Soạn văn 9 chân trời sáng tạo, Soạn văn lớp 9 hay nhất
Bài 9. Những bài học từ trải nghiệm đau thương Soạn bài Cái bóng trên tường SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo>
Nêu một số dấu hiệu cho thấy văn bản trên mang đặc điểm của thể loại bi kịch.
Video hướng dẫn giải
Nội dung chính
|
- Hãy trân trọng, tin tưởng những người xung quanh mình. - Cần xem xét kĩ từng vấn đề, nhìn nhận đánh giá qua nhiều góc độ khác nhau. - Hãy sáng suốt nhìn nhận vấn đề và đừng mù quáng, gây ra hối hận về sau. |
Câu 1
Trả lời Câu hỏi 1 Hướng dẫn đọc trang 110 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo
Nêu một số dấu hiệu cho thấy văn bản trên mang đặc điểm của thể loại bi kịch.
Phương pháp giải:
Đọc kĩ văn bản để đưa ra dấu hiệu mang đặc điểm của thể loại bi kịch
Lời giải chi tiết:
Cách 1
Văn bản đã cho thấy sự xung đột dữ dội. Người chồng ít học không rõ căn nguyên người chồng đã nghi ngờ và kết tội cho vợ là ngoại tình và người vợ đã chết để bảo vệ danh dự của mình. Người chồng hối lỗi không kịp và một đời mang nỗi hận. Nhưng sau chính người phụ nữ chung thuỷ, đảm đang lại phải vĩnh biệt nhân thế, không được đoàn tụ cùng con trai.
Xung đột: Người chồng ít học không rõ căn nguyên đã nghi ngờ và kết tội cho vợ là ngoại tình và người vợ đã chết để bảo vệ danh dự của mình
- Một số dấu hiệu cho thấy văn bản trên mang đặc điểm của thể loại bi kịch:
+ Nhân vật: Người chồng, người vợ, đứa con
+ Lời thoại kịch: Đối thoại
+ Xung đột: Lòng tin yêu của người vợ >< người chồng ít học, đa nghi.
Đặc điểm của thể loại bi kịch:
- Nhân vật kịch: người chồng, đứa con, người vợ
- Lời thoại kịch: đối thoại
- Hành động kịch
- Xung đột kịch: lòng tin yêu của người vợ với người chồng ít học, đa nghi.
Câu 2
Trả lời Câu hỏi 2 Hướng dẫn đọc trang 110 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo
Tóm tắt cốt truyện và xác định xung đột/ kiểu xung đột kịch của văn bản.
Phương pháp giải:
Đọc kĩ văn bản để tóm tắt cốt truyện và xác định xung đột, kiểu xung đột kịch
Lời giải chi tiết:
Cách 1
* Tóm tắt:
Chuyện kể về cuộc đời và cái chết thương tâm của nàng Vũ Nương. Khi Trương Sinh đi lính, ở nhà, Vũ Nương hết lòng chăm lo cho mẹ chồng, con thơ và cáng đáng chuyện gia đình. Những ngày ở một mình, nàng hay đùa con, trỏ bóng mình trên vách bảo đó là cha Đản. Khi Trương Sinh trở về, vì nghe lời ngây thơ của con trẻ, lại đa nghi, đã nghi oan cho Vũ Nương, nàng không thể giải thích cho chồng hiểu nên đã nhảy xuống sông tự vẫn để minh chứng cho sự thủy chung của mình. Trương Sinh đêm ru con đi ngủ đã phát hiện ra sự thật, bèn làm cỗ cúng Vũ Nương. Vũ Nương chăng chối biến mất.
* Xung đột: Khi Trương Sinh về, nghe theo lời nói non trẻ của đứa con mà nghi ngờ vợ mình thất tiết, đuổi đánh vợ ra khỏi nhà. nhằm lên án, tố cáo chiến tranh phi nghĩa, xã hội phong kiến bất công, "trọng nam khinh nữ".
- Tóm tắt:
+ Chuyện kể về cuộc đời và cái chết thương tâm của nàng Vũ Nương. Khi chồng đi lính, ở nhà, Vũ Nương hết lòng chăm lo cho mẹ chồng, con thơ và cáng đáng chuyện gia đình.
+ Khi chồng trở về, vì nghe lời ngây thơ của con trẻ, lại đa nghi, đã nghi oan cho Vũ Nương, nàng không thể giải thích cho chồng hiểu nên đã nhảy xuống sông tự vẫn để minh chứng cho sự thủy chung của mình.
+ Trương Sinh đêm ru con đi ngủ đã phát hiện ra sự thật, bèn làm cỗ cúng Vũ Nương. Vũ Nương chăng chối biến mất.
* Xung đột: Khi Trương Sinh về, nghe theo lời nói non trẻ của đứa con mà nghi ngờ vợ mình thất tiết, đuổi đánh vợ ra khỏi nhà.
– Tóm tắt cốt truyện kịch: Người chồng, sau khi từng đi lính ở biên ải, tưởng là đã chết, bỗng nhiên trở về và gặp lại vợ con. Trong lúc đi thăm mộ mẹ, anh nghe con nói về một người bố khác vẫn thường xuyên đến với hai mẹ con. Nghĩ rằng vợ mình đã phản bội, anh đuổi vợ ra khỏi nhà. Người vợ nhảy xuống sông tự tử. Khi biết được sự thật, người chồng hối hận vì đã đối xử tệ với vợ. Đêm đến, khi anh thắp đèn lên, đứa con chỉ lên bóng của anh trên tường và nói đó mới chính là cha nó. Lúc này, người chồng mới hiểu ra rằng vợ mình vẫn luôn chung thuỷ, vì anh mà chịu đựng mọi khổ nhục. Thương xót vợ, người chồng ngã vật xuống và bất tỉnh. Trong cơn mê man, anh trông thấy bóng vợ an ủi mình, nói rằng nàng vẫn luôn ở bên anh qua cái bóng trên tường mỗi khi anh thắp đèn.
– Xung đột của vở kịch Cái bóng trên tường là xung đột giữa thói ghen tuông hồ đồ của người chồng với lòng thuỷ chung của người vợ. Đây là kiểu xung đột giữa cái cao cả với cái thấp kém, tạo nên bi kịch của tác phẩm.
- Cốt truyện: Người chồng đi lính trở về. Lúc ra thăm mộ mẹ, nghe tiếng đứa con nói về bố khác, đêm nào cũng đến với hai mẹ con. Vốn tính đa nghi, nên cho rằng vợ mình thay lòng đổi dạ. Người vợ biết không thể giải thích cho chồng hiểu nên đã nhảy xuống sông tự vẫn để minh chứng cho sự thủy chung của mình. Người chồng đêm ru con đi ngủ đã phát hiện ra sự thật, bèn làm cỗ cúng vợ. Người chồng vô cùng ân hận nhưng đã quá muộn.
- Xung đột: giữa lòng tin yêu và sự nghi ngờ.
Câu 3
Trả lời Câu hỏi 3 Hướng dẫn đọc trang 110 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo
Phân tích thái độ, cách ứng xử của nhân vật người chồng và nhân vật người vợ trong văn bản. Giải thích nguyên nhân dẫn đến việc thay đổi thái độ, cách ứng xử của người chồng đối với vợ mình ở cuối văn bản.
Phương pháp giải:
Đọc kĩ văn bản phân tích thái độ cách ứng xử và giải thích nguyên nhân
Lời giải chi tiết:
Cách 1
- Người chồng: vô tâm, không phân biệt đúng sai đuổi vợ ra khỏi nhà. Sau khi Vũ Nương bị đuổi ra khỏi nhà, sự vô tâm, tàn nhẫn của Trương Sinh còn được thể hiện thông qua thái độ lạnh nhạt, dửng dưng. Nhưng đêm về lại khấn cho Vũ Nương siêu thoát.
- Người vợ: hiền hậu, thuỷ chung, có tấm lòng nhân hậu, tha thứ cho chồng.
=> Chồng thay đổi thái độ với vợ vì biết người sai là mình, hiểu được nguyên nhân câu chuyện và chính mình là người gián tiếp hại vợ mình.
- Người chồng: vô tâm, không phân biệt đúng sai đuổi vợ ra khỏi nhà. Sau khi Vũ Nương bị đuổi ra khỏi nhà thì có thái độ lạnh nhạt, dửng dưng nhưng đêm về lại khấn cho Vũ Nương siêu thoát.
- Người vợ: hiền hậu, thuỷ chung, có tấm lòng nhân hậu, tha thứ cho chồng.
- Nguyên nhân người chồng thay đổi thái độ với vợ: biết người sai là mình
|
Người chồng |
Người vợ |
|
Ban đầu nghĩ vợ đã phản bội, mạt sát và đuổi vợ ra khỏi nhà. |
Chịu đựng sự đối xử nặng nề của chồng, đã tự tử bằng cách nhảy xuống sông. |
|
Sau khi biết sự thật, ngạc nhiên và hối hận vì đã đối xử quá nặng nề với vợ.
|
Dù đã ra đi, vẫn hiện diện bên chồng, an ủi và tiếp thêm sức sống cho chồng qua cái bóng trên tường. |
- Thái độ, cách ứng xử của nhân vật người chồng và nhân vật người vợ:
+ Người chồng: không phân biệt đúng sai đuổi vợ ra khỏi nhà, vô tâm và tàn nhẫn.
+ Người vợ: hiền hậu, thuỷ chung, có tấm lòng nhân hậu, tha thứ cho chồng.
- Chồng thay đổi thái độ với vợ vì nhận ra bản thân đã nghi oan cho vợ, hiểu được nguyên nhân câu chuyện và chính mình là người gián tiếp hại vợ mình.
Câu 4
Trả lời Câu hỏi 4 Hướng dẫn đọc trang 110 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo
Phân tích ý nghĩa của hình ảnh “cái bóng trên tường” trong nhan đề và trong các lời thoại dưới đây:
Bóng người vợ - Cứ mỗi tối, anh thắp đèn, thì em sẽ về, cứ mỗi tối anh thắp đèn lên thì sẽ thấy em. Anh thắp đèn lên, sẽ thấy em (biến đi).
Người chồng - (tỉnh dậy) Em ơi, chẳng phải riêng một mình anh mà từ nay, hễ có ai thắp đèn buổi tối, trông lên cái bóng trên tường thì sẽ nhìn thấy em.
Phương pháp giải:
Đọc kĩ văn bản để phân tích ý nghĩa của hình ảnh.
Lời giải chi tiết:
Cách 1
Hình ảnh “cái bóng trên tường” là một hình ảnh ẩn dụ giàu sức gợi cảm, góp phần làm nên thành công cho tác phẩm. Nó gợi cảm giác u ám, ám ảnh, day dứt, không thể nào quên, đồng thời thể hiện nỗi buồn, sự bất lực trước thực tế phũ phàng. “Cứ mỗi tối, anh thắp đèn, thì em sẽ về, cứ mỗi tối anh thắp đèn lên thì sẽ thấy em. Anh thắp đèn lên, sẽ thấy em” cho thấy người vợ sẽ luôn bên cạnh người chồng, nhưng chỉ là cái bóng.
Hình ảnh “cái bóng trên tường” là một hình ảnh ẩn dụ giàu sức gợi cảm, góp phần làm nên thành công cho tác phẩm. Nó gợi cảm giác u ám, ám ảnh, day dứt, không thể nào quên, đồng thời thể hiện nỗi buồn, sự bất lực trước thực tế phũ phàng
- Về nghĩa đen: "cái bóng trên tường" chỉ bóng dáng của con người hắt lên tường bởi ánh đèn.
- Nghĩa ẩn dụ:
+ Thứ nhất, "cái bóng trên tường" có thể biểu trưng cho sự ngộ nhận, hiểu lầm và đánh giá sai lầm của người chồng về vợ mình. Những bóng dáng ảo ảnh này đã dẫn đến những hành động hồ đồ, ghen tuông mù quáng, gây ra những hậu quả bi thương.
+ Thứ hai, "cái bóng trên tường" có thể được xem là hình ảnh thân thiết, đầm ấm của người vợ, người mẹ. Dù đã ra đi, nàng vẫn hiện diện bên chồng, an ủi và tiếp thêm sức sống cho chồng. Đây là biểu tượng của lòng thương yêu, độ lượng và sự tha thứ, cao cả.
Ý nghĩa hình ảnh “cái bóng trên tường”:
- Nguyên nhân dẫn đến sự nghi ngờ của người chồng, cái chết của người vợ, gợi cảm giác ám ảnh, day dứt, không thể nào quên.
- Thể hiện nỗi buồn, sự bất lực trước thực tế phũ phàng, vợ sẽ luôn bên cạnh người chồng, nhưng chỉ là cái bóng.
Câu 5
Trả lời Câu hỏi 5 Hướng dẫn đọc trang 111 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo
Chỉ ra sự khác biệt về cốt truyện, nhân vật trong kịch bản trên đây so với Chuyện người con gái Nam Xương (Nguyễn Dữ, xem Bài 4). Theo em, vì sao có sự khác biệt như vậy?
Phương pháp giải:
Đọc kĩ văn bản và chỉ ra sự khác biệt về cốt truyện, nhân vật.
Lời giải chi tiết:
Cách 1
- Cốt truyện: Cốt truyện có sự thay đổi, ít yếu tố li kì, kì ảo hơn và tập trung sâu hơn vào nội tâm nhân vật chính
- Nhân vật: Hệ thống nhân vật được rút gọn, làm nổi bật 2 nhân vật chính
=> Có sự khác biệt bởi 2 thể loại là khác nhau. Kịch sẽ tập trung làm rõ nội tâm nhân vật hơn, bi kịch nhân vật hơn là tình huống truyện.
- Cốt truyện: có sự thay đổi, ít yếu tố li kì, kì ảo hơn và tập trung sâu hơn vào nội tâm nhân vật chính
- Nhân vật: rút gọn, làm nổi bật 2 nhân vật chính
=> Có sự khác biệt bởi 2 thể loại là khác nhau
- Sự khác biệt về cốt truyện, nhân vật trong kịch bản trên đây so với Chuyện người con gái Nam Xương (Nguyễn Dữ, xem Bài 4):
|
|
Văn bản Cái bóng trên tường (Nguyễn Đình Thi) |
Văn bản Chuyện người con gái Nam Xương (Nguyễn Dữ) |
|
Cốt truyện |
Tập trung vào các lời thoại, hành động, nội tâm của nhân vật chính. |
Có nhiều yếu tố kì ảo để giúp giải oan cho nhân vật chính. |
|
Nhân vật |
Người chồng, người vợ và tiếng cảu đứa con. |
Có thêm các nhân vật phụ khác. |
- Có sự khác biệt này là do văn bản Cái bóng trên tường là văn bản kịch, còn văn bản Chuyện người con gái Nam Xương là truyện truyền kì.
- Sự khác biệt về cốt truyện, nhân vật trong kịch bản:
- Cốt truyện: thay đổi, ít yếu tố kì ảo hoang đường hơn và tập trung sâu hơn vào lời thoại, hành động, nội tâm nhân vật chính.
- Nhân vật: tập trung hai nhân vật chính là người chồng, người vợ
Câu 6
Trả lời Câu hỏi 6 Hướng dẫn đọc trang 111 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo
Xác định chủ đề và thông điệp mà tác giả vở kịch muốn gửi đến người xem, người đọc.
Phương pháp giải:
Đọc kĩ văn bản và chỉ ra chủ đề, thông điệp.
Lời giải chi tiết:
Cách 1
- Chủ đề: tình yêu gia đình.
- Thông điệp: Hãy trân trọng, tin tưởng những người xung quanh mình. Hãy sáng suốt nhìn nhận vấn đề và đừng mù quáng, gây ra hối hận về sau.
- Chủ đề: tình yêu gia đình.
- Thông điệp: Hãy trân trọng, tin tưởng những người xung quanh mình.
- Chủ đề: Lên án sự hồ đồ, thói ghen tuông dẫn đến bi kịch gia đình.
- Thông điệp: Cần cẩn trọng khi nhìn nhận, xét đoán người khác đồng thời hãy sống độ lượng và biết tha thứ.
Chủ đề: sự hồ đồ dẫn đến kết thúc đáng thương, hậu quả đáng tiếc trong cuộc sống gia đình
Thông điệp: cẩn trọng khi nhận xét, phán xét người khác, biết sống bao dung và vị tha.
CÁI BÓNG TRÊN TƯỜNG
- Nguyễn Đình Thi -
Người chồng: - À cu Đản dậy rồi à? Mẹ đi chợ. Bố vào đây. Hai bố con ta ăn cơm nếp nhé. Đây, bố đây. (Người chồng xuống bếp, bưng niêu cơm nếp vừa đi vào nhà vừa nói chuyện với con.) Nào bố con ta ăn cơm nếp với nhau, rồi đến chốc nữa, bố cõng con ra viếng mộ bà nhé. Cu Đản có đi với bố không?
Tiếng đứa con: - Đản biết mộ bà rồi ... Ơ ... Ông là bố Đản à?
Tiếng người chồng: - Chứ còn gì nữa. Thế cu Đản có biết Đản họ gì không nào?
Tiếng đứa con: - Đản họ Trương.
Tiếng người chồng: - Ồ, đúng quá, cu Đản thế mà giỏi. Đản họ Trương, Đản là con giai bố, họ Trương.
Tiếng đứa con: -Thế ông cũng là bố Đản à? Bố Đản không nói kia mà.
Tiếng người chồng: - Ai không nói?
Tiếng đứa con: - Tối nào bố cũng vô với Đản, với mẹ đấy. Thế ông cũng là bố Đản à? Đản ra vườn chơi đây.
Người vợ: - Bố Đản. Tối nào bố Đản cũng đến, mẹ Đản đi bố cũng đi, mẹ Đản đứng bố cũng đứng, mẹ Đản ngồi bố cũng ngồi. Ngồi lâu lắm, Đản buồn ngủ quá, Đản ngủ thôi.
Tiếng người chồng: - Thế là ra làm sao! Con ơi, con nói thế nào?
Tiếng người chồng: - Giời đất ơi!
(Im lặng. Người chồng lảo đảo ra sân, ngồi như pho tượng đá. Lúc sau, người vợ cắp rá hoa hương đi về.)
Người vợ: - Em mua được đủ các thứ rồi đây. Các ông, các bà ấy cứ xúm lại hỏi thăm anh, ai cũng mừng cho mẹ con em. Con nó đâu, sao anh lại ngồi một mình thế?
Người chồng: - Bỏ các thứ ấy rồi đi đi.
Người vợ: - Ô hay! Đi đâu?
Người chồng: - Muốn đi đâu thì đi. Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!
Người vợ: - Anh nói sao, em chẳng còn hiểu gì cả!
Người chồng: - Xanh vỏ đỏ lòng, nhìn ngoài, ai mà biết được. Đi đi, đừng giả bộ nữa!
Người vợ: - Thế là thế nào! Sao bỗng dưng lại có chuyện thế này!
Người chồng: - (Vơ chiếc gậy, dữ tợn xông đến, giơ lên, rồi lùi lại, buông rơi chiếc gậy) Thôi, cô đi đi, đừng để tôi túm lấy cô mà ném xuống sông kia, thì tôi lại có tội với thằng bé.
Người vợ: - Nhưng mà em làm nên tội tình gì kia chứ! Sao lại kì lạ thế này!
Người chồng: - Tôi biết, ừ, tôi đã chết rồi mà! Ai đợi được người đã chết rồi! Ai nhớ mãi, thương mãi được người đã chết rồi! Tôi cũng chẳng trách gì cô đâu, cô còn trẻ quá, làm sao cô ở vậy như một bà già được!
Người vợ: - À, ra anh nghĩ vậy! Không có đâu, anh ơi. Làm gì có chuyện ấy, anh nghĩ oan cho em.
Người chồng: - Oan, cô cứ giả bộ mãi, tôi đã biết hết rồi.
Người vợ: - Biết cái gì mới được cơ chứ! Làm sao lại mọc ra chuyện như thế này! Đứa nào nói gì với anh?
Người chồng: - Thôi, dù thế nào, tôi cũng không ở với cô được! Cô để cho tôi nuôi thằng bé yên lành, thà chẳng có mẹ còn hơn ... Cô đừng bao giờ đặt chân đến đây nữa! Từng ấy năm, biết bao nông nỗi khốn khổ, chỉ còn nghĩ đến ngày về nhà để mà cố sống, ai ngờ! Thế là hết! Đời tôi bây giờ chỉ còn thằng bé đấy. Thế là hết!
Người vợ: - Giời cao đất dày ơi, có thấu cho tôi không! Anh ơi, anh không tin được em à? (im lặng) Em làm sao mà thay lòng đổi dạ với anh! (im lặng) Anh nhìn lại em xem nào!
Người chồng: - Cô càng nói thì tôi lại càng không thể nhìn được cái mặt kia! Ghê sợ quá!
Người vợ: - Giời đất ơi, đến thế này thì còn gì nữa! Anh ơi, anh sẽ nhìn thấy em nữa đ không bao giờ nhìn thấy em nữa đâu ...
Người chồng: - Thôi, cô đi đi.
Người vợ: - Anh cho em vào với con một tí, em chỉ xin anh thế thôi.
Người chồng: - Không được! Cô không được chạm vào nó. Thôi, đi đi, đi ngay đi cho khuất mắt tôi!
Người vợ: - Anh ơi, anh lầm rồi đấy! Anh nghĩ lại đi.
Người chồng: - Không phải nghĩ ngợi gì nữa! Tôi không muốn nghe tiếng cô nói. Tôi không muốn nhìn cái mặt của cô. Đi đi!
(Người vợ khóc và đi. Người chồng ngồi lặng như hóa đá. Lúc lâu sau, anh đi vào phía vườn, gọi "Đản ơi! Đản ơi". Im lặng. Chuyển ánh sáng sang buổi chiều tà. Tiếng xôn xao phía xa. Nhiều tiếng đàn bà kêu khóc “Giời ơi! Sao lại thế này! Khổ thân cô ấy! Anh Trương ơi! Anh Trương ơi, anh ở đâu mà để đến nông nỗi này!".
Lúc sau im dần. Người chồng từ mé xóm ngoài bãi sông đi về, ngồi lặng hồi lâu, rồi đốt một bó hương, đứng khấn vọng ra sông.)
Người chồng: - Cô Thiết, ở cõi bên kia, cô đừng oán tôi ... Thật tôi cũng không ngờ ... Tôi nghĩ là để cho cô đi tìm cái người vẫn đến với cô ... Không ngờ cô lại ra sông trẫm mình! Tôi nặng lời quá ... Nhưng mà tôi không thể nào để cô ở lại đây được. Tôi xin hẹn với vong hồn cô, tất cả chuyện lỗi lầm của cô, chưa một ai biết cả, tôi sẽ chỉ chôn chặt trong lòng, không bao giờ nói với ai ... Tôi xin hẹn, vì cô đã biết hối hận như thế, cho nên tôi cũng sẽ ở vậy nuôi thằng bé, chuyện cô tôi sẽ không nói gì với nó, tôi sẽ dạy bảo cho con nó suốt đời kính trọng, thương nhớ mẹ nó. Lạy Trời, lạy Phật thương tình cho vợ cũ của con là Vũ Thị Thiết, xin cho vong hồn Vũ Thị Thiết được nhẹ nhõm. Cô Thiết, tôi vẫn mang ơn cô đã trông nom mẹ tôi và nuôi nấng thằng con, những năm tôi đi lính, sống chết không biết thế nào ... Cô khôn thiêng thì phù hộ, che chở cho con ...
(Trời đã tối. Tiếng hai cha cơn trong nhà nói với nhau.)
Tiếng đứa con: - (khóc) Mẹ ơi ... Mẹ ơi ...
Tiếng người chồng: - Khổ con tôi!... Con không sợ gì cả, có bố đây rồi, từ bây giờ bố ở luôn với con. À, tối quá rồi đây. Bố đi thắp đèn nhé, bố thắp đèn, rồi buông màn, cho bé Đản đi ngủ nhé. Ù, bé ngoan nào, ngồi đây cho bố đi thắp đèn.
(Ánh lửa, rồi ánh đèn.
Người ta trông thấy rõ cái bóng của người chồng động đậy trên tường nhà.)
Tiếng đứa con: - (reo) A !... Đây rồi. Bố đây rồi!
Tiếng người chồng: - Ừ. Bố đây. Thế cu Đản không sợ nữa nhỉ.
Tiếng đứa con: - Không phải. Bố Đản kia kìa, bố Đản đến trên tường kia kìa. Bố Đản đến rồi. Ông thắp đèn mà bố Đản cũng đến.
Tiếng người chồng: - Cái gì? Bố Đản trên tường kia à?
Tiếng đứa con: - Mẹ ơi ... Bố Đản đến kia rồi. Mẹ đâu, mẹ đi đâu mất rồi! (khóc)
Tiếng người chồng: - Giời ơi ... Con ơi ... Con nói lại cho bố nghe, thế nào, bố đây kia mà.
Tiếng đứa con: - Hôm nay bố làm sao thế kia! Tại ông đấy. Bố Đản giống mẹ kia, bố không nói câu nào, mẹ đứng thì bố cũng đứng, mẹ ngồi thì bố cũng ngồi im kia mà.
Tiếng người chồng: - Bố Đản là cái người trên tường kia à?
Tiếng đứa con: - Ông không biết! Tối nào Đản cũng hỏi mẹ: Đản có bố không? Bố đâu? Mẹ Đản bảo: Để mẹ gọi bố đến nhé! Mẹ thắp đèn lên, thế là bố đến trên tường, mẹ bảo: Bố Đản kia kìa. Mà bố chỉ ngồi im trên tường thôi, không nói câu nào cho Đản ngủ.
Tiếng người chồng: - Giời ới! Em ơi! Em Thiết ơi! (vùng chạy ra sân) Em Thiết ơi!
Tiếng đứa con: - Mẹ ơi! Mẹ ơi !...
(Tất cả im lặng.
Đêm khuya.
Người chồng bưng mâm cơm cúng đặt trên ghế giữa sân, thắp
hương, vái ra phía sông.)
Tiếng người chồng: - Em tha tội cho anh !... Giời ơi, em tha tội cho anh ... Không có thằng Đản, thì anh cũng chết theo em ... Anh ngu dại quá ... Làm sao còn chuộc lại được ... Em tha tội cho anh ... Em ơi ... (ngồi tựa vào gốc cây táo, ngất đi)
(Bóng người vợ hiện lên.)
Bóng người vợ: - Anh ơi!
Người chồng: - Em ơi, em Thiết ơi, em đấy ư? Em tha tội cho anh. Em về với anh, về với con…
Bóng người vợ: - Em vẫn ở đây với anh, em vẫn ở đây với con.
Người chồng: - Anh ngu dại quá ... Em tha tội cho anh, anh ngu dại quá ... Làm sao em sống lại được, em ơi ...
Bóng người vợ: - Anh còn nhớ em, nghĩ đến em thì em vẫn ở đây với anh ... Anh quên em thì em không còn nữa ...
Người chồng: - Anh không quên em ... Làm sao anh quên em được, em oi!
Bóng người vợ: - Anh nhìn con thì thấy em. Anh nhìn cây táo này, cái sân này, chỗ bờ sông này thì thấy em. Anh nhìn đất, nhìn trời thì thấy em ...
Người chồng: - Anh nghe rồi ...
Bóng người vợ: - Anh thay em mà trông nom con, anh nhé. Anh vừa làm bố vừa làm mẹ cho con. Rồi sau này anh tìm một người làm bạn, anh tìm người nào biết thương con.
Người chồng: - Tôi đứt ruột mất, giời ơi!
Bóng người vợ: - Bây giờ anh tin em rồi chứ? Bây giờ thì anh tin em mãi, anh nhỉ. Thôi, em phải đi, anh cố gánh nặng một mình, rồi tất cả sẽ dịu đi dần, cái bóng của em sẽ mờ đi dần.
Người chồng: - Không! Không!
Bóng người vợ: - Ngày tháng qua đi, rồi sau này, anh có nhớ lại, nghĩ đến em, cũng chỉ còn thấy được một cái bóng phảng phất mà thôi, đến nét mặt em, anh cũng sẽ không thể nào nhớ rõ được nữa đâu ...
Người chồng: - Giời ơi!
Bóng người vợ: - Nếu anh vẫn yêu thương em, thì đến lúc anh không còn nhớ rõ được nét mặt em, lúc ấy em vẫn ở gần anh nhất, lúc ấy em chẳng còn bóng hình, nhưng em vẫn ở cùng với anh với con ...
Người chồng: - Làm thế nào cho anh được thấy em! Làm thế nào anh gọi được em!
Bóng người vợ: - Cứ mỗi tối, anh thắp đèn, thì em sẽ về, cứ mỗi tối anh thắp đèn lên thì sẽ thấy em. Anh thắp đèn lên, sẽ thấy em (biến đi)
Người chồng: - (tỉnh dậy) Em ơi, chẳng phải riêng một mình anh mà từ nay, hễ có ai thắp đèn buổi tối, trông lên cái bóng trên tường thì sẽ nhìn thấy em.
- Soạn bài Viết bài văn nghị luận về một vấn đề cần giải quyết bài 9 SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo
- Soạn bài Trình bày ý kiến về một sự việc có tính thời sự bài 9 SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo
- Soạn bài Ôn tập bài 9 SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo
- Soạn bài Thực hành tiếng Việt bài 9 SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo
- Soạn bài Cái roi tre SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo
>> Xem thêm
Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Chân trời sáng tạo - Xem ngay




Danh sách bình luận