1001+ bài văn nghị luận xã hội hay nhất cho mọi chủ đề 200+ bài văn nghị luận xã hội về Tình cảm gia đình

Viết bài văn Bàn về vai trò của gia đình, có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Em hãy viết bài văn bày tỏ ý kiến của mình.


“Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”, đây là nhận định đúng đắn, có ý nghĩa sâu sắc.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Dẫn dắt vấn đề: dẫn bằng câu danh ngôn, ca dao tục ngữ hoặc thực tế cuộc sống

- Nêu vấn đề nghị luận: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”, đây là nhận định đúng đắn, có ý nghĩa sâu sắc.

II. Thân bài

1. Giải thích

+ "Nhiều nơi để đến": Là những không gian ngoài xã hội, những miền đất mới, những đỉnh cao danh vọng hay những mối quan hệ xã giao mà con người hướng tới để khẳng định bản thân.

+ "Chỉ có một nơi để về đó là gia đình": Khẳng định vị trí độc tôn, không thể thay thế của mái ấm tình thân. Đó là bến đỗ bình yên, nơi dang rộng vòng tay đón nhận ta vô điều kiện sau những mệt mỏi, vấp ngã.

2. Tại sao người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về là gia đình?

- Mang lại cảm giác an toàn và sự dung thứ vô điều kiện

- Là cái nôi giáo dục và nuôi dưỡng nhân cách đầu tiên

- Là nguồn động lực to lớn và chỗ dựa tinh thần vĩnh cửu

- Gắn kết bằng sợi dây huyết thống và tình thân thiêng liêng

3. Dẫn chứng (gợi ý)

- Nghệ sĩ Quốc Tuấn và con trai (bé Bôm): Hành trình hơn mười lăm năm ròng rã đồng hành cùng con vượt qua bạo bệnh của người cha vĩ đại đã chứng minh gia đình chính là bến cảng kiên cường, che chở đứa trẻ trước mọi nghịch cảnh để con tự tin viết nên câu chuyện kỳ diệu của đời mình.

- Sự đồng hành của gia đình kình ngư Nguyễn Huy Hoàng: Sinh ra trong gia đình chài lưới nghèo khó, chính tổ ấm mộc mạc nhưng ngập tràn tình yêu thương, sự cổ vũ không quản ngại gian khổ của cha mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc để anh có động lực chinh phục các đỉnh cao thể thao quốc tế.

- Hành trình trở về của những người con xa xứ dịp Tết Nguyên Đán: Dù bôn ba khắp bốn phương trời để mưu sinh, nhưng cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, hàng triệu người vẫn vượt mọi khoảng cách địa lý, xếp hàng thâu đêm để được mua vé tàu, vé xe quay về quây quần bên mâm cơm gia đình.

4. Phản đề, bàn luận mở rộng

- Phê phán: Nhiều người vì mải mê chạy theo những cuộc vui phù phiếm, những mối quan hệ xã giao hời hợt hoặc danh vọng hào nhoáng mà bỏ bê, thờ ơ, đối xử bạc bẽo với đấng sinh thành, lãng quên gia đình.

- Bàn luận mở rộng: "Nơi để về" không có nghĩa là biến gia đình thành nơi ích kỷ để trút bỏ những bực dọc ngoài xã hội, cũng không đồng nghĩa với lối sống dựa dẫm, ỷ lại vào cha mẹ.

5. Bài học hành động và liên hệ bản thân

- Bài học:

+ Nhận thức được gia đình là tài sản vô giá, hạnh phúc mái ấm không tự nhiên bền vững mà cần sự thấu hiểu, hạ cái tôi cá nhân và trách nhiệm vun đắp của tất cả các thành viên.

+ Học cách lắng nghe, dành thời gian quan tâm và trân trọng từng khoảnh khắc bình dị bên người thân trước khi quá muộn.

- Liên hệ bản thân: sẽ nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn để cha mẹ vui lòng, chủ động đỡ đần việc nhà và thường xuyên trò chuyện, hỏi han ông bà, cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày.

III. Kết bài

- Khẳng định lại vấn đề: Ý kiến trên hoàn toàn đúng đắn; gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất, là giá trị thiêng liêng và giữ vị trí độc tôn trong cuộc đời mỗi con người.

- Lời khuyên/Thông điệp: Dù chân có đi xa vạn dặm, đi qua bao nhiêu danh vọng rực rỡ, xin đừng bao giờ quên lối nhỏ quay về nhà. Hãy luôn trân quý và sưởi ấm ngọn lửa tình thân khi còn có thể.


Bài mẫu siêu ngắn

Nhà văn George Moore từng đúc kết rằng "Con người bôn ba khắp thế giới để đi tìm những gì họ muốn, rồi lại trở về nhà để tìm thấy nó". Lời nhận định này gợi nhắc một chân lý sâu sắc về cội nguồn và dẫn dắt chúng ta đến với ý kiến: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”.

Để thấu hiểu, "nhiều nơi để đến" là những không gian ngoài xã hội, những miền đất mới hay đỉnh cao danh vọng nhằm khẳng định bản thân. Trong khi đó, "chỉ có một nơi để về đó là gia đình" khẳng định vị trí độc tôn của mái ấm, bến đỗ bình yên đón nhận ta vô điều kiện sau mọi vấp ngã. Trước hết, tổ ấm mang lại cảm giác an toàn và sự dung thứ vô điều kiện mà thế giới ngoài kia khó lòng có được. Hơn nữa, nơi đây chính là cái nôi giáo dục, nuôi dưỡng nhân cách đầu tiên và là chỗ dựa tinh thần vĩnh cửu tiếp sức cho mỗi người. Sự gắn kết bằng sợi dây huyết thống thiêng liêng tạo nên sức mạnh vô hình giúp ta vượt qua thử thách. Thực tế cuộc sống minh chứng rõ nét qua hành trình trở về của những người con xa xứ dịp Tết Nguyên Đán, họ sẵn sàng vượt mọi khoảng cách để quây quần bên mâm cơm gia đình. Dẫu vậy, xã hội vẫn có những kẻ mải mê danh vọng hào nhoáng mà thờ ơ, đối xử bạc bẽo với đấng sinh thành. Dù là nơi để về, chúng ta không được biến nhà thành nơi trút giận ích kỷ hay sống dựa dẫm, ỷ lại.

Nhận thức được tình thân là vô giá, mỗi người cần hạ cái tôi để lắng nghe và vun đắp tổ ấm. Là một học sinh, em sẽ nỗ lực học tốt, chủ động đỡ đần việc nhà và trò chuyện với cha mẹ nhiều hơn. Nhìn chung, câu nói trên hoàn toàn đúng đắn khi khẳng định gia đình mãi mãi giữ vị trí độc tôn trong cuộc đời. Hãy luôn trân quý và sưởi ấm ngọn lửa tình thân khi còn có thể.


Bài mẫu tham khảo Bài 1

Trong cuộc đời mỗi con người, hành trình trưởng thành thường gắn liền với những chuyến đi xa để khám phá thế giới và khẳng định giá trị của bản thân. Chúng ta miệt mài theo đuổi những đỉnh cao mới, kiếm tìm cơ hội tại những vùng đất xa xôi và thiết lập nên những mối quan hệ rộng lớn ngoài xã hội. Thế nhưng, sau tất cả những mệt mỏi và áp lực của cuộc sống tự lập, đích đến cuối cùng mà bất kỳ ai cũng khao khát hướng về chính là tổ ấm thân thương. Bàn về vai trò thiêng liêng ấy, có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Đây là một nhận định hoàn toàn đúng đắn, mang giá trị nhân văn sâu sắc, chạm đến góc khuất bình yên nhất trong tâm hồn của mỗi cá nhân.

Để có thể thấu hiểu trọn vẹn thông điệp này, trước hết chúng ta cần cắt nghĩa các khái niệm cốt lõi. Cụm từ "nhiều nơi để đến" chính là biểu tượng cho những không gian rộng lớn ngoài xã hội, có thể là trường học, cơ quan làm việc, những miền đất mới lạ đầy hứa hẹn, hoặc cũng có thể là những đỉnh cao danh vọng và các mối quan hệ xã giao mà con người luôn hướng tới để phát triển sự nghiệp. Ngược lại, "chỉ có một nơi để về đó là gia đình" lại mang một tầng ý nghĩa thiêng liêng, khẳng định vị trí độc tôn và không thể thay thế của mái ấm tình thân trong tâm thức mỗi người. Gia đình chính là bến đỗ bình yên, nơi luôn dang rộng vòng tay đón nhận, bao bọc chúng ta một cách vô điều kiện sau những tháng ngày bôn ba đầy mệt mỏi và vấp ngã ở cuộc đời thực tại.

Nguyên nhân sâu xa khiến cho gia đình trở thành nơi duy nhất để về bắt nguồn từ chính những giá trị tinh thần mà nó mang lại cho con người. Trước hết, tổ ấm là nơi duy nhất mang đến cảm giác an toàn và sự dung thứ vô điều kiện. Khi bước chân ra ngoài xã hội, chúng ta buộc phải khoác lên mình những chiếc mặt nạ, phải gồng mình lên để đáp ứng các tiêu chuẩn khắt khe, những sự cạnh tranh khốc liệt của công việc và cuộc sống. Thế nhưng, khi trở về dưới mái nhà xưa, chúng ta được phép cởi bỏ mọi áp lực, được sống thật với chính mình, được khóc, được cười một cách tự nhiên nhất mà không sợ bị phán xét hay quay lưng.

Bên cạnh đó, gia đình còn giữ vai trò là cái nôi giáo dục và nuôi dưỡng nhân cách đầu tiên của mỗi con người. Từ những lời ru ngọt ngào của mẹ, những cái ôm siết chặt của cha cho đến nếp sống, gia phong của gia đình đã âm thầm định hình nên thế giới quan và đạo đức của một đứa trẻ. Những bài học đầu đời về sự trung thực, lòng vị tha và tình yêu thương con người đều được thẩm thấu một cách tự nhiên qua các sinh hoạt hằng ngày, tạo nên bệ đỡ vững chắc cho sự trưởng thành sau này. Không những thế, tình thân còn là nguồn động lực to lớn và chỗ dựa tinh thần vĩnh cửu. Sự hy sinh thầm lặng, lời động viên kịp thời cùng niềm tin tưởng tuyệt đối của người thân chính là lá chắn vững chắc bảo vệ ta trước những cạm bẫy, đồng thời tiếp thêm sức mạnh để ta dũng cảm dấn thân chinh phục những ước mơ lớn lao. Mối quan hệ giữa các thành viên được gắn kết bằng sợi dây huyết thống và tình thân thiêng liêng, thứ tình cảm hoàn toàn tự nhiên, chân thành mà không một thế lực vật chất hay lợi ích xã hội nào có thể chia cắt hay mua chuộc được.

Hành trình trở về của những người con xa xứ dịp Tết Nguyên Đán chính là một minh chứng vô cùng sống động cho chân lý này. Dù cho cả năm trời có bôn ba khắp bốn phương trời để mưu sinh, đối mặt với bao nhiêu gian khổ, nhưng cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, hàng triệu người vẫn vượt mọi khoảng cách địa lý xa xôi để quay về. Họ chấp nhận xếp hàng thâu đêm suốt sáng tại các bến nhà ga, bến xe, chịu đựng sự đông đúc chỉ để kịp lên chuyến tàu muộn, trở về quây quần bên mâm cơm tất niên và tận hưởng không khí ấm áp cùng gia đình. Đối với họ, không một chuyến du lịch xa hoa nào có thể sánh bằng chuyến đi trở về nhà vào những ngày cuối năm.

Tuy nhiên, trong thực tế cuộc sống hiện đại ngày nay, chúng ta vẫn phải chứng kiến những hiện tượng đáng buồn đáng bị lên án. Nhiều người vì mải mê chạy theo những cuộc vui phù phiếm, những mối quan hệ xã giao hời hợt hoặc những danh vọng hào nhoáng bên ngoài mà bỏ bê, thờ ơ, đối xử bạc bẽo với đấng sinh thành, thậm chí là lãng quên đi sự tồn tại của mái ấm. Mặt khác, chúng ta cũng cần nhìn nhận một cách toàn diện rằng "nơi để về" không có nghĩa là biến gia đình thành nơi ích kỷ để trút bỏ những bực dọc, áp lực tích tụ ngoài xã hội lên đầu những người thân yêu. Việc yêu thương tổ ấm cũng hoàn toàn không đồng nghĩa với lối sống dựa dẫm, ỷ lại, biến mình thành một kẻ ký sinh vào kinh tế hay sự che chở quá mức của cha mẹ mà đánh mất đi khả năng tự lập.

Đứng trước ý nghĩa sâu sắc của nhận định trên, mỗi chúng ta cần rút ra cho mình những bài học nhận thức và hành động thiết thực. Hãy luôn ghi nhớ rằng gia đình chính là tài sản vô giá nhất mà con người có được, hạnh phúc mái ấm không tự nhiên bền vững mà nó đòi hỏi sự thấu hiểu, sự hạ bớt cái tôi cá nhân và trách nhiệm vun đắp của tất cả các thành viên. Chúng ta cần học cách lắng nghe, dành nhiều thời gian hơn để quan tâm, chăm sóc và trân trọng từng khoảnh khắc bình dị bên người thân trước khi mọi thứ trở nên quá muộn. Đối với bản thân là một học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, em tự hứa sẽ luôn nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn nghe lời để cha mẹ vui lòng. Đồng thời, em sẽ chủ động đỡ đần việc nhà và thường xuyên trò chuyện, hỏi han ông bà, cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày để thắt chặt tình cảm gia đình.

Nhìn nhận một cách tổng thể, câu nói trên đã khẳng định một chân lý vĩnh hằng về giá trị của tình thân ruột thịt. Gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất, là giá trị thiêng liêng và giữ vị trí độc tôn trong cuộc đời của mỗi con người. Cho dù đôi chân của chúng ta có đi xa vạn dặm, đi qua bao nhiêu miền đất hứa hay đạt được những đỉnh cao danh vọng rực rỡ đến đâu, xin đừng bao giờ quên lối nhỏ quay về nhà. Hãy luôn biết trân quý và sưởi ấm ngọn lửa tình thân khi chúng ta còn có thể, bởi đó chính là cội nguồn của hạnh phúc đích thực.


Bài mẫu tham khảo Bài 2

Cuộc sống hiện đại với nhịp sống hối hả, vội vã dễ cuốn con người vào vòng xoáy của công việc, học tập và những mối quan hệ xã hội phức tạp. Để tồn tại và khẳng định vị thế của bản thân, chúng ta buộc phải di chuyển không ngừng, đặt chân đến nhiều vùng đất mới và gặp gỡ biết bao nhiêu con người. Thế nhưng, khi màn đêm buông xuống, khi những hào nhoáng của thế giới bên ngoài lùi xa, điều duy nhất khiến tâm hồn ta cảm thấy nhẹ nhàng chính là ý nghĩ về một mái nhà bình yên. Xuất phát từ thực tế cuộc sống ấy, một nhận định rất sâu sắc đã ra đời: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Ý kiến này không chỉ tôn vinh giá trị của tổ ấm mà còn là lời nhắc nhở thấm thía về đích đến đích thực của mỗi cuộc đời.

Để đi sâu vào phân tích vấn đề, trước hết chúng ta cần hiểu rõ ý nghĩa của câu nói trên. "Nhiều nơi để đến" phản ánh thực tế về sự dịch chuyển mang tính cơ học và xã hội của con người, đó là những không gian ngoài xã hội, những miền đất mới lạ, những đỉnh cao danh vọng hay những mối quan hệ bạn bè, đối tác mà chúng ta luôn hướng tới để khẳng định năng lực cá nhân. Ngược lại, cụm từ "chỉ có một nơi để về đó là gia đình" lại mang tính khẳng định mạnh mẽ về vị trí độc tôn, không thể thay thế của mái ấm tình thân. Đó không đơn thuần là một ngôi nhà bằng gạch đá vô tri để che mưa che nắng, mà là bến đỗ bình yên của tâm hồn, nơi luôn dang rộng vòng tay đón nhận chúng ta một cách vô điều kiện sau những mệt mỏi, tổn thương và vấp ngã trên đường đời.

Sở dĩ nhận định trên nhận được sự đồng cảm sâu sắc của nhiều thế hệ là bởi vì gia đình đóng vai trò như một điểm tựa vĩnh cửu trong cuộc đời mỗi người. Ý kiến này hoàn toàn chính xác khi chúng ta nhìn nhận từ góc độ tâm lý con người, mái ấm luôn mang lại cảm giác an toàn và sự dung thứ vô điều kiện. Ngoài xã hội, con người có thể bị phán xét, bị quay lưng khi thất bại, nhưng đối với cha mẹ, chúng ta mãi mãi là những đứa con bé bỏng cần được chở che. Sự bao dung ấy giúp xoa dịu những vết thương lòng, tiếp thêm lòng dũng cảm để ta sửa chữa sai lầm.

Hơn thế nữa, gia đình chính là cái nôi giáo dục và nuôi dưỡng nhân cách đầu tiên của con người. Những ứng xử văn hóa, lối sống tử tế và lòng nhân ái của chúng ta ngày hôm nay phần lớn đều được gieo mầm từ những bài học đạo đức mộc mạc dưới mái nhà xưa. Đồng thời, tổ ấm cũng là nguồn động lực to lớn và chỗ dựa tinh thần vĩnh cửu giúp con người vượt qua giông bão. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ, bờ vai vững chãi của cha chính là lá chắn chở che ta trước những cám dỗ, thôi thúc ta không ngừng vươn lên. Tất cả những điều đó được gắn kết chặt chẽ bằng sợi dây huyết thống và tình thân thiêng liêng, thứ tình cảm tự nhiên, thuần khiết nhất mà không một mối quan hệ xã giao nào ngoài xã hội có thể so sánh được.

Câu chuyện về hành trình hơn mười lăm năm ròng rã đồng hành cùng con vượt qua bạo bệnh của nghệ sĩ Quốc Tuấn và bé Bôm chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh chở che này. Khi bé Bôm sinh ra đã mắc phải căn bệnh hiếm gặp, người cha ấy đã gác lại sự nghiệp rực rỡ của mình, cùng con trải qua hàng chục ca phẫu thuật đau đớn. Chính tình yêu thương vô bờ bến và sự kiên cường của người cha dưới mái nhà hạnh phúc đã trở thành bến cảng kiên cường, che chở đứa trẻ trước mọi nghịch cảnh để con tự tin viết nên câu chuyện kỳ diệu của đời mình, trở thành sinh viên trường nhạc viện.

Đáng buồn thay, bên cạnh những giá trị cao đẹp ấy, cuộc sống hôm nay vẫn tồn tại không ít những mảng màu tối. Nhiều người vì mải mê chạy theo những cuộc vui phù phiếm, những mối quan hệ xã giao hời hợt mang tính lợi ích hoặc những danh vọng hào nhoáng nhất thời mà bỏ bê, thờ ơ, đối xử bạc bẽo với đấng sinh thành, lãng quên gia đình. Ngược lại, chúng ta cũng cần thẳng thắn thảo luận mở rộng rằng, việc coi gia đình là "nơi để về" không có nghĩa là biến tổ ấm thành một nơi ích kỷ để trút bỏ những bực dọc, áp lực ngoài xã hội lên người thân. Trân trọng mái ấm cũng không đồng nghĩa với lối sống dựa dẫm, ỷ lại vào cha mẹ mà ngược lại, phải biết nỗ lực tự lập.

Ý thức được tầm quan trọng của gia đình, mỗi chúng ta cần tự rút ra cho mình những bài học hành động thật sự nghiêm túc. Hãy luôn nhận thức sâu sắc rằng gia đình là tài sản vô giá, hạnh phúc mái ấm không tự nhiên bền vững mà cần sự thấu hiểu, hạ cái tôi cá nhân và trách nhiệm vun đắp của tất cả các thành viên. Hãy học cách lắng nghe, dành thời gian quan tâm và trân trọng từng khoảnh khắc bình dị bên người thân trước khi quá muộn. Là một học sinh, em tự nhắc nhở bản thân cần nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn để cha mẹ vui lòng, chủ động đỡ đần việc nhà và thường xuyên trò chuyện, hỏi han ông bà, cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày.

Đặt trong bối cảnh xã hội có nhiều thay đổi, nhận định trên vẫn vẹn nguyên giá trị cốt lõi của nó. Gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất, là giá trị thiêng liêng và giữ vị trí độc tôn trong cuộc đời mỗi con người. Dù cho đôi chân ta có đi xa vạn dặm, đi qua bao nhiêu danh vọng rực rỡ, xin đừng bao giờ quên lối nhỏ quay về nhà. Hãy luôn trân quý và sưởi ấm ngọn lửa tình thân khi còn có thể để cuộc đời luôn có một điểm tựa vững vàng.


Bài mẫu tham khảo Bài 3

Ca dao Việt Nam từ ngàn đời nay đã có câu: "Anh em nào phải người xa / Cùng chung bác mẹ một nhà cùng vui / Yêu nhau như thể tay chân / Anh em hòa thuận hai thân vui vầy". Những lời thơ mộc mạc, bình dị ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn biết bao thế hệ người Việt về giá trị của tình thân dưới một mái nhà. Đối với mỗi cá nhân, gia đình không chỉ là nơi bắt đầu của sự sống mà còn là bến đỗ cuối cùng sau những chặng đường dài đầy mệt mỏi. Chính vì vậy, khi bàn về vai trò của mái ấm, có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Nhận định này hoàn toàn đúng đắn, mang ý nghĩa sâu sắc, định hướng cho con người tìm về với những giá trị cốt lõi nhất của cuộc sống.

Để có một cái nhìn thấu đáo, chúng ta cần đi vào giải thích các vế câu của nhận định. Khái niệm "nhiều nơi để đến" dùng để chỉ những không gian ngoài xã hội, những miền đất mới, những đỉnh cao danh vọng hay những mối quan hệ xã giao mà con người hướng tới để khẳng định bản thân. Đó là những nơi chúng ta chủ động tìm đến để học tập, làm việc và mở rộng tầm nhìn. Ngược lại, vế câu "chỉ có một nơi để về đó là gia đình" lại khẳng định vị trí độc tôn, không thể thay thế của mái ấm tình thân. Đó chính là bến đỗ bình yên, nơi luôn sẵn sàng dang rộng vòng tay đón nhận, ôm ấp chúng ta vô điều kiện sau những mệt mỏi, vấp ngã và tổn thương trên đường đời đầy biến động.

Có thể thấy, lý do khiến gia đình trở thành nơi duy nhất để trở về nằm ở những giá trị tinh thần thiêng liêng mà không một nơi nào khác có thể mang lại. Luận điểm đầu tiên cần khẳng định là mái ấm luôn mang lại cảm giác an toàn và sự dung thứ vô điều kiện. Ở thế giới bên ngoài, con người phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt, đôi khi phải nỗ lực hết mình để không bị đào thải và phải sống theo kỳ vọng của người khác. Chỉ khi về nhà, ta mới được là chính mình, được bao dung cho những sai lầm và được vỗ về bằng tình yêu thương thuần khiết.

Thêm vào đó, gia đình chính là cái nôi giáo dục và nuôi dưỡng nhân cách đầu tiên của con người. Những bài học về lòng nhân ái, sự trung thực và lòng biết ơn đều được hình thành từ chính nếp sống, cách ứng xử của cha mẹ hằng ngày. Hơn nữa, tình cảm gia đình là nguồn động lực to lớn và chỗ dựa tinh thần vĩnh cửu. Sự hy sinh thầm lặng của các đấng sinh thành chính là lá chắn chở che ta trước những cạm bẫy, cám dỗ ngoài xã hội, đồng thời là động lực thôi thúc chúng ta không ngừng vươn lên. Tất cả những điều này được gắn kết chặt chẽ bởi sợi dây huyết thống và tình thân thiêng liêng, thứ tình cảm không vụ lợi, không tính toan mà luôn chân thành, bền vững cùng năm tháng.

Sự đồng hành của gia đình kình ngư Nguyễn Huy Hoàng chính là minh chứng tiêu biểu cho bệ đỡ tinh thần mạnh mẽ này. Sinh ra trong một gia đình chài lưới nghèo khó bên bờ sông Gianh, Huy Hoàng đã phải đối mặt với rất nhiều thiếu thốn ngay từ nhỏ. Thế nhưng, chính tổ ấm mộc mạc nhưng ngập tràn tình yêu thương, sự cổ vũ không quản ngại gian khổ của cha mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc để anh có động lực vượt qua những bài tập khắc nghiệt, tự tin chinh phục các đỉnh cao thể thao quốc tế mang vinh quang về cho tổ quốc.

Mặc dù giữ vai trò quan trọng như thế, nhưng trong cuộc sống hiện đại, vẫn còn có những biểu hiện lệch lạc đáng bị phê phán. Nhiều người vì mải mê chạy theo những cuộc vui phù phiếm, những mối quan hệ xã giao hời hợt hoặc danh vọng hào nhoáng nhất thời mà bỏ bê, thờ ơ, đối xử bạc bẽo với đấng sinh thành, lãng quên đi gia đình của mình. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần bàn luận mở rộng rằng, việc coi tổ ấm là "nơi để về" không có nghĩa là biến gia đình thành nơi ích kỷ để trút bỏ những bực dọc, áp lực tích tụ ngoài xã hội lên người thân. Trân trọng mái ấm cũng không đồng nghĩa với lối sống dựa dẫm, ỷ lại vào cha mẹ mà phải đi đôi với ý thức tự lập.

Từ những phân tích trên, mỗi người cần tự rút ra bài học nhận thức và hành động sâu sắc cho bản thân. Chúng ta cần hiểu rằng gia đình là tài sản vô giá, hạnh phúc mái ấm không tự nhiên bền vững mà cần sự thấu hiểu, hạ cái tôi cá nhân và trách nhiệm vun đắp của tất cả các thành viên. Hãy học cách lắng nghe, dành thời gian quan tâm và trân trọng từng khoảnh khắc bình dị bên người thân trước khi quá muộn. Là một học sinh, em sẽ nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn để cha mẹ vui lòng, chủ động đỡ đần việc nhà và thường xuyên trò chuyện, hỏi han ông bà, cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày.

Khép lại vấn đề, câu nói trên là một thông điệp vô cùng sâu sắc về tình thân mà mỗi chúng ta cần khắc cốt ghi tâm. Gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất, là giá trị thiêng liêng và giữ vị trí độc tôn trong cuộc đời mỗi con người. Dù chân có đi xa vạn dặm, đi qua bao nhiêu danh vọng rực rỡ, xin đừng bao giờ quên lối nhỏ quay về nhà. Hãy luôn trân quý và sưởi ấm ngọn lửa tình thân khi còn có thể để cuộc sống luôn ngập tràn ý nghĩa.


Bài mẫu tham khảo Bài 4

Trong hành trình mưu sinh đầy rẫy những biến động và áp lực của xã hội hiện đại, con người luôn phải nỗ lực không ngừng để tìm kiếm cho mình một vị trí đứng vững chắc. Chúng ta khao khát được bay cao, bay xa, được đặt chân đến những chân trời mới và gặt hái những thành tựu rực rỡ. Tuy nhiên, đằng sau những ánh hào nhoáng của sự thành đạt, hay sau những thất bại ê chề khiến lòng người mỏi mệt, câu hỏi về một chốn bình yên đích thực luôn đau đáu trong tâm thức mỗi người. Để trả lời cho trăn trở ấy, có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Nhận định này mang một triết lý nhân sinh sâu sắc, khẳng định giá trị vĩnh cửu của tổ ấm đối với cuộc đời mỗi con người.

Khi đi sâu vào phân tích khía cạnh ngôn từ, chúng ta có thể nhận thấy nhận định đã đặt ra hai hình ảnh đối lập nhưng vô cùng logic. "Nhiều nơi để đến" chính là những không gian ngoài xã hội, những miền đất mới, những đỉnh cao danh vọng hay những mối quan hệ xã giao đa dạng mà con người hướng tới để khẳng định bản thân và phát triển sự nghiệp. Đó là những đích đến mang tính tạm thời, có thể thay đổi theo từng giai đoạn của cuộc đời. Ngược lại, "chỉ có một nơi để về đó là gia đình" lại mang tính khẳng định vị trí độc tôn, không thể thay thế của mái ấm tình thân. Đây là bến đỗ bình yên cuối cùng, nơi sẵn sàng dang rộng vòng tay đón nhận chúng ta một cách vô điều kiện sau những mệt mỏi, vấp ngã và sóng gió của đường đời.

Sở dĩ gia đình giữ vị trí độc tôn như vậy là bởi nó mang lại những giá trị cốt lõi mà không một nơi nào khác trên thế gian này có thể thay thế. Luận điểm cốt lõi đầu tiên là mái ấm luôn mang lại cảm giác an toàn và sự dung thứ vô điều kiện. Ngoài xã hội, các mối quan hệ đôi khi được xây dựng trên nền tảng của sự trao đổi lợi ích, nhưng tại gia đình, tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái là hoàn toàn tự nhiên và vô điều kiện. Khi bạn thành công, nhà là nơi chia sẻ niềm vui, khi bạn thất bại, nhà là nơi bao dung, che chở và nâng đỡ bạn đứng dậy.

Hơn thế nữa, gia đình chính là cái nôi giáo dục và nuôi dưỡng nhân cách đầu tiên của mỗi cá nhân. Những nét đẹp trong tâm hồn, lối sống tử tế, biết yêu thương và sẻ chia đều được hình thành từ nền tảng giáo dục gia đình ngay từ thuở ấu thơ. Bên cạnh đó, tổ ấm còn là nguồn động lực to lớn và chỗ dựa tinh thần vĩnh cửu. Sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ chính là lá chắn chở che ta trước những cạm bẫy, cám dỗ đầy rẫy ngoài xã hội. Mối quan hệ giữa các thành viên được gắn kết chặt chẽ bằng sợi dây huyết thống và tình thân thiêng liêng, tạo nên một sức mạnh tinh thần vô bờ bến giúp con người có đủ dũng khí để đối mặt với mọi thử thách trong cuộc sống.

Để minh chứng cho sức mạnh tinh thần to lớn này, chúng ta có thể nhìn vào câu chuyện vượt khó của rất nhiều học sinh, sinh viên nghèo vượt khó trên cả nước. Dù hoàn cảnh gia đình vô cùng thiếu thốn về mặt vật chất, cha mẹ phải làm lụng vất vả ngược xuôi, nhưng chính tổ ấm mộc mạc ngập tràn tình yêu thương, sự cổ vũ và hy sinh không quản ngại gian khổ của cha mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc để các em có động lực học tập, vượt qua nghịch cảnh và chinh phục các đỉnh cao tri thức. Đối với các em, gia đình chính là động lực lớn nhất để thay đổi số phận.

Dẫu biết vai trò của mái ấm là vô cùng to lớn, nhưng trong xã hội ngày nay vẫn còn tồn tại những hiện tượng đáng buồn. Nhiều người vì mải mê chạy theo những cuộc vui phù phiếm, những mối quan hệ xã giao hời hợt hoặc danh vọng hào nhoáng mà bỏ bê, thờ ơ, đối xử bạc bẽo với đấng sinh thành, lãng quên đi gia đình. Ngược lại, chúng ta cũng cần bàn luận mở rộng rằng "nơi để về" không có nghĩa là biến gia đình thành nơi ích kỷ để trút bỏ những bực dọc, áp lực tích tụ ngoài xã hội lên người thân, cũng không đồng nghĩa với lối sống dựa dẫm, ỷ lại vào cha mẹ mà bản thân mỗi người cần phải có ý thức tự lập.

Từ những lý lẽ và dẫn chứng trên, mỗi chúng ta cần tự rút ra cho mình bài học nhận thức và hành động cụ thể. Cần phải nhận thức sâu sắc rằng gia đình là tài sản vô giá, hạnh phúc mái ấm không tự nhiên bền vững mà cần sự thấu hiểu, hạ cái tôi cá nhân và trách nhiệm vun đắp của tất cả các thành viên. Hãy học cách lắng nghe, dành thời gian quan tâm và trân trọng từng khoảnh khắc bình dị bên người thân trước khi quá muộn. Là một học sinh, em sẽ nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn để cha mẹ vui lòng, chủ động đỡ đần việc nhà và thường xuyên trò chuyện, hỏi han ông bà, cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày.

Tựu trung lại, nhận định trên đã đưa ra một bài học vô cùng thấm thía về giá trị của tình thân dưới một mái nhà. Gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất, là giá trị thiêng liêng và giữ vị trí độc tôn trong cuộc đời mỗi con người. Dù chân có đi xa vạn dặm, đi qua bao nhiêu danh vọng rực rỡ, xin đừng bao giờ quên lối nhỏ quay về nhà. Hãy luôn trân quý và sưởi ấm ngọn lửa tình thân khi còn có thể để cuộc đời luôn ngập tràn sự ấm áp.


Bài mẫu tham khảo Bài 5

Bước vào thế kỷ hai mươi mốt với sự bùng nổ của công nghệ và xu hướng toàn cầu hóa, con người dường như có nhiều cơ hội hơn để dịch chuyển và mở rộng không gian sống của mình. Chúng ta có thể dễ dàng đi đến những quốc gia xa xôi, thiết lập những mối quan hệ xuyên biên giới và chinh phục những đỉnh cao mới trong sự nghiệp. Tuy nhiên, một nghịch lý đặt ra là không gian xã hội càng mở rộng thì con người lại càng dễ cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Giữa những lúc tâm hồn chông chênh ấy, ta mới nhận ra rằng không một khách sạn năm sao nào, không một miền đất hứa nào có thể mang lại sự bình yên đích thực bằng ngôi nhà của mình. Chính vì thế, có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Nhận định này mang tính thời đại sâu sắc, thức tỉnh con người quay về với những giá trị cốt lõi của tình thân.

Để thấu hiểu một cách trọn vẹn, chúng ta cần phân tích cấu trúc của câu nói. Vế thứ nhất "nhiều nơi để đến" đại diện cho những không gian ngoài xã hội, những miền đất mới, những đỉnh cao danh vọng hay những mối quan hệ xã giao mà con người hướng tới để khẳng định bản thân. Đó là những nơi chúng ta đến để trải nghiệm, để cống hiến và tìm kiếm giá trị vật chất. Trong khi đó, vế thứ hai "chỉ có một nơi để về đó là gia đình" lại mang tính khẳng định vị trí độc tôn, không thể thay thế của mái ấm tình thân. Gia đình chính là bến đỗ bình yên, nơi sẵn sàng dang rộng vòng tay đón nhận ta vô điều kiện sau những mệt mỏi, vấp ngã của cuộc sống thực tại.

Sự khẳng định này hoàn toàn có cơ sở vững chắc khi chúng ta xét đến vai trò toàn diện của gia đình đối với đời sống con người. Trước hết, tổ ấm là nơi mang lại cảm giác an toàn và sự dung thứ vô điều kiện. Ngoài xã hội, con người luôn phải sống trong tâm thế đề phòng, phải nỗ lực để không bị tụt lại phía sau, nhưng khi trở về nhà, chúng ta được phép yếu đuối, được thừa nhận những thất bại của mình mà vẫn nhận được sự yêu thương, vỗ về từ cha mẹ. Sự dung thứ ấy chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất cho những tổn thương tâm lý.

Thứ hai, gia đình là cái nôi giáo dục và nuôi dưỡng nhân cách đầu tiên của mỗi con người. Những thói quen tốt, nếp nghĩ văn minh và lòng trắc ẩn đều được khơi nguồn từ chính cách cư xử của các thành viên trong nhà. Cuối cùng, gia đình là nguồn động lực to lớn và chỗ dựa tinh thần vĩnh cửu. Sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ chính là lá chắn chở che ta trước những cạm bẫy, cám dỗ ngoài xã hội, tiếp thêm sức mạnh để ta dũng cảm đối mặt với thử thách. Tất cả những giá trị ấy được gắn kết chặt chẽ bởi sợi dây huyết thống và tình thân thiêng liêng, thứ tình cảm chân thành, không vụ lợi và vững bền cùng năm tháng.

Hành trình lập nghiệp đầy gian truân của những người trẻ tuổi xa quê lên thành phố lớn chính là hình ảnh chân thực nhất minh chứng cho điều này. Đối mặt với áp lực tiền bạc, công việc và sự cô đơn nơi phố thị, không ít lần họ muốn bỏ cuộc. Thế nhưng, chính những cuộc điện thoại ngắn ngủi hỏi han của mẹ, những lời dặn dò mộc mạc của cha từ quê nhà đã trở thành điểm tựa vững chắc, tiếp thêm động lực để họ tiếp tục chiến đấu. Đối với những người con xa quê, ý nghĩ về một mái nhà để trở về chính là sức mạnh giúp họ vượt qua mọi giông bão.

Mặc dù có vai trò thiêng liêng như thế, xã hội ngày nay vẫn không thiếu những biểu hiện lệch lạc đáng suy ngẫm. Nhiều người vì mải mê chạy theo những cuộc vui phù phiếm, những mối quan hệ xã giao hời hợt hoặc danh vọng hào nhoáng mà bỏ bê, thờ ơ, đối xử bạc bẽo với đấng sinh thành, lãng quên gia đình. Ngược lại, chúng ta cũng cần nhìn nhận mở rộng rằng, "nơi để về" không có nghĩa là biến gia đình thành nơi ích kỷ để trút bỏ những bực dọc ngoài xã hội, cũng không đồng nghĩa với lối sống dựa dẫm, ỷ lại vào cha mẹ mà bỏ quên ý thức tự lập của bản thân.

Nhận thức được những giá trị quý báu đó, mỗi cá nhân cần tự rút ra bài học hành động cho chính mình. Hãy hiểu rằng gia đình là tài sản vô giá, hạnh phúc mái ấm không tự nhiên bền vững mà cần sự thấu hiểu, hạ cái tôi cá nhân và trách nhiệm vun đắp của tất cả các thành viên. Chúng ta cần học cách lắng nghe, dành thời gian quan tâm và trân trọng từng khoảnh khắc bình dị bên người thân trước khi quá muộn. Là một học sinh, em tự hứa sẽ nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn để cha mẹ vui lòng, chủ động đỡ đần việc nhà và thường xuyên trò chuyện, hỏi han ông bà, cha mẹ nhiều hơn mỗi ngày.

Vượt qua những giá trị vật chất thông thường, tình cảm gia đình luôn là báu vật lớn nhất của đời người. Nhận định trên hoàn toàn đúng đắn khi khẳng định gia đình mãi mãi là bến đỗ bình yên nhất, là giá trị thiêng liêng và giữ vị trí độc tôn trong cuộc đời mỗi con người. Dù chân có đi xa vạn dặm, đi qua bao nhiêu danh vọng rực rỡ, xin đừng bao giờ quên lối nhỏ quay về nhà. Hãy luôn trân quý và sưởi ấm ngọn lửa tình thân khi còn có thể để cuộc đời luôn có một chốn bình yên đúng nghĩa.



Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...

Các bài khác cùng chuyên mục