1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ thất..

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết một bài văn nghị luận phân tích, đánh giá bốn câu thơ đầu bài thơ Tự tình II- Hồ Xuân Hương hay nhất


Hồ Xuân Hương là một hiện tượng độc đáo của văn học trung đại Việt Nam với tiếng nói khẳng định cái tôi cá nhân mạnh mẽ. Trong bài thơ "Tự tình II", đặc biệt là bốn câu thơ đầu, nữ sĩ đã phác họa thành công bức tranh tâm trạng đầy bi kịch của người phụ nữ trước sự trôi chảy của thời gian và sự dở dang của duyên phận.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Hồ Xuân Hương là một hiện tượng độc đáo của văn học trung đại Việt Nam với tiếng nói khẳng định cái tôi cá nhân mạnh mẽ. Trong bài thơ "Tự tình II", đặc biệt là bốn câu thơ đầu, nữ sĩ đã phác họa thành công bức tranh tâm trạng đầy bi kịch của người phụ nữ trước sự trôi chảy của thời gian và sự dở dang của duyên phận.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Mở đầu bài thơ "Tự tình II", Hồ Xuân Hương đã đưa người đọc vào một không gian tĩnh mịch của đêm khuya để bộc lộ nỗi niềm tự sự. Qua bốn câu thơ đầu, tác giả không chỉ diễn tả sự trôi qua mau chóng của thời gian mà còn khắc họa nỗi đau xót về thân phận "hồng nhan" trước cuộc đời trắc trở, muộn màng.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Bài thơ "Tự tình II" nằm trong chùm thơ ba bài cùng tên, là tiếng nói phẫn uất và đau xót của Hồ Xuân Hương về duyên phận. Bốn câu thơ mở đầu đã tái hiện chân thực tâm trạng vừa cô đơn, vừa bẽ bàng của nhân vật trữ tình khi đối diện với chính mình trong đêm thanh vắng, qua đó hé lộ một bản lĩnh sống kiên cường dù trong nghịch cảnh.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Đi từ chủ đề:
Đề tài người phụ nữ trong xã hội phong kiến vốn không xa lạ, nhưng qua ngòi bút của "Bà Chúa Thơ Nôm", nó hiện lên với những nét cá tính và nỗi đau riêng biệt. Bốn câu đầu của bài thơ "Tự tình II" là tiếng lòng tê tái của một tâm hồn đang khao khát hạnh phúc nhưng lại rơi vào cảnh ngộ cô đơn, lẻ bóng giữa đêm khuya vắng lặng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Giữa cái tĩnh lặng của đêm trường, tiếng trống canh dồn dập vang lên như nhịp bước gấp gáp của thời gian, đẩy con người vào hố sâu của sự cô độc. Bốn câu thơ đầu bài "Tự tình II" chính là tiếng thở dài não nề của Hồ Xuân Hương khi đối diện với cái "trơ" của thân phận hồng nhan và sự dở dang của duyên kiếp.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng liên hệ văn học:
Nếu Thúy Kiều của Nguyễn Du từng thổn thức "Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh / Giật mình mình lại thương mình xót xa" thì Hồ Xuân Hương trong "Tự tình II" cũng đối diện với nỗi cô độc tương tự. Bốn câu thơ đầu bài thơ là tiếng lòng bẽ bàng của nữ sĩ khi đối diện với cái "trơ" của hồng nhan giữa đêm khuya vắng lặng, nơi thời gian và duyên phận đều rơi vào cảnh dở dang.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng liên hệ thực tế:
Hạnh phúc vẹn tròn luôn là nhu cầu tự thân của mỗi con người, nhưng không phải ai cũng may mắn có được sự viên mãn ấy. Bốn câu đầu bài "Tự tình II" chính là bức tranh phản chiếu nỗi đau của những tâm hồn luôn khao khát yêu thương nhưng thực tại chỉ toàn sự dang dở. Qua hình ảnh vầng trăng khuyết chưa tròn, Hồ Xuân Hương đã nói thay nỗi lòng của những người phụ nữ trong xã hội cũ: luôn đứng giữa lằn ranh của hy vọng và sự tuyệt vọng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng phép đối:
Mở đầu "Tự tình II", Hồ Xuân Hương đã xây dựng một tương phản gay gắt giữa tiếng trống canh dồn dập, gấp gáp của thời gian với cái tĩnh lặng, trơ trọi của thân phận hồng nhan. Giữa không gian bao la của nước non, sự cô độc của người phụ nữ hiện lên càng thêm bẽ bàng, kết tinh thành tiếng lòng đầy phẫn uất trước duyên phận dở dang.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Có nỗi đau nào xót xa hơn khi con người ta nhận ra tuổi xuân đang trôi đi theo nhịp trống dồn dập của thời gian mà duyên phận vẫn còn dở dang, khuyết thiếu? Đó chính là tâm cảnh đầy bẽ bàng của Hồ Xuân Hương trong bốn câu thơ đầu bài "Tự tình II", nơi cái "hồng nhan" lẻ bóng đang phải đối diện với sự mênh mông, lạnh lùng của nước non và bóng nguyệt tà.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Hồ Xuân Hương vốn được mệnh danh là "Bà Chúa Thơ Nôm" nhờ phong cách thơ đầy bản lĩnh, vừa trào phúng, vừa đậm chất trữ tình. Trong bài thơ "Tự tình II", đặc biệt là bốn câu thơ đầu, nữ sĩ đã phơi bày trực diện nỗi đau thân phận và cái tôi cô đơn của người phụ nữ trước dòng thời gian nghiệt ngã bằng một ngôn ngữ đầy góc cạnh.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Tóm lại, bốn câu thơ đầu của bài thơ Tự tình II đã phác họa thành công bức tranh tâm cảnh đầy bi kịch của Hồ Xuân Hương. Qua đó, ta không chỉ thấy nỗi đau về duyên phận muộn màng, lẻ bóng mà còn cảm nhận được bản lĩnh kiên cường, cá tính mạnh mẽ của Bà Chúa Thơ Nôm trước những trớ trêu của số phận.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Bằng nghệ thuật sử dụng từ ngữ độc đáo và phép đối tài tình, bốn câu thơ mở đầu đã lột tả trọn vẹn sự cô liêu, bẽ bàng của người phụ nữ trong đêm khuya. Đoạn thơ là minh chứng cho tài năng bậc thầy của Hồ Xuân Hương trong việc biến những nỗi niềm riêng tư thành một tiếng lòng nhân văn sâu sắc, chạm đến trái tim của nhiều thế hệ độc giả.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Khép lại bốn câu thơ đầu, người đọc vẫn không khỏi ám ảnh trước hình ảnh cái hồng nhan trơ trọi giữa nước non bao la. Đây chính là nét đặc trưng trong thơ Hồ Xuân Hương: luôn đau đớn, luôn xót xa nhưng không bao giờ thiếu đi sức phản kháng và khát vọng sống mãnh liệt của một cái tôi cá nhân đầy kiêu hãnh.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Bốn câu thơ khép lại nhưng dư âm của tiếng trống canh dồn dập và hình ảnh vầng trăng khuyết vẫn còn xoáy sâu vào tâm trí độc giả. Đó không chỉ là lời tự tình của một cá nhân, mà còn là tiếng thở dài đầy kiêu hãnh của Hồ Xuân Hương khi đối diện với vực thẳm của sự cô độc và nỗi đau thời gian đang gặm nhấm tuổi xuân.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Nếu Nguyễn Du từng xót xa cho Thúy Kiều "Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh / Giật mình mình lại thương mình xót xa" thì Hồ Xuân Hương trong bốn câu thơ đầu Tự tình II cũng mang trọn nỗi niềm ấy. Đoạn thơ đã lột tả thành công bi kịch đơn độc và sự tỉnh táo đầy cay đắng của người phụ nữ trước vòng xoáy nghiệt ngã của thời gian và duyên phận.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Từ hình ảnh vầng trăng khuyết chưa tròn, đoạn thơ mở ra một cái nhìn thực tế về hành trình đi tìm hạnh phúc vốn không ít chông gai. Trong bất kỳ thời đại nào, nhu cầu được yêu thương và thấu hiểu luôn là khát khao chính đáng. Tiếng lòng của nữ sĩ chính là lời cổ vũ ngầm cho sự nỗ lực vượt qua những khiếm khuyết của hoàn cảnh để vươn tới sự viên mãn trong tâm hồn.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng phép đối:
Bốn câu thơ đầu đã xây dựng thành công sự đối lập giữa nhịp thời gian hối hả và sự đứng im, trơ trọi của thân phận con người. Chính sự tương phản giữa tiếng trống canh dồn dập bên ngoài và nỗi cô đơn bẽ bàng bên trong đã khắc họa sâu sắc bi kịch của một hồng nhan tài hoa nhưng chịu nhiều thiệt thòi về duyên số.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Đi từ chủ đề:
Bốn câu thơ đầu đã tập trung làm nổi bật chủ đề bi kịch duyên phận của người phụ nữ trong xã hội cũ. Qua hình ảnh vầng trăng khuyết và chén rượu say lại tỉnh, Hồ Xuân Hương không chỉ phơi bày nỗi đau về sự dang dở, muộn màng mà còn thể hiện một tâm hồn luôn khao khát sự vẹn tròn giữa cuộc đời đầy rẫy những bất công.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Phải chăng hình ảnh vầng trăng khuyết chưa tròn chính là hiện thân của những khát khao hạnh phúc mãi còn dang dở trong lòng nữ sĩ? Bốn câu thơ khép lại nhưng vẫn để lại trong lòng độc giả câu hỏi nhói lòng về số phận người phụ nữ: giữa dòng thời gian nghiệt ngã, liệu có bến đỗ nào cho một kiếp hồng nhan tài hoa nhưng bạc mệnh?

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Chỉ với bốn câu thơ ngắn ngủi, Hồ Xuân Hương đã minh chứng cho tài năng bậc thầy trong việc sử dụng ngôn ngữ dân tộc để lột tả những biến chuyển tinh tế của lòng người. Đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng bẽ bàng về duyên phận mà còn là một tượng đài nghệ thuật ghi dấu ấn riêng biệt của một nhà thơ luôn đứng về phía những người phụ nữ tài hoa nhưng bạc mệnh.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...