1001+ mẫu mở bài, kết bài nghị luận xã hội hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận xã hội về Sự trưởng thành

Viết bài văn NLXH trả lời câu hỏi:con nên trưởng thành trong vòng tay mẹ hay nên rời xa vòng tay mẹ để trưởng thành?


Hành trình trưởng thành của mỗi con người luôn gắn liền với những ngã rẽ và sự lựa chọn khó khăn. Một trong những câu hỏi khiến nhiều người trẻ trăn trở nhất chính là nên tiếp tục đón nhận sự bao bọc hay dũng cảm bước ra khỏi vòng tay mẹ. Theo tôi, rời xa sự ỷ lại vào mẹ để tự lập chính là chìa khóa duy nhất giúp chúng ta thực sự chín chắn.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Hành trình trưởng thành của mỗi con người luôn gắn liền với những ngã rẽ và sự lựa chọn khó khăn. Một trong những câu hỏi khiến nhiều người trẻ trăn trở nhất chính là nên tiếp tục đón nhận sự bao bọc hay dũng cảm bước ra khỏi vòng tay mẹ. Theo tôi, rời xa sự ỷ lại vào mẹ để tự lập chính là chìa khóa duy nhất giúp chúng ta thực sự chín chắn.


Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Tình mẫu tử là điểm tựa thiêng liêng nhưng cũng là vùng an toàn lớn nhất trong cuộc đời mỗi đứa con. Đứng trước ngưỡng cửa cuộc sống, việc lựa chọn rời xa vòng tay mẹ để tự mình bươn chải là một quyết định vô cùng cần thiết. Chỉ khi tự bước đi trên đôi chân của mình, chúng ta mới có thể định nghĩa được giá trị của sự trưởng thành.


Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Câu thơ của nhà thơ Xuân Quỳnh đã khẳng định tình yêu vô bờ bến và vị trí độc tôn của người mẹ trong cuộc đời con. Tuy nhiên, để khát vọng của con trẻ được bay cao, việc rời xa sự chở che ấy để tự lập là một quy luật tất yếu. Chúng ta cần bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia để tự hoàn thiện bản thân thay vì mãi làm một đứa trẻ được bảo bọc.


Mở bài gián tiếp Mẫu 1

 Mở bài bằng hình ảnh so sánh

Mỗi đứa trẻ sinh ra giống như một cánh diều nhỏ được nâng niu bởi sợi dây yêu thương của người mẹ. Sợi dây ấy giữ cho diều an toàn trước những cơn gió độc, nhưng nếu không được nới lỏng, diều sẽ chẳng bao giờ chạm tới tầng mây xanh. Cuộc đời con người cũng vậy, vòng tay mẹ là bến neo đậu bình yên nhưng thế giới ngoài kia mới là bầu trời để ta thử sức. Để thực sự trưởng thành, người trẻ không thể mãi cuộn mình trong sự chở che êm ấm. Việc lựa chọn dũng cảm rời xa sự bao bọc ấy để tự lập chính là bước đi đầu tiên giúp cánh diều cuộc đời ta bay cao, bay xa.


Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Mở bài bằng hình ảnh ẩn dụ

Có người từng ví sự bao bọc của cha mẹ như một chiếc kén ấm áp, bảo vệ chú tằm nhỏ khỏi mọi giông bão của tự nhiên. Thế nhưng, nếu chú tằm không tự nỗ lực xé toạc chiếc kén chật chội ấy, nó sẽ mãi mãi không thể hóa thành một loài bướm xinh đẹp với đôi cánh tự do. "Vòng tay mẹ" chính là chiếc kén chở che đầy mật ngọt mà ai trong chúng ta cũng từng được sở hữu. Tuy nhiên, cuộc sống luôn đòi hỏi những chú tằm con phải tự mình bứt phá để đối mặt với thực tế. Rời xa chiếc kén an toàn ấy để tự mình xông pha chính là cái giá tất yếu để đổi lấy sự trưởng thành đích thực.


Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Mở bài bằng hình ảnh tương phản

Trong căn nhà nhỏ của mẹ, bão tố luôn dừng lại sau cánh cửa và sự ấm áp luôn đong đầy trong từng bữa cơm. Trái lại, thế giới ngoài kia là một đại dương bao la với những con sóng dữ sẵn sàng nhấn chìm những ai thiếu bản lĩnh. Sự đối lập giữa vùng an toàn êm ấm bên mẹ và sự khốc liệt của cuộc đời khiến nhiều người trẻ không khỏi rụt rè, e sợ. Họ băn khoăn liệu nên mãi ẩn mình trong sự che chở ấy hay dũng cảm bước ra ngoài để đối mặt với sóng gió. Nhưng có trải qua va vấp ta mới hiểu, chỉ khi rời xa vòng tay mẹ, đương đầu với những mảng tối của cuộc đời, con người mới thực sự lớn khôn.


Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Mở bài bằng câu hỏi tu từ

Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì sẽ xảy ra nếu loài chim non mãi không chịu rời tổ để tự mình sải cánh giữa bầu trời? Liệu sự bảo bọc tuyệt đối của chim mẹ có thực sự mang lại sự an toàn lâu dài cho đứa con của nó? Con người chúng ta cũng vậy, ai rồi cũng phải đứng trước những câu hỏi lớn của cuộc đời về sự tự lập. Liệu chúng ta nên chọn một cuộc đời êm đềm, phẳng lặng trong vòng tay mẹ hay chọn cách tự bước đi trên con đường đầy chông gai? Câu trả lời chắc chắn nằm ở bản lĩnh của mỗi người, bởi rời xa sự dựa dẫm chính là xuất phát điểm của một người trưởng thành.


Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Mở bài bằng câu danh ngôn 

Nhà văn nổi tiếng người Mỹ gốc Châu Phi Maya Angelou từng có một câu nói rất sâu sắc: "Nếu bạn luôn cố gắng để trở nên bình thường, bạn sẽ không bao giờ biết mình có thể tuyệt vời đến nhường nào." Sự "bình thường" ấy đôi khi chính là việc chúng ta chấp nhận ở mãi trong vùng an toàn, được bao bọc bởi tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ. Tình mẫu tử là thiêng liêng, nhưng nếu con người không chịu bứt phá khỏi sự chở che ấy, họ sẽ chẳng bao giờ khám phá hết giới hạn của bản thân. Vì vậy, bước ra khỏi vòng tay mẹ không phải là chối bỏ tình yêu, mà là hành trình dũng cảm để đi tìm phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Mở bài bằng thực tế đời sống

Ngày nay, không khó để chúng ta bắt gặp những "đứa trẻ to xác" dù đã bước sang tuổi trưởng thành nhưng mọi quyết định lớn nhỏ vẫn phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ. Hiện tượng "gà công nghiệp" này là hệ quả của việc người trẻ được nuông chiều quá mức trong những "vòng tay ấm áp" của gia đình. Thực tế đời sống khốc liệt đã chứng minh rằng, sự bảo bọc cực đoan sẽ làm thui chột khả năng sinh tồn và bản lĩnh của con người. Nếu không sớm nhận thức được điều này để chủ động bước ra khỏi vùng an toàn, người trẻ sẽ dễ dàng bị đào thải. Rời xa vòng tay mẹ để tự lập, tự cường, do đó, đã trở thành một yêu cầu cấp bách của thời đại.


Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Mở bài dẫn dắt từ những dòng lưu bút

Lật mở những trang lưu bút cũ của tuổi học trò, ai trong chúng ta cũng từng viết về ước mơ được bay cao, bay xa đến những vùng đất mới. Thế nhưng khi đối mặt với giây phút phải thu dọn hành lý để rời xa vòng tay mẹ, lòng ta lại trào dâng nỗi sợ hãi và quyến luyến. Vòng tay mẹ ấm áp quá, bình yên quá, khiến bước chân đi tới cứ muốn lùi lại phía sau. Nhưng ước mơ của tuổi trẻ không thể chỉ nằm trên trang giấy, và cuộc đời ngoài kia thì không chờ đợi một ai. Chọn cách bước đi, rời xa sự nâng niu của mẹ, chính là cách chúng ta hiện thực hóa những hoài bão và chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.


Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Chung quy lại, trưởng thành là một hành trình dài đòi hỏi mỗi người phải tự bước đi trên đôi chân của chính mình. Việc rời xa sự bao bọc của người mẹ là điều tất yếu để chúng ta rèn luyện bản lĩnh và sự chín chắn. Hãy giữ tình yêu của mẹ trong tim như một điểm tựa, nhưng hãy tự mình kiến tạo nên tương lai.


Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Tóm lại, rời xa vòng tay mẹ để trưởng thành không phải là sự xa cách về tình cảm, mà là sự độc lập về mặt hành động. Chỉ khi dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta mới có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho mẹ trong tương lai. Đó mới chính là ý nghĩa đích thực của sự trưởng thành và lòng hiếu thảo.


Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Khép lại vấn đề, chúng ta nhận ra rằng việc tự lập và rời xa sự chở che của gia đình là quy luật phát triển không thể thay đổi. Vòng tay mẹ mãi là bến đỗ bình yên, nhưng bầu trời ngoài kia mới là nơi để con trẻ sải cánh bay cao. Hãy can đảm bước đi để sống một cuộc đời rực rỡ và đầy tự hào.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Hành trình bước ra khỏi vòng tay mẹ của người trẻ hôm nay chính là tiền đề cho một thế hệ tự lập và giàu khát vọng ngày mai. Thế giới tương lai đầy biến động không có chỗ cho những tâm hồn yếu đuối, chỉ biết dựa dẫm vào tình thương của gia đình. Khi dám đối mặt với giông bão, chúng ta không chỉ làm chủ cuộc đời mình mà còn góp phần xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ. Đừng sợ vấp ngã, bởi mỗi vết sẹo trên hành trình tự lập đều là một chương nhạc kiêu hãnh của tuổi thanh xuân. Hãy bước đi với một trái tim can đảm, vì phía trước chúng ta là cả bầu trời rộng lớn đang đón chờ.


Kết bài mở rộng Mẫu 2

Nhìn lại toàn bộ vấn đề, trưởng thành chưa bao giờ là việc cắt đứt sợi dây tình cảm với đấng sinh thành, mà là sự thay đổi trong nhận thức và hành động. Chúng ta cần học cách tự giải quyết khó khăn, tự chịu trách nhiệm với những sai lầm thay vì chạy về khóc lóc trong lòng mẹ. Đồng thời, mỗi người trẻ cũng cần hiểu rằng, tự lập không nghĩa là tự phụ hay từ chối những lời khuyên răn đúng đắn. Hãy biến tình yêu thương của mẹ thành hành trang, thành thứ vũ khí sắc bén nhất để chiến đấu với thử thách ngoài kia. Khi bạn biết sống tự chủ và trách nhiệm, đó cũng là lúc bạn đang tặng cho mẹ món quà tuyệt vời nhất.


Kết bài mở rộng Mẫu 3

Nếu ngày thơ bé, vòng tay mẹ là chiếc nôi êm đềm đưa ta vào giấc ngủ, thì khi lớn lên, hành trang ta mang theo chính là chiếc la bàn định hướng cuộc đời. Chiếc la bàn ấy được rèn đúc từ những lời dạy của mẹ, nhưng người cầm lái và chọn hướng đi phải là chính chúng ta. Đi qua những thăng trầm, ta mới thấu hiểu giá trị của những ngày tháng tự mình bươn chải giữa dòng đời xuôi ngược. Rời xa vòng tay mẹ để trưởng thành là một quyết định đau đớn nhưng vô cùng ngọt ngào khi gặt hái thành công. Để rồi một ngày kia, khi quay trở về, chúng ta có thể tự hào nói với mẹ rằng con đã thực sự lớn khôn.


Kết bài mở rộng Mẫu 4

Sau tất cả, chúng ta hiểu rằng vòng tay mẹ không phải là rào cản ngăn con bước tới, mà chính là bệ phóng vĩ đại nhất của cuộc đời. Mẹ lùi lại phía sau, chấp nhận nỗi cô đơn và sự ngóng trông mỏi mòn để nhường chỗ cho con sải cánh bay vào đại ngàn. Sự hy sinh thầm lặng ấy xứng đáng được đền đáp bằng một phiên bản trưởng thành, mạnh mẽ và tử tế nhất của người con. Đừng để sự bao bọc biến thành xiềng xích, và cũng đừng để sự tự do biến thành sự vô ơn, bạc bẽo. Hãy bay thật cao bằng bệ phóng vững chắc ấy, và luôn nhớ rằng, dù đi đâu thì đích đến cuối cùng của hạnh phúc vẫn là nhà.


Kết bài mở rộng Mẫu 5

Suy cho cùng, cuộc đời của mỗi con người là một chuỗi những chu kỳ sinh trưởng và tách rời mang tính quy luật của tự nhiên. Như hạt mầm phải nứt vỏ chịu đau đớn mới mọc thành cây, như dòng sông phải rời nguồn mới hòa vào biển lớn, con người phải rời mẹ mới có thể đứng vững. Vòng tay mẹ dẫu có rộng đến mấy cũng không thể che chở cho con suốt cả cuộc đời dài rộng đầy bất trắc. Việc lựa chọn tự lập từ sớm chính là cách chúng ta chuẩn bị tâm thế chủ động nhất để đối diện với quy luật nghiệt ngã ấy. Trưởng thành trong tư thế độc lập chính là cách duy nhất để chúng ta sinh tồn và khẳng định giá trị.


Kết bài mở rộng Mẫu 6

Đọc lại những câu thơ về mẹ, lòng tôi lại dâng lên một nỗi niềm vừa bình yên vừa thôi thúc bước chân đi tới. Tôi hiểu rằng, ngày tôi xách ba lô bước ra khỏi cánh cửa nhà cũng là ngày tóc mẹ thêm sợi bạc vì lo âu, mong ngóng. Thế nhưng, nếu tôi chọn ở lại, tôi sẽ mãi chỉ là đứa trẻ bé bỏng không chịu lớn, làm gánh nặng trên đôi vai gầy của mẹ. Tôi chọn ra đi, chọn đối mặt với nắng gió cuộc đời để học cách tự lập và trưởng thành thực sự. Bởi tôi biết, chỉ khi tôi vững vàng trước bão giông, tôi mới có thể trở thành một vòng tay mới, đủ rộng lớn để ôm lấy và che chở cho mẹ khi người già đi.


Kết bài mở rộng Mẫu 7

Hãy nhớ rằng, sự trưởng thành đích thực không đo bằng số tuổi, mà đo bằng khoảng cách từ vòng tay mẹ đến nơi bạn đang đứng vững bằng chính đôi chân mình. Cuộc sống ngoài kia có thể làm bạn mệt mỏi, có thể bắt bạn phải khóc, nhưng tuyệt đối không thể đánh bại một người đã học được cách tự lập. Vòng tay mẹ luôn mở rộng, nhưng đó là nơi để về nghỉ ngơi sau những chặng đường mỏi mệt, chứ không phải nơi để trốn tránh trách nhiệm. Hãy dũng cảm bước đi, xông pha và kiến tạo nên những giá trị cao đẹp cho cuộc đời. Hãy để thế giới biết bạn là ai, và để mẹ bạn tự hào vì đã sinh ra một người con kiên cường như thế.



Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...