Tuế
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Tên gọi chung một số cây hạt trần (như thiên tuế, vạn tuế), có thân hình cột ngắn, đầu thân có nhiều lá to, hình lông chim, thường trồng làm cảnh.
Ví dụ:
Cây tuế thường được trồng làm cảnh trước cổng nhà hoặc sân cơ quan.
Nghĩa: Tên gọi chung một số cây hạt trần (như thiên tuế, vạn tuế), có thân hình cột ngắn, đầu thân có nhiều lá to, hình lông chim, thường trồng làm cảnh.
1
Học sinh tiểu học
- Trước cổng trường có trồng một khóm tuế xanh mướt.
- Bố chỉ cho em cây tuế với lá xòe như chiếc quạt lớn.
- Cô chú bảo vệ tưới nước hằng ngày nên cây tuế trong sân luôn tươi tốt.
2
Học sinh THCS – THPT
- Giữa sân nhà văn hóa, bụi tuế đứng vững, lá vươn đều như vành ô mở rộng.
- Ở công viên, hàng tuế được trồng dọc lối đi, tạo cảm giác nghiêm trang và mát mắt.
- Cây tuế trước lớp em không cao, nhưng tán lá xếp lớp rất đẹp và dễ nhận ra.
3
Người trưởng thành
- Cây tuế thường được trồng làm cảnh trước cổng nhà hoặc sân cơ quan.
- Khóm tuế già trụ vững qua nhiều mùa gió, lá vẫn dày và đậm màu như mới.
- Gia chủ đặt đôi chậu tuế ở hiên, mong khu vườn thêm cân đối mà vẫn trang nhã.
- Trong nắng sớm, bẹ lá tuế hắt ánh xanh lấp lánh, gợi vẻ cổ điển và bền bỉ.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các văn bản về thực vật học hoặc làm vườn.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Có thể được sử dụng để tạo hình ảnh thiên nhiên hoặc biểu tượng trong thơ ca.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Phổ biến trong ngành thực vật học và cảnh quan.
2
Sắc thái & phong cách
- Phong cách trung tính, không mang cảm xúc mạnh.
- Thường dùng trong văn viết và chuyên ngành.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi nói về các loại cây cảnh hoặc trong ngữ cảnh học thuật về thực vật.
- Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày nếu không có ngữ cảnh cụ thể.
- Không có nhiều biến thể, thường đi kèm với tên cụ thể của loài cây như "thiên tuế" hay "vạn tuế".
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các từ gần âm khác không liên quan đến thực vật.
- Chú ý phân biệt với các loại cây khác khi sử dụng trong văn bản chuyên ngành.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ đơn, không có kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định hoặc lượng từ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "cây tuế", "thiên tuế".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với tính từ ("tuế xanh"), lượng từ ("một cây tuế"), hoặc động từ ("trồng tuế").

Danh sách bình luận