(35+ mẫu) Chia sẻ một trải nghiệm về nơi em sống hoặc từng đến hay nhất - Ngữ văn 6 >
Với chủ đề chia sẻ ngày hôm nay: Về một trải nghiệm với nơi mình sống hoặc từng đến, tôi sẽ dẫn các bạn đến với một buổi chợ quê đầy hấp dẫn và thú vị.
Tổng hợp đề thi giữa kì 2 lớp 6 tất cả các môn - Kết nối tri thức
Toán - Văn - Anh - KHTN...
Bài mẫu 1
Kính chào thầy cô và các bạn. Tôi tên là……….....lớp......trường...............
Với chủ đề chia sẻ ngày hôm nay: Về một trải nghiệm với nơi mình sống hoặc từng đến, tôi sẽ dẫn các bạn đến với một buổi chợ quê đầy hấp dẫn và thú vị.
Chợ quê tôi ở gần trung tâm huyện, họp trên một bãi đất rộng, ngay đầu chợ có cây gạo to, nên được gọi là chợ Gạo. Chợ chỉ họp mỗi tháng ba lần, mẹ tôi gọi là chợ phiên.
Bảy giờ sáng, cả nhà tôi bắt đầu ra khỏi nhà. Chúng tôi hoà vào dòng người đi chợ. Khác hẳn với phiên chợ bình thường, phiên chợ Tết đông nghịt người. Người từ các nơi đổ về, chật cứng cả lối đi. Mọi ngưòi ai cũng ăn mặc đẹp. Nhiều người dân tộc ăn mặc lạ mắt, sặc sỡ, làm cho toàn cảnh chợ Tết rực rỡ đủ các màu sắc. Và lúc này là thời điểm nhộn nhịp nhất của một năm, mọi người ai cũng chen nhau đi đi lại lại mua bán.
Chợ quê tôi năm nay đã khác xưa nhiều, thay vì các thúng, các mẹt,… giờ là các ki-ốt, cửa hàng,… trông khang trang hẳn lên. Các gian hàng ngày thường trống trơn, nay đầy ắp hàng hoá. Trước mặt tôi là khu bán lương thực, hoa quả, trông thật hấp dẫn. Những quả dưa hấu tròn, to trông như những chú lợn con. Những quả thanh long đỏ hồng và tròn căng, sắn miếng, sắn củ bán theo bó, xếp dọc thành một hàng. Ngô bắp hạt vàng, to, chắc mẩy túm thành từng bó. Thứ làm tôi hấp dẫn nhất là những thúng hạt dẻ, sọt cam, quýt căng tròn, mọng nước. Tôi nhìn mà nhỏ cả nước miếng. Sau dãy hoa quả là một dãy hàng rau. Những mớ rau xanh mơn mởn. Rau cải, rau xà lách, rau dền, rau cải cúc,… được bó thành từng bó to, trông thật hấp dẫn. Người bán đứng, ngồi, nói cười luôn miệng, tay lúc vẫy, lúc xua. Người mua thì chen chúc, bới lục, tiếng nói ồn ã, líu ríu.
Sau đó, cả nhà tôi đến khu bán gia súc và cá cảnh, ở đây cũng nhộn nhịp, tấp nập chẳng kém gì khu bán lương thực, hoa quả. ở khu vực bán trâu, bò người mua đăm chiêu, suy tính, kì kèo giá cả. Khu vực bán lợn mới thật là hay : những chú lợn nằm trong rọ, trắng hồng hoặc đen huyền cứ kêu “ụt ịt, ụt ịt” nghe thật vui. Tôi và em tôi rất muốn xem những chú chó kêu ăng ẳng nhưng mẹ tôi không cho vì có thể làm mất nhiều thời gian. Tiếp đến, gia đình tôi đến khu bán cá cảnh. Các chú cá với đủ màu sắc bơi lội tung tăng, lượn đi lượn lại trông thật thích mắt.
Đông vui, nhộn nhịp nhất là khu bán vải, quần áo, chỉ thêu,… Khách hàng là phụ nữ của nhiều dân tộc từ những bản làng xa xôi trên núi cao, họ mặc những bộ trang phục sặc sỡ với những hoa màu rắc rối phức tạp đến hoa cả mắt. Họ đeo vòng bạc khắp cổ tay, cổ chân,… Chúng tôi dừng lại ở gian hàng quần áo của một cô chừng ba mươi tuổi. Cô bán hàng đon đả, khéo léo, cô bán giá cả phải chăng nên mẹ tôi mua cho hai chị em tôi mỗi người một bộ quần áo để diện Tết.
Chà ! Thơm quá ! Mùi thơm này toả ra từ khu bán hàng ăn. Đồ ăn để ở nồi, ở chậu, đặt trên lá. Đặc biệt là một món ăn nấu trong một cái chảo to tướng. Ớ đây có một món ăn chắc là ai cũng biết, đó là thắng cố của người dân tộc.
Cạnh khu bán hàng ăn là cửa hàng tranh. Tranh đủ loại, tranh Đông Hồ, tranh đá quý,… Tranh có những cành đào tuyệt đẹp và những chữ nho nhiều kiểu cách được cụ đồ ngồi vẽ dưới sự trầm trồ của mọi người. Tôi mải mê ngắm nhìn mà quên cả thời gian.
Phải nói rằng, phiên chợ tết này mang đậm tính văn hoá của đồng bào vùng núi phía bắc. Đó là nơi giao lưu, trao đổi hàng hoá giữa các dân tộc.
Trời đã về trưa, chợ cũng vãn dần, gia đình tôi cũng đi về nhà cho kịp bữa trưa. Ngày hôm nay để lại cho tôi nhiều niềm vui, tôi sẽ không bao giờ quên phiên chợ Tết này. Tôi chỉ mong phiên chợ quê tôi họp đúng vào ngày chủ nhật vì khi ấy tôi lại được cùng mẹ loanh quanh khắp chợ.
Trên đây là phần giới thiệu về phiên chợ quê của tôi. Nếu có dịp, các bạn hãy đến quê tôi để cùng tham gia những phiên chợ này nhé. Tôi mong rằng các bạn cũng sẽ chia sẻ với mọi người về nơi mình sống hoặc từng đến để chúng ta có nhiều hiểu biết về đất nước Việt Nam cũng như thế giới. Xin chân thành cảm ơn vì mọi người đã lắng nghe.
Bài mẫu 2
Tết Nguyên Đán là một dịp lễ quan trọng của dân tộc Việt Nam. Vào mỗi dịp Tết, tôi đã có nhiều trải nghiệm thú vị. Trong đó, tôi nhớ nhất là trải nghiệm về lần đầu tiên được gói bánh chưng.
Bánh chưng là một món ăn truyền thống không thể thiếu trong dịp Tết cổ truyền của người dân Việt Nam. Bởi vậy, trước Tết, mỗi gia đình đều thường tự gói hoặc mua bánh chưng về để lên bàn thờ hay bày trong mâm cơm ngày Tết. Hai mươi bảy Tết, mẹ đã đi chợ để mua các nguyên liệu gói bánh chưng. Tôi cũng xin được đi cùng mẹ. Những nguyên liệu gồm có lá dong, gạo nếp, đỗ xanh và thịt mỡ. Sau khi mua về, tôi đã giúp mẹ chuẩn bị các nguyên liệu. Lá dong, gạo nếp, đỗ xanh được rửa sạch sẽ, để vào rổ cho ráo nước. Còn thịt mỡ cũng được đem đi rửa sạch, thái thành miếng nhỏ, rồi mẹ còn cho thêm một ít muối và hà tiêu. Chiều hôm đó, mọi người trong gia đình cùng quây quần ngoài sân để gói bánh chưng.
Các nguyên liệu được sắp xếp gọn gàng trên chiếu. Ông nội, bố và mẹ đều đang gói bánh. Tôi chạy lại chỗ ông nội để nhờ ông dạy gói. Ông làm từng bước rất chậm để tôi quan sát và làm theo. Những chiếc lá dong đã được ông cắt gọn gàng. Tôi lấy hai chiếc lá xếp vào khuôn theo sự hướng dẫn của ông. Sau đó, lần lượt cho các nguyên liệu là một lớp gạo nếp, đỗ và vài miếng thịt rồi lại tiếp tục phủ một lớp đỗ, gạo nếp lên. Khó nhất vẫn là công đoạn gói bánh, phải gói sao cho chiếc bánh vuông vức mới đạt yêu cầu. Bước cuối cùng là lấy lạt tre buộc lại những cần cẩn thận tránh làm rách lớp lá bên ngoài.
Sau một khoảng thời gian khá lâu, tôi mới gói xong chiếc bánh của mình. Sản phẩm tuy không được đẹp như những chiếc bánh của ông và bố mẹ, nhưng tôi cảm thấy rất hài lòng. Ông nội còn khen ngợi khiến tôi sung sướng lắm. Điều đó khiến em vô cùng hạnh phúc.
Nhờ có trải nghiệm này, tôi còn có khoảng thời gian ý nghĩa bên người thân. Tôi cảm thấy thật sung sướng và hạnh phúc biết bao nhiêu!
Bài mẫu 3
Kính chào thầy cô và các bạn. Tôi tên là.....lớp......trường.......
Với chủ đề chia sẻ ngày hôm nay: Chia sẻ một trải nghiệm về một nơi em ấn tượng, tôi xin phép đưa các bạn tránh xa khói bụi thành phố, sự ồn ào của những khu chợ cũng như sự căng thẳng khi gặp phải tình trạng tắc đường về với vùng yên bình, trầm lặng. Quê hương tôi, Thái Bình, ngoài bãi đá bờ đê dòng sông bên lở bên bồi thì còn có cánh đồng lúa là thắng cảnh đẹp. Không biết có bạn nào cùng quê với tôi không nhỉ? Mà kể cả không phải đồng hương, tôi cũng xin hỏi bạn về suy nghĩ của mình về quê hương tôi. Có thể nó không được thế giới cũng như nhà nước công nhận nhưng nó luôn là cảnh tượng đẹp nhất trong lòng tôi. Còn gì đẹp hơn khi nhìn thấy những cánh đồng lúa rộng thẳng cánh cò bay, một nét đẹp của cội nguồn dân tộc mà mỗi chúng ta nên tìm về để chiêm ngưỡng cũng như gìn giữ nó. Một nét đẹp giản dị mộc mạc mang màu xanh của hòa bình.
Cánh đồng lúa quê tôi mang một màu xanh hòa bình êm dịu bất cứ ai cũng yêu mến khi ngắm nhìn nó. Một hình ảnh quá đỗi quen thuộc của làng quê khiến cho những ai sinh ra ở đây thì sẽ không thể quên được nó. Cánh đồng lúa quê tôi được chia thành những ô nhỏ, những bờ ruộng vuông vắn với bờ cao được những người nông dân đắp cao để ngăn không cho nước chảy ra khỏi ruộng. Những cây lúa cứ thế không lo hết nước sinh trưởng và phát triển tốt.
Khi cây lúa mới được trồng lên ngọn của nó nhỏ nhắn thân mềm trước gió, nếu gió to có thể gãy cây bất cứ lúc nào. Những cây lúa non ấy chỉ khi qua mấy tuần nó sẽ cứng chân lên, xanh tốt và đẹp đẽ. Cái màu xanh non của lúa mới trông thật dễ mến làm sao. Cả đồng lúa mơn man một màu xanh nhẹ nhàng như thế, một màu xanh dịu dàng nhưng không kém phần tinh tế. Có những lúc cơn gió kia vội vàng thổi làm cho đồng lúa như múa reo vì những lá lúa non đua nhau phấp phới như múa như reo hay chính là nó đang vùng vẫy nổi dậy để lớn lên?
Khi cây lúa lớn hơn những cây khác mọc lên thành khóm lúa, những khóm lúa có màu xanh đậm hơn, cứng cáp hơn dày dặn hơn. Thân vẫn không thiếu đi độ mềm dẻo khi có những cơn bão trở về từng khóm lúa bám chặt vào đất mặc cho sức gió lúa vẫn phát triển lớn lên. Khi cơn bão qua đi thì cánh đồng lúa không còn thẳng một màu được nữa vì cũng có những cây lúa đã đổ xuống. Thế nhưng nó không chết đi mà nó vẫn gượng dậy và phát triển cho ra những hạt thóc vàng mùa bội thu. Cũng có những cây lúa nghiêng ngả đã vững vàng trước sóng gió đứng thẳng được dậy. Thời này là nơi đẹp nhất người ta gọi nó là thời con gái, những hạt thóc đang ấp ủ bên trong những thân lúa, cái món mà lũ trẻ trâu chúng tôi thường hay ăn, mùi của nó thơm thơm, vị của nó ngọt ngào, ngọt cái ngọt riêng của thóc lúa mà không có cái nào giống được. Dân làng tôi gọi nó là đòng đòng, những nhánh đòng đòng dấu mình bên trong thân lúa giống như những cô gái thẹn thùng nép nép ngượng ngùng. Không chỉ thế gọi nó là thời con gái vì lúc này lúa dẻo dai nhất đẹp nhất, nhìn cả cánh đồng với màu xanh đậm ai cũng sẽ chạnh lòng nghĩ về một thời tuổi thơ trên cánh đồng xanh mượt này.
Còn khi đồng lúa có màu vàng đồng nghĩa là lúa đã đến mùa gặt, những bông lúa nặng trĩu trên tay vàng chói như những bông vàng, hạt châu báu của dân làng tôi. Cả đồng lúa tràn ngập sắc vàng, có chỗ vàng tươi, có chỗ lại vãng sẫm, có chỗ vàng xen lẫn xanh. Khi những cơn gió ùa về như nỗi nhớ cả cánh đồng rì rào uốn lượn như từng lớp sóng đầy nhau về phía bờ. Thân lúa lúc này vững chãi, người ta không thể lấy tay nhổ được nữa mà phải lấy liềm cắt. những bó lúa được xếp thành những lượm lúa nhỏ tuyệt đẹp. Lúa chín đều vui vẻ một mùa bội thu cho nhân dân. Nó giống như hạt ngọc của quê tôi vậy.
Tôi rất yêu cánh đồng quê hương, nó không chỉ là chỗ để nhân dân tăng gia sản xuất mà nó còn là cánh đồng lúa xanh mướt, là cánh đồng tuổi thơ, cánh đồng kỉ niệm của cá nhân tôi cũng như của những người sinh ra trên quê hương cánh đồng lúa. Càng ngày tôi càng nhận thấy vẻ đẹp của nó và tôi biết nó đã chiếm một phần nào đó trong trái tim tôi. Tôi mong rằng các bạn cũng sẽ chia sẻ với mọi người về nơi em sống hoặc từng đến để chúng ta có nhiều hiểu biết về đất nước Việt Nam cũng như thế giới. Xin chân thành cảm ơn vì mọi người đã lắng nghe.
Bài mẫu 4
Đối với mỗi đứa trẻ chúng em, quê hương chính là nơi gắn bó nhất. Từng con đường, căn nhà hay góc làng đều đầy ắp những kỉ niệm. Nhưng cánh đồng mới là nơi em cảm thấy yêu thích nhất.
Những ngày hè được về quê thăm ông bà ngoại. Em thường dậy rất sớm và cùng ông ngoại đi dạo trên con đường ven cánh đồng. Khi ấy, ánh mặt trời của ngày mới chỉ vừa bắt đầu ló rạng cũng đủ khiến mọi vật dường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ấm áp làm tan những giọt sương sớm còn đọng trên những chiếc lá. Những ruộng lúa xanh mướt trải dài mênh mông. Gió từ xa thổi vào khiến cho những hàng lúa đung đưa như nhảy múa trước gió. Từ phía đường làng đi lại, một vài bác nông dân vừa đi vừa trò chuyện thật vui vẻ. Không khí buổi sáng ở cánh đồng thật trong lành mát mẻ làm sao.
Vì là mùa hè nên chẳng mất bao lâu sau, ánh nắng đã lên cao. Những giọt sương cũng tan dần. Bầu trời trở nên xanh hơn và cao hơn, không có một gợn mây nào cả. Tiếng chim gọi nhau ríu rít nghe thật vui tai. Lúc này, cánh đồng như được bao phủ bởi một màu vàng thật ấm áp của nắng. Và của cả những bông lúa vàng ươm, trĩu nặng nữa. Mùi lúa thơm theo những cơn gió lan tỏa khắp cánh đồng. Em thầm nghĩ rằng vụ mùa này chắc hẳn sẽ lại là một vụ mùa bội thu của các bác nông dân đây.
Cũng vào lúc này, các bác nông dân ra đồng làm việc nhiều hơn. Những chú trâu được thả đang thung thăng gặm cỏ ở phía đồi cỏ. Đàn cò trắng chao lượn vài vòng trên không rồi đáp xuống nghỉ ngơi. Mỗi người một công việc của mình, ai cũng thật bận rộn. Sau đó, em còn được thử xuống đồng thu hoạch cùng các bác nông dân. Công việc thật vất vả, nhất là việc sử dụng liềm - một dụng cụ chuyên dùng để cắt lúa. Vậy mà giữa cái nắng nóng của mùa hè, các bác nông dân vẫn cần mẫn làm việc. Thế mới thấy rằng, việc làm nông không hề đơn giản chút nào.
Chuyến về thăm quê đã đem đến cho em một trải nghiệm vô cùng thú vị. Em cảm thấy vô cùng yêu mến làng quê mình.
Bài mẫu 5
Thành phố Hồ Chí Minh là một trong những nơi để lại cho em nhiều dấu ấn khó quên. Dù đã năm năm trôi qua, nhưng ký ức về chuyến thăm phương Nam cùng ba mẹ năm em bảy tuổi vẫn luôn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Đó là lần đầu tiên em đi xa nhà đến vậy. Sinh ra và lớn lên ở Thủ đô Hà Nội, chuyến đi này đối với em chính là một cuộc phiêu lưu đến "đầu bên kia" của Tổ quốc. Tết năm đó, gia đình em quyết định bay vào Nam để đón năm mới cùng bà nội và bác cả. Rời Hà Nội vào một ngày tháng 12 lạnh giá trong chiếc áo khoác dày sụ, em đã vô cùng ngỡ ngàng khi vừa bước chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất. Cái rét căm căm của miền Bắc bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho luồng không khí ấm áp và ánh nắng phương Nam rực rỡ. Trước mắt em là khung cảnh phố xá hiện đại, nhộn nhịp với dòng người qua lại hối hả.
Điểm dừng chân đầu tiên của gia đình em là chợ Bến Thành để mua sắm quà cáp cho người thân. Lần đầu tiên trong đời, em được thấy một ngôi chợ sầm uất và rộng lớn đến vậy. Bên trong bày bán đủ mọi thứ, từ những sạp hoa quả tươi rói, cà phê thơm nồng đến các loại bánh trái đặc sản miền Nam hấp dẫn. Em đã yêu thích những gian hàng rực rỡ sắc màu đến nỗi chẳng muốn ra về.
Khi mua đồ xong, cả gia đình em cùng ghé thăm họ hàng. Tất cả mọi người đều đang đứng ngoài cổng đợi. Sau màn thăm hỏi, trò chuyện rôm rả thì các cô, các bác vào bếp và nấu những món ăn thật ngon để chiêu đãi nhà em. Tối đến, ba mẹ dắt em đi dạo phố phường chung quanh và thưởng thức những món ăn vặt nổi tiếng địa phương. Những ngày sau đó, bác cả còn dẫn gia đình em đi chơi tại nhà vườn và chợ nổi miền Tây náo nhiệt. Cảm giác được ngồi trên chiếc ghe nhỏ, chòng chành giữa sông nước và thưởng thức tô bún bò nóng hổi hay tự tay hái trái cây tại vườn là trải nghiệm thú vị nhất mà em từng có.
Dù chuyến đi tuy chỉ vỏn vẹn một tuần và cũng có chút thấm mệt vì di chuyển nhiều, nhưng em đã dành một tình yêu mến to lớn cho vùng đất và con người nơi đây. Sự thân thiện, hiếu khách cùng cảnh sắc hữu tình phương Nam đã trở thành những kỷ niệm đẹp đẽ mà em muốn lưu giữa mãi.
Dù thời gian có làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về một Sài Gòn năng động và miền Tây sông nước thanh bình vẫn luôn là những mảnh ghép thân thương trong trái tim em.. Em yêu nơi này lắm, và chắc chắn, em sẽ quay lại thăm thành phố mang tên Bác vào một ngày không xa.
Bài mẫu 6
Em sinh ra và lớn lên tại Thành phố Hồ Chí Minh - Thành phố mang tên Bác. Ấy vậy mà phải đến tận mùa hè năm vừa rồi, em mới có cơ hội được cùng bố mẹ ra Hà Nội thăm lăng Bác. Từ trước đến nay em chỉ được thấy lăng Bác qua những tranh sách hay tivi... nên đêm trước ngày khởi hành, em háo hức đến tận hai giờ sáng mới đi vào giấc ngủ.
Khi đặt chân đến Quảng trường Ba Đình, em thực sự choáng ngợp trước sự uy nghi, rộng lớn của khuôn viên. Lăng Bác được xây dựng bằng đá màu xám, phía mặt tiền của lăng có khắc dòng chữ to “Chủ tịch Hồ Chí Minh” - một trong những người lãnh đạo quan trọng nhất của Việt Nam trong thế kỷ hai mươi.
Đứng giữa quảng trường, em cảm thấy như lạc vào một khoảng trời bình yên lạ kỳ, chỉ nghe tiếng gió thổi, tiếng chim hót líu li. Dù dòng người vào thăm viếng nối dài vô tận, nhưng ai cũng ý thức im lặng để giữ cho Bác giấc ngủ bình yên.
Lăng Bác không chỉ nổi tiếng bởi cảnh quan mà còn được biết đến là nơi lưu giữ các hiện vật và tài liệu liên quan đến cuộc đời, sự nghiệp của chủ tích Hồ Chí Minh vĩ đại. Không chỉ được ngắm nhìn Bác trong giấc ngủ ngàn thu mà em còn được tham quan phòng trưng bày các hiện vật liên quan đến Bác. Qua đó em hiểu thêm vai trò, tầm quan trọng, cũng như sự hy sinh lớn lao của Người trong dòng chảy lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 và cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc Việt Nam.
Chuyến đi thăm quan lăng Bác ngắn ngủi nhưng để lại trong em bao cảm xúc. Em càng thêm tự hào về đất nước, lịch sử dân tộc, cũng tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi, để xứng danh cháu Bác Hồ kính yêu.
Bài mẫu 7
Mùa hè năm ấy, tôi được bố mẹ cho về quê sống với bà ngoại suốt 1 tuần. Điều đó làm tôi vui và háo hức lắm. Quê ngoại tôi cách thành phố không xa. Nhưng đó là một vùng đất yên bình.
Nhà ngoại là một ngôi nhà nhỏ nằm ở giữa một cánh đồng. Trong nhà có một khu vườn trồng rất nhiều loại trái cây. Nào là mít, nào là xoài, nào là ổi, mận,... toàn những thứ tôi thích. Trong vườn còn trồng cả một vườn hoa với đủ thứ màu sắc đẹp mắt.
Tôi say mê khu vườn ấy đến nổi mà suốt một tuần ở đấy, ngày nào tôi cùng thích ra khu vườn ấy chơi. Hết leo lên cây bưởi rồi nằm dưới gốc xoài, có khi lại chạy theo chú bướm đậu trên những cành hoa cúc dại. Đối với đứa trẻ sống tại thành phố, nơi chỉ toàn những tòa nhà cao tầng, mọi thứ ở đây đều mang đến sức hút lạ thường với tôi. Tôi tò mò về mọi thứ và luôn muốn khám phá chúng.
Một hôm, khi đang tìm chỗ trú chân mới, tôi leo lên một cây mít ở góc um tùm nhất vườn. Những chiếc lá mít xanh mướt cùng thoang thoảng mùi mít chín làm tôi khoái chí. Tôi chợt thấy một tổ rơm với 4 cái trứng nhỏ xinh bên trong. “Chắc là chim mẹ bay đi tìm thức ăn rồi nhỉ!”
- Tôi thầm nghĩ. Một ý định ranh con lóe lên trong trí óc tôi. Thế là tôi về phòng, tìm một cái hộp giấy rồi trèo lại lên cây trộm ổ trứng ấy.
Ban đầu, tôi thích thú đặt những quả trứng cạnh giường ngủ rồi thầm tưởng tượng đến những chú chim con xinh xắn. Thật ra tôi cũng cảm thấy có lỗi với chim mẹ. Nhưng vì sự nghịch ngợm của bản thân mà tôi nhanh chóng quên đi. Đặc biệt khi đây là lần đầu tiên tôi thấy trứng chim và tự mình nhặt về, điều mà tôi sẽ chả bao giờ có thể làm nếu ở thành phố.
Vài ngày sau, quả trứng đầu tiên đã sắp nứt vỏ. Nhưng thật kinh hoàng, một con rắn com chui ra từ vỏ trứng. Tôi mới biết đây là ổ trứng rắn chứ không phải trứng chim như tôi đã nghĩ. Tôi hớt hải quăng ổ trứng ra vườn.
Từ đó về sau, tôi không dám ra vườn chơi nữa và cũng không dám nghịch dại nữa. Sau chuyện đó, tôi rút ra một bài học là không nên động vào những thứ thuộc về tự nhiên.
Bài mẫu 8
Hôm nay tôi sẽ chia sẻ một trải nghiệm thú vị hồi học lớp 5 là chuyến đi du lịch ở khu K9 và Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam tại Hà Nội. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể nào quên được chuyến du lịch vui vẻ và bổ ích ấy.
Buổi tối hôm ấy, tôi đã rất hồi hộp và chờ đợi chuyến du lịch ngày hôm sau. Những đồ dùng cần thiết mà cô giáo dặn tôi đã chuẩn bị rất kĩ. Hôm sau, đúng 5:30, chúng tôi bắt đầu đến trường tập trung, chiếc xe du lịch đã đến đón mọi người và cuộc hành trình đã bắt đầu.
Ngồi trên xe, chúng tôi trò chuyện với nhau rất vui và dự đoán về chuyến du lịch sắp tới. Hướng dẫn viên du lịch của lớp là chú Minh – một người rất vui tính và thân thiện. Chú đang nói cho chúng tôi nghe rất nhiều câu chuyện về địa điểm du lịch của lớp, bên cạnh đó, lớp tôi còn được thư giãn bằng một trò chơi mà chú Minh đã đưa ra, đó chính là “Lắng nghe và ghi nhớ” . Khi nghe chú thuyết trình về địa điểm du lịch, chúng tôi phải ghi nhớ, những ý chính, rồi khi được chú hỏi lại, bạn nào trả lời đúng sẽ được nhận quà. Bản thân tôi thấy đây là một trò chơi rất bổ ích, giúp chúng tôi ghi nhớ và có thêm nhiều hiểu biết về những địa điểm du lịch mà chú đã hướng dẫn.
Cuối cùng cũng đến nơi, khung cảnh ở đây thật tuyệt làm sao! Những đồi núi hùng vĩ, cây cối trên núi thì xanh tươi mượt mà, những làn gió lướt nhẹ làm cho chúng đung đưa như đang rì rầm trò chuyện. Chúng tôi được ghé thăm khu di tích lịch sử K9, ở đó có rất nhiều binh sĩ, các chú trông rất oai phong và trang trọng. Cô giáo chủ nhiệm lớp và chú Minh đã dẫn chúng tôi đến tham quan ngôi nhà xưa của Bác Hồ, ngôi nhà thật đẹp và đã được sửa sang lại. Sau khi tham quan các khu di tích lịch sử, tất cả các bạn trong lớp đều cảm thấy đói nên chúng tôi được đi ăn trưa và nghỉ ngơi. Chúng tôi được dẫn đến nhà hàng “Quê Hương” để ăn trưa, đồ ăn ở đây rất ngon và đầy đủ chất dinh dưỡng. Sau khi ăn trưa, cả lớp được chú Minh dẫn đến một địa điểm để mua quà lưu niệm và các món đồ ăn vặt. Lúc đó, tôi đã mua một vài món quà xinh xinh để mang về tặng cho gia đình. Sau khi ăn nhẹ và mua quà, chúng tôi trở về khách sạn đã được thuê để nghỉ trưa kết thúc một buổi sáng thật vui và ý nghĩa.
Một buổi chiều đẹp trời lại đến, lớp chúng tôi lại được tham quan một địa điểm nữa đó chính là “Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam”. Vừa đến nơi, chúng em đã được chụp một bức ảnh kỉ niệm. Vào tham quan tháp Chăm, Đền Cổ và một số ngôi nhà của người dân tộc khác. Đi một vòng quanh khu di tích, chúng tôi đã dừng chân ở một bãi cỏ trống rất xanh và rộng, trên bãi cỏ đó có những đồ dùng cần thiết để cho chúng tôi chơi – thì ra là cô giáo và chú Minh đã chuẩn bị. Mỗi tổ sẽ tham gia một trò chơi, đội nào thắng cuộc sẽ giành được những món quà. Mọi người ai cũng chơi thật hào hứng và vui vẻ.
Chẳng mấy mà đã kết thúc một ngày, chúng tôi phải trở về nhà. Trước khi lên xe, chú Minh đã chào tạm biệt và chúc lớp có thật nhiều thành tích cao trong học tập. Thế là một chuyến du lịch bổ ích đã khép lại, hôm ấy, phải rất muộn tôi mới về đến nhà.
Tôi vừa kể cho các bạn nghe về chuyến du lịch rất vui của bản thân hồi lớp 5. Trong chuyến đi đó bản thân tôi cảm thấy mình trưởng thành và có thêm được nhiều những kiến thức bổ ích. Hi vọng rằng trong tương lai lớp chúng ta sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy.
Bài mẫu 9
Xin chào cô và các bạn. em là Tuấn Kiên. Trong buổi học ngày hôm nay, em xin được chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc của bản thân về trải nghiệm "Những điều đã thấy trên con đường tới trường".
Các bạn thân mến, con đường tới trường của mọi người có điều gì nổi bật hay không? Với mình, con đường tới trường thực sự rất đẹp.
Trước hết, dọc hai bên đường được trồng rất nhiều hoa. Nào là hoa mười giờ, hoa loa kèn, hoa chuông tím. Cả quãng đường được tô sắc bởi hoa thơm, cỏ xanh. Mỗi khi gió nhẹ nhàng thổi qua, những bông hoa lại rung rinh, trông thật đẹp mắt.
Đi khoảng 5 phút, mình sẽ rẽ vào một cung đường khác. Tại đây, mình được ngắm nhìn những thửa ruộng vàng rực cùng dòng sông trong xanh. Vào sáng sớm, khi đi qua nơi này, mình có thể nghe thấy tiếng rì rào của ngọn lúa. Lúc chiều tà, mình được chứng kiến cảnh đàn trâu thong dong gặm cỏ bên sườn sông. Vài bác nông dân thì ngồi trên đỉnh bờ, cùng nhau trò chuyện, tâm sự về cuộc sống. Thỉnh thoảng, có mấy đứa trẻ chạy nhảy tinh nghịch, cùng nhau thả diều giấy. Một khung cảnh yên bình, tươi đẹp làm sao!
Những chiều tan học về sớm, mình thường dừng xe và ngồi nghỉ gần bờ sông. Mình ngồi bệt trên thảm cỏ xanh tươi, ngửa mặt lên trời ngắm mây và lắng nghe tiếng sáo diều vi vu trầm bổng. Lúc này, mình cảm thấy vô cùng thoải mái, dễ chịu. Từ đây, mình nghĩ bản thân nên sống hòa hợp, gắn bó với thiên nhiên nhiều hơn nữa.
Bài thuyết trình của em đến đây là kết thúc. Cảm ơn cô và các bạn đã lắng nghe. Em rất mong nhận được ý kiến đóng góp, nhận xét từ mọi người để bài trình bày thêm hoàn thiện hơn.
Bài mẫu 10
Đối với mỗi đứa trẻ chúng em, quê hương chính là nơi gắn bó nhất. Từng con đường, căn nhà hay góc làng đều đầy ắp những kỉ niệm. Nhưng cánh đồng mới là nơi em cảm thấy yêu thích nhất.
Những ngày hè được về quê thăm ông bà ngoại. Em thường dậy rất sớm và cùng ông ngoại đi dạo trên con đường ven cánh đồng. Khi ấy, ánh mặt trời của ngày mới chỉ vừa bắt đầu ló rạng cũng đủ khiến mọi vật dường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ấm áp làm tan những giọt sương sớm còn đọng trên những chiếc lá. Những ruộng lúa xanh mướt trải dài mênh mông. Gió từ xa thổi vào khiến cho những hàng lúa đung đưa như nhảy múa trước gió. Từ phía đường làng đi lại, một vài bác nông dân vừa đi vừa trò chuyện thật vui vẻ. Không khí buổi sáng ở cánh đồng thật trong lành mát mẻ làm sao.
Vì là mùa hè nên chẳng mất bao lâu sau, ánh nắng đã lên cao. Những giọt sương cũng tan dần. Bầu trời trở nên xanh hơn và cao hơn, không có một gợn mây nào cả. Tiếng chim gọi nhau ríu rít nghe thật vui tai. Lúc này, cánh đồng như được bao phủ bởi một màu vàng thật ấm áp của nắng. Và của cả những bông lúa vàng ươm, trĩu nặng nữa. Mùi lúa thơm theo những cơn gió lan tỏa khắp cánh đồng. Em thầm nghĩ rằng vụ mùa này chắc hẳn sẽ lại là một vụ mùa bội thu của các bác nông dân đây.
Cũng vào lúc này, các bác nông dân ra đồng làm việc nhiều hơn. Những chú trâu được thả đang thung thăng gặm cỏ ở phía đồi cỏ. Đàn cò trắng chao lượn vài vòng trên không rồi đáp xuống nghỉ ngơi. Mỗi người một công việc của mình, ai cũng thật bận rộn. Sau đó, em còn được thử xuống đồng thu hoạch cùng các bác nông dân. Công việc thật vất vả, nhất là việc sử dụng liềm - một dụng cụ chuyên dùng để cắt lúa. Vậy mà giữa cái nắng nóng của mùa hè, các bác nông dân vẫn cần mẫn làm việc. Thế mới thấy rằng, việc làm nông không hề đơn giản chút nào.
Chuyến về thăm quê đã đem đến cho em một trải nghiệm vô cùng thú vị. Em cảm thấy vô cùng yêu mến làng quê mình
Bài mẫu 11
Tết năm nay, tôi được bố mẹ cho về thăm quê. Tôi đã có một trải nghiệm vô cùng thú vị ở quê hương của mình. Đó là lần đầu tiên được chứng kiến lễ hội đua thuyền.
Hằng năm, hội đua thuyền sẽ được tổ chức vào mùng năm Tết. Người dân trong làng vô cùng háo hức. Từ sáng sớm, mọi người đã rủ nhau ra bờ sông. Năm đội tham gia đua thuyền đại diện cho năm xóm đã chuẩn bị sẵn sàng. Mỗi đội gồm có mười thành viên sẽ mặc một bộ trang phục truyền thống với màu sắc khác nhau. Xóm của tôi mặc trang phục màu trắng. Tôi đã nhìn thấy anh Tùng - anh họ của tôi đang chuẩn bị bước xuống thuyền. Anh cũng là một trong những thành viên tham gia đua thuyền.
Năm chiếc thuyền đã vào vạch xuất phát. Thuyền dùng để thi đấu khá dài, nhưng không rộng lắm. Khi tiếng còi báo hiệu cuộc đua bắt đầu vang lên, những con thuyền lao nhanh vun vút về phía trước. Chặng đường đua dài khoảng mười ki-lô-mét. Tất cả các đội đua thuyền đều dốc toàn bộ sức để chèo thuyền. Người dân hai bên bờ hò reo cổ vũ cho đội của mình. Những tiếng hô: “Đội đỏ cố lên! Đội xanh cố lên! Đội trắng cô lến!” vang lên khiến cuộc đua càng thêm sôi nổi.
Đội trắng đang ở vị trí đầu tiên. Tiếp đến lần lượt là hai đội đen và hồng. Hai đội cam và vàng cũng đang bám sát phía sau. Khoảng một lúc sau, đội đen đã vượt lên trước đội trắng, rồi cả đội hồng. Tôi thấy vậy mà lòng đầy lo lắng. Đến khi chỉ còn khoảng vài mét nữa là tới đích thì đội trắng lại bắt đầu tăng tốc. Đích đến đang ở rất gần rồi. Tiếng hò reo càng lớn hơn. Tôi hào hứng hô to: “Đội trắng cố lên”. Kết thúc chặng đua, đội trắng về đích đầu tiên. Theo sau là đội đen, hồng, vàng và cam.
Các đội lần lượt lên nhận giải thưởng. Tôi cảm thấy vô cùng tự hào khi đội của xóm mình đã được giải Nhất. Cuộc đua quả là vô cùng hấp dẫn.
Bài mẫu 12
Nhân dịp kỉ niệm bảy mươi lăm năm ngày Quốc khánh mùng 2 tháng 9, khu phố em đã tổ chức một chương trình văn nghệ. Em đã có những trải nghiệm thú vị khi tham gia biểu diễn trong chương trình đó.
Tiết mục mà em tham gia đó là nhảy hiện đại trên nền nhạc của bài hát “Việt Nam ơi”. Nhóm nhảy gồm có mười thành viên, bao gồm bảy nữ và ba nam. Chúng em đã mất hơn một tuần để tập luyện cho tiết mục này. Cả nhóm đã lựa chọn trang phục để biểu diễn là quần jean, áo phông cờ đỏ sao vàng. Ngày hôm đó, cả nhóm đến từ chiều để khớp lại bài nhảy một lần nữa, và trang điểm.
Đúng tám giờ ba mươi phút tối, buổi biểu diễn bắt đầu. Khán giả đến xem rất đông. Tiết mục của chúng em sẽ mở đầu cho chương trình văn nghệ. Sau khi chị Lan Anh - MC của chương trình giới thiệu. Chúng em nhanh chóng bước lên sân khấu để biểu diễn. Em cảm thấy khá hồi hộp. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, cả nhóm bắt đầu nhảy theo giai điệu. Em cũng nhảy theo các bạn, mà quên đi hết sự hồi hộp của mình. Các động tác đều được trình bày một cách suôn sẻ. Sau khi tiết mục kết thúc, khán giả ở dưới đã vỗ tay. Nhiều người còn khen ngợi: “Hay lắm!”, “Nhảy đẹp lắm!”. Điều đó khiến em cảm thấy rất vui vì cả nhóm đã hoàn thành tiết mục xuất sắc.
Sau đó, em cùng với các bạn của mình xuống hàng ghế khán giả để xem các tiết mục tiếp theo. Tiết mục tiếp theo là phần hát song ca của hai bạn Minh Hà và Long Nhật với bài hát “Sống như những đóa hoa”. Giọng ca ngọt ngào của hai bạn khiến mọi người đều phải khen ngợi. Rồi đến tiết mục múa dân gian của các anh chị thanh niên tình nguyện trong khu phố Ai cũng thật đẹp trong bộ trang phục truyền thống của dân tộc - áo dài. Đặc biệt nhất là tiểu phẩm hài của các ông bà đã đem lại những tiếng cười sảng khoái cho chúng em. Mỗi tiết mục kết thúc, một tràng pháo tay lại vang lên rộn ràng. Các tiết mục thật hấp dẫn biết bao. Chúng em ngồi xem mà quên cả thời gian. Đến mười giờ tối, chương trình văn nghệ mới kết thúc.
Đối với em, đây là một trải nghiệm thú vị, từ đó em phát hiện ra niềm đam mê nghệ thuật của mình. Em sẽ cố gắng để theo đuổi niềm đam mê này trong tương lai.
Bài mẫu 13
chia sẻ một trải nghiệm về nơi em sống hoặc từng đến
Nghỉ hè vừa rồi, em cùng với các bạn trong Câu lạc bộ Tiếng Anh của trường đã có một trải nghiệm thú vị. Đó là một chuyến tham qua đến Khu di tích Cổ Loa ở Đông Anh, Hà Nội.
Sáng chủ nhật, đúng sáu giờ ba mươi, chúng em có mặt ở trường. Sau khi cô giáo điểm danh các thành viên trong câu lạc bộ, xe bắt đầu xuất phát. Khoảng ba mươi phút là đã đến nơi. Chúng em xuống xe, rồi được chị hướng dẫn viên đưa đi tham quan khu di tích.
Thành Cổ Loa được xây dựng vào khoảng thế kỷ III TCN, dưới thời trị vì của An Dương Vương, do sự chỉ đạo trực tiếp của Cao Lỗ. Thành tọa lạc tại một khu đất đồi nằm ở tả ngạn sông Hoàng - vốn là một nhánh lớn của sông Hồng.
Theo tương truyền, thành bào gồm chín vòng xoáy trôn ốc. Tuy nhiên, căn cứ trên dấu tích hiện còn, các nhà khoa học cho rằng thành chỉ có ba vòng. Bên trong thành là các khu đình, đền.
Đầu tiên, chúng em được đến làm lễ ở đền thờ vua An Dương Vương. Bầu không khí lúc này thật trang nghiêm. Sau đó, cả nhóm lần lượt ghé thăm: đình Cổ Loa (hay còn gọi là Ngự Triều Di Quy), kế tiếp là Am Mỵ Châu (am Bà Chúa hay đền thờ Mỵ Châu), chùa Cổ Loa, chùa Mạch Tràng (Quang Linh tự), cuối cùng là đình Mạch Tràng. Em cảm thấy ấn tượng nhất là Am Mỵ Châu với bức tượng thờ không đầu khiến em nhớ đến truyền thuyết “Truyện An Dương và Mị Châu - Trọng Thủy.
Theo lời của chị hướng dẫn viên thì hằng năm lễ hội Cổ Loa sẽ được diễn ra vào mùng sáu tháng giêng (âm lịch). Lễ hội thu hút rất đông khách thập phương đến. Nhiều trò chơi dân gian được tổ chức như: đánh đu, đấu vật, kéo co… Ngoài gia, lễ hội còn tổ chức các buổi biểu diễn múa rối nước, hát quan họ. Sau khi tham quan xong, chúng em đã được thưởng thức một tiết mục múa rối nước rất hấp dẫn. Đúng bốn giờ chiều, xe đưa cả nhóm trở về trước. Mọi người đều thấm mệt nhưng cảm thấy rất vui vẻ.
Chuyến tham quan đến mảnh đất Cổ Loa đã giúp em có thêm nhiều kiến thức bổ ích. Em mong rằng sẽ có dịp quay trở lại nơi đây để có thêm nhiều trải nghiệm hơn nữa.
Bài mẫu 14
Nhân dịp kỉ niệm bảy mươi lăm năm ngày Quốc khánh mùng 2 tháng 9, khu phố em đã tổ chức một chương trình văn nghệ. Em đã có những trải nghiệm thú vị khi tham gia biểu diễn trong chương trình đó.
Tiết mục mà em tham gia đó là nhảy hiện đại trên nền nhạc của bài hát “Việt Nam ơi”. Nhóm nhảy gồm có mười thành viên, bao gồm bảy nữ và ba nam. Chúng em đã mất hơn một tuần để tập luyện cho tiết mục này. Cả nhóm đã lựa chọn trang phục để biểu diễn là quần jean, áo phông cờ đỏ sao vàng. Ngày hôm đó, cả nhóm đến từ chiều để khớp lại bài nhảy một lần nữa, và trang điểm.
Đúng tám giờ ba mươi phút tối, buổi biểu diễn bắt đầu. Khán giả đến xem rất đông. Tiết mục của chúng em sẽ mở đầu cho chương trình văn nghệ. Sau khi chị Lan Anh - MC của chương trình giới thiệu. Chúng em nhanh chóng bước lên sân khấu để biểu diễn. Em cảm thấy khá hồi hộp. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, cả nhóm bắt đầu nhảy theo giai điệu. Em cũng nhảy theo các bạn, mà quên đi hết sự hồi hộp của mình. Các động tác đều được trình bày một cách suôn sẻ. Sau khi tiết mục kết thúc, khán giả ở dưới đã vỗ tay. Nhiều người còn khen ngợi: “Hay lắm!”, “Nhảy đẹp lắm!”. Điều đó khiến em cảm thấy rất vui vì cả nhóm đã hoàn thành tiết mục xuất sắc.
Sau đó, em cùng với các bạn của mình xuống hàng ghế khán giả để xem các tiết mục tiếp theo. Tiết mục tiếp theo là phần hát song ca của hai bạn Minh Hà và Long Nhật với bài hát “Sống như những đóa hoa”. Giọng ca ngọt ngào của hai bạn khiến mọi người đều phải khen ngợi. Rồi đến tiết mục múa dân gian của các anh chị thanh niên tình nguyện trong khu phố Ai cũng thật đẹp trong bộ trang phục truyền thống của dân tộc - áo dài. Đặc biệt nhất là tiểu phẩm hài của các ông bà đã đem lại những tiếng cười sảng khoái cho chúng em. Mỗi tiết mục kết thúc, một tràng pháo tay lại vang lên rộn ràng. Các tiết mục thật hấp dẫn biết bao. Chúng em ngồi xem mà quên cả thời gian. Đến mười giờ tối, chương trình văn nghệ mới kết thúc.
Đối với em, đây là một trải nghiệm thú vị, từ đó em phát hiện ra niềm đam mê nghệ thuật của mình. Em sẽ cố gắng để theo đuổi niềm đam mê này trong tương lai.
Bài mẫu 15
Về một trải nghiệm với nơi mình sống hoặc từng đến, tôi sẽ dẫn các bạn đến với một buổi chợ quê đầy hấp dẫn và thú vị.
Chợ quê tôi ở gần trung tâm huyện, họp trên một bãi đất rộng, ngay đầu chợ có cây gạo to, nên được gọi là chợ Gạo. Chợ chỉ họp mỗi tháng ba lần, mẹ tôi gọi là chợ phiên.
Bảy giờ sáng, cả nhà tôi bắt đầu ra khỏi nhà. Chúng tôi hoà vào dòng người đi chợ. Khác hẳn với phiên chợ bình thường, phiên chợ Tết đông nghịt người. Người từ các nơi đổ về, chật cứng cả lối đi. Mọi ngưòi ai cũng ăn mặc đẹp. Nhiều người dân tộc ăn mặc lạ mắt, sặc sỡ, làm cho toàn cảnh chợ Tết rực rỡ đủ các màu sắc. Và lúc này là thời điểm nhộn nhịp nhất của một năm, mọi người ai cũng chen nhau đi đi lại lại mua bán.
Chợ quê tôi năm nay đã khác xưa nhiều, thay vì các thúng, các mẹt,… giờ là các ki-ốt, cửa hàng,… trông khang trang hẳn lên. Các gian hàng ngày thường trống trơn, nay đầy ắp hàng hoá. Trước mặt tôi là khu bán lương thực, hoa quả, trông thật hấp dẫn. Những quả dưa hấu tròn, to trông như những chú lợn con. Những quả thanh long đỏ hồng và tròn căng, sắn miếng, sắn củ bán theo bó, xếp dọc thành một hàng. Ngô bắp hạt vàng, to, chắc mẩy túm thành từng bó. Thứ làm tôi hấp dẫn nhất là những thúng hạt dẻ, sọt cam, quýt căng tròn, mọng nước. Tôi nhìn mà nhỏ cả nước miếng. Sau dãy hoa quả là một dãy hàng rau. Những mớ rau xanh mơn mởn. Rau cải, rau xà lách, rau dền, rau cải cúc,… được bó thành từng bó to, trông thật hấp dẫn. Người bán đứng, ngồi, nói cười luôn miệng, tay lúc vẫy, lúc xua. Người mua thì chen chúc, bới lục, tiếng nói ồn ã, líu ríu.
Sau đó, cả nhà tôi đến khu bán gia súc và cá cảnh, ở đây cũng nhộn nhịp, tấp nập chẳng kém gì khu bán lương thực, hoa quả. ở khu vực bán trâu, bò người mua đăm chiêu, suy tính, kì kèo giá cả. Khu vực bán lợn mới thật là hay : những chú lợn nằm trong rọ, trắng hồng hoặc đen huyền cứ kêu “ụt ịt, ụt ịt” nghe thật vui. Tôi và em tôi rất muốn xem những chú chó kêu ăng ẳng nhưng mẹ tôi không cho vì có thể làm mất nhiều thời gian. Tiếp đến, gia đình tôi đến khu bán cá cảnh. Các chú cá với đủ màu sắc bơi lội tung tăng, lượn đi lượn lại trông thật thích mắt.
Đông vui, nhộn nhịp nhất là khu bán vải, quần áo, chỉ thêu,… Khách hàng là phụ nữ của nhiều dân tộc từ những bản làng xa xôi trên núi cao, họ mặc những bộ trang phục sặc sỡ với những hoa màu rắc rối phức tạp đến hoa cả mắt. Họ đeo vòng bạc khắp cổ tay, cổ chân,… Chúng tôi dừng lại ở gian hàng quần áo của một cô chừng ba mươi tuổi. Cô bán hàng đon đả, khéo léo, cô bán giá cả phải chăng nên mẹ tôi mua cho hai chị em tôi mỗi người một bộ quần áo để diện Tết.
Chà ! Thơm quá ! Mùi thơm này toả ra từ khu bán hàng ăn. Đồ ăn để ở nồi, ở chậu, đặt trên lá. Đặc biệt là một món ăn nấu trong một cái chảo to tướng. Ớ đây có một món ăn chắc là ai cũng biết, đó là thắng cố của người dân tộc.
Cạnh khu bán hàng ăn là cửa hàng tranh. Tranh đủ loại, tranh Đông Hồ, tranh đá quý,… Tranh có những cành đào tuyệt đẹp và những chữ nho nhiều kiểu cách được cụ đồ ngồi vẽ dưới sự trầm trồ của mọi người. Tôi mải mê ngắm nhìn mà quên cả thời gian.
Phải nói rằng, phiên chợ tết này mang đậm tính văn hoá của đồng bào vùng núi phía bắc. Đó là nơi giao lưu, trao đổi hàng hoá giữa các dân tộc.
Trời đã về trưa, chợ cũng vãn dần, gia đình tôi cũng đi về nhà cho kịp bữa trưa. Ngày hôm nay để lại cho tôi nhiều niềm vui, tôi sẽ không bao giờ quên phiên chợ Tết này. Tôi chỉ mong phiên chợ quê tôi họp đúng vào ngày chủ nhật vì khi ấy tôi lại được cùng mẹ loanh quanh khắp chợ.
Trên đây là phần giới thiệu về phiên chợ quê của tôi. Nếu có dịp, các bạn hãy đến quê tôi để cùng tham gia những phiên chợ này nhé. Tôi mong rằng các bạn cũng sẽ chia sẻ với mọi người về nơi mình sống hoặc từng đến để chúng ta có nhiều hiểu biết về đất nước Việt Nam cũng như thế giới. Xin chân thành cảm ơn vì mọi người đã lắng nghe.
Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 6 - Kết nối tri thức - Xem ngay
Các bài khác cùng chuyên mục
- (35+ mẫu) Kể lại một truyền thuyết hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Chia sẻ một trải nghiệm về nơi em sống hoặc từng đến hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Viết bài văn thuyết minh thuật lại một sự kiện (một sinh hoạt văn hoá) hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Viết bài văn tả cảnh sinh hoạt hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Trình bày suy nghĩ về tình cảm của con người với quê hương hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Kể lại một truyền thuyết hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Chia sẻ một trải nghiệm về nơi em sống hoặc từng đến hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Viết bài văn thuyết minh thuật lại một sự kiện (một sinh hoạt văn hoá) hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Viết bài văn tả cảnh sinh hoạt hay nhất - Ngữ văn 6
- (35+ mẫu) Trình bày suy nghĩ về tình cảm của con người với quê hương hay nhất - Ngữ văn 6




Danh sách bình luận