Viết bài văn trình bày suy nghĩ về hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng>
Hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng: Là hành vi vứt, bỏ, xả các loại rác thải sinh hoạt (bao nilon, chai nhựa, khẩu trang, hộp xốp, đồ ăn thừa,...) không đúng nơi quy định
Dàn ý chi tiết
I. Mở bài
- Dẫn dắt vấn đề: Môi trường sống từ bao đời nay không chỉ là không gian sinh tồn, cung cấp các điều kiện cơ bản để nuôi dưỡng con người, mà còn là nền tảng cốt lõi đảm bảo cho sự phát triển kinh tế, văn hóa và xã hội của đất nước.
- Nêu vấn đề nghị luận: Tuy nhiên, cùng với tốc độ đô thị hóa và sự gia tăng dân số nhanh chóng, hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng đang diễn ra tràn lan và ngày nghiêm trọng.
II. Thân bài
1. Giải thích
- Hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng: Là hành vi vứt, bỏ, xả các loại rác thải sinh hoạt (bao nilon, chai nhựa, khẩu trang, hộp xốp, đồ ăn thừa,...) không đúng nơi quy định, thay vì bỏ vào thùng rác lại vứt trực tiếp ra lòng đường, vỉa hè, công viên, kênh rạch, bến xe, điểm du lịch hay các công trình công cộng.
2. Thực trạng
- Mức độ phổ biến: Hiện tượng này diễn ra tràn lan từ các không gian đô thị sầm uất, khu dân cư đến những địa điểm du lịch thiên nhiên, danh lam thắng cảnh.
- Biểu hiện cụ thể:
+ Tại các khu đô thị, phố xá: Sau các lễ hội, sự kiện văn hóa, biểu diễn nghệ thuật hay bắn pháo hoa, mặt đường và công viên ngập tràn rác thải. Vỉa hè, gốc cây, cột điện nghiễm nhiên biến thành những "bãi rác mini" tự phát.
+ Tại các địa điểm du lịch, danh lam thắng cảnh: Du khách thản nhiên vứt vỏ chai, bao bì thực phẩm tại các bãi biển, dòng suối, đỉnh núi, làm mất đi vẻ đẹp hoang sơ vốn có của thiên nhiên.
+ Tại hệ thống sông ngòi, kênh rạch, bờ hồ: Rác thải bị đóng thành từng túi lớn rồi ném thẳng xuống dòng chảy, gây tắc nghẽn mương rãnh và bốc mùi hôi thối.
3. Nguyên nhân
- Nguyên nhân chủ quan:
+ Ý thức cá nhân yếu kém: Thói quen lười biếng, ích kỷ, tiện tay; coi trọng sự sạch sẽ riêng tư trong nhà mình nhưng lại coi thường không gian chung của cộng đồng.
+ Tâm lý ỷ lại và vô cảm: Cho rằng việc dọn dẹp rác thải nơi công cộng đã có công nhân vệ sinh môi trường lo liệu hoặc "một mẩu rác nhỏ của mình chẳng làm bẩn được ai".
+ Sự thiếu hụt về giáo dục và rèn luyện: Việc giáo dục ý thức bảo vệ môi trường ở gia đình và nhà trường đôi khi còn mang tính hình thức, chưa rèn luyện được thói quen tự giác từ nhỏ.
- Nguyên nhân khách quan:
+ Hệ thống thùng rác công cộng tại nhiều tuyến đường, khu công cộng còn thiếu hoặc bố trí chưa hợp lý.
+ Công tác quản lý, giám sát và chế tài xử phạt tuy đã có nhưng chưa đủ tính răn đe; việc áp dụng công nghệ để phạt nguội hành vi xả rác nơi công cộng chưa được triển khai rộng rãi.
+ Sự bùng nổ của các sản phẩm nhựa dùng một lần và bao bì nilon giá rẻ nhưng vô cùng khó phân hủy.
4. Hậu quả
- Đối với môi trường và cảnh quan đô thị:
+ Làm suy giảm mỹ quan đô thị và tàn phá vẻ đẹp tự nhiên của các danh lam thắng cảnh.
+ Mất hàng trăm năm để rác thải nhựa phân hủy, vỡ ra thành các hạt vi nhựa làm ô nhiễm nguồn nước ngầm, ô nhiễm đất và hệ sinh thái.
+ Rác thải bịt kín hệ thống cống rãnh, gây nên hiện tượng ngập lụt nghiêm trọng mỗi khi mưa lớn tại các đô thị.
- Đối với sức khỏe và chất lượng cuộc sống con người:
+ Rác thải ứ đọng bốc mùi hôi thối, tạo điều kiện cho vi khuẩn, ruồi, muỗi, chuột phát triển, làm lây lan các bệnh truyền nhiễm (sốt xuất huyết, dịch tả, bệnh đường hô hấp).
+ Ô nhiễm không khí và nguồn nước ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và tuổi thọ của cư dân.
- Đối với kinh tế - xã hội và hình ảnh quốc gia:
+ Làm suy giảm hình ảnh văn minh, thân thiện của đất nước trong mắt du khách quốc tế, ảnh hưởng trực tiếp đến ngành du lịch.
+ Tốn kém chi phí cực kỳ khổng lồ từ ngân sách nhà nước cho việc thu gom, nạo vét cống rãnh và xử lý ô nhiễm môi trường.
5. Giải pháp khắc phục nhằm loại bỏ hành vi vứt rác bừa bãi
- Về phía Nhà nước và cơ quan chức năng:
+ Tăng cường hệ thống camera giám sát tại các điểm nóng công cộng, áp dụng hình thức phạt nguội và nâng mức phạt hành chính kết hợp phạt lao động công ích.
+ Đầu tư hạ tầng đồng bộ: Bố trí đủ thùng rác phân loại tại các nơi công cộng; cải tiến công nghệ thu gom và xử lý rác thải hiện đại.
- Về phía nhà trường và gia đình: Lồng ghép giáo dục môi trường vào các hoạt động thực tế; người lớn và thầy cô phải làm gương cho trẻ em trong việc giữ gìn vệ sinh chung.
- Về phía bản thân mỗi cá nhân:
+ Thay đổi nhận thức: Xóa bỏ tư duy "tiện tay", coi việc giữ gìn vệ sinh nơi công cộng là tiêu chuẩn đạo đức tối thiểu của một công dân văn minh.
+ Hành động thực tế: Luôn cất rác vào túi/balo khi chưa tìm thấy thùng rác; chủ động phân loại rác; tích cực tham gia các phong trào Ngày Chủ nhật xanh, dọn dẹp vệ sinh khu phố, xóm làng; dũng cảm nhắc nhở các hành vi xả rác bừa bãi.
6. Phản đề, mở rộng
- Phản đề: Phê phán lối sống thờ ơ, ích kỷ của những người cho rằng hành vi của mình nhỏ bé không ảnh hưởng tới ai; phê phán thói quen đổ lỗi hoàn toàn cho chính quyền hay công nhân vệ sinh.
- Mở rộng: Môi trường sống công cộng sạch đẹp không thể tự nhiên mà có, nó là kết quả của một quá trình rèn luyện bền bỉ, tính tự giác cao độ và sự đồng lòng của toàn thể cộng đồng xã hội.
III. Kết bài
- Khẳng định vấn đề: Vứt rác bừa bãi nơi công cộng là một thói quen xấu cần phải triệt tiêu ngay lập tức để hướng tới một xã hội văn minh, hiện đại và phát triển bền vững.
- Thông điệp / Lời kêu gọi: Hãy bắt đầu thay đổi từ những hành động nhỏ nhất ngay hôm nay. Bỏ rác đúng nơi quy định không chỉ là giữ sạch không gian sống cho cộng đồng, mà còn là giữ cho tâm hồn và nhân cách của chính chúng ta luôn đẹp đẽ.
Bài siêu ngắn
Môi trường sống từ bao đời nay không chỉ là không gian sinh tồn cung cấp các điều kiện cơ bản để nuôi dưỡng con người, mà còn là nền tảng cốt lõi đảm bảo cho sự phát triển kinh tế, văn hóa và xã hội của đất nước. Tuy nhiên, cùng với tốc độ đô thị hóa và sự gia tăng dân số nhanh chóng, hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng đang diễn ra tràn lan và ngày càng nghiêm trọng.
Hành vi này được hiểu là việc bỏ các loại chất thải sinh hoạt như bao nilon, chai nhựa, khẩu trang hay hộp xốp ra lòng đường, vỉa hè, công viên thay vì vứt vào thùng rác quy định. Thực trạng trên hiện diện phổ biến từ các đô thị sầm uất đến những địa điểm du lịch thiên nhiên. Sau các sự kiện lễ hội hay bắn pháo hoa, mặt đường ngập tràn rác thải. Nhiều nơi, người dân còn thản nhiên vứt rác xuống kênh rạch gây tắc nghẽn dòng chảy. Sự thiếu hụt ý thức cá nhân, thói quen ích kỷ và tâm lý ỷ lại vào công nhân vệ sinh là nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này. Bên cạnh đó, hệ thống thùng rác công cộng còn thiếu và chế tài xử phạt chưa đủ sức răn đe. Hậu quả gây ra vô cùng lớn khi tàn phá mỹ quan đô thị, làm ô nhiễm nguồn nước và gia tăng các bệnh lây nhiễm.
Chiến dịch "Làm cho thế giới sạch hơn" do Quỹ Môi trường Liên Hợp Quốc khởi xướng đã minh chứng rằng khi cộng đồng cùng chung tay không xả rác bừa bãi, không gian sống xung quanh lập tức trở nên xanh sạch và an toàn hơn.
Để khắc phục, cơ quan chức năng cần tăng cường phạt nguội qua camera và bố trí thêm thùng rác. Mỗi cá nhân phải thay đổi tư duy tiện tay, chủ động giữ rác trong balo khi chưa tìm thấy nơi vứt. Chúng ta cũng cần lên án lối sống thờ ơ, coi việc làm bẩn không gian chung là chuyện nhỏ.
Mỗi hành động giữ gìn vệ sinh hôm nay sẽ góp phần tạo dựng một xã hội phát triển bền vững. Cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama từng nói: "Bảo vệ môi trường không phải là công việc của riêng ai, mà là trách nhiệm của tất cả chúng ta".
Bài tham khảo Bài 1
Môi trường sống từ bao đời nay không chỉ là không gian sinh tồn cung cấp các điều kiện cơ bản để nuôi dưỡng con người, mà còn là nền tảng cốt lõi đảm bảo cho sự phát triển kinh tế, văn hóa và xã hội của đất nước. Một môi trường trong lành chính là cái nôi che chở, nuôi dưỡng sức khỏe thể chất và tinh thần của mỗi thế hệ. Tuy nhiên, cùng với tốc độ đô thị hóa và sự gia tăng dân số nhanh chóng, hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng đang diễn ra tràn lan và ngày càng nghiêm trọng.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ về hiện tượng này. Vứt rác bừa bãi nơi công cộng là hành vi vứt, bỏ, xả các loại rác thải sinh hoạt như bao nilon, chai nhựa, khẩu trang, hộp xốp, đồ ăn thừa không đúng nơi quy định. Thay vì vứt rác vào thùng, nhiều người lại thẳng tay vứt ra lòng đường, vỉa hè, công viên, kênh rạch, bến xe hay các điểm du lịch. Thực trạng ấy hiện đang diễn ra phổ biến từ các khu đô thị sầm uất cho đến vùng nông thôn hay danh lam thắng cảnh. Tại các phố xá, sau mỗi sự kiện văn hóa, biểu diễn nghệ thuật hay bắn pháo hoa, mặt đường và công viên ngập tràn rác thải. Vỉa hè, gốc cây, cột điện nghiễm nhiên biến thành những bãi rác tự phát. Ở các điểm du lịch, du khách thản nhiên vứt vỏ chai, bao bì thực phẩm trên bãi biển hay đỉnh núi. Tại các sông ngòi, kênh rạch, rác bị đóng thành từng bao lớn rồi ném thẳng xuống dòng chảy, gây tắc nghẽn mương rãnh. Hành vi này diễn ra hằng ngày, hằng giờ như một phản xạ xấu xí của không ít người.
Xét về mặt nguyên nhân, hiện tượng này bắt nguồn từ cả góc độ chủ quan lẫn khách quan. Về mặt chủ quan, nguyên nhân chính đến từ ý thức cá nhân yếu kém, thói quen lười biếng, ích kỷ và tiện tay. Nhiều người coi trọng sự sạch sẽ trong nhà mình nhưng lại coi thường không gian chung của cộng đồng. Thêm vào đó là tâm lý ỷ lại, cho rằng dọn dẹp đã có công nhân vệ sinh lo liệu, hoặc nghĩ rằng "một mẩu rác nhỏ của mình chẳng làm bẩn được ai". Sự thiếu hụt về giáo dục ý thức môi trường từ gia đình và nhà trường cũng khiến thói quen tự giác chưa được định hình từ nhỏ. Về mặt khách quan, hệ thống thùng rác công cộng tại nhiều tuyến đường còn thiếu hoặc bố trí chưa hợp lý. Công tác quản lý, giám sát và chế tài xử phạt tuy đã có nhưng chưa đủ sức răn đe, việc phạt nguội qua camera chưa được áp dụng rộng rãi. Sự bùng nổ của các sản phẩm nhựa dùng một lần và bao bì nilon giá rẻ nhưng khó phân hủy cũng góp phần gia tăng lượng rác xả ra.
Nhìn nhận một cách toàn diện, hậu quả của việc vứt rác bừa bãi là hết sức nặng nề. Về môi trường, rác thải làm suy giảm mỹ quan đô thị, tàn phá vẻ đẹp hoang sơ của thiên nhiên. Rác nhựa mất hàng trăm năm để phân hủy, vỡ thành hạt vi nhựa làm ô nhiễm nguồn nước ngầm và đất. Rác bịt kín cống rãnh gây ngập lụt nghiêm trọng mỗi khi mưa lớn. Về sức khỏe, rác ứ đọng bốc mùi hôi thối tạo điều kiện cho vi khuẩn, ruồi muỗi, chuột phát triển, làm lây lan dịch bệnh như sốt xuất huyết, dịch tả và các bệnh hô hấp. Về kinh tế - xã hội, hiện tượng này làm suy giảm hình ảnh đất nước trong mắt du khách quốc tế, đồng thời tiêu tốn chi phí khổng lồ từ ngân sách nhà nước cho việc thu gom và xử lý ô nhiễm.
Để minh chứng cho thấy sự thay đổi từ những hành động cụ thể có thể đem lại giá trị lớn lao, chiến dịch "Làm cho thế giới sạch hơn" do Quỹ Môi trường Liên Hợp Quốc khởi xướng đã lan tỏa đến hàng trăm quốc gia. Nhờ sự chung tay hưởng ứng của cộng đồng trong việc không xả rác bừa bãi, nhiều không gian sống đã phục hồi vẻ xanh tươi vốn có.
Từ những phân tích trên, các giải pháp khắc phục cần được triển khai đồng bộ. Cơ quan chức năng cần lắp đặt thêm camera giám sát để phạt nguội, nâng mức phạt tiền và buộc lao động công ích đối với hành vi vi phạm. Hạ tầng cũng cần được đầu tư bố trí đủ thùng rác phân loại. Gia đình và nhà trường cần lồng ghép giáo dục môi trường vào thực tế, người lớn phải làm gương cho trẻ em. Mỗi cá nhân cần thay đổi nhận thức, xóa bỏ tư duy tiện tay, luôn cất rác vào túi khi chưa thấy thùng rác và dũng cảm nhắc nhở các hành vi xả rác bừa bãi.
Chúng ta cần thẳng thắn phê phán lối sống thờ ơ của những người cho rằng một mẩu rác mình vứt ra không ảnh hưởng đến ai, hoặc thói quen đổ lỗi hoàn toàn cho chính quyền và công nhân vệ sinh. Môi trường công cộng sạch đẹp không tự nhiên mà có, đó là kết quả của sự rèn luyện bền bỉ và đồng lòng của toàn thể xã hội.
Hành vi vứt rác bừa bãi nơi công cộng cần phải được triệt tiêu ngay lập tức để hướng tới một xã hội văn minh và phát triển bền vững. Cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama từng nhấn mạnh: "Bảo vệ môi trường không phải là công việc của riêng ai, mà là trách nhiệm của tất cả chúng ta".
Bài tham khảo Bài 2
"Môi trường là nơi chúng ta cùng gõ cửa tìm kiếm sự sống, nhưng con người lại đang tự tay làm tổn hại nó". Nhận định ấy gợi mở nhiều suy ngẫm về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên trong xã hội hiện đại. Trái ngược với mong muốn về một cuộc sống chất lượng cao, hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng đang diễn ra tràn lan và ngày càng nghiêm trọng, trở thành căn bệnh văn hóa làm đau đầu các nhà quản lý.
Để hiểu đúng bản chất vấn đề, vứt rác bừa bãi nơi công cộng là việc xả các loại chất thải sinh hoạt như khẩu trang, bao nilon, vỏ chai, hộp xốp, thức ăn thừa ra môi trường xung quanh thay vì bỏ vào thùng rác. Thực trạng này hiện diện khắp nơi, từ các đô thị lớn đến các vùng nông thôn ven biển. Tại các đô thị, sau mỗi buổi diễn văn nghệ hay bắn pháo hoa, vỉa hè và công viên ngập tràn phế thải sinh hoạt. Nhiều vỉa hè, gốc cây nghiễm nhiên trở thành bãi rác tự phát bốc mùi hôi thối. Tại các khu du lịch, du khách thản nhiên để lại chai nhựa, bao bì trên bãi biển hay dòng suối, tàn phá vẻ đẹp tự nhiên. Trên hệ thống sông ngòi, kênh rạch, từng bao rác lớn bị lén vứt xuống làm cản trở dòng chảy.
Tìm hiểu sâu hơn về nguyên nhân, thói quen xấu này hình thành do cả yếu tố cá nhân lẫn xã hội. Về mặt chủ quan, nguyên nhân chính đến từ ý thức kém, tính lười biếng và tâm lý tiện tay của nhiều người. Họ sẵn sàng dọn sạch nhà mình nhưng lại thản nhiên làm bẩn không gian chung. Tâm lý ỷ lại vào công nhân vệ sinh cùng suy nghĩ "một mẩu rác nhỏ chẳng làm sao" khiến thói quen này tái diễn. Công tác giáo dục ý thức bảo vệ môi trường ở gia đình và nhà trường chưa thực sự đem lại hiệu quả bền vững. Về mặt khách quan, hệ thống thùng rác nơi công cộng vừa thiếu lại vừa phân bố không đồng đều. Chế tài xử phạt vi phạm chưa đủ sức răn đe, việc áp dụng công nghệ giám sát phạt nguội chưa phổ biến. Sản phẩm nhựa dùng một lần xuất hiện quá nhiều càng làm tăng lượng rác thải.
Tác hại mà hành vi này gây ra là vô cùng lớn. Việc vứt rác làm tàn phá cảnh quan đô thị và thiên nhiên, khiến các danh lam thắng cảnh mất đi vẻ mỹ quan. Rác nhựa mất hàng trăm năm mới phân hủy, vỡ thành các hạt vi nhựa làm nhiễm độc đất, nguồn nước ngầm và chuỗi thức ăn sinh học. Cống rãnh bị bịt kín dẫn đến hiện tượng ngập lụt mỗi khi có mưa lớn. Rác thải ứ đọng sinh muỗi nhặng, lây lan các bệnh truyền nhiễm nguy hiểm như sốt xuất huyết, dịch tả. Đồng thời, việc này làm giảm hình ảnh văn minh của quốc gia trong mắt du khách quốc tế và tiêu tốn nguồn ngân sách lớn cho việc thu gom xử lý.
Thực tế đã chứng minh, khi cộng đồng quyết tâm thay đổi thì hiệu quả mang lại sẽ vô cùng ấn tượng. Phong trào "Ngày Chủ nhật xanh" do Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh phát động trên toàn quốc đã huy động hàng triệu lượt người tham gia thu gom hàng nghìn tấn rác thải, trả lại sự sạch đẹp cho nhiều tuyến đường và lòng sông.
Nhằm chấm dứt tình trạng này, các giải pháp đồng bộ cần được áp dụng. Nhà nước cần tăng cường camera giám sát, áp dụng phạt nguội và kết hợp phạt lao động công ích đối với người vi phạm. Cần đầu tư đồng bộ hạ tầng thùng rác phân loại ở nơi công cộng. Nhà trường và gia đình phải đưa việc giáo dục môi trường vào hành động thực tế. Bản thân mỗi người cần tự giác giữ rác trong balo cho đến khi gặp thùng rác, tích cực phân loại rác và dũng cảm cất tiếng nói nhắc nhở những hành vi xả rác sai quy định.
Cần nghiêm khắc phê phán lối sống thờ ơ, ích kỷ của những ai cho rằng hành vi nhỏ của mình không ảnh hưởng tới cộng đồng, hoặc thói quen đổ lỗi hoàn toàn cho các cơ quan chức năng. Giữ gìn vệ sinh chung đòi hỏi sự kiên trì và tự giác của từng cá nhân.
Loại bỏ hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng là nhiệm vụ cấp thiết để xây dựng lối sống văn minh. Hãy nhớ rằng, bỏ rác đúng nơi quy định không chỉ giữ sạch môi trường sống cho cộng đồng, mà còn là giữ cho tâm hồn và nhân cách của chính chúng ta luôn đẹp đẽ.
Bài tham khảo Bài 3
Nhà văn Nguyễn Tuân từng có những trang viết đầy trân trọng về vẻ đẹp sạch sẽ, thanh cao của cảnh sắc và con người Việt Nam. Bối cảnh xã hội ngày nay đã có nhiều đổi thay tích cực, song thói quen xả thải lộn xộn lại đang làm tổn hại đến giá trị ấy. Hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng đang diễn ra tràn lan và ngày càng nghiêm trọng, đòi hỏi sự nhìn nhận nghiêm túc từ toàn xã hội.
Để làm rõ vấn đề, vứt rác bừa bãi nơi công cộng là hành vi xả các loại phế thải sinh hoạt như chai nhựa, vỏ hộp, túi nilon, đồ ăn thừa ra vỉa hè, lòng đường, bến xe, công viên thay vì bỏ vào nơi quy định. Thực trạng này diễn ra tràn lan từ thành thị đến nông thôn. Tại các đô thị lớn, sau các buổi biểu diễn văn hóa hay bắn pháo hoa, mặt đường ngập tràn vỏ chai và túi nilon. Vỉa hè hay gốc cây biến thành những bãi rác tự phát. Ở các vùng ven biển hay lòng sông, rác bị vứt thành từng bao lớn bốc mùi hôi thối, làm nghẽn dòng chảy. Hành vi này xuất hiện hằng ngày như một thói quen khó bỏ của một bộ phận người dân.
Xem xét các nguyên nhân, yếu tố chủ quan giữ vai trò quyết định. Thói quen ích kỷ, tiện tay, chỉ biết giữ sạch nhà mình mà mặc kệ không gian chung là nguyên nhân cốt lõi. Tâm lý ỷ lại vào lực lượng lao công cùng suy nghĩ "chỉ một mẩu rác nhỏ không làm ô nhiễm môi trường" làm hành vi xấu lan rộng. Việc giáo dục ý thức bảo vệ môi trường trong trường học đôi khi vẫn mang tính thuyết giảng, thiếu trải nghiệm thực tế. Về nguyên nhân khách quan, hệ thống thùng rác công cộng còn thiếu và chưa phân bố hợp lý. Việc giám sát xử phạt chưa nghiêm, chế tài chưa đủ răn đe. Sự bùng nổ của bao bì nhựa giá rẻ khó phân hủy càng làm trầm trọng thêm bài toán rác thải.
Hậu quả của hành vi xả rác bừa bãi tác động xấu đến nhiều mặt của đời sống. Rác thải tàn phá cảnh quan đô thị, làm mất đi nét quyến rũ hoang sơ của danh lam thắng cảnh. Hạt vi nhựa từ rác ngấm vào đất và nguồn nước ngầm gây nguy hại cho hệ sinh thái. Rác lấp kín cống rãnh gây ngập lụt mỗi khi mưa lớn. Rác bốc mùi hôi thối sinh ra vi khuẩn, làm lây lan các bệnh hô hấp và sốt xuất huyết. Không những thế, hành vi này còn làm giảm sự hài lòng của du khách quốc tế, gây tốn kém khoản ngân sách lớn cho công tác khắc phục.
Báo cáo từ Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc (UNEP) đã cảnh báo Việt Nam là một trong những quốc gia thải rác nhựa ra biển nhiều trên thế giới, mà phần lớn bắt nguồn từ hành vi vứt rác bừa bãi tại các khu dân cư và điểm du lịch ven sông, ven biển.
Để giải quyết triệt để, chúng ta cần triển khai các giải pháp thiết thực. Nhà nước cần đẩy mạnh lắp đặt camera giám sát tại các điểm nóng để áp dụng phạt nguội, kết hợp nâng mức phạt tiền và lao động công ích. Hạ tầng phân loại rác cần được đầu tư bài bản. Gia đình và nhà trường phải rèn luyện thói quen giữ gìn vệ sinh cho trẻ ngay từ nhỏ. Mỗi công dân cần xóa bỏ tư duy tiện tay, tự giác gom rác cá nhân mang về hoặc tìm thùng rác, tích cực hưởng ứng các hoạt động làm sạch môi trường ở địa phương.
Chúng ta cần bác bỏ tư duy vô trách nhiệm của những người coi việc giữ gìn vệ sinh công cộng là nhiệm vụ của riêng chính quyền hay công nhân vệ sinh. Sự sạch đẹp của môi trường sống là thước đo văn minh của cả một tập thể.
Triệt tiêu thói quen xả rác bừa bãi là việc làm bắt buộc nếu muốn hướng tới phát triển bền vững. Hãy bắt đầu thay đổi từ những việc làm nhỏ nhất ngay hôm nay để bảo vệ môi trường cho chính chúng ta và các thế hệ mai sau.
Bài tham khảo Bài 4
Dân gian ta có câu tục ngữ vô cùng sâu sắc: "Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm". Ý thơ dân gian ấy không chỉ khuyên con người chăm chút cho ngôi nhà nhỏ của mình mà còn hướng tới việc giữ gìn không gian sống xung quanh. Mặc dù vậy, trên các con phố hay điểm công cộng hiện nay, hiện tượng vứt rác bừa bãi vẫn diễn ra tràn lan và ngày càng nghiêm trọng, làm nhếch nhác bộ mặt văn hóa của cộng đồng.
Nhận diện một cách cụ thể, vứt rác bừa bãi nơi công cộng là hành vi xả bỏ các loại phế thải sinh hoạt như bao nilon, chai nhựa, khẩu trang, hộp xốp ra lòng đường, vỉa hè, bờ sông, công viên thay vì bỏ vào thùng rác. Thực trạng này xảy ra phổ biến ở mọi không gian công cộng. Tại các khu phố sầm uất, sau giờ giải trí hay lễ hội, mặt đường phủ đầy bao bì đồ ăn và vỏ chai. Vỉa hè hay gốc cây biến thành điểm tập kết rác tự phát. Ở các điểm du lịch nổi tiếng, du khách thản nhiên để lại vỏ hộp trên bãi biển hay đỉnh núi. Tại các dòng sông, rác thải đóng bao bị lén vứt xuống gây ô nhiễm nguồn nước. Hành vi diễn ra hằng ngày khiến chất lượng không gian sống bị suy giảm rõ rệt.
Nguyên nhân dẫn đến thực trạng trên đến từ nhiều phía. Về chủ quan, nguyên nhân chính là ý thức cá nhân quá yếu kém, thói quen lười biếng và sự tiện tay của nhiều người. Tâm lý vô cảm, cho rằng việc dọn dẹp là của công nhân vệ sinh khiến họ thản nhiên xả rác. Giáo dục thói quen vệ sinh ở nhà trường và gia đình chưa tạo thành phản xạ tự giác cho trẻ từ nhỏ. Về khách quan, số lượng thùng rác công cộng còn thiếu, bố trí chưa thuận tiện. Lực lượng chức năng mỏng, chế tài xử phạt chưa nghiêm và chưa áp dụng rộng rãi công nghệ phạt nguội. Ngoài ra, việc sử dụng tràn lan đồ nhựa dùng một lần cũng làm gia tăng áp lực lên môi trường.
Tác hại của hành vi này để lại hậu quả lâu dài. Rác thải làm xấu mỹ quan đô thị, phá hủy vẻ đẹp tự nhiên của các thắng cảnh. Rác nhựa khó phân hủy giải phóng hạt vi nhựa làm ô nhiễm đất và nước ngầm. Rác bịt kín cống rãnh gây ngập úng đô thị mỗi khi mưa lớn. Rác bốc mùi hôi thối lây lan các bệnh truyền nhiễm nguy hiểm, ảnh hưởng đến sức khỏe người dân. Hơn thế, việc xả rác làm tốn kém nguồn ngân sách nhà nước cho việc dọn dẹp và làm giảm hình ảnh đẹp của Việt Nam trong mắt khách du lịch quốc tế.
Nhìn vào mô hình "Bãi biển không rác thải" tại Đà Nẵng, chúng ta thấy rõ hiệu quả tích cực khi người dân và du khách cùng nâng cao ý thức, bỏ rác đúng nơi quy định, giúp cảnh quan luôn giữ được vẻ xanh sạch và thu hút đông đảo du khách.
Để khắc phục tình trạng này, cơ quan chức năng cần tăng cường phạt nguội qua camera và bố trí đủ thùng rác phân loại. Gia đình và nhà trường phải là nơi rèn luyện thói quen tự giác cho học sinh. Mỗi người dân cần thay đổi tư duy, cất rác vào túi khi chưa tìm thấy nơi vứt, chủ động phân loại rác và mạnh dạn phản ánh các hành vi vi phạm.
Cần lên án mạnh mẽ lối sống ích kỷ, coi việc xả một mẩu rác nhỏ là vô hại hoặc đổ hết trách nhiệm cho lực lượng vệ sinh. Môi trường công cộng sạch đẹp là thành quả của sự đồng lòng và tự giác từ mọi thành viên trong xã hội.
Việc loại bỏ thói quen vứt rác bừa bãi nơi công cộng là bước đi quan trọng để tạo dựng nếp sống văn minh. Bỏ rác đúng nơi quy định không chỉ là giữ sạch không gian sống cho cộng đồng, mà còn là giữ cho tâm hồn và nhân cách của chính chúng ta luôn đẹp đẽ.
Bài tham khảo Bài 5
Sự phát triển mạnh mẽ của nền kinh tế giúp đời sống vật chất của con người ngày càng được nâng cao. Thế nhưng, trái ngược với sự hiện đại của các công trình kiến trúc, hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng lại đang diễn ra tràn lan và ngày càng nghiêm trọng, gióng lên hồi chuông cảnh báo về văn hóa ứng xử với môi trường xung quanh.
Hiện tượng vứt rác bừa bãi nơi công cộng là việc xả phế thải sinh hoạt như vỏ chai nhựa, túi nilon, khẩu trang, hộp xốp ra các khu vực chung như vỉa hè, công viên, lòng đường, kênh rạch thay vì vứt vào thùng rác. Thực trạng này hiện diện từ đô thị sầm uất cho đến vùng nông thôn. Tại các quảng trường, sau các đêm biểu diễn nghệ thuật hay sự kiện lớn, rác thải ngập tràn trên mặt đất. Nhiều gốc cây, cột điện nghiễm nhiên biến thành bãi rác tự phát. Du khách khi đi tham quan bãi biển hay dòng suối cũng thản nhiên để lại bao bì đồ ăn. Tại các kênh rạch, rác bị ném thẳng xuống dòng nước bốc mùi hôi thối. Hành vi xả rác lặp đi lặp lại hằng ngày như một thói quen xấu xí.
Phân tích các nguyên nhân, yếu tố con người đóng vai trò cốt lõi. Sự thiếu ý thức, thói lười vận động và tư duy tiện tay là nguyên nhân chủ quan hàng đầu. Thêm vào đó là tâm lý ỷ lại vào công nhân vệ sinh và suy nghĩ lệch lạc rằng hành vi của mình nhỏ bé không ảnh hưởng tới ai. Việc giáo dục bảo vệ môi trường ở gia đình và nhà trường còn nặng về lý thuyết. Về mặt khách quan, hệ thống thùng rác công cộng thiếu hụt và bố trí chưa hợp lý. Công tác quản lý, phạt nguội chưa được triển khai đồng bộ, chế tài xử phạt chưa đủ tính răn đe. Sự bùng nổ của sản phẩm nhựa dùng một lần giá rẻ cũng khiến lượng rác thải tăng vọt.
Hậu quả của hành vi này tác động sâu sắc đến mọi mặt đời sống. Về môi trường, rác thải làm mất mỹ quan, tàn phá vẻ đẹp danh lam thắng cảnh. Rác nhựa tồn tại hàng trăm năm vỡ ra thành vi nhựa gây nhiễm độc nguồn nước và hệ sinh thái. Cống rãnh bị tắc nghẽn dẫn đến ngập lụt đô thị khi mưa lớn. Về sức khỏe, rác bốc mùi hôi thối sinh ra vi khuẩn, làm lây lan các bệnh sốt xuất huyết, hô hấp. Về kinh tế, việc xả rác tốn kém khoản ngân sách lớn để thu gom và làm suy giảm hình ảnh đất nước trong mắt bạn bè quốc tế.
Theo thông tin từ Tổ chức Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên (WWF), rác thải nhựa xả ra môi trường công cộng đang đe doạ trực tiếp đến sự sống của hàng nghìn loài sinh vật biển và làm suy ngoái hệ sinh thái toàn cầu, đòi hỏi hành động khẩn cấp từ con người.
Để loại bỏ hiện tượng này, nhà nước cần lắp đặt camera phạt nguội, tăng mức phạt tiền kết hợp lao động công ích. Cần quy hoạch đủ thùng rác phân loại ở các điểm công cộng. Trường học và gia đình phải đưa giáo dục môi trường vào các hoạt động thực tế. Bản thân mỗi người cần nâng cao nhận thức, giữ rác trong túi khi chưa thấy thùng, phân loại rác tại nguồn và dũng cảm nhắc nhở hành vi xả rác bừa bãi.
Chúng ta phải phê phán thái độ vô cảm của những người cho rằng việc xả rác của mình không ảnh hưởng tới ai, hoặc thói quen đổ lỗi cho cơ quan quản lý. Giữ gìn môi trường chung là trách nhiệm không của riêng ai.
Triệt tiêu thói quen vứt rác bừa bãi nơi công cộng là việc làm cần thiết để hướng tới xã hội phát triển bền vững. Thay đổi từ những hành động nhỏ hôm nay chính là cách chúng ta bảo vệ cuộc sống của chính mình và thế hệ tương lai.
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 55 Bài văn nghị luận về trách nhiệm của con người với nơi mình sinh sống hay nhất
- Top 55 Bài văn Vào trong phòng triển lãm ở Vườn Quốc gia Cúc Phương (huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình), em sẽ thấy trên tường có một ô cửa bằng gỗ ... hãy viết một bài văn nghị luận bàn về việc bảo vệ rừng hiện nay hay nhất
- Top 55 Bài văn nghị luận đề xuất những giải pháp để giải quyết tình trạng ô nhiễm biển hay nhất
- Top 55 Bài văn Trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc bảo vệ môi trường và ứng phó với biến đổi khí hậu hay nhất
- Top 55 Bài văn Hiện nay, tình trạng vứt rác bừa bãi diễn ra khá phổ biến ở những nơi công cộng gây ô nhiễm môi trường và mất mỹ quan. Em hãy viết bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ về hiện tượng trên hay nhất



Danh sách bình luận