Viết đoạn văn kể về một hoạt động em đã được tham gia hoặc chứng kiến>
Những hoạt động trải nghiệm thực tế không chỉ mang lại niềm vui, sự gắn kết mà còn để lại những bài học sâu sắc trong tâm hồn mỗi người.
Dàn ý chi tiết
1. MỞ ĐOẠN
- Giới thiệu tên hoạt động: Đó là hoạt động gì? (Ví dụ: Ngày hội trồng cây, một chuyến dã ngoại, lễ khai giảng, hội chợ dân gian, một hoạt động từ thiện,...).
- Hoàn cảnh diễn ra: Hoạt động đó diễn ra vào thời gian nào? Ở đâu? Em tham gia trực tiếp hay là người chứng kiến?
- Ấn tượng chung: Cảm xúc khái quát của em khi nhớ về hoạt động đó (Ví dụ: vui vẻ, xúc động, hào hứng, tự hào,...).
2. THÂN ĐOẠN
Kể lại diễn biến của hoạt động theo trình tự thời gian (từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc) hoặc trình tự không gian:
1. Quang cảnh trước khi hoạt động diễn ra:
- Không khí, thời tiết ngày hôm đó như thế nào? (nắng ấm, mát mẻ, rộn rã,...).
- Sự chuẩn bị của mọi người: Trang trí sân khấu, chuẩn bị dụng cụ, loa đài ra sao?
- Tâm trạng của em và mọi người lúc đó (hồi hộp, mong chờ, háo hức).
2. Diễn biến chính của hoạt động:
- Hoạt động bắt đầu: Nghi thức mở màn hoặc tiếng còi xuất phát, lời tuyên bố khai mạc.
- Các hoạt động cốt lõi diễn ra nối tiếp nhau:
-
Mọi người tham gia làm những việc gì? (Kể cụ thể hành động của thầy cô, bạn bè hoặc người xung quanh).
-
Bản thân em đã làm công việc cụ thể nào? (Nếu là người tham gia) hoặc em thấy điều gì ấn tượng nhất? (Nếu là người chứng kiến).
- Cao trào của hoạt động: Khoảnh khắc vui vẻ, xúc động hoặc kịch tính nhất là gì? (Ví dụ: Lúc ghi bàn thắng quyết định, lúc tặng quà cho em nhỏ, lúc mầm cây đầu tiên được trồng xuống,...).
3. Quang cảnh khi hoạt động kết thúc:
- Mọi người cùng nhau dọn dẹp, thu dọn đồ đạc hoặc chụp ảnh kỷ niệm.
- Sự thay đổi của cảnh vật sau hoạt động (Ví dụ: Sân trường sạch bóng sau buổi lao động, hàng cây xanh thẳng tắp mới trồng,...).
3. KẾT ĐOẠN
- Nêu cảm xúc, suy nghĩ: Hoạt động đó để lại cho em niềm vui, niềm tự hào hay sự xúc động như thế nào?
- Giá trị, bài học nhận thức: Em rút ra được bài học gì về tình đoàn kết, lòng nhân ái, hay ý thức bảo vệ môi trường? (Khẳng định ý nghĩa sâu sắc của hoạt động đó trong ký ức của em).
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Mùa thu năm nay, em đã được dự một buổi Lễ Khai giảng vô cùng trang trọng ngay dưới mái trường thân yêu. Tiết trời se lạnh hòa cùng sắc nắng vàng hanh hao tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa rộn rã sức sống. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rực rỡ cờ hoa, tưng bừng tiếng cười nói của các bạn học sinh trong tà áo trắng tinh khôi. Khi tiếng trống trường vang lên giòn giã, cả không gian như ngừng lại để lắng nghe lời căn dặn từ thầy Hiệu trưởng. Khoảnh khắc xúc động nhất là lúc những quả bóng bay mang theo ước mơ của chúng em được thả lên bầu trời xanh thẳm. Buổi lễ khép lại trong niềm hân hoan và sự quyết tâm của cả thầy và trò. Với em, ngày khai trường giống như một cánh cửa thần kỳ, mở ra một hành trình tri thức đầy hy vọng và hứa hẹn những thành công rực rỡ phía trước.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Bạn đã bao giờ cảm nhận được sức nóng từ những tiếng hô vang "Cố lên!" làm rung chuyển cả một sân vận động chưa? Đó chính là bầu không khí đầy lửa mà em đã được chứng kiến tại Hội khỏe Phù Đổng cấp trường vừa qua. Dưới ánh nắng chói chang, các vận động viên học sinh bước ra sân với tinh thần quyết chiến quyết thắng và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Tiếng còi khai cuộc vang lên, các trận đấu bóng đá, kéo co và điền kinh diễn ra vô cùng kịch tính, lôi cuốn sự cổ vũ cuồng nhiệt của khán giả. Hình ảnh bạn lớp trưởng lớp em nỗ lực bứt tốc ở những mét cuối cùng để cán đích đầu tiên đã để lại ấn tượng sâu đậm về ý chí kiên cường. Hội khỏe không chỉ là sân chơi thể chất mà còn là nơi gắn kết tình đoàn kết bạn bè. Sau hoạt động này, em tự nhủ sẽ chăm chỉ rèn luyện thân thể mỗi ngày để có một sức khỏe dẻo dai như những dũng sĩ Phù Đổng thực thụ.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Sáng chủ nhật vừa qua, thay vì dành thời gian “ngủ nướng”, em đã cùng các anh chị thanh niên tình nguyện tham gia chiến dịch "Ngày Chủ nhật xanh" làm sạch bờ biển quê hương. Buổi sáng sớm, khi thủy triều rút để lại những mảnh rác nhem nhuốc, em cảm thấy xót xa cho vẻ đẹp vốn có của đại dương. Với bao tay và túi rác, mọi người chia nhau từng khu vực, cần mẫn nhặt từng mẩu nhựa, vỏ chai bị sóng đánh vào. Dù mồ hôi đầm đìa dưới cái nắng hè gay gắt, nhưng tiếng cười nói và tinh thần trách nhiệm vẫn luôn rạng rỡ trên môi mỗi người. Chỉ sau vài giờ làm việc hăng say, bãi biển đã trở lại vẻ hoang sơ, sạch đẹp vốn có trong sự ngỡ ngàng của khách du lịch. Nhìn bờ cát trắng mịn màng không còn bóng dáng rác thải, lòng em dâng lên một niềm tự hào khó tả. Đây thực sự là một hoạt động vô cùng ý nghĩa, bồi đắp cho em tình yêu thiên nhiên và ý thức bảo vệ môi trường sống bền vững.
Bài tham khảo Mẫu 1
“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh”, những biểu tượng thuần khiết của Tết Việt đã được tái hiện trọn vẹn ngay giữa sân trường tôi trong ngày hội chợ Xuân vừa qua. Không gian vốn dĩ quen thuộc hằng ngày bỗng lột xác thành một làng quê thu nhỏ với những gian hàng lợp mái tranh, chõng tre mộc mạc và sắc hoa mai, hoa đào rực rỡ. Ngay từ sáng sớm, tiếng trống hội khai mạc vang lên dồn dập, đánh thức sự háo hức trong ánh mắt của hàng ngàn học sinh đang xúng xính trong những tà áo dài truyền thống đủ màu sắc. Tôi cùng các bạn trong lớp đã cùng nhau quản lý một gian hàng đồ thủ công và các món ăn dân dã. Không khí bắt đầu nóng lên khi dòng người đổ về mỗi lúc một đông, tiếng mời chào nồng hậu hòa cùng tiếng mặc cả vui vẻ tạo nên một bản nhạc rộn ràng của sự giao thoa văn hóa. Điểm nhấn đáng nhớ nhất là khi thầy Hiệu trưởng cùng chúng tôi tự tay viết những nét chữ thư pháp đầu xuân để gửi gắm lời chúc bình an. Mồ hôi thấm đẫm vai áo vì tất bật chuẩn bị hàng hóa, nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi mỗi thành viên vì chúng tôi cảm nhận được hơi ấm của sự đoàn kết và niềm tự hào về cội nguồn dân tộc. Hoạt động này không chỉ giúp tôi hiểu thêm về giá trị của phong tục quê hương mà còn là sợi dây thắt chặt tình cảm bạn bè. Hội chợ Xuân hôm ấy giống như một đóa hoa rực rỡ, tỏa hương thơm ngát của lòng yêu nước và nét đẹp truyền thống, để lại trong ký ức học trò của tôi một mảng màu ấm áp và tươi sáng vô cùng.
Bài tham khảo Mẫu 2
Chiều thứ Bảy hôm ấy, thay vì những giờ giải trí bên màn hình điện thoại, tôi cùng tập thể lớp có mặt tại nghĩa trang liệt sĩ thành phố để thực hiện buổi lao động tri ân. Tiết trời cuối thu se lạnh, không gian tĩnh lặng lạ thường khiến bước chân của chúng tôi cũng trở nên nhẹ nhàng và trang trọng hơn. Nhìn những hàng bia mộ thẳng tắp, nằm lặng im dưới bóng những cây đại già, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả về sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh đi trước. Chúng tôi chia nhau ra từng khu vực, người quét dọn lá khô, người cẩn thận lau sạch bụi mờ trên từng phiến đá, người lại nhẹ nhàng cắm những nén hương thơm ngát. Thầy chủ nhiệm cùng chúng tôi đứng lặng yên trước đài tưởng niệm, lắng nghe thầy kể về những trận đánh oai hùng của những người lính trẻ năm xưa. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút của tôi giờ đây lấm lem bụi đất nhưng lại thấy ấm áp vô cùng khi làm sạch nơi yên nghỉ của các anh hùng dân tộc. Buổi lao động kết thúc khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả nghĩa trang, mang lại một cảm giác bình yên và tôn nghiêm tuyệt đối. Hoạt động này thực sự là một bài học lịch sử sống động, sâu sắc hơn bất kỳ trang sách giáo khoa nào. Tôi tự nhủ rằng, sự trung thực và nỗ lực trong học tập ngày hôm nay chính là cách tốt nhất để bản thân tôi đền đáp công ơn của những người đã ngã xuống vì độc lập tự do của Tổ quốc.
Bài tham khảo Mẫu 3
Bạn đã bao giờ cảm thấy lồng ngực mình rung lên vì sự hưng phấn khi được bảo vệ quan điểm cá nhân trước hàng trăm ánh mắt theo dõi chưa? Đó chính là trải nghiệm bùng nổ của tôi trong cuộc thi tranh biện về chủ đề “Công nghệ và sự cô đơn của giới trẻ” vừa được tổ chức tại hội trường trường. Không gian tranh biện được thiết lập chuyên nghiệp với những dãy bàn đối lập, không khí căng thẳng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng lật giấy sột soạt và hơi thở dồn dập của những “nhà hùng biện” trẻ tuổi đang chuẩn bị cho lượt nói của mình. Cuộc đối đầu bắt đầu khi tiếng chuông báo giờ vang lên, đội tôi vào vai phe phản đối với sự chuẩn bị kỹ lưỡng về lý lẽ và số liệu. Tôi bước lên bục thuyết trình, đối mặt với những câu hỏi sắc sảo từ đội bạn; khoảnh khắc ấy, sự hồi hộp bỗng tan biến, nhường chỗ cho tư duy sắc bén và bản lĩnh ngôn từ. Chúng tôi đã cùng nhau tháo gỡ từng nút thắt của vấn đề, từ việc phân tích thuật toán mạng xã hội đến việc đề xuất lối sống kết nối đời thực. Dù kết quả cuối cùng có thắng hay thua, niềm hạnh phúc lớn nhất của chúng tôi là được lắng nghe, được phản biện và được tôn trọng sự khác biệt trong suy nghĩ. Tranh biện không chỉ là một trò chơi ngôn ngữ, mà là trường học thực tế về tư duy phản biện và sự bao dung. Các bạn trẻ ơi, hãy mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn của sự im lặng, hãy tập cách lắng nghe và lên tiếng bằng sự thông thái, vì chính tiếng nói chính trực của chúng ta hôm nay sẽ định hình nên một xã hội văn minh mai sau.
Bài tham khảo Mẫu 4
Nhà sử học Dionysius từng nói: “Lịch sử là triết học dạy bằng ví dụ”, và tôi đã thực sự chạm tay vào triết lý ấy trong buổi tham quan Bảo tàng Lịch sử quốc gia cùng câu lạc bộ nghiên cứu học đường. Bước qua cánh cửa gỗ lim nặng nề, tôi cảm thấy như mình vừa thực hiện một chuyến du hành ngược thời gian, trở về với những thời đại oai hùng của cha ông. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt xuống những hiện vật gốm sứ, những thanh gươm han gỉ hay những tờ truyền đơn nhuốm màu thời gian, tạo nên một không gian trầm mặc và đầy tự hào. Tôi dừng chân rất lâu trước gian trưng bày về phong trào kháng chiến, say sưa quan sát cách sắp xếp từng tư liệu hình ảnh và hiện vật. Người hướng dẫn viên với giọng nói truyền cảm đã dẫn dắt chúng tôi đi qua những cột mốc lịch sử, từ sự gian khổ của những ngày đầu lập nước cho đến những chiến thắng lẫy lừng. Tôi lấy sổ tay, cẩn thận ghi chép lại những chi tiết thú vị về nghệ thuật tuyên truyền thời bấy giờ, một chủ đề mà tôi luôn ấp ủ nghiên cứu sâu sắc. Buổi tham quan kết thúc khi nắng chiều đã nhạt, nhưng những câu chuyện lịch sử dường như vẫn còn vang vọng trong tâm trí mỗi thành viên. Đối với tôi, buổi tham quan bảo tàng hôm nay không đơn thuần là một chuyến dã ngoại, mà là một cuộc tiếp sức tâm hồn giữa quá khứ và hiện tại. Mỗi hiện vật ở đây giống như một nốt nhạc trầm hùng trong bản trường ca dân tộc, thôi thúc tôi phải sống trách nhiệm và xứng đáng hơn với gấm vóc non sông mà mình đang thừa hưởng.
Bài tham khảo Mẫu 5
Tối qua, tôi đã trải qua những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của tuổi học trò khi tham gia đêm nhạc hội “Giai điệu thanh xuân” được tổ chức tại sân vận động trường. Không gian đêm hội lung linh dưới những ánh đèn led đa sắc, âm thanh sôi động của dàn nhạc rock hòa cùng tiếng hô vang của hàng ngàn học sinh tạo nên một không khí rực lửa, xóa tan mọi áp lực thi cử căng thẳng. Tôi cùng các bạn trong ban nhạc của lớp đã có mặt từ sớm ở cánh gà, vừa chỉnh dây đàn vừa hồi hộp mong chờ giây phút được bước ra ánh đèn sân khấu. Khi những nốt nhạc đầu tiên vang lên, tôi thấy cả sân trường như hòa thành một khối đoàn kết, hàng ngàn ánh đèn điện thoại đung đưa theo nhịp điệu của bài hát “Tuổi trẻ”. Chúng tôi đã cùng nhau nhảy múa, cùng nhau hát vang những bài ca về tình bạn, về những ước mơ xanh ngắt dưới mái trường. Giây phút cao trào nhất là khi toàn bộ học sinh cùng nắm tay nhau thành một vòng tròn lớn, tiếng hát vang vọng giữa trời đêm như một lời khẳng định về sức trẻ và khát vọng vươn xa. Đêm hội kết thúc trong những cái ôm thật chặt và những giọt nước mắt hạnh phúc của ngày chia tay cuối cấp. Đêm nhạc hội đã cháy hết mình ấy đã giúp tôi hiểu rằng, học tập là nhiệm vụ hàng đầu nhưng việc nuôi dưỡng đam mê nghệ thuật cũng là mảnh ghép không thể thiếu để làm nên một tâm hồn phong phú. Sau sự kiện này, tôi nhận ra mình cần phải sống trọn vẹn hơn mỗi ngày, để mỗi giây phút trôi qua đều là những giai điệu thanh xuân tươi đẹp và tràn đầy cảm hứng nhất.
Bài tham khảo Mẫu 6
Lần cuối cùng bạn nhận ra hạnh phúc không nằm ở những món quà xa xỉ, mà nằm ở một ánh mắt lấp lánh niềm vui của một người xa lạ là khi nào? Đối với tôi, câu trả lời chính là chuyến đi tặng áo ấm cho trẻ em tại vùng cao Hà Giang vào mùa đông năm ngoái. Chuyến xe lăn bánh từ mờ sáng, vượt qua những con đèo quanh co, mờ ảo trong sương mù để đưa chúng tôi đến với một điểm trường nhỏ nằm chênh vênh giữa sườn núi. Không gian nơi đây khắc nghiệt với những cơn gió rét căm căm, nhưng lại ấm áp vô cùng bởi sự chào đón nồng nhiệt của các thầy cô và những em nhỏ vùng cao với đôi má ửng hồng. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh những đôi chân trần lem luých của các em bước đi trên nền đất lạnh, trái tim tôi thực sự thắt lại vì xót xa. Chúng tôi cùng nhau trao tận tay những chiếc áo phao dày dặn, những đôi ủng mới và những hộp sữa đầy dinh dưỡng. Một cậu bé nhỏ xíu nắm lấy tay tôi, đôi bàn tay nứt nẻ vì lạnh nhưng cái nắm tay lại vô cùng chắc chắn; em mỉm cười và khoe rằng “mùa đông này em không còn sợ rét nữa”. Chứng kiến niềm vui vỡ òa của các em khi lần đầu được sở hữu một cuốn truyện tranh màu sắc, tôi bỗng thấy những mệt nhọc của quãng đường dài dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự ấm lòng của lòng trắc ẩn.Mỗi chuyến đi sẻ chia hôm nay chính là một gạch nối yêu thương giữa miền xuôi và miền ngược. Các bạn ơi, hãy cùng tôi lan tỏa tinh thần “lá lành đùm lá rách” này nhé, vì chỉ cần một chút hơi ấm nhỏ bé từ chúng ta cũng đủ để làm vơi đi cái lạnh giá của mùa đông và thắp sáng hy vọng trong ánh mắt trẻ thơ nơi đại ngàn.
Bài tham khảo Mẫu 7
Sáng Chủ nhật vừa qua, tôi đã tham gia một hoạt động bảo vệ môi trường vô cùng ý nghĩa mang tên “Đổi nhựa lấy cây” ngay tại sân văn hóa khu phố. Ngay từ sáng sớm, không gian vốn yên tĩnh đã trở nên nhộn nhịp bởi sự xuất hiện của những túi chai nhựa, giấy vụn được người dân mang đến để đổi lấy những chậu sen đá xanh mướt. Tôi cùng các anh chị tình nguyện viên tất bật phân loại rác thải, ghi chép sổ sách và tận tình hướng dẫn các em nhỏ cách chăm sóc cây xanh sau khi mang về nhà. Mùi đất ẩm quyện với mùi lá tươi mới tạo nên một bầu không khí vô cùng dễ chịu và tràn đầy sức sống. Sự kiện diễn ra trong bầu không khí hào hứng khi mọi tầng lớp nhân dân, từ những cụ già đến các em nhỏ, đều nhiệt tình tham gia thu gom phế liệu. Tôi thấy một bác hàng xóm mang đến cả một xe đẩy đầy vỏ lon bia và hồ hởi nói rằng: “Nhà sạch mà lại có thêm cây xanh, thật là tiện đôi đường”. Việc được trực tiếp trao tay những mầm xanh nhỏ bé cho mọi người khiến tôi cảm thấy mình đang thực sự góp phần vào công cuộc phục hồi hơi thở cho hành tinh. Khi buổi lễ kết thúc, hàng tấn nhựa đã được thu gom để đưa đi tái chế, trả lại sự sạch đẹp cho từng ngõ phố. Hoạt động nhỏ này đã chứng minh rằng ý thức bảo vệ môi trường luôn bắt đầu từ những thay đổi đơn giản nhất trong lối sống hằng ngày. Những chậu cây sen đá được mang về hôm nay giống như những hạt mầm của lối sống xanh, đang âm thầm bén rễ vào tâm thức của mỗi cư dân, hứa hẹn sẽ nở rực rỡ trong một tương lai bền vững và trong lành hơn.
Bài tham khảo Mẫu 8
“Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại”, câu khẩu hiệu giàu tính nhân văn ấy đã thúc giục tôi đăng ký tham gia quan sát và hỗ trợ ngày hội hiến máu nhân đạo tổ chức tại bệnh viện tỉnh vừa qua. Bước chân vào hội trường, tôi cảm nhận được một sự gắn kết kỳ diệu giữa những người xa lạ, nơi mà danh tiếng hay địa vị đều nhường chỗ cho lòng vị tha cao cả. Không gian tĩnh lặng nhưng trang trọng, tiếng máy móc chạy đều đều hòa cùng tiếng bước chân khẩn trương của các y bác sĩ tạo nên một bầu không khí đầy trách nhiệm và sự sẻ chia.Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về những người tình nguyện đang nằm trên ghế hiến máu với nụ cười rạng rỡ, họ không hề sợ hãi kim tiêm mà trái lại, ánh mắt luôn lấp lánh niềm tự hào vì biết rằng mình đang góp phần cứu sống một ai đó. Tôi có nhiệm vụ phát sữa và bánh cho những người vừa hiến máu xong, lắng nghe họ chia sẻ về lý do tham gia; có người vì người thân từng được cứu sống, có người đơn giản chỉ vì muốn lan tỏa tình người. Những túi máu hồng từ từ đầy lên, mang theo hơi ấm của sự sống và hy vọng được chuyển đi nhanh chóng đến phòng cấp cứu. Dù bản thân chưa đủ tuổi tham gia trực tiếp, nhưng việc chứng kiến sự hy sinh lặng lẽ này đã khiến tôi vô cùng cảm kích. Ngày hội hiến máu thực sự là một đóa hoa của sự tử tế nở rực rỡ giữa đời thường bộn bề. Mỗi giọt máu được trao đi giống như một dòng nước mát lành, âm thầm hồi sinh những mầm sống đang dần héo úa, khẳng định sức mạnh vô biên của tình đồng bào và sự liên kết chặt chẽ giữa người với người trong xã hội.
Bài tham khảo Mẫu 9
Bạn đã bao giờ đứng lặng im trước một nghĩa trang liệt sĩ rực hồng ánh nến để cảm nhận cái giá của sự tự do chưa? Đêm 27/7 vừa qua, tôi đã tham gia lễ thắp nến tri ân các anh hùng liệt sĩ tại nghĩa trang thành phố, một hoạt động xã hội sâu sắc làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi về lòng biết ơn. Không gian đêm tối được thắp sáng bởi hàng ngàn ngọn nến lung linh đặt trên từng ngôi mộ, tạo nên một dải sáng huyền ảo và trang nghiêm vô tận. Tiếng nhạc trầm hùng từ loa phóng thanh hòa cùng mùi hương trầm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí vô cùng xúc động và thiêng liêng.Tôi cùng đoàn thanh niên đi qua từng hàng bia mộ, nhẹ nhàng đặt nến và hoa cúc trắng, lòng thắt lại khi đọc những dòng chữ “Liệt sĩ vô danh”. Chứng kiến những người mẹ già tóc trắng xóa ngồi lặng bên mộ con, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của bao thế hệ. Khi hàng ngàn ngọn nến cùng lúc rực sáng giữa màn đêm, cả nghĩa trang như bừng tỉnh một linh hồn bất diệt, nhắc nhở chúng tôi về ý thức trách nhiệm đối với tương lai dân tộc. Buổi lễ kết thúc trong không gian yên tĩnh của sự tưởng niệm, khi ai nấy đều lặng đi vì xúc động và tự hào.Đêm thắp nến tri ân thực sự là một buổi lễ “rửa tội” cho tâm hồn, giúp chúng tôi thoát khỏi những ích kỷ thường nhật để sống có lý tưởng hơn. Những ngọn nến hồng đêm ấy giống như những lời hứa sắt son của tuổi trẻ, thắp sáng đạo lý “uống nước nhớ nguồn” và sưởi ấm hương hồn những người đã ngã xuống vì sự bình yên của mảnh đất gấm vóc này.
Bài tham khảo Mẫu 10
Trong một buổi chiều muộn, khi nhìn thấy một em bé ngồi trên giường bệnh với chiếc kim tiêm trên tay nhưng ánh mắt vẫn hướng về chiếc đèn lồng treo ngoài cửa sổ, tôi đã quyết định tham gia chiến dịch “Trung thu cho em” tại bệnh viện Nhi. Chúng tôi hóa thân thành chú Cuội, chị Hằng, mang theo những túi bánh nướng, bánh dẻo và hàng trăm chiếc đèn ông sao rực rỡ để mang không khí Tết đoàn viên vào tận những khoa điều trị nặng. Không gian bệnh viện vốn nồng nặc mùi thuốc khử trùng bỗng chốc rộn ràng bởi tiếng trống lân và những tiếng cười nói hồn nhiên của các bệnh nhi. Chúng tôi đi từng phòng bệnh, tổ chức rước đèn và kể những câu chuyện vui vẻ cho các em nghe. Tôi thấy một cậu bé vừa mới trải qua ca phẫu thuật, khuôn mặt mệt mỏi bỗng bừng sáng khi nhận được chiếc đèn lồng hình con cá chép; em nắm lấy tay tôi và thầm thì “Em cảm ơn chị”. Những giọt nước mắt hạnh phúc của các bậc phụ huynh khi nhìn thấy con mình vui cười đã khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Buổi phá cỗ diễn ra trong tiếng nhạc rộn rã, khi ranh giới giữa bệnh tật và sự sống dường như biến mất, chỉ còn lại tình yêu thương bao trùm cả không gian. Chiến dịch này đã giúp tôi nhận ra rằng, sự tử tế đôi khi chỉ đơn giản là việc mang đến một nụ cười cho người đang đau khổ. Chỉ cần dành một chút thời gian để quan tâm và sưởi ấm trái tim cho những mảnh đời bé nhỏ này thôi là đã có thể cảm nhận được tình thương chính là liều thuốc kỳ diệu nhất có thể giúp các em chiến thắng bệnh tật và chạm tới ước mơ.
- Top 55 Bài văn nghị luận bàn về sự trải nghiệm trong cuộc sống hay nhất
- Top 55 Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý nghĩa của sự trải nghiệm đối với mỗi người trong cuộc sống hay nhất
- Top 55 Bài văn Những ngọt bùi đắng cay ngày đó Theo với mỗi cuộc đời. "Những ngọt bùi đắng cay ngày đó" cũng chính là những trải nghiệm đáng quý của tuổi trẻ sẽ theo ta đi suốt cuộc đời. Hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) trình bày suy nghĩ của mình về ý k
- Top 55 đoạn văn NLXH bàn về vai trò của việc trải nghiệm đối với mỗi người trong cuộc sống từ ý kiến "Chỉ có trải nghiệm mới giúp chúng ta biết mình là ai, chúng ta có những khả năng gì và sống một cuộc sống thật ý nghĩa" hay nhất
- Top 55 bài văn NLXH về lời khuyên: Đừng sống bằng thói quen, hãy sống bằng trải nghiệm
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 55 bài văn NLXH về hiện tượng bạo lực học đường hay nhất
- Top 55 bài văn NLXH giải quyết tình trạng bè phái trong lớp học hay nhất
- Top 55 bài văn NLXH đề xuất giải pháp phù hợp để khắc phục tình trạng xả rác bừa bãi ở trường học hay nhất
- Top 55 bài văn NLXH về biện pháp giải quyết một vấn đề hay nhất
- Top 55 đoạn văn NLXH về vai trò của kí ức tuổi thơ đối với sự trưởng thành của mỗi con người hay nhất




Danh sách bình luận