Viết bài văn từ câu chuyện "Tiếng vọng rừng sâu" nói lên suy nghĩ của mình về mối quan hệ giữa “cho” và “nhận” trong cuộc sống >
Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Một ngày nọ, giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh một khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu thét lớn: “Tôi ghét người!”. Từ khu rừng liền có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người!”. Cậu hốt hoảng quay về, sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu được từ trong rừng sâu lại có người ghét cậu.
Dàn ý chi tiết
I. MỞ BÀI
- Dẫn dắt: Trong cuộc sống, cách con người đối xử với nhau thường giống như một tiếng vọng: điều ta trao đi có thể sẽ trở lại với chính mình theo một cách nào đó.
- Dẫn vào câu chuyện: Cậu bé trong câu chuyện “Tiếng vọng rừng sâu” chỉ hét lên một câu “Tôi ghét người!”, nhưng thứ cậu nhận lại cũng chính là lời nói ấy.
- Nêu vấn đề: Câu chuyện giản dị nhưng gợi ra một bài học sâu sắc về mối quan hệ giữa “cho” và “nhận”: những gì con người trao đi thường để lại những ảnh hưởng nhất định và có thể trở lại với chính người trao.
II. THÂN BÀI
1. Giải thích
-Trong câu chuyện, “tiếng vọng” không phải là một con người thực sự trong rừng mà là âm thanh phản hồi lại chính lời nói của cậu bé.
→ Hình ảnh ấy là ẩn dụ cho quy luật ứng xử trong cuộc sống: thái độ, lời nói và hành động ta trao cho người khác thường tạo ra phản ứng tương ứng từ họ.
- “Cho” là những gì con người trao đến người khác: tình yêu thương, sự tử tế, lời nói, hành động, nhưng cũng có thể là sự ích kỉ, tổn thương hay thù ghét.
- “Nhận” là những điều con người nhận lại từ người khác và từ cuộc sống.
→ Cho và nhận có mối quan hệ hai chiều: cách ta đối xử với người khác có thể tạo nên cách người khác đối xử lại với ta.
2. Biểu hiện
- Cho đi tình yêu thương → nhận lại sự yêu thương, tin tưởng.
- Cho đi sự chân thành → nhận lại những mối quan hệ chân thành.
- Cho đi sự giúp đỡ → nhận lại sự biết ơn hoặc sự hỗ trợ khi bản thân gặp khó khăn.
- Cho đi tri thức → góp phần tạo nên những con người tiến bộ và nhận lại giá trị tinh thần.
- Ngược lại, gieo sự ích kỉ, lạnh lùng, thù ghét → dễ nhận về khoảng cách, tổn thương và những phản ứng tiêu cực.
3. Ý nghĩa của việc biết “cho” đi điều tốt đẹp
- Với bản thân
-
Giúp con người sống nhân ái, rộng lượng, thoát khỏi lối sống ích kỉ, vụ lợi.
-
Mang lại niềm vui, sự thanh thản và cảm giác sống có ích.
-
Giúp mỗi người nhận ra giá trị của bản thân qua những điều tốt đẹp mình trao đi.
- Với mọi người
-
Sự cho đi đúng lúc có thể giúp người khác vượt qua khó khăn, có thêm niềm tin và động lực.
-
Biết đón nhận giúp con người cảm nhận, trân trọng tình yêu thương và sự giúp đỡ.
-
Từ những gì nhận được, con người có thể tiếp tục trao đi điều tốt đẹp.
- Với xã hội:
-
Tạo sự gắn kết, tin tưởng và tương trợ giữa con người với con người.
-
Làm những điều tốt đẹp được lan tỏa, tạo thành vòng tròn “cho – nhận” tích cực.
-
Góp phần xây dựng một cộng đồng nhân ái, văn minh, hạn chế sự ích kỉ và vô cảm.
4. Dẫn chứng thực tế
- Trong phong trào “Áo ấm mùa đông”, “Xuân tình nguyện”, học sinh, sinh viên quyên góp quần áo, sách vở, tiền hoặc nhu yếu phẩm cho trẻ em và người dân có hoàn cảnh khó khăn. Người trao đi có thể không nhận lại vật chất, nhưng nhận được niềm vui, lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm cộng đồng; người nhận lại có thêm điều kiện vượt qua khó khăn và có thể tiếp tục trao yêu thương cho người khác khi họ đủ khả năng.
- Thầy giáo Nguyễn Đức Thìn, một trong những người tiên phong trong phong trào “Người tốt, việc tốt”, đã dành nhiều năm làm công tác giáo dục, viết sách và truyền cảm hứng cho học sinh, trong đó có nhiều hoạt động giáo dục truyền thống tại Bắc Ninh. Điều thầy “cho” đi là tri thức, tình yêu với lịch sử và trách nhiệm với thế hệ trẻ; điều nhận lại không chỉ là sự kính trọng mà còn là những giá trị tiếp tục được học sinh truyền đi.
5. Mở rộng vấn đề
- Phản đề:
-
Bên cạnh những người biết cho đi yêu thương, tử tế và chân thành, vẫn có người sống ích kỉ, chỉ muốn nhận mà không muốn cho, hoặc trao đi những điều tiêu cực rồi mong nhận lại điều tốt đẹp.
-
Nguyên nhân: Do lối sống vụ lợi, thiếu trách nhiệm và chưa hiểu đúng giá trị của sự cho đi.
-
Tác hại: Làm các mối quan hệ trở nên mất cân bằng, khiến con người xa cách và dễ tạo ra những phản ứng tiêu cực.
- Mở rộng:
-
Cho đi không có nghĩa là cho để đổi lấy lợi ích; sự cho đi có giá trị nhất khi xuất phát từ lòng chân thành.
-
Nhận cũng không phải là điều đáng xấu hổ; con người cần biết đón nhận lòng tốt và trân trọng những gì người khác trao tặng.
-
Không phải mọi điều cho đi đều lập tức được nhận lại, nhưng những gì ta trao đi vẫn góp phần tạo nên môi trường sống và hình ảnh của chính mình.
6. Bài học nhận thức và hành động
- Nhận thức:
-
Hiểu rằng mỗi lời nói, hành động đều có khả năng tạo ảnh hưởng đến người khác.
-
Nhận ra giá trị của việc cho đi những điều tích cực thay vì chỉ quan tâm đến việc mình nhận được gì.
- Hành động
-
Biết yêu thương, giúp đỡ và đối xử chân thành với mọi người.
-
Cho đi tri thức, thời gian, sự quan tâm trong khả năng của mình.
-
Không dùng lời nói cay nghiệt, hành động ích kỉ để làm tổn thương người khác.
-
Biết nói lời cảm ơn và trân trọng những điều tốt đẹp mình nhận được.
-
Không sống vụ lợi, chỉ cho đi khi chắc chắn sẽ nhận lại.
- Gia đình: cần dạy trẻ biết yêu thương, chia sẻ và biết ơn.
- Nhà trường: Nhà trường cần tạo cơ hội để học sinh thực hành sự hợp tác, giúp đỡ và sống có trách nhiệm với cộng đồng.
III. KẾT BÀI
- Khẳng định lại vấn đề: “Cho” và “nhận” là hai mặt gắn bó trong đời sống con người. Điều quan trọng không phải là tính toán xem mình nhận được bao nhiêu, mà là biết mình đang góp gì vào cuộc sống. khi họ cần mình.
- Liên hệ bản thân
- Lời kêu gọi
Bài mẫu siêu ngắn
Cách ứng xử giữa người với người trong cuộc sống vốn vận hành theo một quy luật phản hồi kỳ diệu. Câu chuyện "Tiếng vọng rừng sâu" kể về cậu bé ngỗ nghịch thét lớn câu "Tôi ghét người!" vào thung lũng và bàng hoàng nhận lại đúng âm thanh ấy đã gợi mở bài học sâu sắc về mối quan hệ giữa "cho" và "nhận". Những gì con người trao đi cho cuộc đời rồi sẽ trở lại với chính họ theo những cách thức khác nhau.
"Tiếng vọng" không đơn thuần là sự phản xạ âm thanh vật lý mà là hình ảnh ẩn dụ cho quy luật ứng xử xã hội: thái độ và hành động ta trao cho thế giới sẽ tạo ra phản ứng tương ứng từ người khác. "Cho" là sự san sẻ tình thương, sự tử tế và tri thức, nhưng đôi khi cũng là việc gieo rắc ích kỷ hay thù hận. "Nhận" là những gì ta gặt hái lại về cả vật chất lẫn tinh thần. Mối quan hệ giữa "cho" và "nhận" mang tính hai chiều khép kín. Người biết trao đi nụ cười, sự giúp đỡ và lòng bao dung sẽ nhận về niềm tin, sự tôn trọng cùng tình yêu thương ấm áp. Trái lại, kẻ gieo sự lạnh lùng, ghen ghét sẽ chỉ thu về sự cô độc và thái độ xa lánh từ cộng đồng.
Biết "cho" đi những điều tích cực giúp tâm hồn mỗi người trở nên rộng mở, nuôi dưỡng lòng nhân ái và đẩy lùi lối sống vụ lợi. Với xã hội, vòng tuần hoàn "cho – nhận" chính là sợi dây gắn kết, xây dựng một cộng đồng nhân văn. Minh chứng sống động là Thầy giáo Ưu tú Nguyễn Đức Thìn (Bắc Ninh) – người tiên phong trong phong trào "Người tốt, việc tốt". Điều thầy trao đi là cả đời cống hiến tri thức, truyền cảm hứng và tình yêu lịch sử cho thế hệ trẻ; thứ thầy nhận lại không chỉ là sự kính trọng vô bờ mà còn là sự lan tỏa giá trị sống đẹp. Bên cạnh đó, các phong trào như "Áo ấm mùa đông", "Xuân tình nguyện" của học sinh, sinh viên đã mang lại niềm vui, sự hỗ trợ kịp thời cho người dân khó khăn, đồng thời giúp giới trẻ nhận về bài học trách nhiệm sâu sắc.
Đáng buồn thay, xã hội vẫn còn những cá nhân sống ích kỷ, chỉ muốn nhận lấy mà không chấp nhận cho đi, hoặc trao đi thái độ tiêu cực nhưng lại đòi hỏi nhận về sự tử tế. Cần hiểu rằng, sự cho đi có giá trị nhất khi xuất phát từ lòng chân thành, không tính toán thiệt hơn. Mỗi người cần học cách lắng nghe, chủ động giúp đỡ người khác trong khả năng và biết ơn những điều tốt đẹp mình nhận được.
"Cho" và "nhận" là hai mặt gắn bó hữu cơ tạo nên giá trị sống của mỗi con người. Bằng việc ngừng gieo rắc những "tiếng vọng" cay nghiệt và chủ động gieo xuống cuộc đời những hạt mầm tử tế, mỗi chúng ta sẽ cùng dệt nên một xã hội nhân văn, nơi tình yêu thương luôn phản hồi và lan tỏa trọn vẹn.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 1
Nếu bạn ném một viên sỏi xuống mặt hồ tĩnh lặng, những vòng sóng sẽ liên tục lan tỏa ra xa rồi cuối cùng dội ngược trở lại chính nơi bạn đang đứng. Cuộc sống của chúng ta cũng vận hành theo một quy luật dội ngược như thế. Câu chuyện về cậu bé ngỗ nghịch chạy vào thung lũng, thét lên: “Tôi ghét người!” và hoảng sợ khi nghe tiếng rừng sâu vọng lại y hệt, chính là một bài học thấm thía về sự dội ngược ấy. Tiếng vọng từ rừng thẳm đã mở ra một chiêm nghiệm sâu sắc về triết lý nhân sinh muôn thuở: mối quan hệ mật thiết giữa “cho” và “nhận” trong cõi đời này.
Trong câu chuyện, âm thanh vọng lại không phải là một con quái vật ẩn nấp trong rừng, mà chỉ là sự phản hồi vật lý từ chính lời nói của cậu bé. Nhìn rộng ra, hình ảnh ấy là một ẩn dụ tuyệt đẹp về cách cuộc đời đối xử với chúng ta. “Cho” là tất cả những gì ta chủ động trao gửi đến thế giới xung quanh: có thể là tình yêu thương, sự nâng đỡ, nhưng cũng có thể là sự thù hằn, ích kỷ. “Nhận” là những giá trị, thái độ mà ta thu về từ người khác. Giữa chúng luôn tồn tại một sợi dây liên kết hai chiều: bạn ném xuống mặt hồ hòn sỏi của sự thù ghét, bạn sẽ nhận lại những vòng sóng của sự tổn thương.
Khi hiểu được quy luật này, những biểu hiện của sự cho và nhận trở nên vô cùng rõ nét. Nếu bạn trao đi một nụ cười, bạn sẽ nhận lại sự thiện cảm. Nếu bạn dang tay giúp đỡ người hoạn nạn, bạn sẽ thu về lòng biết ơn và sự tương trợ lúc bạn sa cơ. Việc "cho đi" mang lại ý nghĩa vô cùng lớn lao. Đối với bản thân, nó gột rửa tâm hồn khỏi sự vụ lợi, hẹp hòi, mang lại cảm giác bình yên và tự hào về giá trị của chính mình. Đối với cộng đồng, sự san sẻ đúng lúc sẽ cứu vớt những phận đời bi đát, từ đó tạo ra một vòng tròn nhân ái khép kín, gắn kết con người lại với nhau để xây dựng một xã hội văn minh, ấm áp.
Nhìn vào thực tế, ta thấy những vòng sóng nhân ái đang lan tỏa vô cùng mạnh mẽ. Trong các phong trào “Áo ấm mùa đông” hay “Xuân tình nguyện”, hàng vạn học sinh, sinh viên đã gom góp từng chiếc áo, từng cuốn vở để gửi lên vùng cao. Những người trẻ ấy trao đi vật chất, nhưng thứ họ nhận lại là sự trưởng thành trong nhân cách và nụ cười rạng rỡ của đàn em nhỏ. Ở một khía cạnh khác, Thầy giáo Nguyễn Đức Thìn – người khởi xướng phong trào “Nghìn việc tốt” – đã dành cả cuộc đời để trao đi tri thức, tình yêu lịch sử và nhiệt huyết cho bao thế hệ học trò Bắc Ninh. Điều thầy nhận lại không chỉ là những tấm huân chương cao quý, mà là sự kính trọng vĩnh cửu của nhân dân, là sự tiếp nối truyền thống tốt đẹp của lớp lớp thế hệ sau này.
Dẫu vậy, thật đáng buồn khi vẫn còn những người chỉ khư khư ném xuống hồ những viên sỏi của sự ích kỷ. Họ sống với tâm lý "chỉ muốn nhận mà không muốn cho", luôn tính toán thiệt hơn hoặc dùng lời lẽ cay độc để chà đạp người khác. Khi nhận lại sự xa lánh và ghẻ lạnh, họ lại oán trách cuộc đời bạc bẽo hệt như cậu bé hoảng sợ trước tiếng vọng của chính mình. Chúng ta cần hiểu rằng, cho đi không phải là một cuộc đổi chác để mưu cầu lợi ích tức thời. Hãy cho đi bằng sự tự nguyện. Đôi khi, sự phản hồi không đến ngay lập tức, nhưng nó sẽ âm thầm bồi đắp nên uy tín và phẩm giá của bạn.
Để mặt hồ cuộc đời luôn gợn những vòng sóng đẹp, mỗi cá nhân cần thay đổi nhận thức. Hãy kiểm soát từng lời nói, hành động của mình. Thay vì thét lên sự thù ghét, hãy biết trao đi sự giúp đỡ, bao dung. Gia đình cần là nơi dạy con trẻ biết chia sẻ đồ chơi, biết nói lời cảm ơn. Nhà trường phải là nơi tạo ra các không gian thiện nguyện để học sinh được thực hành lòng nhân ái.
Mặt hồ cuộc đời vô cùng công bằng, nó luôn trung thành phản chiếu lại những gì bạn ném xuống. Cậu bé trong câu chuyện đã khóc vì không hiểu rằng, nếu cậu thét lên "Tôi yêu người", khu rừng cũng sẽ ôm ấp cậu bằng một tiếng vọng chan chứa tình thương. Đừng ném đi những viên sỏi của sự thù hận, hãy gieo xuống dòng nước ấy những ân tình, để những vòng sóng dội lại nơi gót chân bạn luôn là sự bình yên và hạnh phúc đong đầy.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 2
Cuộc đời giống như một tấm gương khổng lồ: nếu bạn cau mày với nó, nó sẽ trả lại bạn một khuôn mặt nhăn nhó; nhưng nếu bạn mỉm cười, nó sẽ phản chiếu lại một nụ cười rạng rỡ. Cậu bé ngỗ nghịch trong câu chuyện đã đứng trước "tấm gương" của thung lũng, giận dữ hét lên “Tôi ghét người!” và lập tức nhận lại một âm thanh thù địch tương tự khiến cậu khóc nức nở. Sự ngây ngô của cậu bé khi không hiểu vì sao rừng sâu lại ghét mình đã mở ra một thông điệp triết học vô cùng sâu sắc về mối quan hệ nhân quả giữa “cho” và “nhận” trong đời sống con người.
Tiếng vọng trong khu rừng thực chất không phải là một sinh thể độc ác nào đó đang chực chờ tấn công cậu bé, mà chỉ là sự dội lại của sóng âm. Nó là tấm gương phản chiếu trung thực thái độ của chính cậu. "Cho" là khái niệm bao hàm mọi thứ chúng ta phát ra: từ vật chất, thời gian, sự tử tế cho đến những cảm xúc tiêu cực, đố kỵ. "Nhận" là sự hồi đáp của thế giới xung quanh dành cho ta. Câu chuyện khẳng định một nguyên lý cốt lõi: cách chúng ta đối xử với thế giới sẽ quyết định cách thế giới đối đãi lại với chúng ta. Hai khái niệm này tồn tại song hành, không thể tách rời.
Sự phản chiếu ấy hiện diện rõ ràng trong từng hơi thở của cuộc sống. Trao đi sự chân thành, bạn thu về những người tri kỷ. Trao đi sự sẻ chia tri thức, bạn nhận lại sự kính trọng. Ý nghĩa của việc chủ động "cho đi" những điều tốt đẹp là vô cùng to lớn. Về phía cá nhân, nó giúp ta thoát khỏi cái kén chật hẹp của thói vị kỷ, tìm thấy niềm vui thanh thản và định vị được giá trị của bản thân. Đối với người nhận, một bàn tay chìa ra đúng lúc có thể cứu vớt một sinh mệnh khỏi sự tuyệt vọng. Khi tấm gương cuộc đời liên tục phản chiếu những điều thiện lương, xã hội sẽ tạo thành một khối liên kết vững chắc, đầy ắp sự tin tưởng và tình người.
Thực tế đã chứng minh sức mạnh của tấm gương phản chiếu này. Trong các chiến dịch “Áo ấm mùa đông” hay “Xuân tình nguyện”, hàng triệu thanh niên đã không quản ngại rét mướt, mang chăn màn, nhu yếu phẩm lên tận các điểm trường vùng cao. Họ cho đi tuổi trẻ và vật chất, thứ họ nhận lại trên "tấm gương" xã hội là sự trưởng thành, lòng biết ơn của đồng bào và ý thức trách nhiệm công dân sâu sắc. Hay như Thầy giáo Nguyễn Đức Thìn, ngọn cờ đầu của phong trào “Nghìn việc tốt”. Cả cuộc đời thầy dâng hiến cho bục giảng, truyền lửa yêu nước và đạo lý làm người cho học sinh Bắc Ninh. Thầy trao đi tâm huyết cả một đời, và tấm gương cuộc đời đã phản chiếu lại hình ảnh một nhà giáo nhân dân vĩ đại, sống mãi trong sự tri ân của hàng triệu con người.
Tuy nhiên, thật đáng tiếc khi nhiều người lại cố tình làm mờ đi tấm gương ấy bằng sự ích kỷ. Họ sống thực dụng, luôn săm soi lợi ích cá nhân, chỉ muốn "nhận" mà từ chối "cho", hoặc dùng lời lẽ miệt thị để làm tổn thương đồng loại. Họ gieo rắc cay nghiệt nhưng lại ảo tưởng đòi hỏi một sự đền đáp ngọt ngào. Sự mất cân bằng này khiến họ trở nên đơn độc. Chúng ta cần hiểu rằng, sự cho đi chỉ thực sự có giá trị khi nó xuất phát từ tâm trong sáng, không toan tính thiệt hơn. Nhận lại cũng không phải là điều đáng xấu hổ, mà là cơ hội để biết ơn và tiếp tục lan tỏa sự tử tế.
Để tấm gương cuộc đời luôn bừng sáng, mỗi người phải bắt đầu từ việc điều chỉnh chính hình ảnh của mình. Hãy rèn luyện thói quen nói lời ái ngữ, biết đưa tay nâng đỡ những người yếu thế và dũng cảm loại bỏ thói ghen ghét. Phía gia đình, cha mẹ cần làm gương, dạy con cái biết yêu thương và san sẻ. Nhà trường nên tổ chức nhiều hơn các hoạt động thiện nguyện, để học sinh được trực tiếp "cho đi" và cảm nhận được niềm hạnh phúc khi làm việc tốt.
Bạn không thể dùng bạo lực hay sự tức giận để ép một tấm gương phải mỉm cười với mình. Cậu bé trong rừng sâu đã hoảng sợ vì chính bóng hình của sự tức giận mà cậu tạo ra. Hãy thay đổi thái độ ngay từ hôm nay, chủ động trao đi tình yêu, sự bao dung và lòng nhân ái. Khi bạn mỉm cười và nói những lời tốt đẹp, tấm gương cuộc đời chắc chắn sẽ phản chiếu lại và bao bọc bạn trong một thế giới ngập tràn ánh sáng của sự thiện lương.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 3
Không một người nông dân nào có thể gặt hái được những bông lúa trĩu hạt nếu như trước đó họ gieo xuống mảnh ruộng của mình những hạt giống cỏ dại có độc. Mối quan hệ giữa "cho" và "nhận" trong cuộc sống con người cũng tuân thủ nghiêm ngặt quy luật gieo gặt ấy. Cậu bé trong câu chuyện đã giận dữ thét vào rừng sâu: “Tôi ghét người!” và hoảng loạn tột độ khi thu về một tiếng vọng thù hằn y hệt. Cậu không hiểu rằng, âm thanh cay nghiệt cậu vừa nghe chính là vụ mùa tức thời từ hạt giống thù ghét mà cậu vừa gieo xuống. Qua đó, ta nhận ra một triết lý nhân sinh vĩnh cửu: những gì ta nhận được ngày hôm nay chính là kết quả của những gì ta đã cho đi ngày hôm qua.
Tiếng vọng từ vách núi không có linh hồn, nó chỉ làm nhiệm vụ dội lại âm thanh của người phát ra nó. Đó là minh họa sinh động nhất cho việc gieo hạt và thu hoạch. "Cho đi" là quá trình ta rải những hạt giống của mình vào cánh đồng cuộc đời: hạt giống của sự bao dung, tiền bạc, tri thức, hay hạt giống của sự đố kỵ, bạo lực. "Nhận lại" là mùa màng ta gặt hái được từ thái độ của xã hội. Cuộc đời là một mảnh đất vô cùng công bằng, nó nhân lên gấp nhiều lần những gì bạn đã gieo xuống và trả lại trọn vẹn cho bạn.
Biểu hiện của quy luật này hiện diện trong mọi hành vi. Trao đi một sự giúp đỡ lúc hoạn nạn, bạn gieo một ân tình, mùa màng thu về sẽ là những cánh tay sẵn sàng kéo bạn lên khi vấp ngã. Ý nghĩa của việc tự giác gieo mầm thiện lành là cốt lõi để duy trì tính nhân văn. Với cá nhân, người biết cho đi luôn giữ được tâm hồn trong trẻo, tự hào về ý nghĩa tồn tại của mình. Với người nhận, hạt giống của bạn có thể cứu sống họ khỏi sự khắc nghiệt của nghịch cảnh. Và khi tất cả cùng nhau gieo hạt tử tế, xã hội sẽ trở thành một cánh đồng trù phú, nơi sự tương trợ và tình đoàn kết nở rộ, đè bẹp sự vô cảm và lạnh lùng.
Nhìn vào thực tiễn, ta thấy muôn vàn hạt mầm tuyệt đẹp đang nảy nở. Trong các chiến dịch “Áo ấm mùa đông” hay “Xuân tình nguyện”, những sinh viên trẻ đã tận tụy gom từng chiếc áo cũ, từng cuốn sách để gửi tặng trẻ em vùng lũ, vùng cao. Hành động gieo hạt đầy vô tư ấy mang lại cho các em một vụ mùa của lòng tri ân, sự trưởng thành và ý thức cộng đồng sâu sắc. Câu chuyện của Thầy giáo Nguyễn Đức Thìn, cha đẻ của phong trào “Nghìn việc tốt” cũng là một minh chứng rực rỡ. Thầy đã gieo những hạt giống tri thức, lòng tự hào lịch sử và đạo đức làm người xuống mảnh đất quê hương Bắc Ninh suốt cả cuộc đời. Thứ thầy gặt hái được là hàng triệu "trái ngọt" – những công dân tốt, những học trò thành đạt luôn hướng về thầy với lòng kính trọng vô bờ.
Tuy nhiên, có một thực trạng buồn là nhiều người lại muốn gặt hái mà không chịu gieo hạt, hoặc gieo cỏ dại nhưng lại đòi thu hoạch hoa hồng. Họ ích kỷ, chỉ bo bo giữ lợi ích cho riêng mình, thích dùng ngôn từ mạt sát người khác nhưng lại khao khát được xã hội tung hô. Sự vụ lợi và toan tính ấy sẽ biến mảnh đất tâm hồn họ trở nên cằn cỗi. Cần khẳng định rằng, sự cho đi cao thượng nhất là không đòi hỏi sự đáp đền ngay lập tức. Hãy cứ gieo hạt bằng sự chân thành, bởi dẫu người nhận không trực tiếp trả ơn, thì cuộc đời cũng sẽ gửi tặng bạn những món quà bất ngờ ở ngã rẽ khác.
Để có một vụ mùa bội thu hạnh phúc, mỗi người cần phải làm một người thợ gieo hạt cần mẫn. Hãy bắt đầu từ việc kiểm soát hành vi, từ bỏ những lời nói gây tổn thương. Sẵn sàng hiến dâng thời gian, sức lực để hỗ trợ cộng đồng. Gia đình phải là mảnh đất ươm mầm, nơi cha mẹ dạy con cái biết chia sẻ đồ ăn, đồ chơi với bạn bè. Nhà trường cần định hướng học sinh tham gia các hoạt động công ích, để các em thấu hiểu niềm hạnh phúc của việc dâng hiến.
Bạn không thể lừa dối cánh đồng cuộc đời. Cậu bé ngỗ nghịch đã khóc vì sợ hãi trước "vụ mùa" thù hận mà mình vô tình gieo xuống thung lũng. Nếu cậu thét lên những lời yêu thương, khu rừng sẽ đáp lại cậu bằng muôn vàn nụ cười. Hãy cẩn trọng với từng hạt giống bạn gieo rắc mỗi ngày. Hãy dùng sự chân thành và lòng nhân ái để gieo những hạt mầm tốt đẹp nhất, đảm bảo rằng cuộc đời bạn sẽ luôn gặt hái được những mùa màng của bình yên và vinh quang.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 4
Boomerang là một loại vũ khí cổ xưa, mang một đặc tính vật lý vô cùng thú vị: khi bạn dùng lực ném nó bay đi, nó sẽ lượn một vòng trong không trung và quay trở lại đúng vị trí bàn tay của bạn. Cuộc đời của chúng ta cũng vận hành theo một "hiệu ứng Boomerang" kỳ diệu như thế. Câu chuyện về cậu bé đứng trước thung lũng, thét lên: “Tôi ghét người!” và nhận lại đúng câu nói ấy từ rừng sâu, chính là một bài học đắt giá về quỹ đạo của hành vi. Tiếng vọng ấy làm cậu bé hoảng sợ, nhưng lại mở ra cho chúng ta một sự thức tỉnh sâu sắc về mối liên hệ nhân quả giữa hành động “cho” và “nhận” trong đời sống thường nhật.
Trong tự nhiên, tiếng vọng là sóng âm đập vào vách đá và dội lại. Trong xã hội, đó là cách cuộc đời phản hồi lại những gì ta phát ra. "Cho" là hành động ta ném chiếc Boomerang của mình vào không gian xã hội – có thể là tình yêu, sự sẻ chia, tri thức, nhưng cũng có thể là sự ác ý, bạo lực. "Nhận" chính là khoảnh khắc chiếc Boomerang ấy bay ngược trở lại và tác động lên chính ta. Triết lý ở đây rất rõ ràng: thái độ, hành động ta trao cho người khác sẽ xác định chính xác tính chất của những gì ta phải nhận lấy.
Quỹ đạo bay của chiếc Boomerang này chi phối mọi mối quan hệ. Khi bạn ném đi sự tử tế và bao dung, bạn sẽ đón nhận lại sự tín nhiệm và tình yêu thương. Lợi ích của việc ném đi những điều tích cực là vô cùng lớn lao. Về mặt cá nhân, sự cho đi giúp con người rũ bỏ lớp vỏ ích kỷ, nuôi dưỡng tâm hồn vị tha và khẳng định giá trị tồn tại của mình. Đối với cộng đồng, khi mọi người đều ném đi những chiếc Boomerang của lòng nhân ái, xã hội sẽ trở thành một mạng lưới tương trợ vững chắc, nâng đỡ những người yếu thế vượt qua nghịch cảnh và kiến tạo một nền văn minh rực rỡ.
Những quỹ đạo tuyệt đẹp ấy đã được chứng minh qua vô số câu chuyện thực tế. Trong các phong trào “Áo ấm mùa đông” hay “Xuân tình nguyện”, thanh niên Việt Nam đã ném vào xã hội chiếc Boomerang của sức trẻ và tình yêu thương, khi mang hơi ấm đến cho đồng bào vùng bão lũ. Thứ quay trở lại với họ là nụ cười hạnh phúc của người nhận, là sự trưởng thành trong nhận thức và lòng tự hào dân tộc. Tương tự, Thầy giáo Nguyễn Đức Thìn, người thắp sáng phong trào “Nghìn việc tốt”, đã dùng cả đời để ném đi những bài học lịch sử, sự tận tâm và tình yêu thương học trò. Sự vĩ đại của thầy đã tạo ra một đường bay hoàn hảo, dội lại cho thầy sự kính trọng vĩnh viễn của nhiều thế hệ, biến những giá trị thầy trao đi thành di sản tinh thần bất diệt.
Thế nhưng, vẫn có những người u mê ném đi những chiếc Boomerang mang đầy gai nhọn. Họ ghen ghét, hãm hại người khác, hoặc chỉ bo bo sống cho riêng mình. Họ không hiểu rằng, những hành vi tiêu cực ấy khi quay trở lại sẽ sát thương chính bản thân họ, khiến họ bị cô lập và sống trong sự thù hận. Cũng cần mở rộng vấn đề: cho đi không phải là một sự đầu tư chờ sinh lời. Sự cho đi thuần khiết nhất là khi bạn ném chiếc Boomerang đi mà không toan tính thời điểm nó quay về. Lòng tốt đôi khi lượn một vòng rất xa, nhưng chắc chắn nó sẽ trở lại vào lúc bạn cần nó nhất.
Để làm chủ quỹ đạo của đời mình, mỗi cá nhân phải có trách nhiệm với lực ném của bản thân. Hãy luôn yêu thương, giúp đỡ người khác trong khả năng cho phép. Kiên quyết không dùng lời nói mỉa mai hay hành động ích kỷ để làm công cụ giao tiếp. Gia đình phải là nơi hướng dẫn trẻ em cách ném đi sự chia sẻ. Nhà trường cần đẩy mạnh các dự án cộng đồng, để học sinh được thực hành lòng nhân ái, thấu hiểu sức mạnh của sự tương trợ.
Bất cứ thứ gì bạn ném vào vũ trụ này, nó sẽ tìm đường quay trở lại với bạn. Cậu bé trong câu chuyện đã khóc vì sợ hãi trước chiếc Boomerang thù hận mà mình vừa ném vào rừng sâu. Đừng bao giờ phóng đi những điều độc ác. Hãy dùng trái tim chân thành để ném vào cuộc đời những chiếc Boomerang của sự bao dung, sẻ chia và tình người, để vòng quay dội lại trên tay bạn sẽ luôn là những phép màu rực rỡ nhất của sự bình yên.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 5
Mỗi người chúng ta khi sinh ra đều được cấp một "tài khoản ngân hàng vô hình" trong mối quan hệ với xã hội. Trong tài khoản ấy, mọi sự tử tế bạn trao đi là một lần gửi tiết kiệm, và mọi sự thù ghét bạn gây ra là một lần rút thấu chi. Câu chuyện về cậu bé thét lên “Tôi ghét người!” và hoảng sợ khi thung lũng dội lại chính câu nói đó, thực chất là một tờ biên lai báo động về khoản thấu chi cảm xúc mà cậu vừa gây ra. Sự ngây ngô của cậu bé khi không hiểu về tiếng vọng rừng sâu đã cho chúng ta một góc nhìn triết lý sâu sắc về sự cân bằng trong giao dịch của cuộc sống: mối quan hệ khăng khít giữa sự “cho” và “nhận”.
Tiếng vọng từ vách đá không phải là sự trừng phạt của tự nhiên, mà chỉ là hệ quả vật lý tất yếu. Nó đại diện cho quy luật phản hồi của xã hội. "Cho" là những hành động ta gửi gắm vào tài khoản cộng đồng: sự giúp đỡ, thời gian, tri thức, hay những tổn thương và ích kỷ. "Nhận" chính là số dư hạnh phúc hoặc sự ghẻ lạnh mà cuộc đời trả lại cho ta. Mối quan hệ giữa cho và nhận là một bản cân đối kế toán vô cùng sòng phẳng: cách bạn đối xử với mọi người sẽ quyết định "lãi suất" tình cảm mà bạn thu về.
Những giao dịch này quyết định sự giàu có trong tâm hồn con người. Khi bạn gửi vào sự chân thành, bạn sẽ rút ra được sự tin tưởng. Việc liên tục "kí quỹ" những điều tốt đẹp mang lại giá trị vô biên. Bản thân bạn sẽ trở thành một triệu phú của lòng nhân ái, sống một cuộc đời thanh thản, thoát khỏi thói vụ lợi thấp hèn. Người nhận được sự giúp đỡ sẽ có thêm động lực vượt qua giông bão. Và khi cả xã hội cùng nhau gửi gắm những giá trị tích cực, tài khoản chung của nhân loại sẽ trở nên khổng lồ, tạo thành một hệ thống an sinh tinh thần vững chãi, nơi con người không bị bỏ rơi giữa sự vô cảm.
Nhìn vào xã hội, ta thấy những khối tài sản tinh thần đồ sộ đang được tích lũy. Các phong trào “Áo ấm mùa đông” hay “Xuân tình nguyện” là nơi học sinh, sinh viên quyên góp sức lực và vật chất cho người nghèo. Những khoản "gửi tiết kiệm" đầy vô tư ấy đã sinh lời thành sự biết ơn của đồng bào và sự tự hào trong nhân cách của giới trẻ. Hay như Thầy giáo Nguyễn Đức Thìn, người tiên phong với phong trào “Nghìn việc tốt”. Cả cuộc đời thầy là một quá trình liên tục gửi gắm tri thức, truyền cảm hứng sống đẹp cho bao thế hệ học sinh. "Số dư" mà thầy nhận lại không đo bằng tiền bạc, mà là sự tôn vinh của cả một dân tộc, là những giá trị cao đẹp tiếp tục được học trò của thầy nhân rộng.
Đáng phẫn nộ thay, nhiều người lại hành động như những kẻ đào mỏ. Họ chỉ muốn "rút tiền" từ sự giúp đỡ của người khác mà từ chối đóng góp, hoặc tệ hơn, họ gửi vào xã hội sự dối trá, ghen ghét nhưng lại mong nhận về sự tung hô. Sự ích kỷ đó sẽ nhanh chóng đẩy họ vào tình trạng phá sản các mối quan hệ. Tuy nhiên, ta cũng cần mở rộng tư duy: việc "gửi tiết kiệm" tình người không nên mang tính toán thương mại. Hãy cho đi từ sự chân thành, đừng chỉ rình rập chờ ngày lấy lại. Đồng thời, biết cúi đầu đón nhận lòng tốt của người khác cũng là một cách tôn trọng người cho.
Để làm giàu cho tài khoản vô hình của mình, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực. Hãy dùng sự bao dung và tình thương để đối xử với mọi người xung quanh. Không sử dụng lời nói sắc nhọn để công kích bạn bè. Gia đình cần là nơi dạy trẻ em những bài học đầu tiên về sự sẻ chia và lòng biết ơn. Nhà trường phải tạo ra những sân chơi hợp tác, để học sinh thấu hiểu rằng: giúp đỡ người khác chính là cách tốt nhất để nâng tầm giá trị bản thân.
Bạn không thể yêu cầu ngân hàng trả lãi nếu tài khoản của bạn là một con số không tròn trĩnh. Cậu bé trong câu chuyện đã khóc vì tờ biên lai thù hận mà thung lũng vừa in ra cho cậu. Hãy nhìn lại những gì bạn đang giao dịch với cuộc đời mỗi ngày. Hãy kiên trì gửi gắm vào đó tình yêu thương, sự tử tế và lòng trắc ẩn, để tài khoản tâm hồn của bạn luôn dư dả những niềm vui và sự thanh thản đến tận cuối cuộc đời.
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 55 Bài văn nêu ý kiến tán thành phong trào trồng và bảo vệ cây xanh hay nhất
- Top 55 Đoạn văn (khoảng 200 chữ) đề xuất những giải pháp phù hợp để bảo vệ môi trường và ứng phó với biến đổi khí hậu trong tình hình hiện nay hay nhất
- Top 55 Bài văn trình bày quan điểm của em về ý kiến sau đây: Thiên nhiên là người bạn tuyệt vời của con người trong cuộc sống hay nhất
- Top 55 Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bày tỏ suy nghĩ của em về vấn đề: Ô nhiễm nguồn nước và hành động cần thiết của các bạn trẻ hiện nay hay nhất
- Top 55 đoạn văn từ bài thơ “Một khúc ca xuân” của nhà thơ Tố Hữu trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của sự sẻ chia hay nhất



Danh sách bình luận