1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ 8 chữ

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm nghĩ của em về đoạn thơ (3) bài thơ Gửi quê (Trần Văn Lợi)


Khổ thơ cuối trong bài thơ Gửi quê của Trần Văn Lợi đã để lại cho em những cảm xúc sâu sắc về tình yêu quê hương. Qua bốn câu thơ ngắn gọn, tác giả không chỉ khắc họa hình ảnh vùng quê ven biển kiên cường, tràn đầy sức sống mà còn thể hiện một cách thấm thía nỗi nhớ da diết và sự gắn kết máu thịt của người con xa xứ với nơi chôn nhau cắt rốn.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Khổ thơ cuối trong bài thơ Gửi quê của Trần Văn Lợi đã để lại cho em những cảm xúc sâu sắc về tình yêu quê hương. Qua bốn câu thơ ngắn gọn, tác giả không chỉ khắc họa hình ảnh vùng quê ven biển kiên cường, tràn đầy sức sống mà còn thể hiện một cách thấm thía nỗi nhớ da diết và sự gắn kết máu thịt của người con xa xứ với nơi chôn nhau cắt rốn. 

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Đoạn thơ thứ ba của tác phẩm Gửi quê do nhà thơ Trần Văn Lợi sáng tác là một nốt nhạc hoài niệm đầy xúc động về mảnh đất quê hương. Bằng việc tái hiện hình ảnh những con đê vững chãi cùng sắc hoa dại chung thủy, đoạn thơ đã khơi gợi trong em niềm cảm phục trước sức sống bền bỉ của quê nghèo, đồng thời cảm nhận trọn vẹn tình yêu quê hương luôn thường trực trong tâm hồn người con. 

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Đến với khổ thơ cuối của bài thơ Gửi quê, em vô cùng ấn tượng trước cách nhà thơ Trần Văn Lợi bộc lộ tình cảm với nơi mình sinh ra. Đoạn thơ đã chạm đến trái tim người đọc khi diễn tả hành trình đi và về của người con xa quê, nơi mà dù ở bất cứ thời điểm nào, tiếng sóng vỗ và điệu dân ca ngọt ngào của biển cả vẫn luôn ôm ấp, vỗ về nỗi nhớ. 

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khổ thơ cuối của Gửi quê là một bức tranh đong đầy hoài niệm, chạm vào lòng người đọc bởi những thanh âm và sắc màu rất đỗi thân thương. Trần Văn Lợi đã khéo léo dệt nên một không gian quê hương vừa kiên cường trước bão giông với dáng đê vững chãi, vừa dịu dàng, chung thủy trong sắc hoa dại nở vàng bên sông. Đọc những vần thơ ấy, em như nghe thấy cả tiếng sóng vỗ rì rào hòa trong điệu dân ca ngọt ngào của biển, vỗ về và ôm ấp trọn vẹn nỗi nhớ da diết của người con xa xứ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Cũng viết về nỗi nhớ quê hương như Quê hương của Tế Hanh, nhưng khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi lại lay động lòng em bằng vẻ đẹp mộc mạc nơi miền biển mặn. Qua hình ảnh những con đê vững chãi che chở sắc hoa vàng nhỏ dại, đoạn thơ đã khơi gợi một không gian hoài niệm sâu lắng, nơi tiếng sóng vỗ và điệu dân ca ngọt ngào luôn ôm ấp, vỗ về mọi bước chân đi và về của người con viễn xứ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Nhìn vào những người con xa quê đang bươn chải nơi phố thị ngoài kia mới thấu hiểu hết giá trị của những vần thơ khép lại bài Gửi quê của Trần Văn Lợi. Đoạn thơ đã chạm đến góc sâu thẳm trong tim em khi khắc họa hình ảnh bờ đê vững chãi che chở sắc hoa dại kiên cường, để rồi khép lại bằng tiếng sóng vỗ và điệu dân ca ngọt ngào. Đó chính là chỗ dựa tinh thần vô giá, là bến đỗ bình yên vỗ về nỗi nhớ cho bất kỳ ai đang phải sống xa nhà.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng phép đối:
Khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc nhờ việc sử dụng thành công nghệ thuật đối lập đầy tinh tế. Sự tương phản giữa cái kiên cường gân guốc của những con đê vững chãi với cái dịu dàng mộc mạc của loài hoa nhỏ dại nở vàng, hay giữa cái bâng khuâng lúc cất bước ra đi với niềm hạnh phúc khi trở về đã dệt nên một bức tranh quê hương trọn vẹn, khơi dậy trong lòng người đọc nỗi nhớ da diết và tình yêu xứ sở thiêng liêng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Đi từ chủ đề:
Viết về đề tài tình yêu quê hương đất nước vốn là một dòng chảy quen thuộc trong thi ca, nhưng khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi vẫn mang đến cho em những rung động rất riêng. Bằng việc lựa chọn chủ đề gắn liền với mảnh đất miền biển mặn, đoạn thơ đã khơi dậy niềm xúc động sâu sắc trước hình ảnh triền đê kiên cường đón bão và sắc hoa dại thủy chung. Bốn câu thơ khép lại tác phẩm chính là một nốt nhạc cao đẹp về cội nguồn, nơi tiếng sóng vỗ và điệu dân ca ngọt ngào luôn ôm ấp, vỗ về nỗi nhớ của người con xa xứ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Có ai đi xa mà không khắc khoải nỗi nhớ cội nguồn, và có mảnh đất quê hương nào lại không bao dung dang tay đón đứa con trở về? Khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi đã chạm vào góc sâu thẳm ấy trong tim em bằng những vần thơ đầy hoài niệm. Qua hình ảnh bờ đê vững chãi che chở sắc hoa vàng nhỏ dại cùng tiếng biển hát điệu dân ca ngọt ngào, đoạn thơ đã khơi dậy tình yêu xứ sở thiêng liêng và lòng biết ơn vô hạn đối với nơi chôn nhau cắt rốn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Là một người con trưởng thành từ miền gió cát đầy nắng và bão giông, nhà thơ Trần Văn Lợi đã gửi gắm trọn vẹn hồn cốt của mảnh đất quê hương vào khổ thơ cuối bài Gửi quê. Đoạn thơ để lại trong em những ấn tượng sâu sắc bởi tiếng lòng tha thiết của chính tác giả trước cảnh sắc quê nhà. Qua hình ảnh bờ đê vững chãi che chở sắc hoa vàng nhỏ dại cùng điệu dân ca ngọt ngào của biển, nhà thơ không chỉ bộc lộ nỗi nhớ da diết mà còn khẳng định sự gắn kết máu thịt, thủy chung son sắt với nơi chôn nhau cắt rốn.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Tóm lại, khổ thơ cuối của tác phẩm Gửi quê đã thể hiện một cách trọn vẹn và cảm động tấm lòng thủy chung của người con đối với nơi chôn nhau cắt rốn. Qua những hình ảnh mộc mạc mà giàu sức gợi như triền đê, sắc hoa dại và điệu dân ca, nhà thơ Trần Văn Lợi không chỉ làm sống dậy một miền ký ức biển khơi kiên cường mà còn khơi dậy trong lòng em tình yêu cội nguồn sâu sắc, biến quê hương thành điểm tựa tinh thần bất diệt trên mọi vạn nẻo đường đời. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Khép lại bài thơ Gửi quê, khổ thơ thứ ba đã để lại trong em những dư âm sâu lắng về một tình yêu xứ sở thiêng liêng. Bằng ngòi bút tài hoa và giàu cảm xúc, tác giả đã khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên làng chài vừa gân guốc, vừa thơ mộng, đồng thời diễn tả trọn vẹn hành trình đi và về đầy hoài niệm của đứa con viễn xứ. Đoạn thơ chính là một nốt nhạc cao đẹp nhắc nhở mỗi chúng ta luôn biết trân trọng, hướng về cội nguồn bao dung. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Như vậy, chỉ với bốn câu thơ ngắn gọn, Trần Văn Lợi đã dệt nên một cái kết vô cùng xúc động và ý nghĩa cho tác phẩm Gửi quê. Sự đan cài tinh tế giữa hình ảnh bờ đê oằn mình chắn bão và tiếng biển hát đón đợi ngày về đã chạm đến góc khuất thiêng liêng nhất trong tâm hồn người đọc. Khổ thơ không chỉ làm bật lên sức sống bền bỉ của quê nghèo mà còn khẳng định tình yêu cội nguồn luôn là bến đỗ bình yên nhất trong tâm hằng mỗi con người. 

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Khổ thơ cuối bài Gửi quê khép lại trong một không gian nghệ thuật đong đầy hoài niệm và dư ba cảm xúc. Bằng những nét vẽ bảng lảng nét thơ mộng nhưng cũng đầy gân guốc, Trần Văn Lợi đã tạc vào lòng em dáng hình triền đê kiên cường chắn bão bên sắc vàng miên man của loài hoa nhỏ dại. Đoạn thơ trào dâng một thứ tình quê rưng rưng, nơi tiếng sóng vỗ dịu dàng ôm ấp nỗi nhớ và điệu dân ca ngọt ngào reo vui đón đợi bước chân người con viễn xứ trở về.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Giống như mùi nồng mặn của biển khơi trong Quê hương của Tế Hanh, khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi cũng đong đầy tình yêu xứ sở qua hình ảnh triền đê kiên cường và sắc hoa vàng dại. Khép lại tác phẩm, bốn câu thơ đã chạm đến trái tim em bằng tiếng sóng vỗ và điệu dân ca ngọt ngào, khẳng định quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất vỗ về nỗi nhớ của người con xa xứ.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Nhìn vào dòng người hối hả bươn chải nơi phố thị ngoài kia mới thấu hiểu hết giá trị của những vần thơ khép lại bài Gửi quê của Trần Văn Lợi. Khổ thơ thứ ba đã chạm đến góc sâu thẳm trong tim em khi khắc họa triền đê kiên cường đón bão và sắc hoa dại chung thủy. Giữa cuộc sống mưu sinh đầy áp lực, tiếng sóng vỗ và điệu dân ca ngọt ngào của biển cả trong thơ chính là điểm tựa tinh thần vô giá, là bến đỗ bao dung ôm ấp và xoa dịu nỗi nhớ cho bất kỳ đứa con xa nhà nào.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng phép đối:
Tóm lại, khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi đã khép lại bằng những dư âm sâu lắng nhờ việc sử dụng thành công nghệ thuật đối lập đầy tinh tế. Sự tương phản giữa cái kiên cường, gân guốc của những con đê vững chãi với cái dịu dàng, mộc mạc của loài hoa nhỏ dại nở vàng, hay giữa cái bâng khuâng lúc cất bước ra đi với niềm hạnh phúc khi trở về đã chạm đến góc khuất tâm hồn em. Phép đối tài hoa ấy đã khẳng định một tình yêu cội nguồn son sắt, biến quê hương thành bến đỗ bao dung ôm ấp trọn vẹn bóng hình người con viễn xứ.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Đi từ chủ đề:
Khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi đã khép lại một cách trọn vẹn bằng việc làm sáng tỏ chủ đề tình yêu xứ sở và nỗi nhớ ly hương. Qua hình ảnh bờ đê vững chãi che chở sắc hoa vàng nhỏ dại, đoạn thơ gieo vào lòng em niềm xúc động sâu sắc về sức sống bền bỉ của quê nghèo. Tiếng biển hát điệu dân ca lúc trở về chính là lời khẳng định tư tưởng xuyên suốt của tác phẩm: quê hương luôn là bến đỗ bao dung và bình yên nhất trong tâm hồn mỗi con người.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, liệu có bến đỗ nào bình yên hơn bờ vai quê mẹ, nơi vẫn luôn dang tay chờ đợi ta trở về? Khổ thơ cuối bài Gửi quê của Trần Văn Lợi đã khép lại bằng một câu trả lời đầy xúc động như thế. Qua hình ảnh triền đê kiên cường che chở sắc hoa vàng nhỏ dại cùng điệu dân ca ngọt ngào của biển cả, đoạn thơ không chỉ chạm đến góc sâu thẳm trong tim em mà còn khắc sâu một chân lý: quê hương chính là điểm tựa tinh thần bất diệt của mỗi con người.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Đi từ tác giả:
Qua khổ thơ cuối của bài thơ Gửi quê, ta bắt gặp một giọng thơ Trần Văn Lợi đầy suy tư và trải nghiệm nhưng cũng dạt dào cảm xúc khi viết về mảnh đất miền biển mặn. Khép lại tác phẩm bằng những vần thơ đong đầy hoài niệm, tác giả đã gieo vào lòng em niềm xúc động nghẹn ngào trước hình ảnh những con đê cường tráng và điệu dân ca ngọt ngào đón đợi ngày về. Đoạn kết không chỉ là lời tự tình của riêng nhà thơ, mà còn là tiếng lòng chung của những người con xa xứ, luôn coi quê hương là bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...