1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất
200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ song.. 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Trưa vắng (Hồ Dzếnh) hay nhất>
Hồ Dzếnh là hồn thơ luôn đắm mình trong những hoài niệm dịu dàng và tình cảm chân thành, thiết tha. Bài thơ Trưa vắng rút từ tập Quê ngoại chính là một thước phim quay chậm đầy xúc động về ký ức tuổi thơ. Qua những dòng thơ giàu nhạc điệu, tác giả đã tái hiện lại không gian trường xưa và những rung động đầu đời của một tâm hồn nghệ sĩ luôn khao khát lưu giữ vẻ đẹp của quá khứ.
Mở bài trực tiếp Mẫu 1
Hồ Dzếnh là hồn thơ luôn đắm mình trong những hoài niệm dịu dàng và tình cảm chân thành, thiết tha. Bài thơ Trưa vắng rút từ tập Quê ngoại chính là một thước phim quay chậm đầy xúc động về ký ức tuổi thơ. Qua những dòng thơ giàu nhạc điệu, tác giả đã tái hiện lại không gian trường xưa và những rung động đầu đời của một tâm hồn nghệ sĩ luôn khao khát lưu giữ vẻ đẹp của quá khứ.
Mở bài trực tiếp Mẫu 2
Ký ức về mái trường và tuổi thơ luôn là mảnh đất màu mỡ cho những tâm hồn đa cảm soi chiếu lại chính mình. Với Trưa vắng, nhà thơ Hồ Dzếnh đã dẫn dắt người đọc trở về với không gian tĩnh lặng của một buổi trưa hè đầy nắng, nơi có bức tường vôi xanh và những trò chơi hồn nhiên. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng nhớ nhung kỷ niệm mà còn là sự tự chiêm nghiệm về dòng chảy thời gian và lời thề nguyền gắn bó với nghiệp cầm bút.
Mở bài trực tiếp Mẫu 3
Trưa vắng của Hồ Dzếnh là bản nhạc trầm lắng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, đánh thức những mảnh hồn xưa cũ. Bằng ngòi bút tinh tế và ngôn ngữ giàu hình ảnh, bài thơ đã diễn tả thành công nỗi bâng khuâng, tiếc nuối của nhân vật trữ tình trước sự thay đổi của thời gian. Giữa cái im lìm của hiện tại, tiếng trống trường trong tâm tưởng và bóng dáng bạn bè xưa hiện về, tạo nên một nỗi buồn nhân văn, sâu sắc.
Mở bài gián tiếp Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Bài thơ Trưa vắng của Hồ Dzếnh là một nốt lặng xanh rêu trong bản nhạc của hoài niệm. Giữa cái tĩnh mịch của buổi trưa hè, nhà thơ đã đánh thức cả một khoảng trời tuổi ngọc với sắc vôi xanh, bờ cỏ mướt và những trò chơi trẻ nhỏ. Tác phẩm không chỉ là tiếng lòng nhớ nhung trường cũ mà còn là sự chiêm nghiệm đầy bâng khuâng về dòng đời trôi chảy.
Mở bài gián tiếp Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Nếu Tế Hanh thường tìm về dòng sông xanh biếc của quê hương thì Hồ Dzếnh lại chọn neo đậu tâm hồn mình nơi mái trường xưa qua bài thơ Trưa vắng. Tác phẩm là một thước phim hoài niệm đầy xúc động, nơi những kỷ niệm thời thơ ấu hiện lên tinh khôi dưới sắc vôi xanh và bờ cỏ mướt. Giữa không gian trưa vắng lặng, nhà thơ đã dệt nên một bản nhạc buồn trong sáng về tuổi học trò và nỗi bâng khuâng trước dòng chảy vô tình của thời gian.
Mở bài gián tiếp Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Trong thực tế, thời gian là thứ một đi không trở lại, để lại trong lòng mỗi người những khoảng trống của sự tiếc nuối. Thấu hiểu quy luật ấy, Hồ Dzếnh đã gửi gắm vào bài thơ Trưa vắng nỗi niềm đau đáu về một thời hoa niên dưới mái trường xưa. Qua hình ảnh đối lập giữa "bờ cỏ tươi non" và "mái tóc nay dần hết xanh", tác giả không chỉ gợi lại ký ức mà còn nhắc nhở chúng ta về giá trị của những phút giây tinh khôi trong cuộc đời.
Mở bài gián tiếp Mẫu 4
Bằng phép đối:
Trưa vắng của Hồ Dzếnh là bản nhạc giao thoa giữa hai miền thời gian: một bên là mái trường "vôi xanh, cỏ mướt" của tuổi thơ và một bên là "mái tóc dần hết xanh" của thực tại. Bằng nghệ thuật đối lập tinh tế, nhà thơ đã tái hiện sinh động những giây phút hồn nhiên thuở nhỏ, đồng thời bộc lộ nỗi bâng khuâng sâu sắc trước sự vô thường của kiếp người.
Mở bài gián tiếp Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Hoài niệm về mái trường và tuổi học trò luôn là một chủ đề chiếm vị trí trang trọng trong dòng chảy văn học Việt Nam. Với "Trưa vắng", Hồ Dzếnh đã góp vào đề tài này một tiếng thơ dịu dàng nhưng đầy ám ảnh. Qua hình ảnh căn trường nhỏ với nước vôi xanh và những trò chơi hồn nhiên, tác giả không chỉ tái hiện một thời hoa mộng mà còn thể hiện sự trân trọng sâu sắc đối với những giá trị tinh khôi của quá khứ.
Mở bài gián tiếp Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Có ai bước đi trên đường đời mà không một lần ngoảnh lại tiếc nuối tuổi thơ xanh mướt đã lùi xa? Đối diện với thực tại "mái tóc nay dần hết xanh", nhà thơ Hồ Dzếnh đã tìm về căn trường nhỏ trong ký ức qua bài thơ Trưa vắng. Tác phẩm là tiếng lòng bâng khuâng, là cuộc đối thoại giữa hiện tại tĩnh mịch và quá khứ rộn ràng, nơi những giây phút mộng mơ thuở nhỏ vẫn còn tỏa hương thơm ngát.
Mở bài gián tiếp Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Hồ Dzếnh là hồn thơ luôn đắm mình trong thế giới của hoài niệm với một phong cách nhẹ nhàng, trong trẻo và đầy chất trữ tình. Bài thơ Trưa vắng rút từ tập Quê ngoại chính là minh chứng tiêu biểu cho tâm hồn nhạy cảm ấy. Qua những vần thơ giàu nhạc điệu, tác giả đã khơi dậy cả một khoảng trời tuổi thơ dưới mái trường xưa, đồng thời bộc lộ nỗi bâng khuâng trước dòng chảy vô tình của thời gian.
Kết bài không mở rộng Mẫu 1
Tóm lại, bằng ngôn ngữ giàu sức gợi và giọng thơ trầm lắng, Trưa vắng đã khắc họa thành công một khoảng trời kỷ niệm đầy xúc động. Bài thơ không chỉ là lời tri ân tuổi thơ mà còn là những chiêm nghiệm sâu sắc của Hồ Dzếnh về sự vô thường của thời gian.
Kết bài không mở rộng Mẫu 2
Khép lại bài thơ, dư âm về tiếng trống trường và sắc vôi xanh vẫn còn xao xuyến trong lòng độc giả. Hồ Dzếnh đã dệt nên một bản tình ca hoài niệm dịu dàng, giúp mỗi người tìm thấy chính mình trong những giây phút mộng mơ của thuở ban đầu.
Kết bài không mở rộng Mẫu 3
Qua tác phẩm, ta thấy một Hồ Dzếnh với tâm hồn nhạy cảm và lòng trắc ẩn sâu xa. Bài thơ mãi là nốt lặng quý giá trong tập Quê ngoại, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những giá trị tinh khôi đã đi qua trong đời.
Kết bài mở rộng Mẫu 1
Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Bài thơ khép lại nhưng vẫn để lại trong lòng độc giả dư vị thoảng nhẹ của mùi thơm trường cũ và sắc xanh ngắt của bờ cỏ tươi non. Trưa vắng không chỉ là một trang ký ức mà còn là nhịp cầu nối liền quá khứ trong ngần với thực tại trầm mặc. Bằng ngòi bút tài hoa, Hồ Dzếnh đã biến những mảnh vỡ của thời gian thành một khối pha lê lấp lánh của hoài niệm.
Kết bài mở rộng Mẫu 2
Bằng liên hệ văn học:
Nếu dòng sông trong thơ Tế Hanh tắm mát tâm hồn người đi xa, thì mái trường vôi xanh trong Trưa vắng của Hồ Dzếnh lại là bến đỗ bình yên cho những hoài niệm tuổi ngọc. Tác phẩm không chỉ khép lại bằng một nỗi buồn man mác mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của kỷ niệm. Qua đó, ta thấy một Hồ Dzếnh luôn đau đáu với những giá trị tinh khôi, biến mảnh hồn xưa thành chất liệu nghệ thuật vĩnh cửu.
Kết bài mở rộng Mẫu 3
Bằng liên hệ thực tế:
Giữa cuộc sống hối hả, Trưa vắng như một nốt lặng nhắc nhở mỗi người biết trân trọng những mảnh ký ức tuổi thơ. Bài thơ khép lại nhưng mở ra một khoảng trời hoài niệm, khẳng định rằng những giá trị tinh khôi dưới mái trường xưa chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất cho con người trên hành trình trưởng thành.
Kết bài mở rộng Mẫu 4
Bằng phép đối:
Bài thơ khép lại bằng sự đối lập đầy xót xa giữa một bên là mái trường nước vôi xanh mướt của quá khứ và một bên là mái tóc đã dần pha sương của thực tại. Hồ Dzếnh đã sử dụng phép đối này để làm nổi bật quy luật nghiệt ngã của thời gian, đồng thời khẳng định rằng dù thể xác có già đi, thì những kỷ niệm tinh khôi vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm.
Kết bài mở rộng Mẫu 5
Đi từ chủ đề:
Tóm lại, qua chủ đề hoài niệm về mái trường và tuổi học trò, Trưa vắng đã trở thành một bến đỗ bình yên cho tâm hồn người đọc. Hồ Dzếnh không chỉ tái hiện những kỷ niệm bắt chuồn chuồn, ném chim chích hồn nhiên mà còn khẳng định sức sống bất diệt của quá khứ. Bài thơ là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết nâng niu những ký ức tinh khôi để làm hành trang vững chắc trên đường đời.
Kết bài mở rộng Mẫu 6
Bằng câu hỏi tu từ:
Sau tất cả những biến thiên của cuộc đời, liệu có mấy ai giữ được trọn vẹn những giây mơ tinh khôi như thuở ban đầu? Với Trưa vắng, Hồ Dzếnh đã chứng minh rằng kỷ niệm về mái trường vôi xanh và những trò chơi con trẻ sẽ mãi không bao giờ phai nhạt. Bài thơ khép lại nhưng mở ra một tiếng lòng đồng điệu, khẳng định rằng quá khứ chính là điểm tựa vững chãi nhất cho tâm hồn giữa dòng đời hối hả.
Kết bài mở rộng Mẫu 7
Đi từ tác giả:
Có thể thấy, Trưa vắng là tiếng lòng chân thành của một cái tôi nghệ sĩ luôn đau đáu với những bóng hình cũ. Hồ Dzếnh đã thành công trong việc biến những chi tiết bình dị như nước vôi xanh hay tiếng trống trường thành những biểu tượng bất diệt của tuổi thơ. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về lòng trắc ẩn và sự trân trọng ký ức của thi sĩ sẽ còn vang vọng mãi trong lòng bao thế hệ người đọc.
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Đêm đông hoài cảm (Tản Đà) hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Cung oán ngâm khúc (Nguyễn Gia Thiều) hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Khóc Dương Khuê (Nguyễn Khuyến) hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết được một bài văn nghị luận phân tích một bài thơ song thất lục bát mà em yêu thích hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Than nỗi oan (Cao Bá Nhạ) hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết đoạn văn phân tích một nhân vật trong tác phẩm truyện mà em yêu thích hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Đêm đông hoài cảm (Tản Đà) hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Trưa vắng (Hồ Dzếnh) hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Cung oán ngâm khúc (Nguyễn Gia Thiều) hay nhất
- 20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Khóc Dương Khuê (Nguyễn Khuyến) hay nhất




Danh sách bình luận