Cây thảo
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Như cây thân cỏ.
Ví dụ:
Chuối không phải cây gỗ; về cấu trúc, nó được xếp vào nhóm cây thảo.
Nghĩa: Như cây thân cỏ.
1
Học sinh tiểu học
- Cây thảo có thân mềm, dễ uốn.
- Cây rau mồng tơi là cây thảo trong vườn nhà em.
- Sau mưa, cây thảo mọc xanh rì bên lối đi.
2
Học sinh THCS – THPT
- Nhiều loài hoa như cúc, vạn thọ thuộc nhóm cây thảo vì thân mềm, không gỗ.
- Khi làm bài sinh học, mình nhận ra lúa là cây thảo quen thuộc ở đồng ruộng.
- Trong bồn cây trước lớp, các cây thảo mọc nhanh nhờ đất tơi và đủ nắng.
3
Người trưởng thành
- Chuối không phải cây gỗ; về cấu trúc, nó được xếp vào nhóm cây thảo.
- Giữa rừng keo, mảng cây thảo ở tầng thấp giữ ẩm cho đất và che phủ rễ non.
- Trong thiết kế cảnh quan, cây thảo mùa vụ giúp thay đổi mảng màu theo mùa.
- Khi nói về dược liệu, nhiều vị thuốc có nguồn gốc từ cây thảo vì dễ trồng và thu hái.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các văn bản học thuật hoặc báo cáo khoa học liên quan đến thực vật học.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Không phổ biến.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Phổ biến trong các tài liệu chuyên ngành về sinh học, nông nghiệp và dược liệu.
2
Sắc thái & phong cách
- Thường mang sắc thái trung tính, không biểu lộ cảm xúc.
- Phong cách trang trọng, phù hợp với văn viết và ngữ cảnh chuyên ngành.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi cần mô tả chính xác loại cây trong các tài liệu khoa học hoặc học thuật.
- Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày, có thể thay bằng 'cây thân cỏ' để dễ hiểu hơn.
- Không có nhiều biến thể, thường được dùng nguyên dạng.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ loại cây khác như 'cây bụi' hay 'cây gỗ'.
- Chú ý ngữ cảnh để tránh dùng sai trong các văn bản không chuyên ngành.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "cây thảo xanh tốt".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (xanh, cao), động từ (mọc, phát triển) và lượng từ (một, nhiều).

Danh sách bình luận