng sợ vì sự hỗn láo của chính mình.

c) Thái độ và phản ứng của thầy cô giáo

- Cô giáo đứng sững người trên bục giảng, phấn trên tay cô khẽ rơi xuống, gương mặt cô tái đi vì bất ngờ.

- Đôi mắt cô nhìn em đầy vẻ tổn thương, cô không ngờ một học sinh ngoan lại có thái độ vô lễ như vậy.

- Cô giữ bình tĩnh, giọng cô run run yêu cầu em đứng nghiêm chỉnh và tự suy nghĩ lại lời nói của mình.

- Cô không ghi sổ đầu bài ngay, cô chỉ nhẹ nhàng nói rằng cô rất buồn vì sự thiếu lễ độ của em ngày hôm nay.

d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó

- Suốt cả ngày hôm đó, hình ảnh gương mặt buồn bã, tổn thương của cô cứ bám lấy tâm trí em làm em khổ sở.

- Em nhận ra ngôn từ có sức sát thương rất lớn và việc nói trống không với thầy cô là vi phạm đạo đức nghiêm trọng.

- Giờ ra chơi, em đã chủ động đến phòng nghỉ của giáo viên, cúi đầu nhận lỗi và xin cô tha thứ cho sự bồng bột.

- Lỗi lầm dạy em phải luôn giữ thái độ bình tĩnh, lời nói phải có thưa gửi, lễ phép với người bề trên trong mọi hoàn cảnh.

III. Kết bài

- Lời nói thiếu suy nghĩ với cô giáo tiếng Anh là khuyết điểm lớn nhất mà em luôn muốn sửa chữa. 

- Sự vị tha, bao dung của cô khi chấp nhận lời xin lỗi đã giúp em có cơ hội làm lại từ đầu. 

- Em hứa từ nay về sau sẽ luôn chú ý đến lời ăn tiếng nói, giữ gìn sự lễ phép của một người học sinh. 

- Kỷ niệm này sẽ mãi là lời nhắc nhở em phải sống đúng mực và biết kính trọng thầy cô.

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

I. Mở bài

- Môi trường học đường không chỉ là nơi ta tiếp thu kiến thức mà còn là nơi dạy ta cách làm việc tập thể, sống có trách nhiệm. 

- Thế nhưng, bản thân em đã từng là một kẻ ích kỷ khi bỏ bê công việc chung của lớp, làm ảnh hưởng đến mọi người. 

- Việc em không chịu làm phần bài tập nhóm môn Địa lý đã khiến thầy giáo vô cùng phiền lòng và thất vọng. 

- Câu chuyện buồn ấy đã để lại cho em một bài học tinh thần sâu sắc về tinh thần tập thể và sự tự giác.

II. Thân bài

a) Hoàn cảnh câu chuyện

- Sự việc xảy ra vào tiết học Địa lý của một ngày cuối tháng ba, ngày các nhóm phải lên thuyết trình dự án.

- Trước đó một tuần, thầy giáo đã chia lớp thành bốn nhóm để làm mô hình hệ Mặt Trời bằng giấy.

- Em được nhóm trưởng phân công nhiệm vụ rất quan trọng là cắt dán và tô màu cho các hành tinh.

- Tuy nhiên, vì lười biếng và ỷ lại vào các bạn khác, em đã trì hoãn và hoàn toàn bỏ quên nhiệm vụ của mình.

b) Diễn biến câu chuyện

- Đến hạn nộp bài, trong khi các nhóm khác mang lên những mô hình rực rỡ, hoàn chỉnh thì nhóm em lại thiếu hụt nghiêm trọng.

- Mô hình của nhóm em trống trơn, méo mó vì phần việc của em chưa có gì, khiến các bạn trong nhóm rất lo lắng.

- Khi thầy giáo gọi nhóm lên nghiệm thu, bạn nhóm trưởng đã phải đứng lên giải thích lý do bằng giọng buồn bã.

- Em ngồi phía dưới, mặt cúi gằm xuống đất, hai tay đan chặt vào nhau vì sợ hãi và xấu hổ với bạn bè.

- Thầy giáo gọi em đứng dậy hỏi lý do, em chỉ biết im lặng chịu trận chứ không thể biện minh được lời nào.

c) Thái độ và phản ứng của thầy cô giáo

- Thầy giáo nhìn mô hình dang dở rồi nhìn thẳng vào em với ánh mắt nghiêm nghị, đượm chút buồn rầu.

- Thầy thở dài, giọng nói trầm buồn thể hiện sự thất vọng về tinh thần trách nhiệm kém cỏi của một học sinh lớp 6.

- Thầy phê bình em trước lớp không phải vì mô hình xấu, mà vì em đã ích kỷ làm ảnh hưởng đến công sức của cả tập thể.

- Thầy cho nhóm em nhận điểm kém và yêu cầu em phải tự hoàn thành lại mô hình một mình vào tuần sau.

d) Bài học em rút ra được từ câu chuyện đó

- Nhìn các bạn trong nhóm bị điểm thấp lây vì lỗi của mình, lòng em dâng lên một nỗi ân hận tột cùng.

- Em hiểu ra rằng trong một tập thể, sự lười biếng của một cá nhân sẽ kéo lùi và phá hỏng công sức của tất cả mọi người.

- Ngay buổi chiều hôm đó, em đã chủ động xin lỗi các bạn trong nhóm và một mình ở lại phòng học hoàn thành mô hình.

- Sai lầm này đã giúp em rèn luyện tính tự giác, tinh thần trách nhiệm cao và biết sống vì mọi người xung quanh hơn.

III. Kết bài

- Khuyết điểm không làm bài tập nhóm môn Địa lý năm ấy là một bài học đắt giá về tinh thần đồng đội của em. 

- Ánh mắt buồn bã và lời dạy nghiêm khắc của thầy giáo đã giúp em rũ bỏ được tính ích kỷ, lười biếng của bản thân. 

- Từ đó về sau, mỗi khi làm việc nhóm, em luôn là người xung phong nhận những phần việc nặng nhọc nhất. 

- Em mong thầy giáo sẽ nhìn thấy sự trưởng thành này của em và mỉm cười tha thứ cho lỗi lầm xưa.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...