Đọc hiểu - Đề số 62 - THPT

Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

Giải bài tập Đọc hiểu - Đề số 62, đề đọc hiểu dành cho học sinh lớp 10, 11, 12 và thi THPT Quốc gia

Đề bài

Anh/chị hãy đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi từ câu 1 đến câu 5:

Mùa tuyển sinh đại học - cao đẳng đã đến. Không khí bắt đầu nóng. Thỉnh thoảng, mở TV hay đọc báo, bạn sẽ bắt gặp những ngày hội tuyển sinh, khi các đại học bày những gian hàng tư vấn và thu hút hàng chục nghìn người tới xem.

Ở trong những ngày hội như thế, sẽ có những phụ huynh được phỏng vấn. Và bạn sẽ gặp một phụ huynh trăn trở: “Tôi đến tham khảo cơ hội nghề nghiệp thế nào để chọn trường cho cháu”.

“Chọn trường cho cháu”?

Tôi tự hỏi, trong mệnh đề nghe rất thuận tai này, cơ hội nghề nghiệp, rồi lựa chọn “cho” con, có vấn đề gì không?

(1) Tôi có người chú vừa nghỉ hưu. Trong lễ công bố quyết định nghỉ, ông phát biểu: “Tôi đã chọn nhầm nghề. Bây giờ tôi mới khởi nghiệp”.

Tất nhiên, đây là một chia sẻ mang ý nghĩa tích cực. Nó hàm ý rằng mọi người ở lại cứ yên tâm, ông sẽ không phải đối mặt với cú sốc tâm lý khi nghỉ hưu như nhiều người khác. Ngược lại, giờ đây ông có cơ hội làm công việc mà mình thực sự yêu thích.

Dù vậy, khi nghe câu nói này của chú, tôi không thể không xót xa. Đến cuối sự nghiệp có thể xem là viên mãn (cũng có chức vụ quản lý vừa phải, cũng được Nhà nước ghi nhận phong tặng các danh hiệu) mà chú vẫn phải nói rằng mình chọn nhầm nghề. Chắc chắn không phải đến tận bây giờ ông mới nhận ra điều đó.

Với những người thuộc thế hệ của chú tôi đã gặp, thì đó không phải là chuyện cá biệt. Nó là thế hệ cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, hay thậm chí là học tập, làm việc và sinh sống theo sự phân công. Thời chưa có thị trường, không chỉ hàng hóa, ngay cả lựa chọn cuộc đời cũng được “phân phối”…

Nhưng rồi nhìn quanh, tôi bỗng giật mình nhận ra rằng cho đến tận thế hệ này, ý nguyện tự do của thanh niên, trong việc lựa chọn đường đời, vẫn là một điều xa xỉ.

(2) Tôi là một ví dụ. Năm nay tôi 32 tuổi. Cũng có lúc, tôi muốn chuyển việc, đến một nơi cảm thấy hứng thú hơn. Nhưng lập tức tôi gặp rất nhiều rào cản, áp lực từ gia đình và người thân. Công việc hiện tại, được cho là mơ ước của nhiều người. Rào cản ấy khiến tôi phải suy nghĩ và giảm bớt quyết tâm.

Tôi có thể kháng cự nhưng điều đó sẽ tạo ra những bi kịch khác. Và hứng thú, thứ khó có được nhất khi lựa chọn, thì đã bị tiêu diệt.

(3) Một câu chuyện khác, quen thuộc hơn: Tôi quen một cô gái năm nay 30 tuổi. Trong khoảng 3-4 năm trở lại đây, dường như mối bận tâm duy nhất của những người xung quanh cô chỉ là bao giờ cô lấy chồng? Sức ép ấy tăng dần qua hàng năm. Ai cũng nói từ nặng có đến nhẹ có. Lúc thì theo kiểu tình cảm khuyên nhủ, khi thì sẵn sàng chửi bới thậm tệ. Người thân ruột thịt nói đã đành. Nhưng ngay cả những người quen xã giao của gia đình dường như cũng coi đấy là vấn đề quan trọng của họ, khi thường xuyên hỏi han, thắc mắc. Cô tâm sự rằng nhiều lúc cô sợ về thăm gia đình vì bị mọi người nói quá nhiều. Thậm chí, có lúc bát cơm chan nước mắt.

Trước áp lực và sự tra tấn tinh thần khủng khiếp như thế, dịp 14/2 vừa qua cô này đã tặc lưỡi nhận lời yêu bừa một người mà theo cô là người mà cô ghét nhất trong số những người đã và đang theo đuổi mình. Nhưng chưa dừng lại ở đó, sau khi có người yêu, cô lại còn đang bị gia đình giục cưới. Một mối tình (tạm gọi thế) mới kéo dài được 2-3 tuần; sự lựa chọn ấy chưa hẳn là mong muốn của cô gái; hai bên thậm chí vẫn còn rất khó nói chuyện với nhau… Tuy nhiên, chẳng ai trong gia đình bận tâm đến điều đó. Thứ mà mọi người hướng tới chỉ là một đám cưới để cho giống những người khác. Đã nhận lời yêu bừa được thì cũng cưới bừa được, sau không hạnh phúc thì bỏ - bố mẹ cô gái này còn giữ quan điểm cực đoan như thế.

Đây chắc chắn cũng không phải chuyện cá biệt. Không phải ngẫu nhiên mà một trong những ca khúc hot nhất từ đầu năm 2017 đến giờ được đặt tên theo một câu hỏi. “Bao giờ lấy chồng?” của Bích Phương nổi tiếng, vì nó là một câu hỏi quá nổi tiếng.

Giữa “chọn trường cho con” và “bao giờ lấy chồng” có cùng một bản chất - thứ sẽ quyết định đường đời của những người trẻ. Xã hội chúng ta đang tồn tại rất nhiều định kiến như những câu chuyện tôi đã kể. Con người bị gò bó trong những khuôn mẫu có sẵn. Họ rất có thể sẽ phải hy sinh mong muốn thực sự của bản thân (hoặc đơn giản là không vượt qua được áp lực) để giống với những người khác; vì thể diện gia đình hoặc vì những gì đó tương tự.

Hệ quả là phải ở cái tuổi gần lục tuần ông chú trong câu chuyện của tôi mới “khởi nghiệp”. Tôi chưa rõ chú định “khởi nghiệp” cái gì và như thế nào. Chỉ biết rằng thế là quá muộn - quỹ thời gian dành cho ông không nhiều.

Mùa thi năm nay, bao nhiêu bạn trẻ sẽ lựa chọn đời mình theo sự sắp đặt và mong muốn của người thân? Tôi không biết. Nhưng tương lai của một xã hội với những thế hệ không tự quyết đường vào đời sẽ khó có nhiều hứa hẹn. Và sẽ lại bao người tìm đến sự khởi nghiệp vào lúc đã ở phía dốc bên kia cuộc đời như người chú của tôi?

(Đường đời miễn cưỡng, Phan Tất Đức, 10/3/2017)

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản trên?

Câu 2: Thao tác lập luận chính được sử dụng trong các đoạn (1), (2), (3) là gì?

Câu 3: Chỉ ra những nghịch lý xã hội đối với người trẻ tuổi được tác giả khái quát trong bài viết?

Câu 4: Tìm trong văn bản trên và ghi lại câu văn mà anh/chị cho là kết luận quan trọng nhất của bài viết?

Câu 5: Anh/chị có đồng tình với quan điểm được tác giả thể hiện qua câu văn trên không? Vì sao?

Lời giải chi tiết

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận

Câu 2:

Thao tác lập luận chính được sử dụng trong các đoạn văn

- Đoạn (1): thao tác lập luận phân tích

- Đoạn (2): thao tác lập luận chứng minh

- Đoạn (3): thao tác lập luận so sánh

Câu 3:

Những nghịch lý xã hội đối với người trẻ tuổi được tác giả khái quát trong bài viết:

- Miễn cưỡng trong việc lựa chọn đường đời: Giữa thời đại đất nước mở cửa, hội nhập và phát triển nhưng thế hệ trẻ - đáng lẽ phải là những người năng động, sáng tạo - thì lại thụ động, miễn cưỡng học tập, làm việc, sinh sống theo sự sắp xếp, phân công, lựa chọn của cha mẹ.Ý nguyện tự do của thanh niên trong việc lựa chọn đường đời là một điều xa xỉ.

- Không dám thay đổi nghề nghiệp theo đam mê, sở thích vì gặp những rào cản từ gia đình và người thân.

- “Tặc lưỡi chọn bừa” tương lai, kết hôn vì bị thúc giục và những định kiến từ gia đình, người thân chứ không vì tình yêu thực sự của bản thân.

- Chọn trường, chọn nghề theo sự sắp đặt và mong muốn của người thân.

⟹ Người trẻ tuổi trong xã hội hiện đại phải hy sinh mong muốn thực sự của bản thân (hoặc đơn giản là không vượt qua được áp lực) để giống với những người khác; vì thể diện gia đình hoặc vì những gì đó tương tự. Gia đình, người thân đáng lẽ phải là động lực, sự giúp đỡ để ngưởi trẻ tuổi phát triển thì lại trở thành áp lực và rào cản.

Câu 4:

Câu văn là kết luận quan trọng nhất của bài viết:

“…Tương lai của một xã hội với những thế hệ không tự quyết đường vào đời sẽ khó có nhiều hứa hẹn”.

Câu 5:

Đưa ra quan điểm cá nhân về ý kiến của tác giả trong bài viết:

Ý kiến tác giả đưa ra là một quan điểm đúng đắn, vì:

- Thế hệ trẻ là tương lai của đất nước, của xã hội. Nếu cả một thế hệ trẻ thụ động, miễn cưỡng, không tự quyết định đường đời của mình thì không thể làm chủ cuộc đời, làm chủ tương lai của chính mình cũng như tương lai của đất nước. Tương lai đặt vào tay một thế hệ thanh niên như vậy khó đem đến những điều tốt đẹp, khó hứa hẹn được một tương lai tươi sáng và phát triển.

Loigiaihay.com

Các bài liên quan: - Luyện đề đọc hiểu - THPT