(35+ mẫu) Viết bài luận về bản thân hay nhất - Ngữ văn 10>
Cuộc sống quanh ta luôn tràn ngập những điều bất ngờ, đôi khi cái chúng ta nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật, cái chúng ta tìm thấy chưa hẳn đã là kết quả cuối cùng.
Tổng hợp đề thi học kì 2 lớp 10 tất cả các môn - Kết nối tri thức
Toán - Văn - Anh - Lí - Hóa - Sinh - Sử - Địa...
Bài mẫu 1
Cuộc sống quanh ta luôn tràn ngập những điều bất ngờ, đôi khi cái chúng ta nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật, cái chúng ta tìm thấy chưa hẳn đã là kết quả cuối cùng. Sống thì phải tận hưởng, làm những gì mình thích, làm những thứ có ích và tìm đến hạnh phúc một cách tốt nhất. Tôi từng được nghe một câu nói rằng điều quan trọng không phải vị trí đứng mà là hướng đi. Câu nói ấy đã ảnh hưởng đến tôi và cũng là một trong những thứ thúc đẩy tôi đưa ra sự lựa chọn đầu tiên trong đời mình khi mới chỉ tám tuổi.
Năm tôi tám tuổi, còn là một cô bé hồn nhiên và ngây thơ, là một năm với nhiều sự thay đổi trong gia đình tôi, năm mà người ông đáng quý của tôi ra đi. Hồi ấy với một đứa trẻ tám tuổi mà nói, tôi không thể nào hiểu hết được không khí đau buồn trong nhà, chỉ biết rằng ông bị bệnh phải đi xa mãi còn bà tôi sẽ sống một mình trong thời gian ông đi vắng. Nhìn ánh mắt đau buồn của mọi người, mái tóc đã chấm bạc và khuôn mặt mệt mỏi của bà, tôi đã nghĩ rằng nếu bà ở một mình thì sẽ rất buồn và cô đơn. Tôi không muốn bà thấy cô đơn vậy nên tôi đã nảy ra một suy nghĩ, một sự lựa chọn đã thay đổi cuộc đời tôi: tôi muốn chuyển đến sống cùng với bà. Lựa chọn sống với bà đồng nghĩa với việc xa bố mẹ, không thể sống cùng bố mẹ và với một đứa trẻ thì việc xa bố mẹ sẽ rất khó khăn nhưng tôi đã không hề do dự mà quyết định ở với bà. Khi ấy bố mẹ tôi và mọi người chỉ nghĩ đơn giản rằng tôi chỉ ở nhà bà vài ngày rồi sẽ chán và đòi về nhà với bố mẹ thôi nhưng cô bé ấy đã sống cùng bà cho đến khi vào đại học phải xa nhà. Đó là sự lựa chọn đầu tiên trong đời tôi và cũng là sự lựa chọn dẫn lối cho tương lai sau này của tôi.
Cuộc sống chỉ tươi đẹp và hạnh phúc khi bạn tự hào vì lựa chọn của mình, cuộc sống hạnh phúc khi có sự sẻ chia. Sự chia sẻ và tình yêu thương là điều quý giá nhất trên đời. Tôi giành tình yêu của mình cho người bà luôn chăm lo cho tôi, làm bạn với bà trong thời gian ông đi và cuộc sống của tôi tràn ngập niềm vui sau sự lựa chọn ấy. Lựa chọn đầu tiên trong đời không nhất thiết là một thứ gì đó to lớn, hay ở một thời điểm đã có suy nghĩ chín chắn, đơn giản chỉ là khi bạn muốn chọn, muốn làm mà thôi. Lựa chọn của bạn có thể không to lớn hay quan trọng nhưng chỉ cần bạn tự tin vào lựa chọn ấy thì nó là lựa chọn đúng và là con đường dẫn đến sự thành công.
Những lựa chọn của chúng ta chưa hẳn đã là cái chúng ta muốn nhưng nó có thể là lựa chọn tốt nhất của bạn, tạo ra một tương lai đáng để chờ mong. Đôi khi số phận đưa chúng ta đến với những lựa chọn chúng ta không muốn nhưng lại mang đến nhiều điều không tưởng trong tương lai. Sau lần đầu tiên đưa ra lựa chọn ấy, lần lựa chọn tiếp theo của tôi là lựa chọn thi vào trường cấp 3 ở huyện hay thi vào trường chuyên trên thành phố, thi vào trường chuyên thì tôi sẽ chuyển đến ở nhờ nhà dì tôi.
Lần chọn trường này, cả gia đình tôi có rất nhiều ý kiến khác nhau và việc định hướng khối ngành học cũng cần phải quyết định cùng với chọn trường. Dựa theo thành tích học tập của tôi thì khối ngành xã hội sẽ ổn hơn khối tự nhiên, tôi khá trội môn ngoại ngữ - tiếng anh và học ở trường huyện sẽ an toàn hơn với tôi. Tuy vậy, bố tôi vẫn hi vọng tôi có thể đăng kí thi thử sức vào trường chuyên để đánh giá năng lực của mình. Cuối cùng, mọi người quyết định để tôi tham gia thi thử đầu vào, dù trượt hay đỗ thì cũng sẽ quay về trường huyện học tiếp, tôi cảm thấy đây không phải lựa chọn tôi mong muốn nhưng nó là lựa chọn mà số phận an bài cho tôi. Vì vậy mà tôi thuận theo số phận đi thi thử và tất nhiên là không đủ điểm để vào, tôi quay về học ở trường huyện, đăng kí lớp chuyên về xã hội.
Số phận sẽ đưa ta đến với những sự lựa chọn đã được an bài dù nó không phải là lựa chọn chúng ta mong muốn. Bản thân tôi thích sự tự do và thuận theo số phận, lúc cần tiến tới thì phải bước tiếp, không cần thì có thể ngừng nghỉ để tận hưởng cuộc sống một cách có ý nghĩa. Cuộc sống rất tuyệt vời nếu bạn biết sống và dám sống. Hãy thử “sống” như cách mình muốn, sống từ hôm nay, để sau này khi vốn thời gian của bạn cạn kiệt, bạn sẽ không phải hối tiếc vì chưa kịp làm quá nhiều điều, ngay cả những điều rất nhỏ nhoi và những điều rất lớn. Lựa chọn để hoàn thiện cuộc sống, sống để tận hưởng và dù có mệt mỏi hay đau khổ thì hãy hướng về phía trước, đừng dừng lại để bỏ lỡ những điều đang đợi bạn ở phía trước.
Bài mẫu 2
Khi 5 tuổi, tôi nghĩ: thật hạnh phúc nếu được mặc đồng phục đến trường học như các anh chị! Khi 10 tuổi, tôi nghĩ: hôm nay bố mẹ khen tôi, thật hạnh phúc!. Khi 15 tuổi, tôi nghĩ: thật hạnh phúc, tôi đã đỗ vào ngôi trường cấp ba mơ ước! Và bây giờ, 17 tuổi.... tôi nghĩ: Vậy hạnh phúc trong tôi là gì?
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một cuộc sống riêng, một niềm hạnh phúc riêng. Thế nhưng, không phải hạnh phúc của ai cũng giống nhau. Và ở mỗi một thời điểm, trong mỗi hoàn cảnh, chúng ta lại có suy nghĩ riêng về hạnh phúc của mình. Tôi có đang hạnh phúc không? Mọi người xung quanh tôi có đang hạnh phúc không? Làm sao để được hạnh phúc? Tôi đã tự đặt ra trong bản thân những câu hỏi đó sau khi tham gia “Khoá tu mùa hè” – một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ của cuộc đời tôi. Ngày ấy, sau khi kết thúc kì thi vào 10, mẹ đã cho tôi tham dự khoá tu mùa hè 5 ngày tại chùa Khai Nguyên (Sơn Tây – Hà Nội) với mong muốn tôi được thư giãn, giải trí và trưởng thành hơn. Ở đó, cùng các bạn khoá sinh, chúng tôi đã được học nhiều điều về cuộc sống và về chính bản thân mình. Tôi đặc biệt nhớ đêm tâm thái "Gặp mẹ trong mơ” - ngày lễ tổ chức để bày tỏ lòng yêu thương, biết ơn đối với cha mẹ – những đấng sinh thành cao quý. Hôm ấy, chúng tôi đã được nghe một câu chuyện, kể về người mẹ bị mù một bên mắt và đứa con trai. Đứa con ấy đã cảm thấy rất xấu hổ vì đôi mắt của mẹ, thường xuyên tỏ thái độ khi mẹ không thể đem lại cho mình một cuộc sống hạnh phúc. Khi lớn lên, cậu bé ấy lên thành phố lập gia đình, để lại mẹ già ở quê nhà, hàng tháng gửi tiền về cho mẹ nhưng không một lời hỏi thăm. Và chỉ đến khi nhận tin mẹ ốm nặng, cậu bé ấy mới vội vã trở về thăm mẹ nhưng đã quá muộn. Người mẹ để lại cho cậu bé bức thư, trong ấy mẹ nói: “đôi mắt mẹ mù để đem đến hạnh phúc sáng cho con. Mẹ yêu con”. Và khi ấy, chàng trai mới nhận ra, hoá ra hồi bé, vì nghịch ngợm, cậu đã bị hỏng một bên mắt và mẹ đã hi sinh đôi mắt của mình để con có được một cuộc sống bình thường như bao người khác. Người mẹ ấy đã hi sinh cả cuộc đời vì con nhưng tiếc thay, chỉ khi mẹ ra đi, con mới vỡ oà nhận ra những yêu thương thầm lặng ấy. Đêm tâm thái kết thúc, xung quanh tôi chỉ toàn là tiếng khóc. Có thể là tiếng khóc nhớ gia đình, cũng có thể là tiếng khóc hối lỗi của bản thân, và tôi cũng đã khóc rất nhiều sau buổi tối hôm đó. Tôi nhận ra xung quanh tôi có biết bao người trải qua một cuộc sống thiếu vắng tình cảm gia đình, thế nhưng, họ vẫn luôn mạnh mẽ, lạc quan và giàu lòng yêu thương. Tôi nhận ra, có cha, có mẹ thật hạnh phúc. Và tôi nhận ra hạnh phúc đôi khi thật nhỏ bé! Đêm tâm thái và khoá tu mùa hè là một trải nghiệm đáng nhớ trong tôi. Nó khiến tôi trưởng thành hơn, sống giàu tình cảm hơn và mạnh mẽ hơn.
Tôi vẫn luôn cho rằng sẽ thật hạnh phúc nếu có được tất cả những gì mình muốn, thoả mãn với tất cả nhu cầu của bản thân cho đến khi...tôi thấy một đứa trẻ mỉm cười hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Tôi cũng luôn nghĩ rằng sẽ thật hạnh phúc nếu tôi trở nên thành đạt, giàu có, được nhiều người ngưỡng mộ cho đến khi...tôi thấy một người khiếm thị hát rong bên đường và mỉm cười hạnh phúc dù không ai đứng lại thưởng thức. Và tôi cũng từng nghĩ thật hạnh phúc biết bao nếu tôi có thể đem đến cho gia đình của mình một cuộc sống sung túc, ấm êm hơn những người khác cho đến khi ... tôi thấy một nghệ sĩ đã dành cả thanh xuân của mình để đem nụ cười đến những người xa lạ. Và khi ấy ... tôi chợt nhận ra: Phải chăng hạnh phúc trong tôi còn quá nhỏ bé?
Tôi biết rằng chúng ta sẽ chẳng thể áp đặt quan niệm sống của bản thân vào người khác. Thế nhưng, chúng ta hoàn toàn có thể soi chiếu quan niệm sống của người khác vào bản thân. Với tất cả những gì đã trải qua trong cuộc sống, tôi nhận ra, hạnh phúc trước hết là được sống là chính mình. Bởi được sinh ra, được sống trong cõi đời này đã thực sự là một niềm hạnh phúc. Vì vậy, chúng ta phải sống cho thật xứng đáng với những gì mình đang có. Bạn không thể sống cuộc đời của một kẻ khác mà hãy là chính mình. Cuộc đời chỉ có giá trị khi ta biết yêu thương bản thân, biết trân trọng cuộc sống, khi ta có ước mơ, có mục điêu để phấn đấu. Chỉ nhiêu đấy thôi cũng đủ khiến ta hạnh phúc hơn bao người khác.
Có phải mọi người đều cho rằng: hạnh phúc là được yêu thương? Có lẽ đây sẽ là một điểm chung của chúng ta. Bởi không ai sẽ cảm thấy hạnh phúc nếu nhận lại từ mọi người xung quanh sự thù hằn, ghét bỏ. Cảm giác được yêu thương là cảm giác mình trở thành một người quan trọng, mình được mọi người quan tâm, mình được mọi người sẻ chia và hơn hết, mình có một điểm tựa. Tình thương là điểm tựa cho bất kì ai trong chúng ta có thể dựa vào mỗi khi vấp ngã. Tình thương là động lực tinh thần giúp ta phấn chấn, tìm lại bản thân. Đối với tôi, tôi đã rất hạnh phúc khi được sinh ra trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, được đón nhận sự yêu quý từ bạn bè, thầy cô. Bạn thử nghĩ mà xem, sẽ thật cô đơn biết bao nếu một ngày, bạn bị lãng quên? Bạn trở thành một người vô hình? Bạn mất kết nối với tất cả mọi người trong xã hội? Tôi có lẽ không dám tưởng tượng đến giây phút đó bởi nó thật đáng sợ!
Khi lớn hơn, bạn sẽ nhận ra, hạnh phúc không chỉ là được yêu thương mà hạnh phúc còn là được trao đi yêu thương. Và đó là niềm hạnh phúc vô giá. Tôi đã nhận ra điều này trong đợt dịch Covid 19 diễn ra vô cùng căng thẳng trên mảnh đất Việt Nam. Mỗi ngày đọc tin tức là một ngày tôi cảm thấy lo lắng và sợ hãi. Ngày hôm nay có bao nhiêu ca mắc? Ngày hôm nay có bao nhiêu ca tử vong? Ngày hôm nay có bao nhiêu đứa trẻ trở thành mồ côi? Những suy nghĩ ấy cứ ám ảnh trong tôi hằng ngày và chỉ được xoa dịu khi tôi thấy tinh thần cống hiến của những chiến binh áo trắng, của những anh chị thiện nguyện và của biết bao người dân Việt Nam. Với tinh thần “Không ai bị bỏ lại phía sau”, những lực lượng ở tuyến đầu chống dịch đã cố gắng hết mình, họ không chỉ cứu chữa bệnh nhân mà còn đem đến cho họ sức mạnh tinh thần chiến đấu mạnh mẽ. Đằng sau bộ đồ bảo hộ là những giọt mồ hôi nặng nề nhưng đằng sau lớp khẩu trang lại là một nụ cười hạnh phúc. Họ hạnh phúc vì họ vừa cứu được một mạng sống, hạnh phúc vì họ đã làm những việc vô cùng lớn lao, cao cả và ý nghĩa cho đất nước. Như vậy, hạnh phúc đẹp đẽ nhất chính là hạnh phúc cho đi!
Sau tất cả, tôi nhận ra tôi cũng đang hạnh phúc. Tôi đang được sống cuộc sống là chính tôi. Tôi đã vào được ngôi trường cấp 3 mơ ước, tôi đã có mục tiêu sống của bản thân. Tôi nhận được tình yêu của gia đình, bạn bè, thầy cô. Tôi đã biết trao đi yêu thương với những người xung quanh. Và tôi tự hỏi, liệu 5 năm, 10 năm, 20 năm nữa tôi của tương lai nếu đọc lại những dòng chữ này liệu có suy nghĩ lại không nhỉ? 5 năm nữa tôi đang học đại học, tôi nghĩ đó là trường đại học Sư phạm bởi tôi mong muốn trở thành một giáo viên. 10 năm nữa có lẽ tôi đã là một giáo viên thành công với những lớp học trò chăm ngoan học giỏi. 20 năm nữa chắc hẳn tôi đang hạnh phúc bên gia đình, thành tựu với công việc và hạnh phúc với những cống hiến của bản thân cho xã hội. Dù có đối mặt với hoàn cảnh ra sao, dù có khó khăn, vất vả thế nào, tôi hay bạn, chúng ta hãy cứ vững tin vào bản thân, hãy luôn hướng về phía trước, hãy cứ ước mơ, cứ khờ dại, hãy cứ yêu thương và trao đi yêu thương. Đó là hạnh phúc.
Tôi không biết bản thân trong tương lai có còn cảm thấy hạnh phúc như hiện tại hay không? Nhưng tôi biết, hạnh phúc luôn ở quanh ta và do chính ta tạo ra. Xin gửi bạn một câu nói mà tôi vô cùng tâm đắc: “Người tìm kiếm hạnh phúc, thành công trên cao mà quên mất nó đang hiện hữu ngay dưới chân mình”. Chúc bạn sẽ tìm được niềm hạnh phúc của bản thân!
Bài mẫu 3
Khi 5 tuổi, tôi nghĩ: thật hạnh phúc nếu được mặc đồng phục đến trường học như các anh chị! Khi 10 tuổi, tôi nghĩ: hôm nay bố mẹ khen tôi, thật hạnh phúc!. Khi 15 tuổi, tôi nghĩ: thật hạnh phúc, tôi đã đỗ vào ngôi trường cấp ba mơ ước! Và bây giờ, 17 tuổi.... tôi nghĩ: Vậy hạnh phúc trong tôi là gì?
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một cuộc sống riêng, một niềm hạnh phúc riêng. Thế nhưng, không phải hạnh phúc của ai cũng giống nhau. Và ở mỗi một thời điểm, trong mỗi hoàn cảnh, chúng ta lại có suy nghĩ riêng về hạnh phúc của mình. Tôi có đang hạnh phúc không? Mọi người xung quanh tôi có đang hạnh phúc không? Làm sao để được hạnh phúc? Tôi đã tự đặt ra trong bản thân những câu hỏi đó sau khi tham gia “Khoá tu mùa hè” – một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ của cuộc đời tôi. Ngày ấy, sau khi kết thúc kì thi vào 10, mẹ đã cho tôi tham dự khoá tu mùa hè 5 ngày tại chùa Khai Nguyên (Sơn Tây – Hà Nội) với mong muốn tôi được thư giãn, giải trí và trưởng thành hơn. Ở đó, cùng các bạn khoá sinh, chúng tôi đã được học nhiều điều về cuộc sống và về chính bản thân mình. Tôi đặc biệt nhớ đêm tâm thái "Gặp mẹ trong mơ” - ngày lễ tổ chức để bày tỏ lòng yêu thương, biết ơn đối với cha mẹ – những đấng sinh thành cao quý. Hôm ấy, chúng tôi đã được nghe một câu chuyện, kể về người mẹ bị mù một bên mắt và đứa con trai. Đứa con ấy đã cảm thấy rất xấu hổ vì đôi mắt của mẹ, thường xuyên tỏ thái độ khi mẹ không thể đem lại cho mình một cuộc sống hạnh phúc. Khi lớn lên, cậu bé ấy lên thành phố lập gia đình, để lại mẹ già ở quê nhà, hàng tháng gửi tiền về cho mẹ nhưng không một lời hỏi thăm. Và chỉ đến khi nhận tin mẹ ốm nặng, cậu bé ấy mới vội vã trở về thăm mẹ nhưng đã quá muộn. Người mẹ để lại cho cậu bé bức thư, trong ấy mẹ nói: “đôi mắt mẹ mù để đem đến hạnh phúc sáng cho con. Mẹ yêu con”. Và khi ấy, chàng trai mới nhận ra, hoá ra hồi bé, vì nghịch ngợm, cậu đã bị hỏng một bên mắt và mẹ đã hi sinh đôi mắt của mình để con có được một cuộc sống bình thường như bao người khác. Người mẹ ấy đã hi sinh cả cuộc đời vì con nhưng tiếc thay, chỉ khi mẹ ra đi, con mới vỡ oà nhận ra những yêu thương thầm lặng ấy. Đêm tâm thái kết thúc, xung quanh tôi chỉ toàn là tiếng khóc. Có thể là tiếng khóc nhớ gia đình, cũng có thể là tiếng khóc hối lỗi của bản thân, và tôi cũng đã khóc rất nhiều sau buổi tối hôm đó. Tôi nhận ra xung quanh tôi có biết bao người trải qua một cuộc sống thiếu vắng tình cảm gia đình, thế nhưng, họ vẫn luôn mạnh mẽ, lạc quan và giàu lòng yêu thương. Tôi nhận ra, có cha, có mẹ thật hạnh phúc. Và tôi nhận ra hạnh phúc đôi khi thật nhỏ bé! Đêm tâm thái và khoá tu mùa hè là một trải nghiệm đáng nhớ trong tôi. Nó khiến tôi trưởng thành hơn, sống giàu tình cảm hơn và mạnh mẽ hơn.
Tôi vẫn luôn cho rằng sẽ thật hạnh phúc nếu có được tất cả những gì mình muốn, thoả mãn với tất cả nhu cầu của bản thân cho đến khi...tôi thấy một đứa trẻ mỉm cười hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Tôi cũng luôn nghĩ rằng sẽ thật hạnh phúc nếu tôi trở nên thành đạt, giàu có, được nhiều người ngưỡng mộ cho đến khi...tôi thấy một người khiếm thị hát rong bên đường và mỉm cười hạnh phúc dù không ai đứng lại thưởng thức. Và tôi cũng từng nghĩ thật hạnh phúc biết bao nếu tôi có thể đem đến cho gia đình của mình một cuộc sống sung túc, ấm êm hơn những người khác cho đến khi ... tôi thấy một nghệ sĩ đã dành cả thanh xuân của mình để đem nụ cười đến những người xa lạ. Và khi ấy ... tôi chợt nhận ra: Phải chăng hạnh phúc trong tôi còn quá nhỏ bé?
Tôi biết rằng chúng ta sẽ chẳng thể áp đặt quan niệm sống của bản thân vào người khác. Thế nhưng, chúng ta hoàn toàn có thể soi chiếu quan niệm sống của người khác vào bản thân. Với tất cả những gì đã trải qua trong cuộc sống, tôi nhận ra, hạnh phúc trước hết là được sống là chính mình. Bởi được sinh ra, được sống trong cõi đời này đã thực sự là một niềm hạnh phúc. Vì vậy, chúng ta phải sống cho thật xứng đáng với những gì mình đang có. Bạn không thể sống cuộc đời của một kẻ khác mà hãy là chính mình. Cuộc đời chỉ có giá trị khi ta biết yêu thương bản thân, biết trân trọng cuộc sống, khi ta có ước mơ, có mục điêu để phấn đấu. Chỉ nhiêu đấy thôi cũng đủ khiến ta hạnh phúc hơn bao người khác.
Có phải mọi người đều cho rằng: hạnh phúc là được yêu thương? Có lẽ đây sẽ là một điểm chung của chúng ta. Bởi không ai sẽ cảm thấy hạnh phúc nếu nhận lại từ mọi người xung quanh sự thù hằn, ghét bỏ. Cảm giác được yêu thương là cảm giác mình trở thành một người quan trọng, mình được mọi người quan tâm, mình được mọi người sẻ chia và hơn hết, mình có một điểm tựa. Tình thương là điểm tựa cho bất kì ai trong chúng ta có thể dựa vào mỗi khi vấp ngã. Tình thương là động lực tinh thần giúp ta phấn chấn, tìm lại bản thân. Đối với tôi, tôi đã rất hạnh phúc khi được sinh ra trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, được đón nhận sự yêu quý từ bạn bè, thầy cô. Bạn thử nghĩ mà xem, sẽ thật cô đơn biết bao nếu một ngày, bạn bị lãng quên? Bạn trở thành một người vô hình? Bạn mất kết nối với tất cả mọi người trong xã hội? Tôi có lẽ không dám tưởng tượng đến giây phút đó bởi nó thật đáng sợ!
Khi lớn hơn, bạn sẽ nhận ra, hạnh phúc không chỉ là được yêu thương mà hạnh phúc còn là được trao đi yêu thương. Và đó là niềm hạnh phúc vô giá. Tôi đã nhận ra điều này trong đợt dịch Covid 19 diễn ra vô cùng căng thẳng trên mảnh đất Việt Nam. Mỗi ngày đọc tin tức là một ngày tôi cảm thấy lo lắng và sợ hãi. Ngày hôm nay có bao nhiêu ca mắc? Ngày hôm nay có bao nhiêu ca tử vong? Ngày hôm nay có bao nhiêu đứa trẻ trở thành mồ côi? Những suy nghĩ ấy cứ ám ảnh trong tôi hằng ngày và chỉ được xoa dịu khi tôi thấy tinh thần cống hiến của những chiến binh áo trắng, của những anh chị thiện nguyện và của biết bao người dân Việt Nam. Với tinh thần “Không ai bị bỏ lại phía sau”, những lực lượng ở tuyến đầu chống dịch đã cố gắng hết mình, họ không chỉ cứu chữa bệnh nhân mà còn đem đến cho họ sức mạnh tinh thần chiến đấu mạnh mẽ. Đằng sau bộ đồ bảo hộ là những giọt mồ hôi nặng nề nhưng đằng sau lớp khẩu trang lại là một nụ cười hạnh phúc. Họ hạnh phúc vì họ vừa cứu được một mạng sống, hạnh phúc vì họ đã làm những việc vô cùng lớn lao, cao cả và ý nghĩa cho đất nước. Như vậy, hạnh phúc đẹp đẽ nhất chính là hạnh phúc cho đi!
Sau tất cả, tôi nhận ra tôi cũng đang hạnh phúc. Tôi đang được sống cuộc sống là chính tôi. Tôi đã vào được ngôi trường cấp 3 mơ ước, tôi đã có mục tiêu sống của bản thân. Tôi nhận được tình yêu của gia đình, bạn bè, thầy cô. Tôi đã biết trao đi yêu thương với những người xung quanh. Và tôi tự hỏi, liệu 5 năm, 10 năm, 20 năm nữa tôi của tương lai nếu đọc lại những dòng chữ này liệu có suy nghĩ lại không nhỉ? 5 năm nữa tôi đang học đại học, tôi nghĩ đó là trường đại học Sư phạm bởi tôi mong muốn trở thành một giáo viên. 10 năm nữa có lẽ tôi đã là một giáo viên thành công với những lớp học trò chăm ngoan học giỏi. 20 năm nữa chắc hẳn tôi đang hạnh phúc bên gia đình, thành tựu với công việc và hạnh phúc với những cống hiến của bản thân cho xã hội. Dù có đối mặt với hoàn cảnh ra sao, dù có khó khăn, vất vả thế nào, tôi hay bạn, chúng ta hãy cứ vững tin vào bản thân, hãy luôn hướng về phía trước, hãy cứ ước mơ, cứ khờ dại, hãy cứ yêu thương và trao đi yêu thương. Đó là hạnh phúc.
Tôi không biết bản thân trong tương lai có còn cảm thấy hạnh phúc như hiện tại hay không? Nhưng tôi biết, hạnh phúc luôn ở quanh ta và do chính ta tạo ra. Xin gửi bạn một câu nói mà tôi vô cùng tâm đắc: “Người tìm kiếm hạnh phúc, thành công trên cao mà quên mất nó đang hiện hữu ngay dưới chân mình”. Chúc bạn sẽ tìm được niềm hạnh phúc của bản thân!
Bài mẫu 4
Mỗi con người là một thế giới riêng, mang trong mình những câu chuyện, suy nghĩ và ước mơ khác nhau. Khi nhìn lại hành trình của bản thân, tôi nhận ra rằng mình vẫn đang từng ngày trưởng thành, hoàn thiện cả về nhận thức lẫn tính cách. Viết về bản thân không phải để khẳng định mình đã hoàn hảo, mà là để hiểu rõ hơn con người mình – những điểm mạnh cần phát huy và những hạn chế cần thay đổi.
Tôi là một người khá trầm tính, không quá nổi bật trong đám đông nhưng lại thích quan sát và suy nghĩ. Tôi thường không phải là người nói nhiều nhất, nhưng lại là người lắng nghe nhiều nhất. Chính điều đó giúp tôi hiểu người khác hơn và đôi khi nhìn nhận vấn đề một cách sâu sắc hơn. Tuy nhiên, cũng vì tính cách này mà tôi đôi lúc trở nên thiếu tự tin khi phải thể hiện bản thân trước tập thể. Tôi hiểu rằng, để phát triển, tôi cần học cách mạnh dạn hơn, dám nói lên suy nghĩ của mình.
Trong học tập, tôi luôn cố gắng giữ thái độ nghiêm túc và có trách nhiệm. Tôi tin rằng kiến thức không chỉ để phục vụ cho các kỳ thi mà còn là hành trang cho tương lai. Vì vậy, tôi luôn cố gắng hoàn thành bài tập, chủ động tìm hiểu thêm những điều chưa rõ. Dù vậy, tôi cũng nhận ra mình đôi khi chưa thực sự kiên trì, dễ bị phân tâm bởi những yếu tố bên ngoài. Đây là điểm yếu mà tôi đang nỗ lực khắc phục để nâng cao hiệu quả học tập.
Bên cạnh việc học, tôi cũng có những sở thích riêng giúp cân bằng cuộc sống. Tôi thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách giúp mở rộng hiểu biết và suy ngẫm về cuộc sống. Ngoài ra, tôi cũng thích nghe nhạc và dành thời gian yên tĩnh để suy nghĩ về những điều đã qua. Những khoảng lặng như vậy giúp tôi hiểu bản thân mình hơn và định hướng rõ ràng hơn cho tương lai.
Gia đình và bạn bè là những người có ảnh hưởng lớn đến tôi. Từ gia đình, tôi học được sự yêu thương, trách nhiệm và cách sống có đạo đức. Từ bạn bè, tôi học được sự sẻ chia và tinh thần đoàn kết. Những mối quan hệ ấy không chỉ là chỗ dựa tinh thần mà còn là động lực để tôi cố gắng mỗi ngày.
Dẫu vậy, tôi hiểu rằng mình vẫn còn nhiều hạn chế. Đôi khi tôi còn trì hoãn công việc, chưa biết sắp xếp thời gian hợp lý, hoặc còn ngại thay đổi. Nhưng thay vì né tránh, tôi đang tập đối diện và cải thiện từng chút một. Tôi tin rằng sự trưởng thành không đến trong một sớm một chiều mà là kết quả của quá trình rèn luyện lâu dài.
Trong tương lai, tôi mong muốn trở thành một người có ích cho xã hội, sống có trách nhiệm với bản thân và những người xung quanh. Tôi không đặt ra những mục tiêu quá xa vời, nhưng luôn cố gắng tiến bộ từng ngày. Với tôi, thành công không chỉ là đạt được điều gì đó lớn lao, mà còn là việc mỗi ngày trở nên tốt hơn chính mình của ngày hôm qua.
Viết về bản thân là một cách để nhìn lại và định hướng. Tôi biết mình chưa hoàn hảo, nhưng tôi sẵn sàng học hỏi, thay đổi và trưởng thành. Đó chính là hành trình mà tôi đang và sẽ tiếp tục bước đi.
Bài mẫu 5
Tên em là Nguyễn Quang Hưng, học sinh trường THPT Chuyên Hà Nội – Amsterdam. Em viết bài luận này trong tâm thế của một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, mang theo giấc mơ trở thành một bác sĩ không chỉ giỏi về chuyên môn mà còn thấu cảm về nhân tính. Đại học Yale, với bề dày lịch sử và triết lý giáo dục khai phóng mạnh mẽ, chính là môi trường lý tưởng nhất mà em hằng mơ ước để rèn luyện cả trí tuệ lẫn tâm hồn.
Niềm đam mê với lĩnh vực Y sinh trong em không bắt đầu từ những điều kỳ vĩ, mà từ sự tò mò vô tận về cỗ máy hoàn hảo nhất vũ trụ: cơ thể con người. Đối với em, mỗi tế bào, mỗi chuỗi mã di truyền đều là một kỳ quan của tạo hóa. Huy chương Bạc Olympic Sinh học Quốc tế (IBO 2021) hay điểm số 1520 SAT là minh chứng cho sự nỗ lực học thuật bền bỉ, nhưng chúng không định nghĩa con người em. Điều thực sự thúc đẩy em dấn thân vào ngành Y là những trải nghiệm thực tế tại Làng trẻ em SOS vào mỗi dịp cuối tuần. Tại đó, khi chứng kiến những em nhỏ phải chống chọi với bệnh tật và nghịch cảnh, em hiểu rằng y khoa không chỉ là những con số trên hồ sơ bệnh án hay những công thức hóa học phức tạp trong phòng thí nghiệm. Y khoa, ở tầng sâu nhất, là sự cứu rỗi và hy vọng. Em muốn đến Yale bởi em tin rằng y khoa tại đây được giảng dạy như một nghệ thuật của lòng trắc ẩn, nơi người bác sĩ được đào tạo để nhìn thấy con người đằng sau căn bệnh.
Trong môi trường chuyên Hà Nội – Amsterdam, em đã học được cách định vị bản thân trong một cộng đồng đầy những học sinh ưu tú. Em không chọn cách cạnh tranh cực đoan, mà chọn cách dẫn dắt và kết nối. Việc thành lập dự án nghiên cứu nhỏ về [Tên dự án] đã giúp em rèn luyện kỹ năng làm việc nhóm và khả năng tư duy phản biện – những tố chất không thể thiếu của một nhà khoa học hiện đại. Với chứng chỉ IELTS 8.5, em tự tin có thể tiếp nhận và thảo luận các vấn đề chuyên môn phức tạp bằng tiếng Anh, đồng thời là cầu nối văn hóa giữa Việt Nam và cộng đồng sinh viên quốc tế tại Yale.
Mục tiêu dài hạn của em là mang những tinh hoa y học hiện đại của thế giới về phục vụ nền y tế nước nhà. Em muốn đóng góp vào việc nghiên cứu các giải pháp điều trị giá thành thấp nhưng hiệu quả cao cho các trẻ em nghèo vùng sâu vùng xa. Yale với nguồn tài nguyên nghiên cứu khổng lồ và mạng lưới cựu sinh viên toàn cầu sẽ là đòn bẩy hoàn hảo để em thực hiện sứ mệnh ấy. Em hiểu rằng hành trình phía trước sẽ đầy rẫy những thách thức, những đêm trắng trực chiến và áp lực tinh thần khủng khiếp, nhưng với nền tảng kỷ luật và đam mê cháy bỏng, em đã sẵn sàng để trở thành một "Yalie" đầy tự hào.
Em xin chân thành cảm ơn Ban Tuyển sinh đã lắng nghe câu chuyện của em và xem xét hồ sơ của em cho kỳ tuyển sinh này.
Bài mẫu 6
Em là [Họ và tên], học sinh trường [Tên trường]. Trong một kỷ nguyên mà công nghệ đang tái định nghĩa lại mọi giới hạn của loài người, em viết bài luận này để bày tỏ nguyện vọng được theo học chuyên ngành Kỹ thuật tự động hóa tại Quý trường – một biểu tượng của sự sáng tạo và dẫn đầu trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật toàn cầu.
Từ khi còn là một cậu bé, em đã bị lôi cuốn bởi cách các bộ phận cơ khí vô hồn có thể chuyển động nhịp nhàng dưới sự điều khiển của những dòng mã lập trình. Với em, Kỹ thuật không phải là một ngành học khô khan, mà là ngôn ngữ của sự giải quyết vấn đề. Giải Nhất trong cuộc thi thiết kế robot toàn quốc và dự án nghiên cứu phần mềm phối hợp cùng Đại học Bách khoa Hà Nội là những dấu mốc quan trọng, nhưng bài học lớn nhất mà em nhận được chính là tinh thần của một kỹ sư thực thụ: Sự kiên trì trước thất bại. Em từng dành hàng tuần liền chỉ để tìm ra lỗi sai trong một mạch điều khiển hay tối ưu hóa một thuật toán PID sao cho robot vận hành mượt mà nhất. Mỗi lần thất bại là một lần em hiểu sâu hơn về bản chất của sự chính xác và tính kỷ luật trong khoa học.
Tuy nhiên, tư duy công nghệ của em không chỉ giới hạn trong phòng thí nghiệm. Chuyến tình nguyện tại Điện Biên năm lớp 11 đã mở ra cho em một góc nhìn mới: Công nghệ phải có trách nhiệm xã hội. Khi tận mắt nhìn thấy niềm vui của các em nhỏ vùng cao khi lần đầu được tiếp xúc với những con robot đơn giản do chính em lắp ráp, em nhận ra rằng công nghệ có thể là chìa khóa để xóa nhòa khoảng cách vùng miền và mang lại cơ hội công bằng cho tất cả mọi người. Em khao khát được đào tạo tại Quý trường để có thể tạo ra những hệ thống tự động hóa thông minh, giúp tối ưu hóa sản xuất và cải thiện chất lượng cuộc sống cho cộng đồng.
Về năng lực hội nhập, em đã trang bị cho mình chứng chỉ ngoại ngữ [HSK 6/JLPT N2] và khả năng giao tiếp thành thạo. Em hiểu rằng một kỹ sư hiện đại cần phải có khả năng làm việc trong những đội ngũ đa quốc gia, nơi những ý tưởng đột phá nảy sinh từ sự va chạm của các nền văn hóa khác nhau. Với nền tảng kiến thức vững chắc và tâm thế của một người luôn sẵn sàng học hỏi, em tin rằng mình sẽ không chỉ là một sinh viên xuất sắc mà còn là một thành viên năng động, đóng góp vào sự phát triển chung của cộng đồng sinh viên tại trường.
Mục tiêu của em khi đến với Quý trường là được tiếp cận với những trang thiết bị hiện đại nhất, được dẫn dắt bởi những giáo sư hàng đầu và tham gia vào những dự án nghiên cứu có tầm ảnh hưởng toàn cầu. Em cam kết sẽ nỗ lực không ngừng, giữ vững tinh thần sáng tạo và tuân thủ mọi quy định của nhà trường để hoàn thành xuất sắc mục tiêu học tập đã đề ra.
Trân trọng cảm ơn Ban điều hành đã dành thời gian quý báu để xem xét bài luận này. Em mong sớm nhận được phản hồi từ Quý trường.
Bài mẫu 7
Tên em là [Họ và tên], học sinh lớp [Lớp], trường [Tên trường].
Có một câu nói nổi tiếng của nhà văn hóa lớn đã từng khiến em trăn trở: "Một dân tộc không biết đến quá khứ của mình thì không có tương lai". Sinh ra và lớn lên giữa lòng Hà Nội – nơi mỗi nhành cây, viên gạch đều có thể kể một câu chuyện lịch sử, em luôn cảm thấy mình mang nợ với những di sản này. Hôm nay, em viết bài luận này với một khát khao cháy bỏng: được trở thành một mảnh ghép trong đội ngũ tình nguyện viên tại di tích địa phương, để biến những di sản "tĩnh" thành những câu chuyện "động" trong lòng du khách.
Niềm đam mê với lịch sử của em không bắt đầu từ những bảng cửu chương khô khan hay những mốc thời gian cứng nhắc trong sách giáo khoa. Nó bắt đầu từ những buổi chiều đi dạo quanh [Tên di tích], lặng người trước vẻ đẹp rêu phong và tự hỏi: "Làm thế nào để thế hệ của em, những người bạn đồng trang lứa, cảm thấy yêu và tự hào về nơi này giống như cách họ yêu thích những xu hướng hiện đại?". Thực tế đáng buồn là không ít khách tham quan đến di tích chỉ để chụp một tấm ảnh lưu niệm rồi rời đi mà chưa kịp lắng nghe tiếng vọng của cha ông. Đó chính là động lực thôi thúc em ứng tuyển. Em không muốn chỉ là một người chỉ dẫn lối đi, em muốn là một "người kết nối" – cầu nối giữa giá trị cổ xưa và tư duy của người trẻ hiện đại.
Xét về năng lực cá nhân, việc đang theo học chuyên ngành Văn học đã rèn luyện cho em một khả năng đặc biệt: đó là sự nhạy cảm với ngôn từ và tư duy kể chuyện (storytelling). Em tin rằng một bài giới thiệu di tích hay không cần những từ ngữ quá đao to búa lớn, mà cần sự chân thành và những chi tiết nhân văn nhỏ bé. Nếu được tham gia CLB, em xin được đóng góp sức mình vào ban nội dung – nơi em có thể biên soạn lại các tài liệu giới thiệu theo phong cách mới mẻ hơn, thiết kế các nội quy bằng hình ảnh trực quan sinh động, hoặc viết các bài viết quảng bá trên mạng xã hội để tiếp cận gần hơn với đối tượng khách du lịch trẻ tuổi.
Bên cạnh đó, qua những trải nghiệm điều hành CLB tại trường học, em đã rèn luyện được bản lĩnh đứng trước đám đông và kỹ năng điều phối nhóm. Em có thể đứng thuyết trình hàng giờ liền mà vẫn giữ được sự nhiệt huyết, đồng thời có thể bình tĩnh xử lý các tình huống phát sinh khi lượng khách tham quan tăng đột biến trong các mùa lễ hội. Em không ngại sự vất vả, không ngại nắng gió hay áp lực thời gian, bởi em hiểu rằng mỗi giọt mồ hôi của tình nguyện viên đều góp phần xây dựng nên một hình ảnh Hà Nội thanh lịch, hiếu khách và đậm đà bản sắc.
Gia nhập CLB với em còn là một cơ hội để tự trau dồi. Em mong muốn được học hỏi từ các chuyên gia, được nghe những câu chuyện chưa từng được kể từ các bậc tiền bối để làm giàu thêm vốn sống và kiến thức cho bản thân. Em xin cam đoan thực hiện nghiêm túc mọi quy định, nội quy của Ban quản lý và sẽ nỗ lực không ngừng để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, dù là nhỏ nhất.
Em xin chân thành cảm ơn Ban Quản lý đã dành thời gian xem xét nguyện vọng này. Hy vọng em sẽ sớm có cơ hội được đóng góp sức trẻ của mình cho sự phát triển văn hóa của địa phương.
Bài mẫu 8
Em là Nguyễn Quang Hưng, học sinh trường THPT Chuyên Hà Nội – Amsterdam. Em viết bài luận này để tự bạch về hành trình tìm kiếm ý nghĩa của sự sống – một hành trình mà em tin rằng sẽ được nâng tầm khi em trở thành một sinh viên của Đại học Yale, nơi tri thức và lòng nhân ái luôn được tôn vinh song hành.
Dưới góc nhìn của một học sinh chuyên Sinh, cơ thể con người với em là một kỳ quan vĩ đại nhất của tạo hóa. Sự tinh vi của các phản ứng hóa sinh, sự chính xác của các mã di truyền luôn khiến em cảm thấy say mê. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở những con số và lý thuyết, y khoa sẽ chỉ là một ngành kỹ thuật khô khan. Một bước ngoặt lớn trong cuộc đời em là khi tham gia hoạt động tình nguyện tại Làng trẻ em SOS. Khi tận mắt chứng kiến những đứa trẻ phải đấu tranh từng ngày với căn bệnh bẩm sinh, em nhận ra rằng kiến thức của mình thật nhỏ bé. Một bác sĩ giỏi có thể chữa lành vết thương bằng dao mổ, nhưng một bác sĩ thực thụ phải chữa lành được cả nỗi đau bằng trái tim thấu cảm. Yale, với hệ thống đào tạo Y khoa hàng đầu thế giới và triết lý giáo dục nhân văn, chính là bến đỗ mà em tin có thể giúp em dung hòa được hai yếu tố này.
Hành trình chinh phục những đỉnh cao học thuật của em được đánh dấu bằng Huy chương Bạc Olympic Sinh học Quốc tế (IBO) và những điểm số SAT, IELTS thuộc nhóm dẫn đầu. Những thành tích đó không chỉ là kết quả của sự thông minh, mà là minh chứng cho tinh thần kỷ luật tự giác và sự kiên trì bền bỉ. Em đã dành hàng ngàn giờ trong phòng thí nghiệm, đối mặt với hàng loạt thất bại để tìm ra một kết quả nghiên cứu nhỏ. Những trải nghiệm đó rèn luyện cho em một "cái đầu lạnh" để tư duy logic và một "trái tim nóng" để luôn giữ vững đam mê. Với chứng chỉ IELTS 8.5, em hoàn toàn tự tin vào khả năng hội nhập, thảo luận và phản biện trong một môi trường học thuật đa văn hóa, đa sắc tộc như tại Yale.
Ngoài thời gian học tập, em dành sự quan tâm đặc biệt cho các hoạt động cộng đồng. Việc tổ chức các buổi vui chơi và dạy học cho trẻ em tại SOS không chỉ giúp em có thêm kinh nghiệm thực tế về tâm lý học lâm sàng mà còn giúp em hiểu rõ giá trị của sự sẻ chia. Em mong muốn mang tinh thần "phụng sự" này đến Yale – nơi em có thể tham gia vào các dự án nghiên cứu y tế toàn cầu và sau này trở về góp phần thay đổi nền y tế nước nhà. Em muốn hướng tới việc nghiên cứu các giải pháp điều trị ung thư hiện đại nhưng với chi phí phù hợp cho người nghèo tại Việt Nam.
Em hiểu rằng Đại học Yale tìm kiếm những cá nhân không chỉ ưu tú về học thuật mà còn phải có tầm nhìn và sức ảnh hưởng. Với nền tảng kiến thức vững chắc, kỹ năng mềm đa dạng và một ước mơ cháy bỏng, em tin rằng mình có thể đóng góp một tiếng nói mới mẻ vào cộng đồng sinh viên ưu tú của trường. Em cam đoan sẽ nỗ lực hơn gấp bội để xứng đáng với sự tin tưởng của Ban Tuyển sinh và với truyền thống của một "Yalie" đích thực.
Em xin trân trọng cảm ơn Ban Tuyển sinh đã lắng nghe câu chuyện của em.
Bài mẫu 9
Mỗi người trong chúng ta đều là một phiên bản đang phát triển, không ngừng thay đổi theo thời gian. Tôi của hôm nay không còn giống hoàn toàn với tôi của ngày hôm qua, và chắc chắn cũng sẽ khác với tôi của ngày mai. Chính sự thay đổi ấy tạo nên hành trình trưởng thành – một hành trình mà tôi đang từng bước trải nghiệm.
Tôi là một người khá trầm tính, không quá sôi nổi nhưng lại thích quan sát và lắng nghe. Tôi thường chú ý đến những chi tiết nhỏ trong cuộc sống, từ cách một người nói chuyện đến những thay đổi rất nhẹ trong cảm xúc của người khác. Điều này giúp tôi dễ đồng cảm hơn, nhưng đôi khi cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn mức cần thiết. Tôi từng mất khá nhiều thời gian chỉ để băn khoăn về một việc nhỏ, thay vì hành động để giải quyết nó.
Trong học tập, tôi luôn ý thức được tầm quan trọng của việc học, nhưng không phải lúc nào tôi cũng duy trì được sự tập trung và quyết tâm cao độ. Có những lúc tôi bị cuốn vào những thứ không thực sự cần thiết, khiến thời gian trôi qua một cách lãng phí. Tuy nhiên, mỗi lần như vậy, tôi lại tự nhắc nhở bản thân phải điều chỉnh lại. Tôi hiểu rằng thành công không đến từ những lúc hứng thú nhất thời, mà đến từ sự kiên trì và kỷ luật mỗi ngày.
Một điều tôi khá tự hào về bản thân là khả năng tự nhận ra sai lầm. Tôi không ngại thừa nhận mình chưa tốt, chưa giỏi. Ngược lại, tôi xem đó là cơ hội để cải thiện. Tôi tin rằng không ai hoàn hảo ngay từ đầu, nhưng ai cũng có thể trở nên tốt hơn nếu biết nhìn nhận đúng về mình.
Tôi cũng đang học cách cân bằng giữa suy nghĩ và hành động. Trước đây, tôi thường suy nghĩ rất nhiều nhưng lại chần chừ khi bắt tay vào làm. Bây giờ, tôi cố gắng thay đổi bằng cách đặt ra những mục tiêu nhỏ và thực hiện từng bước một. Khi bắt đầu hành động, tôi nhận ra mọi thứ không khó như mình từng tưởng tượng.
Trong các mối quan hệ, tôi coi trọng sự chân thành. Tôi không có quá nhiều bạn, nhưng những người bạn của tôi đều là những người tôi tin tưởng. Tôi nghĩ rằng chất lượng của mối quan hệ quan trọng hơn số lượng. Một người bạn hiểu mình đôi khi còn quý hơn rất nhiều những mối quan hệ xã giao.
Tương lai đối với tôi vẫn là một điều chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng tôi không còn quá lo lắng như trước. Thay vì sợ hãi, tôi chọn cách chuẩn bị cho mình những hành trang cần thiết: kiến thức, kỹ năng và cả sự tự tin. Tôi tin rằng khi mình đủ cố gắng, con đường phía trước sẽ dần hiện ra rõ ràng hơn.
Tôi của hôm nay có thể chưa phải là phiên bản tốt nhất, nhưng tôi đang trên con đường để trở thành phiên bản tốt hơn. Và tôi hiểu rằng, điều quan trọng không phải là mình đang ở đâu, mà là mình có đang tiến lên hay không.
Bài mẫu 10
Trong cuộc đời mỗi con người, có lẽ hành trình quan trọng nhất không phải là đi đến đâu, mà là hiểu được mình là ai. Tôi cũng đang trên hành trình như thế – một hành trình không ồn ào nhưng đầy những suy nghĩ, trăn trở và cả những thay đổi âm thầm.
Tôi không phải là một người quá nổi bật giữa đám đông. Nếu nhìn từ bên ngoài, tôi có thể chỉ là một học sinh bình thường với những ngày đến trường, làm bài, thi cử như bao người khác. Nhưng bên trong tôi lại là một thế giới khá phong phú, nơi luôn tồn tại những suy nghĩ, cảm xúc và cả những ước mơ chưa kịp gọi thành tên. Tôi thường dành thời gian để suy ngẫm về mọi thứ xung quanh, từ những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống cho đến những vấn đề lớn hơn như tương lai, giá trị sống hay ý nghĩa của việc học.
Điểm mạnh của tôi có lẽ là sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm. Khi đã bắt đầu một việc gì đó, tôi luôn cố gắng hoàn thành nó một cách tốt nhất có thể. Tôi không thích làm việc một cách qua loa hay đối phó, bởi tôi tin rằng mỗi việc mình làm đều góp phần tạo nên con người mình sau này. Tuy nhiên, tôi cũng nhận ra bản thân còn nhiều hạn chế. Đôi khi tôi thiếu tự tin, ngại thể hiện quan điểm của mình trước đám đông. Có những lúc tôi biết mình có ý tưởng nhưng lại không đủ dũng khí để nói ra. Điều đó khiến tôi bỏ lỡ không ít cơ hội để khẳng định bản thân.
Một trong những điều tôi đang cố gắng thay đổi chính là học cách bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Tôi hiểu rằng nếu cứ mãi e dè, tôi sẽ khó có thể phát triển. Vì vậy, tôi bắt đầu tập nói nhiều hơn trong các buổi thảo luận, mạnh dạn tham gia các hoạt động tập thể và học cách chấp nhận sai lầm. Tôi nhận ra rằng sai không đáng sợ, điều đáng sợ là không dám thử.
Gia đình và thầy cô là những người có ảnh hưởng lớn đến quá trình trưởng thành của tôi. Từ họ, tôi học được cách sống có trách nhiệm, biết quan tâm đến người khác và không ngừng cố gắng. Những lời động viên, những lần góp ý thẳng thắn đã giúp tôi nhìn nhận rõ hơn về bản thân mình. Tôi dần hiểu rằng trưởng thành không phải là trở nên hoàn hảo, mà là biết mình còn thiếu gì để cố gắng hoàn thiện.
Tôi cũng có những ước mơ cho riêng mình. Dù chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng tôi biết mình muốn trở thành một người có ích, có thể tự lập và giúp đỡ gia đình. Tôi không mong cuộc sống quá rực rỡ, chỉ mong mình có thể sống một cách ý nghĩa, làm tốt những việc mình chọn và không hối tiếc về những gì đã trải qua.
Hành trình hiểu bản thân chắc chắn sẽ còn dài và nhiều thử thách. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần mình không ngừng học hỏi, không ngừng thay đổi và luôn trung thực với chính mình, tôi sẽ dần tìm thấy con đường phù hợp. Và trên hành trình đó, mỗi bước đi – dù nhỏ – đều có ý nghĩa.
Bài mẫu 11
Kính gửi: Ban Quản lý Di tích Lịch sử/Ban Chủ nhiệm CLB Tình nguyện.
Em tên là [Họ và tên], học sinh lớp [Lớp], trường [Tên trường]. Có một câu nói mà em luôn tâm đắc: "Lịch sử không phải là đống tro tàn của quá khứ, mà là ngọn lửa được truyền lại cho tương lai". Với niềm tin ấy, hôm nay em viết bài luận này không chỉ để xin ứng tuyển vào vị trí tình nguyện viên, mà còn để bày tỏ mong muốn được trở thành một mảnh ghép trong hành trình bảo tồn và lan tỏa hồn cốt dân tộc tại địa phương mình.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống này, những mái đình cổ kính, những câu chuyện về các bậc tiền nhân đã trở thành một phần máu thịt trong tâm hồn em. Tuy nhiên, trong nhịp sống hối hả của thời đại số, em nhận thấy một thực trạng đáng buồn: nhiều bạn trẻ và khách tham quan đến với di tích chỉ để "check-in" mà chưa thực sự thấu hiểu được giá trị nhân văn sâu sắc ẩn sau mỗi hiện vật. Điều đó đã thôi thúc em phải hành động. Em không muốn chỉ đứng nhìn di sản trở thành những "bảo tàng tĩnh lặng", em muốn chúng phải "sống" lại thông qua lời kể và sự nhiệt huyết của thế hệ trẻ hôm nay.
Về bản thân, em may mắn khi có nền tảng từ chuyên ngành Văn học – một lĩnh vực đã rèn luyện cho em tư duy ngôn ngữ nhạy bén và khả năng cảm thụ sâu sắc. Em tin rằng, một bài giới thiệu di tích hay không chỉ cần sự chính xác về số liệu, mà cần một "trái tim" để chạm đến cảm xúc khách tham quan. Nếu được trao cơ hội, em không chỉ sẵn sàng đứng ở vai trò hướng dẫn viên, mà còn khao khát đóng góp sức mình vào đội ngũ nội dung. Em có thể biên soạn lại các văn bản giới thiệu sao cho gần gũi hơn với giới trẻ, thiết kế các tờ rơi hướng dẫn văn minh lễ hội, hay viết những mẩu chuyện nhỏ trên mạng xã hội để quảng bá hình ảnh di tích đến với du khách thập phương.
Bên cạnh đó, kinh nghiệm từng tham gia điều hành các CLB tại trường học đã giúp em rèn luyện bản lĩnh đứng trước đám đông. Em có thể giao tiếp một cách tự tin, lưu loát và đặc biệt là kỹ năng xử lý tình huống khéo léo – một yếu tố then chốt khi tiếp xúc với đối tượng khách tham quan đa dạng. Em không ngại những ngày lễ hội cao điểm với nắng nóng hay bụi bặm, vì em hiểu rằng mỗi giọt mồ hôi của tình nguyện viên đều góp phần xây dựng nên hình ảnh một địa phương văn minh, mến khách và trọng đạo nghĩa.
Gia nhập CLB tình nguyện, với em, là một hành trình tự giáo dục. Em mong muốn được học hỏi từ các chuyên gia, từ các bậc tiền bối và từ chính những vị khách tham quan để làm phong phú thêm vốn sống của mình. Em xin cam kết sẽ tuân thủ tuyệt đối các nội quy của Ban quản lý, luôn giữ thái độ hòa nhã, lịch thiệp và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao phó bằng tất cả sự trách nhiệm.
Em xin chân thành cảm ơn Ban Quản lý đã dành thời gian xem xét hồ sơ của em. Hy vọng em sớm có cơ hội được trực tiếp trình bày khát khao của mình trong buổi phỏng vấn sắp tới.
Bài mẫu 12
Mới đây, em có nắm bắt được thông tin của trường về việc cấp học bổng cho sinh viên nước ngoài. Vì thế, hôm nay, em viết bài luận này với mong muốn trường sẽ trao cho em cơ hội được nhận học bổng quý giá này.
Nếu có ai đó hỏi em rằng tại sao lại lựa chọn đi du học ở Nga mà không phải nơi nào khác thì em sẽ mạch lạc trả lời: "Nga là đất nước mà em cực kỳ yêu thích về con người và văn hóa nơi đây, khao khát được đặt chân tới". Ngay từ khi còn là một đứa trẻ, bố mẹ thường xuyên kể cho em về con người, cuộc sống nơi xứ sở bạch dương. Chính bởi hai người đều đã từng du học và sinh sống tại nga nên họ có vốn hiểu biết to lớn về nơi đây. Đặc biệt, đất nước Nga còn là nơi họ quen biết và yêu thương nhau. Vì thế, tận sâu thẳm trong tâm trí em, Nga hiện lên là một đất nước vô cùng tươi đẹp và lãng mạn. Em muốn tới đó để có thể tận tai nghe giai điệu bài hát "Katyusha", tận mắt được trải nghiệm và chứng kiến Cung điện Mùa Đông - nơi diễn ra cuộc Cách mạng Tháng Mười Nga lịch sử, mở ra một trang sử mới vĩ đại của toàn nhân loại. Quan trọng hơn, em khao khát được học tập và cống hiến cho MGU - trường đại học danh giá bậc nhất nước Nga.
Sau khi đã hiểu hết các tiêu chí tuyển chọn của trường, em nhận thấy bản thân mình đã đủ điều kiện để nộp hồ sơ. Trước hết, em đang học chuyên Toán tại một trường chuyên ở phía Bắc Việt Nam. Tuy học khối xã hội nhưng em không hề lúng túng trước các môn tự nhiên. Em luôn học hỏi, trao đổi cân bằng lực học giữa các môn. Do đó, kết của học tập của em cũng khá ấn tượng. Bên cạnh đó, em còn tham gia và giành được rất nhiều thành tích cao trong các kỳ thi HSG môn toán cấp tỉnh và cấp quốc gia. Do có định hướng du học từ khi còn bé, nên em đã chăm chỉ học tiếng Nga, tiếng Anh. Cho đến bây giờ, năng lực tiếng Anh và tiếng Nga của em đang ở bậc IELTS 7.5 và TRKI-1. Vì có môi trường để vận dụng ngoại ngữ nên ky năng nói, nghe của em cũng vô cùng tốt.
Từ xa xưa, ông cha ta đã dạy bảo rằng "học phải đi đôi với hành". Tiếp thu lời dạy vô cùng sâu sắc đó, bên cạnh việc học tập, em cũng đã tích cực tham gia các hoạt động của trường và công việc kiếm thêm thu nhập bên ngoài xã hội. Vào kì nghỉ hè vừa rồi, em cùng các anh chị đã có chuyến đi thực tế tại miền núi phía Bắc Việt Nam để ủng hộ những người dân nghèo nơi đây. Ngoài ra, chúng em còn thường xuyên vận động và tổ chức những sự kiện tình nguyện. Thi thoảng, nếu điều kiện cho phép, em cũng sẽ tham gia trại hè. Nhờ tham gia rất nhiều các hoạt động xã hội, em đã tích lũy được vốn kinh nghiệm giao tiếp, năng động, kỹ năng giải quyết vấn đề và nhiều bài học quý giá cho bản thân. Việc gặp gỡ rất nhiều người từ rất nhiều nơi khác nhau, nhiều tính cách khác nhau cũng đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều, từ đó bản thân ngày một tự tin hơn.
Dù con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, thử thách thì em cũng đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ để có thể hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ. Em xin cam đoan sẽ thực hiện tốt các quy định, nội quy mà nhà trường đề ra.
Em mong sẽ sớm nhận được hồi đáp từ phía nhà trường.
Em xin trân trọng cảm ơn!
Bài mẫu 13
Em tên là Nguyễn Thu H, hiện là sinh viên năm thứ ba chuyên ngành Du lịch tại Khoa tiếng Tây Ban Nha, Trường Đại học Hà Nội. Qua sự giới thiệu quý báu của các giảng viên trong khoa về chương trình hợp tác trao đổi sinh viên một năm tại Đại học Seville (Universidad de Sevilla), em viết bài luận này với tất cả sự nhiệt huyết và niềm khao khát được tiếp cận một trong những nền giáo dục du lịch hàng đầu thế giới tại đất nước Tây Ban Nha xinh đẹp.
Lựa chọn theo học ngành Du lịch và ngôn ngữ Tây Ban Nha tại Việt Nam, em luôn mang trong mình một ước mơ cháy bỏng: được trực tiếp trải nghiệm và hít thở bầu không khí văn hóa tại vùng đất Andalusia – nơi được coi là trái tim của những giá trị truyền thống và lịch sử lâu đời của bán đảo Iberia. Với em, Đại học Seville không chỉ là một cơ sở đào tạo học thuật danh giá với hơn 500 năm lịch sử, mà còn là một hình mẫu lý tưởng về cách kết hợp giữa bảo tồn di sản và phát triển du lịch hiện đại. Được học tập tại đây sẽ là một bước ngoặt quyết định, giúp em mở mang tầm mắt và nâng tầm tư duy nghề nghiệp của một chuyên viên du lịch trong tương lai.
Nhìn lại hành trình ba năm học tập tại Trường Đại học Hà Nội, em tự hào khi duy trì được một nền tảng học thuật vững chắc. Với điểm trung bình tích lũy (GPA) đạt mức 3.85/4.0, em liên tiếp nhận được học bổng khuyến khích học tập của nhà trường. Những con số này không chỉ minh chứng cho năng lực tiếp thu mà còn là kết quả của một thái độ học tập nghiêm túc, kỷ luật. Tuy nhiên, em hiểu rằng kiến thức trong sách vở sẽ trở nên khô khan nếu thiếu đi hơi thở của thực tiễn. Đó là lý do em không ngừng rèn luyện kỹ năng ngoại ngữ và tích cực tham gia các dự án ngoại khóa. Các thầy cô và bạn bè thường nhận xét em là một sinh viên năng động, hòa đồng và có khả năng thích nghi cực tốt với các môi trường mới. Em tin rằng, sự linh hoạt này sẽ giúp em nhanh chóng hòa nhập với lối sống, phương pháp học tập tại Tây Ban Nha và biến những thử thách trong môi trường quốc tế thành cơ hội để trưởng thành.
Mục tiêu lớn nhất của em trong chuyến trao đổi này là được nghiên cứu sâu về mô hình "Du lịch bền vững" và "Quản lý di sản văn hóa" – những lĩnh vực mà Tây Ban Nha nói chung và Seville nói riêng đang làm rất tốt. Em khao khát được tìm hiểu cách Quý trường đào tạo sinh viên kết nối giữa lý thuyết quản trị và việc vận hành các tour du lịch thực tế tại những địa danh lịch sử. Sau khi kết thúc chương trình trao đổi, em hy vọng có thể mang những kinh nghiệm quý báu này trở về Việt Nam, góp phần xây dựng những mô hình du lịch chuyên nghiệp, nhân văn hơn, giúp quảng bá hình ảnh đất nước mình ra thế giới một cách bài bản nhất.
Em hiểu rằng việc học tập tại nước ngoài đòi hỏi bản lĩnh và tinh thần tự lập rất cao. Em đã sẵn sàng tâm thế để vượt qua những rào cản về văn hóa hay sự khác biệt trong tư duy để trở thành một "đại sứ sinh viên" của Việt Nam tại Seville. Em cam kết sẽ tuân thủ tuyệt đối các nội quy của nhà trường, nỗ lực hết mình trong mọi học phần và đóng góp tích cực vào các hoạt động cộng đồng sinh viên quốc tế tại đây.
Được trở thành một phần của Đại học Seville trong một năm tới không chỉ là niềm vinh dự cá nhân mà còn là sự thực thi trách nhiệm với giấc mơ nghề nghiệp mà em đã chọn. Em xin trân trọng cảm ơn Ban Giám hiệu đã dành thời gian quý báu để xem xét hồ sơ và bài luận của em. Em rất mong sớm nhận được phản hồi tích cực từ phía nhà trường.
Bài mẫu 14
Mỗi con người sinh ra đều mang trong mình những điểm mạnh và điểm yếu riêng, và tôi cũng không phải là ngoại lệ. Điều quan trọng không phải là mình hoàn hảo đến đâu, mà là mình có đủ dũng cảm để nhìn nhận những thiếu sót của bản thân và nỗ lực thay đổi hay không. Với tôi, hành trình trưởng thành chính là hành trình đối diện với chính mình, hiểu mình và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Tôi là một người khá cầu toàn trong nhiều việc. Khi làm bất cứ điều gì, tôi thường đặt ra yêu cầu khá cao cho bản thân, mong muốn mọi thứ phải được hoàn thành một cách tốt nhất có thể. Điều này giúp tôi có ý thức trách nhiệm và sự chỉn chu trong công việc, nhưng đôi khi cũng khiến tôi rơi vào trạng thái áp lực, tự tạo gánh nặng cho chính mình. Có những lúc tôi cảm thấy mệt mỏi chỉ vì luôn cố gắng đạt đến một tiêu chuẩn mà bản thân đặt ra, thay vì chấp nhận rằng không phải lúc nào mọi thứ cũng hoàn hảo.
Trong học tập, tôi luôn cố gắng duy trì sự nghiêm túc và tinh thần cầu tiến. Tôi không muốn mình chỉ học để đối phó hay để đạt điểm số cao một cách hình thức, mà muốn thực sự hiểu và vận dụng được kiến thức. Tuy nhiên, tôi cũng nhận ra rằng bản thân đôi khi thiếu sự linh hoạt, dễ bị “mắc kẹt” trong một cách suy nghĩ cố định mà không dám thử những phương pháp mới. Điều này khiến tôi gặp khó khăn trong việc thích nghi với những thay đổi. Chính vì vậy, tôi đang học cách mở rộng tư duy, lắng nghe ý kiến của người khác và dám thử những cách tiếp cận mới.
Một điểm yếu khác của tôi là sự thiếu tự tin trong một số tình huống, đặc biệt là khi phải thể hiện bản thân trước nhiều người. Tôi thường lo lắng rằng mình sẽ nói sai, làm không tốt hoặc bị đánh giá. Nhưng dần dần, tôi nhận ra rằng nỗi sợ ấy chỉ là rào cản do chính mình tạo ra. Nếu không vượt qua, tôi sẽ mãi đứng yên một chỗ. Vì vậy, tôi bắt đầu tập thay đổi bằng những việc nhỏ như chủ động phát biểu trong lớp, tham gia các hoạt động tập thể và chấp nhận rằng mình có thể sai. Mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy bản thân tiến thêm một bước.
Bên cạnh những hạn chế, tôi cũng nhận thấy bản thân có những điểm tích cực. Tôi là người có trách nhiệm, khi đã nhận việc thì luôn cố gắng hoàn thành. Tôi cũng là người biết lắng nghe, biết tiếp thu ý kiến góp ý từ người khác để cải thiện bản thân. Tôi tin rằng chính sự cầu tiến này sẽ giúp tôi tiến xa hơn trong tương lai.
Gia đình là nguồn động lực lớn nhất đối với tôi. Những lời dạy bảo, sự quan tâm và cả những kỳ vọng của gia đình khiến tôi luôn nhắc nhở bản thân phải cố gắng nhiều hơn. Tôi không muốn phụ lòng những người đã tin tưởng và dành tình cảm cho mình. Đồng thời, tôi cũng mong muốn sau này có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho gia đình.
Tôi hiểu rằng hành trình hoàn thiện bản thân không phải là một con đường ngắn và dễ dàng. Sẽ có những lúc tôi vấp ngã, thất bại hoặc cảm thấy chán nản. Nhưng thay vì bỏ cuộc, tôi chọn cách đứng lên và tiếp tục đi tiếp. Bởi tôi tin rằng mỗi bước đi, dù nhỏ, cũng đều góp phần tạo nên con người tôi trong tương lai – một phiên bản trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và tự tin hơn.
Bài mẫu 15
Nếu phải dùng một từ để nói về bản thân, có lẽ tôi sẽ chọn từ “đang”. Tôi đang lớn lên, đang học hỏi, đang thay đổi từng ngày và cũng đang dần hiểu hơn về chính mình trong những điều tưởng chừng rất bình dị của cuộc sống.
Tôi không phải là một người quá xuất sắc, cũng không phải là người luôn đứng ở vị trí nổi bật giữa tập thể, nhưng tôi luôn cố gắng để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình qua từng ngày. Tôi thuộc kiểu người sống khá nội tâm, thường suy nghĩ nhiều và có xu hướng quan sát mọi thứ xung quanh một cách kỹ lưỡng trước khi đưa ra nhận xét hay hành động. Có lẽ vì vậy mà tôi đôi khi trở nên chậm chạp trong việc quyết định, nhưng bù lại, tôi ít khi hành động một cách bốc đồng hay thiếu suy xét.
Trong học tập, tôi luôn ý thức rằng kiến thức không chỉ là những con điểm trên giấy, mà còn là nền tảng giúp mình bước đi vững vàng hơn trong tương lai. Chính vì vậy, tôi thường cố gắng học một cách nghiêm túc, không chỉ để hoàn thành bài vở mà còn để hiểu bản chất vấn đề. Tuy nhiên, tôi cũng phải thừa nhận rằng bản thân chưa thực sự duy trì được sự ổn định trong mọi thời điểm; có những lúc tôi bị mất tập trung, bị cuốn vào những thú vui nhất thời, để rồi sau đó lại tự trách mình vì đã lãng phí thời gian quý giá. Những lúc như vậy, tôi thường dành thời gian suy nghĩ lại, tự đặt ra mục tiêu mới và cố gắng điều chỉnh bản thân để không lặp lại những sai lầm cũ.
Một điểm mà tôi luôn cố gắng rèn luyện là sự kiên trì. Tôi hiểu rằng thành công không đến ngay lập tức, mà là kết quả của cả một quá trình dài nỗ lực không ngừng nghỉ. Có những việc ban đầu tôi làm không tốt, thậm chí thất bại, nhưng tôi không muốn bỏ cuộc chỉ vì khó khăn ban đầu. Tôi tin rằng chỉ cần mình tiếp tục cố gắng, dù chậm nhưng chắc, thì sớm muộn gì cũng sẽ đạt được kết quả xứng đáng.
Bên cạnh đó, tôi cũng là người coi trọng cảm xúc và các mối quan hệ xung quanh. Tôi luôn trân trọng gia đình, bạn bè – những người đã đồng hành và giúp đỡ tôi trong suốt quá trình trưởng thành. Tôi không phải là người giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói, nhưng tôi luôn cố gắng thể hiện sự quan tâm của mình qua hành động, dù là nhỏ nhất. Tôi tin rằng sự chân thành là điều quan trọng nhất để giữ gìn một mối quan hệ lâu dài.
Tôi cũng có những ước mơ cho riêng mình, dù chúng chưa thật sự rõ ràng và cụ thể. Tôi mong muốn có thể làm được một công việc mà mình yêu thích, có thể tự lập, chăm lo cho gia đình và sống một cuộc sống có ý nghĩa. Tôi không đặt ra những mục tiêu quá xa vời, nhưng tôi luôn tin rằng nếu mình nỗ lực từng bước một, thì những điều mình mong muốn sẽ dần trở thành hiện thực.
Hành trình trưởng thành của tôi vẫn còn rất dài, và chắc chắn sẽ còn nhiều khó khăn, thử thách phía trước. Nhưng tôi không còn quá sợ hãi như trước nữa, bởi tôi hiểu rằng mỗi khó khăn đều là một cơ hội để mình học hỏi và hoàn thiện bản thân. Tôi của hôm nay có thể chưa hoàn hảo, nhưng tôi tin rằng chỉ cần mình không ngừng cố gắng, tôi sẽ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình trong tương lai.
Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 10 - Kết nối tri thức - Xem ngay
Các bài khác cùng chuyên mục
- (35+ mẫu) Thuyết trình về một vấn đề xã hội có sử dụng kết hợp phương tiện ngôn ngữ và các phương tiện phi ngôn ngữ hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Viết bài luận về bản thân hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Thảo luận về văn bản nội quy hoặc văn bản hướng dẫn nơi công cộng hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Viết một văn bản nội quy hoặc một văn bản hướng dẫn nơi công cộng hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Thảo luận về một vấn đề văn học có ý kiến khác nhau hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Luyện tập và vận dụng - Ôn tập Học kì 2 - Viết hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Thuyết trình về một vấn đề xã hội có sử dụng kết hợp phương tiện ngôn ngữ và các phương tiện phi ngôn ngữ hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Viết bài luận về bản thân hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Thảo luận về văn bản nội quy hoặc văn bản hướng dẫn nơi công cộng hay nhất - Ngữ văn 10
- (35+ mẫu) Viết một văn bản nội quy hoặc một văn bản hướng dẫn nơi công cộng hay nhất - Ngữ văn 10




Danh sách bình luận