Đằng vân

Nghĩa & Ví dụ
(cũ). (Nhân vật trong truyện thần thoại) cưỡi mây mà đi trên không. Có phép đằng vân.
Ví dụ: Nhân vật dùng phép đằng vân, lướt qua dãy núi như cánh chim lớn.
Nghĩa: (cũ). (Nhân vật trong truyện thần thoại) cưỡi mây mà đi trên không. Có phép đằng vân.
1
Học sinh tiểu học
  • Cậu bé mơ mình đằng vân qua những ngọn núi để tìm cầu vồng.
  • Trong truyện, vị tiên ông đằng vân đến làng, rải hạt giống tốt.
  • Tề Thiên Đại Thánh đằng vân vút một cái đã sang biển lớn.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Chỉ một tiếng niệm chú, vị đạo sĩ đằng vân, để lại dưới đất làn bụi mỏng.
  • Hoàng tử nhìn mây trôi và ước một lần đằng vân, chạm tay vào bầu trời xanh thẳm.
  • Trong bài văn, em tả cô tiên đằng vân qua thung lũng, áo lụa bay như mây bạc.
3
Người trưởng thành
  • Nhân vật dùng phép đằng vân, lướt qua dãy núi như cánh chim lớn.
  • Cứ mỗi lần mỏi mệt, tôi lại nhớ tuổi thơ tin rằng chỉ cần học đạo là có thể đằng vân mà rời khỏi bụi trần.
  • Thi sĩ viết về kẻ lãng tử đằng vân giữa mưa chiều, để lại một vệt sáng trong trí tưởng.
  • Trong không khí huyền hoặc của tuồng cổ, tiếng trống dồn dập như gọi bước chân người sắp đằng vân xuất hiện.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường xuất hiện trong các tác phẩm văn học cổ, truyện thần thoại hoặc truyền thuyết.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự kỳ ảo, huyền bí, thường gắn liền với các nhân vật có phép thuật.
  • Phong cách cổ điển, trang trọng, thường dùng trong văn học cổ.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi miêu tả các tình huống kỳ ảo, thần thoại trong văn học.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh hiện đại hoặc giao tiếp hàng ngày vì có thể gây khó hiểu.
  • Thường không có biến thể hiện đại, giữ nguyên ý nghĩa cổ điển.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Người học dễ nhầm lẫn với các từ hiện đại có nghĩa tương tự nhưng không mang sắc thái thần thoại.
  • Khác biệt với từ "bay" ở chỗ "đằng vân" mang tính chất huyền bí và không thực tế.
  • Để dùng tự nhiên, nên kết hợp với các yếu tố văn học cổ hoặc thần thoại.
1
Chức năng ngữ pháp
Cụm động từ, thường làm vị ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ, có thể làm trung tâm của cụm động từ, ví dụ: "Anh ta đằng vân".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với danh từ chỉ người hoặc nhân vật thần thoại, ví dụ: "nhân vật thần thoại đằng vân".
bay lượn phi lướt mây trời không gió thần tiên
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...