1001+ mẫu dàn ý bài văn kể chuyện (tự sự) hay nhất 200+ Dàn ý cho bài văn kể chuyện tưởng tượng hay nhất

Viết bài văn kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An-déc-xen


I. Mở bài - Giới thiệu bản thân là người trực tiếp có mặt tại góc phố đêm đông giá rét. - Nêu lên thời gian diễn ra câu chuyện đầy cảm thương vào đêm giao thừa. - Dẫn dắt vào cuộc trò chuyện sắp kể lại với mọi người về cô bé bán diêm.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Dàn ý đề bài Là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An-déc-xen.

I. Mở bài

- Giới thiệu bản thân là người trực tiếp có mặt tại góc phố đêm đông giá rét.

- Nêu lên thời gian diễn ra câu chuyện đầy cảm thương vào đêm giao thừa.

- Dẫn dắt vào cuộc trò chuyện sắp kể lại với mọi người về cô bé bán diêm.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Địa điểm cụ thể nơi diễn ra buổi trò chuyện sẻ chia giữa tôi và người nghe.

- Ngoại hình, hoạt động hoặc trạng thái cảm xúc của tôi khi bắt đầu nhớ về kỷ niệm.

- Thái độ tập trung đón nhận câu chuyện của những người xung quanh.

b) Diễn biến câu chuyện

- Thời tiết đêm giao thừa vô cùng khắc nghiệt với gió lạnh và tuyết rơi đầy đường.

- Ngoại hình tội nghiệp, đôi chân trần thâm tím và giỏ diêm ế ẩm của cô bé.

- Hành động nép mình vào góc tường giữa hai ngôi nhà để trốn tránh cái lạnh.

- Các lần quẹt diêm liên tiếp để sưởi ấm cùng những ảo ảnh lung linh hiện ra.

- Trận quẹt diêm cuối cùng rực rỡ để giữ lại hình ảnh người bà hiền hậu.

- Cảnh tượng cô bé qua đời trong tư thế ngồi co rúp với đôi má hồng và nụ cười.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Sự xót xa, đau lòng khi chứng kiến một sinh mệnh nhỏ nhoi bị bỏ rơi.

- Nỗi dằn vặt, bất lực vì bản thân lúc đó đã không thể giúp đỡ em nhiều hơn.

- Sự xúc động sâu sắc trước tình yêu bà và thế giới mơ ước ngây thơ của em.

III. Kết bài

- Khung cảnh buổi sáng đầu năm mới khi mọi người vây quanh góc tường lạnh lẽo.

- Thái độ bàn tán thờ ơ của người đời trước cái chết của đứa trẻ đáng thương.

- Thông điệp thức tỉnh tình người, sự sẻ chia và lòng nhân ái trong cuộc sống.

Dàn ý chi tiết Mẫu 1

I. Mở bài

- Thời gian có thể xóa nhòa đi rất nhiều dấu vết của cuộc sống hối hả hằng ngày.

- Thế nhưng có những ký niệm buồn sẽ mãi mãi đóng đinh vào trong tâm trí ta.

- Đó là lần tôi có chuyến đi xa và chứng kiến một sự việc vô cùng đau lòng.

- Mỗi khi gió lạnh tràn về, lòng tôi lại thắt lại khi nghĩ về cô bé bán diêm năm ấy.

II. Thên bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Phòng đọc sách của trường vào một chiều đông muộn ngập tràn những cơn gió hú bên ngoài cửa kính.

- Tôi ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ dài, gương mặt đượm buồn, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đầy xúc động.

- Ba người bạn thân dừng hẳn việc lật các trang sách, ghé sát lại gần và nhìn tôi với ánh mắt tò mò.

b) Diễn biến câu chuyện

- Đêm giao thừa năm đó trời tối sầm, tuyết rơi như trút nước làm buốt giá đôi tay.

- Cô bé bán diêm xuất hiện với mái tóc xoăn dài dính đầy tuyết, mặc chiếc áo mỏng rách tơi tả.

- Em đi chân đất vì đôi giày cũ đã bị mất, hai bàn chân nhỏ đỏ ửng rồi thâm tím lại trên tuyết.

- Em ngồi co rúm giữa góc tường hai nhà, lấy đôi bàn tay run rẩy quẹt từng que diêm để tìm hơi ấm.

- Tôi đứng từ xa quan sát thấy ánh mắt em sáng lên khi nhìn thấy lò sưởi, bàn ăn và cây thông Noel.

- Đến lần quẹt diêm cuối cùng, em quẹt cả bao diêm khiến ngọn lửa bùng lên sáng rực một khoảng trời.

- Em reo lên gọi bà rồi từ từ nhắm mắt lại trong quầng sáng lung linh ấm áp của những que diêm.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tôi cảm thấy nghẹn ngào, lồng ngực thắt lại vì xót thương cho hoàn cảnh quá đỗi cô độc của em.

- Tôi tự trách mình lúc đó quá nhỏ bé và nhút nhát nên đã không dám chạy lại ôm lấy em kịp thời.

- Tôi nhận ra cuộc sống này thật tàn nhẫn khi người ta vô tình bước qua một sinh mệnh đang lụi tàn.

III. Kết bài

- Câu chuyện kết thúc làm cho không gian phòng đọc sách vốn yên lặng nay càng thêm trầm mặc.

- Các bạn tôi ai nấy đều rơm rớm nước mắt, có bạn lặng lẽ lau đi giọt lệ lăn dài trên má.

- Tôi mong rằng trên thế giới này sẽ không còn một đứa trẻ nào phải chịu cảnh đói rét như thế.

- Hãy luôn mở rộng lòng mình để sưởi ấm cho những mảnh đời bất hạnh xung quanh chúng ta.

Dàn ý chi tiết Mẫu 2

I. Mở bài

- Trong buổi tối chiều chủ nhật,  khi ăn tối cả nhà tôi chuẩn bị cho bữa cơm tối

- Tôi bèn kể lại cho cả nhà nghe về câu chuyện về cô bé bán diêm, mà tôi đã được xem từ bộ phim chuyển thể sáng hôm nay cùng các bạn. 

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Căn bếp nhỏ ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp cùng hương thơm của những món ăn mẹ vừa nấu.

- Tôi ngồi dựa lưng vào ghế, giọng nói trầm xuống, đôi mắt nhìn đăm đăm vào ngọn lửa bếp ga đang cháy.

- Bố dừng đũa, mẹ và chị hai chăm chú nhìn tôi với vẻ mặt đầy sự ngạc nhiên và lo lắng.

b) Diễn biến câu chuyện

- Đêm giao thừa trời rét buốt da thịt, mọi người đều hối hả trở về nhà để quây quần bên người thân.

- Góc phố tối tăm xuất hiện một cô bé có dáng người gầy gộc, khuôn mặt xanh xao vì đói khát.

- Em ôm giỏ diêm đi mời chào nhưng không một ai đoái hoài, không ai mua giúp em lấy một bao.

- Vì sợ người cha đánh đòn nên em không dám về nhà, đành ngồi nép vào một khe tường hẹp.

- Em quẹt que diêm thứ nhất thấy lò sưởi, que thứ hai thấy ngỗng quay, que thứ ba thấy cây thông Noel lộng lẫy.

- Khi quẹt những que diêm tiếp theo, hình ảnh người bà hiền từ xuất hiện khiến em khóc nức nở cầu xin đi cùng.

- Em quẹt tất cả số diêm còn lại, cơ thể em lịm dần đi trong cái ôm vô hình đầy tình thương của người bà.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tôi cảm thấy run sợ trước cái lạnh và sự thờ ơ đáng sợ của những người bộ hành trên phố.

- Tôi đau xót khôn nguôi khi thấy những ước mơ giản dị của em cứ hiện ra rồi lại tắt ngấm theo làn khói.

- Tôi thấy mình thật may mắn khi được sống trong sự che chở, yêu thương đủ đầy của cha mẹ.

III. Kết bài

- Mâm cơm tối hôm đó trôi qua lặng lẽ hơn mọi ngày vì ai cũng nghẹn ngào suy nghĩ.

- Mẹ khẽ xoa đầu tôi, ánh mắt rưng rưng vì thương cảm cho số phận của cô bé tội nghiệp.

- Con cầu mong cho linh hồn của cô bé bán diêm sẽ được bình yên mãi mãi bên cạnh người bà.

- Con hứa sẽ luôn trân trọng gia đình mình và học cách chia sẻ nhiều hơn với người nghèo khó.

Dàn ý chi tiết Mẫu 3

I. Mở bài

- Mỗi chúng ta đều được sinh ra và lớn lên trong vòng tay ủ ấm của tình yêu thương gia đình.

- Tuy nhiên ở đâu đó ngoài xã hội kia, vẫn có những số phận phải tự mình chống chọi với bão giông.

- Đứng trên bục giảng hôm nay, tôi muốn mang đến một câu chuyện có thật đầy nước mắt.

- Câu chuyện về một cô bé bán diêm mà tôi đã vô tình gặp gỡ trong một đêm đông rét mướt.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Lớp học trang nghiêm vào tiết sinh hoạt đầu tuần, các dãy bàn ghế xếp ngay ngắn thẳng hàng.

- Tôi đứng thẳng người, hai tay bấu chặt vào mép bục giảng, giọng kể dõng dạc nhưng chứa chan cảm xúc.

- Tất cả các bạn học sinh phía dưới đều im lặng, hàng chục đôi mắt đổ dồn về phía tôi chờ đợi.

b) Diễn biến câu chuyện

- Tôi kể về bầu trời đêm giao thừa tối tăm, gió rít lên từng hồi qua những tòa nhà cao tầng.

- Cô bé bán diêm có đôi mắt một mí đượm buồn, mặc chiếc váy cũ rách không đủ che kín thân hình.

- Em ngồi thu mình lại giữa hai bức tường nhà, hàm răng va vào nhau lập cập vì quá rét.

- Bàn tay nhỏ bé của em lóng ngóng rút từng que diêm ra quẹt vào tường gạch nhám để tìm hơi ấm.

- Từng đốm lửa bùng lên là một lần em được sống trong thế giới mộng tưởng giàu sang, ấm áp.

- Khi nhìn thấy bà nội xuất hiện, em đã cuống cuồng đánh lửa toàn bộ số diêm còn lại trong bao cũ.

- Ngọn lửa cháy rực xua tan bóng tối và em đã thanh thản bay lên trời cùng người bà kính yêu của mình.

c) Cảm xúc của em khi là người chuyên chứng kiến câu chuyện

- Tôi vô cùng xúc động và uất ức khi thấy dòng người qua lại cứ ngoảnh mặt làm ngơ trước em.

- Tôi cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào khi thấy nụ cười hạnh phúc của em lúc cận kề cái chết.

- Tôi nhận thức sâu sắc về nỗi khổ cực của những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa trong xã hội cũ.

III. Kết bài

- Khi tôi dứt lời, cả lớp học bỗng chìm vào một khoảng lặng sâu sắc không một tiếng động nhỏ.

- Cô giáo chủ nhiệm bước lên, nhẹ nhàng khen ngợi bài học ý nghĩa mà câu chuyện của tôi mang lại.

- Cô bé bán diêm đã ra đi nhưng ngọn lửa từ những que diêm của em sẽ mãi cháy trong tim tôi.

- Chúng ta hãy cùng nhau bớt đi một chút ích kỷ để mang lại hơi ấm cho những người kém may mắn.

Dàn ý chi tiết Mẫu 4

I. Mở bài

- Các cậu ơi, xích lại gần bếp củi này đi rồi nghe tớ kể một câu chuyện này buồn lắm.

- Tớ đã tận mắt thấy cô bé bán diêm đáng thương ra đi ngay trong đêm giao thừa lạnh giá vừa rồi.

- Đó là một kỷ niệm ám ảnh làm tớ không sao ngủ được suốt mấy ngày hôm nay đấy.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Gian bếp nhà ngoại cũ kỹ, mọi người đang ngồi quây quần xung quanh một đống lửa củi nổ lách tách.

- Tôi ngồi bệt trên chiếc ghế gỗ thấp, hai tay hơ trên ngọn lửa, nét mặt thẫn thờ, giọng nói run run.

- Bốn đứa bạn thân ghé sát tai vào, mắt nhìn chằm chằm vào những đốm lửa hồng đang reo vui.

b) Diễn biến câu chuyện

- Đêm hôm đó gió tuyết thổi vù vù, mặt đường phủ một lớp tuyết dày trắng xóa lạnh ngắt.

- Cô bé bán diêm nhỏ nhắn, tóc bết lại vì nước tuyết, trên tay cầm một bao diêm đã rách góc.

- Em ngồi nép sát vào góc tường, hai đầu gối co lên tận ngực để giữ chút hơi ấm mong manh.

- Em liều quẹt que diêm đầu tiên, ngọn lửa xanh lam hiện ra mang theo ảo ảnh về chiếc lò sưởi bằng đồng.

- Em quẹt tiếp những que tiếp theo để níu giữ bàn ăn thịnh soạn và cây thông Noel lấp lánh ánh đèn.

- Lần quẹt diêm cuối cùng, cả bó diêm rực sáng chiếu rọi khuôn mặt thánh thiện của người bà đã khuất.

- Sáng hôm sau, em đã chết rét trong tư thế ngồi co quắp, nhưng đôi môi vẫn nở một nụ cười hạnh phúc.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tớ cảm thấy giận run người trước sự tàn nhẫn, lạnh lùng của những người giàu có đi ngang qua góc phố.

- Tớ uất nghẹn khi thấy ngọn lửa của diêm quá nhỏ bé, không thể chống lại cái rét tàn khốc của mùa đông.

- Tớ thấy thương em vô hạn vì đến tận lúc chết em mới tìm thấy được hạnh phúc thực sự bên bà.

III. Kết bài

- Câu chuyện của tớ kết thúc cũng là lúc những thanh củi trong bếp dần lụi tàn thành tro đen.

- Mấy đứa bạn tớ ngồi im thít, đứa nào đứa nấy mặt buồn rượi nhìn vào đống tro tàn của bếp lửa.

- Tớ hy vọng rằng linh hồn của cô bé đáng thương ấy giờ đây đang vui đùa hạnh phúc trên thiên đường.

- Bếp lửa này thật ấm, và tớ ước gì lúc đó cô bé cũng có một ngọn lửa ấm áp như thế này.

Dàn ý chi tiết Mẫu 5

I. Mở bài

- Mùa xuân đã về mang theo những tia nắng ấm áp xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông cũ.

- Thế nhưng, dư âm của những ngày đông lạnh lẽo vẫn còn đọng lại trong ký ức của tôi.

- Ngồi dưới bóng cây bàng non sáng nay, tôi chợt nhớ về một hình bóng nhỏ bé, tội nghiệp trên phố.

- Tôi quyết định mở lòng để kể cho các bạn nghe về góc khuất đầy nước mắt của cô bé bán diêm.

II. Thân bài

a) Khung cảnh của cuộc trò chuyện

- Dưới góc sân trường đầy nắng sớm, chiếc ghế đá mát rượi đón những làn gió xuân nhẹ nhàng thổi qua.

- Tôi ngồi ngả người về phía trước, hai bàn tay khua nhẹ để diễn tả, ánh mắt nhìn xa xăm đầy hoài niệm.

- Nhóm bạn học năm người vây quanh, ngồi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại thở dài một cách tiếc nuối.

b) Diễn biến câu chuyện

- Tôi dẫn dắt về hình ảnh đêm giao thừa tối tăm, khi nhà nhà đều rực rỡ ánh đèn chuẩn bị đón năm mới.

- Cô bé bán diêm đi lang thang trên đường với cái bụng đói cồn cào và bộ quần áo rách mướt tả tơi.

- Em không dám về nhà vì chưa bán được bao diêm nào, sợ người cha tàn nhẫn sẽ đánh đòn đau.

- Em chọn một góc tường khuất gió, ngồi sụp xuống và bắt đầu quẹt những que diêm để tìm hơi sưởi.

- Những ước mơ về lò sưởi ấm, ngỗng quay ngon lành và cây thông hiện ra rồi lại tắt ngấm trong đêm.

- Khi thấy bà nội hiện ra, em đã quẹt tất cả số diêm còn lại để ngọn lửa sưởi ấm cho tâm hồn em.

- Em đã ra đi trong đêm đông lạnh giá, thể xác ở lại góc tường nhưng linh hồn đã về với chúa.

c) Cảm xúc của em khi là người chứng kiến câu chuyện

- Tôi cảm thấy bàng hoàng, đau đớn khi phải chứng kiến một cái chết thương tâm của một đứa trẻ ngây thơ.

- Tôi khâm phục tâm hồn trong sáng của em, dẫu trong hoàn cảnh khốn cùng vẫn luôn hướng về những điều đẹp đẽ.

- Tôi tự nhủ bản thân phải sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương và giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.

III. Kết bài

- Tiếng chuông báo giờ vào lớp vang lên rộn rã làm cắt ngang bầu không khí trầm buồn của chúng tôi.

- Các bạn tôi lặng lẽ đứng dậy, ai nấy đều mang một nét mặt suy tư, chín chắn hơn thường ngày.

- Cô bé bán diêm tuy đã ra đi nhưng câu chuyện về em sẽ luôn là bài học lớn về lòng trắc ẩn.

- Mong rằng ánh nắng mùa xuân này sẽ sưởi ấm cho tất cả những mảnh đời còn đang chịu lạnh giá ngoài kia.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...