Phú ông

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Người đàn ông giàu có ở nông thôn thời trước.
Ví dụ: Phú ông là người đàn ông giàu có ở làng quê ngày xưa.
Nghĩa: Người đàn ông giàu có ở nông thôn thời trước.
1
Học sinh tiểu học
  • Người làng kể chuyện về một phú ông nổi tiếng keo kiệt.
  • Phú ông trong truyện có nhiều ruộng vườn và trâu bò.
  • Ngày xưa, phú ông thường thuê nhiều người làm việc trên đồng.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Trong tác phẩm dân gian, phú ông thường đại diện cho tầng lớp giàu có ở làng quê xưa.
  • Người ta nói phú ông ấy có kho thóc đầy, nhưng lòng dạ thì không rộng.
  • Hình ảnh phú ông giúp ta hiểu sự chênh lệch giàu nghèo ở nông thôn thời trước.
3
Người trưởng thành
  • Phú ông là người đàn ông giàu có ở làng quê ngày xưa.
  • Nhắc đến phú ông, người ta nhớ ngay cảnh sân gạch rộng, kho thóc đầy, tiếng trâu thở trong đêm.
  • Có phú ông hiền lành giúp dân, cũng có kẻ lợi quyền mà sinh kiêu ngạo.
  • Trong nhiều câu chuyện, phú ông là tấm gương soi vào quyền lực của của cải giữa làng xã cũ.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : Người đàn ông giàu có ở nông thôn thời trước.
Từ đồng nghĩa:
Từ trái nghĩa:
Từ Cách sử dụng
phú ông Trung tính, cổ/truyền thống; văn cảnh lịch sử, nông thôn; sắc thái miêu tả địa vị giàu có, có thế lực địa phương Ví dụ: Phú ông là người đàn ông giàu có ở làng quê ngày xưa.
địa chủ Trung tính–lịch sử; phạm vi gần nhưng thiên về chủ đất nông thôn Ví dụ: Làng này xưa kia thuộc về mấy địa chủ lớn.
hào phú Văn chương, trang trọng; nhấn mạnh sự giàu có ở địa phương Ví dụ: Ông là một hào phú lừng danh trong vùng.
bần nông Lịch sử, trung tính; chỉ người nông dân rất nghèo, đối lập địa vị Ví dụ: Gia đình anh vốn bần nông, làm thuê quanh năm.
cùng đinh Văn chương, mạnh; tầng lớp nghèo khổ nhất, tương phản cực mạnh Ví dụ: Anh xuất thân cùng đinh nên chịu nhiều thiệt thòi.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết về lịch sử, văn hóa.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Phổ biến trong truyện cổ tích, văn học dân gian.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự giàu có, quyền lực trong bối cảnh nông thôn xưa.
  • Phong cách cổ điển, thường gắn liền với văn học dân gian.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi nói về các nhân vật trong truyện cổ tích hoặc khi miêu tả bối cảnh lịch sử.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh hiện đại hoặc khi miêu tả người giàu có ngày nay.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ người giàu có hiện đại như "đại gia".
  • Chú ý đến bối cảnh lịch sử khi sử dụng để tránh hiểu nhầm.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "phú ông giàu có".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với tính từ (giàu có, nổi tiếng), động từ (là, trở thành) và lượng từ (một, nhiều).
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...