Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp người thân đã xa cách lâu ngày

Bình chọn:
4.6 trên 19 phiếu

Những giấc mơ là những phút giây tuyệt vời giúp ta được sống với những điều mà cuộc sống đời thường không đem lại.

Những giấc mơ là những phút giây tuyệt vời giúp ta được sống với những điều mà cuộc sống đời thường không đem lại. Tôi cũng đã mơ rất nhiều. Để lại cảm giác đẹp đẽ nhất cho tôi là lần mơ được gặp ông ngoại thân yêu. Đó là một giấc mơ thần tiên, tuy ngắn ngủi nhưng đầy xúc động.

Hôm đó, tôii học rất mệt nên đi ngủ sớm. Lên giường nằm, tôi thiếp đi ngay. Tôi thấy mình chìm đi, chìm đi trong mênh mông bóng tối…

Bỗng trước mắt tôi hiện ra khu vườn rất quen thân... Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. Đúng là khu vườn ấy rồi! Khu vườn thân thương của nhà ông ngoại. Góc vườn là cây khế ngọt ông thường hái cho tôi ăn. Lá cây vẫn xanh mướt và trên cành xuất hiện những quả khế xanh xanh trông như những chùm sao nhỏ. Giữa vườn là cây hồng xiêm, cây mà ông ngoại cưng nhất. Rồi hai cây bưởi mẹ con, cây liễu lá dài đến cây xoài đang trổ hoa, cả vườn rau ngải cứu mọc sát đất... vẫn nguyên như lúc tôi còn bé, ở dưới quê với ông bà. Trong khu vườn này, tôi đã cùng ông chăm sóc những cây xanh cho chúng lớn, ra hoa, kết quả. Ông dạy tôi biết giá trị của lao động, đó là niềm vui, niềm tự hào khi thấy cây mình bỏ công chăm sóc cho ra những trái ngọt đầu tiên. Nhìn khu vườn, bao nhiêu kỷ niệm với ông ngoại lại ùa về trong tâm trí tôi.

E bất giác, tôi cất tiếng gọi thật to "Ông ơi! "Ông ơi!". Ông tôi thong thả đi ra từ những lùm cây rợp mát. Không tin vào mắt mình, tôi đưa tay lên dụi. Ông lại gần tôi âu yếm: "Bé Cún của ông, ông đây mà". Đúng là giọng nói thân thương của ông rồi. Giọng nói tưởng đã mất đi, tưởng chẳng bao giờ tôi được nghe lại bây giờ lại trở lại bên tôi. Tôi nhào vào lòng ông, khóc thật to. Ông xoa đầu tôi thật nhẹ: "Cháu đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, ông ở đây mà". Tôi ngẩng mặt nhìn ông. Tóc ông vẫn bạc trắng. Da mặt hồng hào và nụ cười móm mém, nhất là đôi mắt - đôi mắt ông hiền hậu nhân từ quá...! Ông tôi vẫn như xưa, chẳng chút nào thay đổi. Tôi sung sướng dụi mặt vào người ông rồi líu lo kể những chuyện nhà chuyện lớp. Ông lắng nghe những câu chuyện trẻ con của tôi với một vẻ độ lượng vô cùng. Nghe xong, ông dặn tôi phải ngoan ngoãn, chăm học và nếu rảnh thì thỉnh thoảng đến thăm bà. Tôi chợt nhói lòng khi nghĩ đến bà. Từ ngày ông đi, bà trở nên lặng lẽ hơn, bà thường quanh quẩn trong khu vườn ông để lại và thường kể chuyện về ông cho chúng tôi nghe... Tôi rơm rớm mắt nhìn ông khẽ "Dạ...!".

Gương mặt ông chợt nhoà đi trước mắt tôi và giọng mẹ vang lên gọi tôi dậy chuẩn bị sang thăm bà! Tôi thoáng ngỡ ngàng rồi sung sướng bật dậy chạy ùa xuống nhà.

Trích: loigiaihay.com

Các bài liên quan: - Văn tự sự

Bài 1: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày em về thăm trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học  kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó Bài 1: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày em về thăm trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó

Mình đã đợi đúng ngày 20 tháng 11 để về trường đấy. Không khí chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam cộng thêm khí trời mát mẻ cuối thu làm mình càng thêm náo nức, hồ hởi như chính mình vẫn còn là học sinh của trường vậy.

Xem chi tiết
Hãy viết thư cho một người bạn, kể về buổi thăm trường đầy xúc động sau hai mươi năm xa cách. Hãy viết thư cho một người bạn, kể về buổi thăm trường đầy xúc động sau hai mươi năm xa cách.

Nhân ngày khai giảng năm học mới, lại đúng dịp về thăm quê nên mình quyết định về thăm lại trường Nguyền Huy Tưởng sau bao năm xa cách. Ngày hôm ấy, bầu trời quang đãng, trong xanh đến lạ, những tia nắng vàng xuyên qua các kẽ lá....

Xem chi tiết
Bài 2: Tưởng tượng hai mươi năm sau, vào một ngày em về thăm trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó ( Bài 2 ) Bài 2: Tưởng tượng hai mươi năm sau, vào một ngày em về thăm trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó ( Bài 2 )

Sẽ có lúc ta cảm thấy nuối tiếc một cái gì đó đã mất từ lâu rồi... Hôm nay, tôi của hai mươi năm sau đã về thăm lại ngôi trường cũ với những cảm xúc bâng khuâng, bồi hồi khó tả.

Xem chi tiết
Đóng vai Thúy Kiểu kể lại cho mọi người nghe việc báo ân báo oán. Trong lời kể giúp mọi người hình dung được cảnh vật và tâm trạng của Thúy Kiều khi gặp lại Hoạn Thư ( Bài 2 ) Đóng vai Thúy Kiểu kể lại cho mọi người nghe việc báo ân báo oán. Trong lời kể giúp mọi người hình dung được cảnh vật và tâm trạng của Thúy Kiều khi gặp lại Hoạn Thư ( Bài 2 )

Đời người thật cũng có lúc thịnh, lúc suy, khi vui, khi buồn. Nhờ có Từ Hải mà cuối cùng thì mọi ân oán của Thúy Kiều cũng đã được trả, nàng cảm thấy cuộc đời này thật nhẹ nhõm biết bao.

Xem chi tiết

>>Học trực tuyến lớp 9, luyện vào lớp 10, mọi lúc, mọi nơi môn Toán, Văn, Anh, Lý, Hóa, Sinh, Sử, Địa  cùng các Thầy, Cô giáo giỏi nổi tiếng, dạy hay, dễ hiểu, dày dặn kinh nghiệm tại Tuyensinh247.com