Soạn văn 9 chân trời sáng tạo, Soạn văn lớp 9 hay nhất Bài 7. Hành trình khám phá sự thật

Soạn bài Chiếc mũ miện dát đá be-rô SGK Ngữ văn 9 tập 2 Chân trời sáng tạo


Theo em, một thám tử cần có những phẩm chất gì?


Video hướng dẫn giải

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Nội dung chính

Câu chuyện kể về sự việc chiếc mũ dát đá bị mất trộm. Từ đó thể hiện tài năng phá án của Sơ-lốc Hôm và tầm quan trọng của lòng tin, sự tha thứ giữa người với người.

Chuẩn bị đọc

Trả lời Câu hỏi Chuẩn bị đọc trang 33 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Theo em, một thám tử cần có những phẩm chất gì?

Phương pháp giải:

Liên hệ ngoài thực tế để trả lời  

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Theo em, một thám tử cần có những phẩm chất: Kiên nhẫn, tận tâm và nghiêm túc, khéo léo, khả năng phán đoán, chuyên nghiệp…

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Theo em, một thám tử cần có những phẩm chất sau:

- Kỹ năng quan sát và thu thập thông tin

- Kỹ năng tư duy logic và giải quyết vấn đề

- Kỹ năng giao tiếp và thuyết phục

- Một thám tử cần có những phẩm chất:

+ Thám tử phải có sức khỏe tốt và được trang bị võ thuật để sẵn sàng làm nhiệm vụ và bảo vệ thân chủ hoặc bảo vệ chính mình trong khi truy tìm các đối tượng nguy hiểm.

+ Phải là người có tính kiên trì, nhẫn nại cao.

+ Phải là người có óc tư duy, sáng tạo.

+ Phải là người có bản lĩnh, ý chí kiên cường để có thể độc lập tác nghiệp trong mọi hoàn cảnh.

+ Phải là người có tâm, nhiệt huyết với công việc, thực hiện đầy đủ cam kết với khách hàng.

+ Phải là người luôn có tinh thần học hỏi từ các đồng sự và cập nhật kiến thức để bổ sung cho nguồn kiến thức bản thân trong quá trình tác nghiệp được thuận lợi.

+ Qua những sự vụ, thám tử tự ý thức và rút ra kinh nghiệm cho bản thân.

+ Là người có kiến thức sâu rộng không chỉ đời sống mà các kiến thức về tâm lý, nhận dạng, pháp y, pháp luật…

+ Có những tình huống nguy hiểm mà thám tử chưa bao giờ đối mặt hay lường trước được, nếu không xử lí khéo léo và bình tĩnh rất có thể ảnh hưởng và gây thiệt hại nghiêm trọng cho công ty và khách hàng. Do vậy, thám tử phải có tinh thần thép bình tĩnh xử lí vấn đề.

Phẩm chất của một thám tử: thông minh, khả năng quan sát, suy luận,...

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trải nghiệm cùng VB 1

Trả lời Câu hỏi 1 Trải nghiệm cùng VB trang 34 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Điều gì xảy ra với Me-ry?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn văn

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Me-ry có thể đã bỏ người ông của mình

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Me-ry bị bỏ rơi, cô độc trong tuổi già. 

Me-ry đã bỏ rơi ông của mình.

Me-ry có thể đã bỏ rơi người ông của mình.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Trải nghiệm cùng VB 2

Trả lời Câu hỏi 2 Trải nghiệm cùng VB trang 36 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Dựa vào đâu mà Hôm khẳng định điều này?

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn văn 

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Dựa vào Hắn là một trong những kẻ nham hiểm nhất nước Anh - một con bạc đã phá sản, một gã côn đồ liều mạng, một con người không có trái tim hoặc lương tâm. Cháu gái của ông chủ nhà băng không hay biết gì về con người đó và còn nhiễm thói gặp gỡ hắn gần như mỗi đêm.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Dựa vào Hắn là một trong những kẻ nham hiểm nhất nước Anh - một con bạc đã phá sản, một gã côn đồ liều mạng, một con người không có trái tim hoặc lương tâm.

Hôm khẳng định như vậy dựa vào thông tin: "Hắn là một trong những kẻ nham hiểm nhất nước Anh - một con bạc đã phá sản, một gã côn đồ liều mạng, một con người không có trái tim hoặc lương tâm. Cháu gái của ông chủ nhà băng không hay biết gì về con người đó. Khi hắn thề thốt với cô ta, như đã từng nói với cả trăm cô gái khác trước đó, cô ta đã tự mãn rằng chỉ có mình mới làm cho trái tim hắn rung động. Có quỷ sứ mới biết được hắn đã nói những gì nhưng ít ra thì cô ta đã trở thành công cụ trong tay hắn và còn nhiễm thói gặp gỡ hắn gần như mỗi đêm."

Dựa vào câu nói: Hắn là một trong những kẻ nham hiểm nhất nước Anh - một con bạc đã phá sản, một gã côn đồ liều mạng, một con người không có trái tim hoặc lương tâm. Cháu gái của ông chủ nhà băng không hay biết gì về con người đó. Khi hắn thề thốt với cô ta, như đã từng nói với cả trăm cô gái khác trước đó, cô ta đã tự mãn rằng chỉ có mình mới làm cho trái tim hắn rung động. Có quỷ sứ mới biết được hắn đã nói những gì nhưng ít ra thì cô ta đã trở thành công cụ trong tay hắn và còn nhiễm thói gặp gỡ hắn gần như mỗi đêm.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 1

Trả lời Câu hỏi 1 Suy ngẫm và phản hồi trang 38 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Nêu nội dung bao quát của văn bản.

Phương pháp giải:

Xác định nội dung chính của câu chuyện  

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Qua sự việc bị trộm mất chiếc mũ dát đá, câu chuyện đã thể hiện tài năng phá án của Sherlock Holmes, đồng thời cũng cho thấy tầm quan trọng của lòng tin và sự tha thứ giữa người với người.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Nội dung: Qua sự việc bị trộm mất chiếc mũ dát đá, câu chuyện đã thể hiện tài năng phá án của Sherlock Holmes

Nội dung bao quát của văn bản xoay quanh một vụ trộm chiếc mũ miện quý giá. Qua đó, ca ngợi tài năng của thám tử Sơ-lốc Hôm – một nhân vật thông minh, tài năng, luôn tìm ra sự thật bằng những bằng chứng xác thực. Đồng thờ, phản ánh một phần cuộc sống xã hội đương thời, với những mâu thuẫn, những cám dỗ và tội ác. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta về những giá trị đạo đức, về sự quan trọng của lòng tốt và sự tha thứ.

Nội dung bao quát: chiếc mũ dát đá bị mất trộm, và Hôm đã tìm ra kẻ trộm.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 2

Trả lời Câu hỏi 2 Suy ngẫm và phản hồi trang 38 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Xác định một số chi tiết thể hiện manh mối quan trọng của vụ án, phân tích ý nghĩa của các chi tiết đó trong quá trình khám phá vụ án của thám tử Sơ-lốc Hôm.

Phương pháp giải:

Xác định chi tiết thể hiện manh mối và phân tích ý nghĩa của các chi tiết đó

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Chi tiết thể hiện manh mối quan trọng và ý nghĩa

- Dấu chân trong tuyết: Holmes phát hiện hai loại dấu chân song song: dấu chân mang giày và dấu chân trần.

=> Ý nghĩa: Dấu chân là bằng chứng quan trọng chứng minh Arthur không phải là kẻ trộm. Dấu chân giúp Holmes xác định được tên trộm là George Burnwell. Dấu chân cũng cho thấy Arthur đã cố gắng bảo vệ chiếc vương miện 

- Vết thương trên mặt George Burnwell: Holmes nhận thấy George Burnwell có một vết thương trên mặt. Arthur khai rằng đã đánh nhau với tên trộm. Vết thương trên mặt George Burnwell là bằng chứng củng cố lời khai của Arthur.

=> Ý nghĩa: Vết thương là bằng chứng thêm khẳng định George Burnwell là kẻ trộm. Vết thương cũng cho thấy Arthur đã chiến đấu để bảo vệ chiếc vương miện.

- Chiếc vương miện bị gãy: Holmes nhận thấy chiếc vương miện bị gãy. Arthur khai rằng đã giằng co chiếc vương miện với tên trộm. Chiếc vương miện bị gãy là bằng chứng cho thấy Arthur đã cố gắng bảo vệ chiếc vương miện.

=> Ý nghĩa: Chiếc vương miện bị gãy là bằng chứng củng cố lời khai của Arthur. Chiếc vương miện cũng cho thấy Arthur đã chiến đấu để bảo vệ chiếc vương miện.

- Hành vi của Mary: Mary ngất xỉu khi nhìn thấy chiếc vương miện. Mary bỏ trốn sau khi biết sự thật.

=> Ý nghĩa: Hành vi của Mary cho thấy cô ta có liên quan đến vụ trộm. Mary bỏ trốn là để trốn tránh trách nhiệm.

- Khả năng suy luận logic của Holmes:

+ Holmes dựa vào các chi tiết thu thập được để suy luận ra logic của vụ án.

+ Holmes đã suy luận chính xác rằng Mary là kẻ đã đánh cắp vương miện theo yêu cầu của George Burnwell.

+ Khả năng suy luận logic của Holmes là yếu tố quan trọng giúp phá án thành công.

+ Khả năng suy luận logic giúp Holmes nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và toàn diện.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Chi tiết thể hiện manh mối quan trọng

Ý nghĩa

Dấu chân trong tuyết: Holmes phát hiện hai loại dấu chân song song: dấu chân mang giày và dấu chân trần

Dấu chân là bằng chứng quan trọng chứng minh Arthur không phải là kẻ trộm. Dấu chân giúp Holmes xác định được tên trộm là George Burnwell. Dấu chân cũng cho thấy Arthur đã cố gắng bảo vệ chiếc vương miện 

Vết thương trên mặt George Burnwell: Holmes nhận thấy George Burnwell có một vết thương trên mặt. Arthur khai rằng đã đánh nhau với tên trộm. Vết thương trên mặt George Burnwell là bằng chứng củng cố lời khai của Arthur.

Vết thương là bằng chứng thêm khẳng định George Burnwell là kẻ trộm. Vết thương cũng cho thấy Arthur đã chiến đấu để bảo vệ chiếc vương miện.

Chiếc vương miện bị gãy: Holmes nhận thấy chiếc vương miện bị gãy. Arthur khai rằng đã giằng co chiếc vương miện với tên trộm. Chiếc vương miện bị gãy là bằng chứng cho thấy Arthur đã cố gắng bảo vệ chiếc vương miện.

Chiếc vương miện bị gãy là bằng chứng củng cố lời khai của Arthur. Chiếc vương miện cũng cho thấy Arthur đã chiến đấu để bảo vệ chiếc vương miện

Hành vi của Mary: Mary ngất xỉu khi nhìn thấy chiếc vương miện. Mary bỏ trốn sau khi biết sự thật.

Hành vi của Mary cho thấy cô ta có liên quan đến vụ trộm. Mary bỏ trốn là để trốn tránh trách nhiệm.

- Khả năng suy luận logic của Holmes:

+ Holmes dựa vào các chi tiết thu thập được để suy luận ra logic của vụ án.

+ Holmes đã suy luận chính xác rằng Mary là kẻ đã đánh cắp vương miện theo yêu cầu của George Burnwell.

+ Khả năng suy luận logic của Holmes là yếu tố quan trọng giúp phá án thành công.

+ Khả năng suy luận logic giúp Holmes nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và toàn diện.

Một số chi tiết và ý nghĩa của chúng đối với việc phá án:

Một số chi tiết - manh mối của vụ án

Ý nghĩa đối với việc phá án

Ông Hôn-đơ cho con trai A-thơ và cháu gái Me-ry biết chỗ cất giấu chiếc mũ

Thủ phạm chỉ có thể là A-thơ hoặc Me-ry

A-thơ si mê Me-ry nhưng Me-ry không đáp lại tình cảm của A-thơ

A-thơ có thể sẽ bênh vực Me-ry nếu phát hiện Me-ry phạm tội

A-thơ mê cờ bạc và đang nợ nần, giao du với Gioóc Bơn-queo

A-thơ cần tiền nên có thấy lấy cắp chiếc mũ miện

Ông Hôn-đơ phát hiện A-thơ cầm trên tay chiếc mũ miện bị cong

Chiếc mũ miện bị cong có thể là do A-thơ giành giật với ai đó

Me-ry bỏ nhà ra đi và để lại lá thư, trong đó có câu "Bác đừng lo lắng về tương lai của cháu vì nó đã được lo liệu đầy đủ"

Ai sẽ lo liệu đầy đủ cho tương lai của cô và lo liệu dựa trên nguồn tiền nào?

Những dấu chân của ai đó in trên tuyết

Dấu chân đó có thể là của kẻ đã lấy trộm chiếc mũ

- Sơ-lốc Hôm phát hiện hai loại dấu chân song song: dấu chân mang giày và dấu chân trần.

=> Giúp chứng minh A-thơ không phải là kẻ trộm, xác định được Gioóc Bon-queo là kẻ trộm

- Sơ-lốc Hôm nhận thấy Giooc Bơn-queo có một vết thương trên mặt.

=> Cho thấy A-thơ đã chiến đấu để bảo vệ chiếc vương miện, chứng minh thêm Gioóc Bon-queo là kẻ trộm

- Sơ-lốc Hôm nhận thấy chiếc vương miện bị gãy.

=> Chiếc vương miện bị gãy là bằng chứng cho thấy A-thơ đã cố gắng bảo vệ chiếc vương miện.

- Me-ry ngất xỉu khi nhìn thấy chiếc vương miện. Me-ry bỏ trốn sau khi biết sự thật.

=> Hành vi của A-thơ cho thấy cô ta có liên quan đến vụ trộm. Me-ry bỏ trốn là để trốn tránh trách nhiệm.


Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 3

Trả lời Câu hỏi 3 Suy ngẫm và phản hồi trang 38 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Nhân vật Sơ-lốc Hôm thể hiện những đặc điểm gì của nhân vật chính trong truyện trinh thám? Làm rõ ý kiến của em bằng những chi tiết trong văn bản.

Phương pháp giải:

Xác định đặc điểm của nhân vật Sơ –lốc và tìm chi tiết thê rhiện điều đó trong văn bản

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Nhân vật Holmes thể hiện những đặc điểm nổi bật của nhân vật chính trong truyện trinh thám:

- Khả năng quan sát tỉ mỉ: Holmes nhận thấy những chi tiết mà người bình thường thường bỏ qua, như: dấu chân trong tuyết, vết thương trên mặt George Burnwell, chiếc vương miện bị gãy.

- Khả năng suy luận logic: Holmes dựa vào các chi tiết thu thập được để suy luận ra logic của vụ án. Holmes đã suy luận chính xác rằng Mary là kẻ đã đánh cắp vương miện theo yêu cầu của George Burnwell.

- Kiến thức uyên bác: Holmes có kiến thức về nhiều lĩnh vực, như: hóa học, y học, tâm lý học giúp Holmes phân tích vụ án một cách khoa học và chính xác.

- Tư duy độc lập: Holmes không phụ thuộc vào những bằng chứng hiển nhiên mà luôn tìm kiếm sự thật ẩn sau những hiện tượng. Tư duy độc lập giúp Holmes phá án thành công những vụ án tưởng chừng như không lời giải.

- Lòng dũng cảm: Holmes không ngại đối mặt với nguy hiểm để tìm ra sự thật. Holmes đã dũng cảm đối mặt với George Burnwell, một tên tội phạm nguy hiểm.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Đặc điểm nổi bật của nhân vật chính trong truyện trinh thám

Phân tích

Chi tiết

Khả năng quan sát tỉ mỉ

Holmes nhận thấy những chi tiết mà người bình thường thường bỏ qua, như: dấu chân trong tuyết, vết thương trên mặt George Burnwell, chiếc vương miện bị gãy.

Holmes đi khắp khu vườn, nhưng anh chỉ tìm thấy ở đó những dấu chân loạn xạ khắp nơi: anh cho đó là những dấu chân của các cảnh sát. Trái lại, khi đi theo lối đi dẫn đến chuồng ngựa, anh đã khám phá được cả một câu chuyện rất dài và phức tạp: chính những dấu chân còn in rõ mồm một trên tuyết đã kể cho anh biết.

Khả năng suy luận logic

Holmes dựa vào các chi tiết thu thập được để suy luận ra logic của vụ án. Holmes đã suy luận chính xác rằng Mary là kẻ đã đánh cắp vương miện theo yêu cầu của George Burnwell.

Khả năng suy luận logic: Có hai loại dấu chân song song với nhau: dấu chân của người mang giày và dấu chân của người đi chân không. Những dấu chân trần này chỉ có thể là của con trai ông. Lần theo những dấu chân đó về phía ngôi nhà, anh đi đến chiếc cửa sổ lớn: ở đó anh thấy dấu chân của người mang giày in rất sâu xuống lớp tuyết, chứng tỏ người đó đã đứng đây một lúc khá lâu, có lẽ là để chờ đợi

Kiến thức uyên bác

Holmes có kiến thức về nhiều lĩnh vực, như: hóa học, y học, tâm lý học giúp Holmes phân tích vụ án một cách khoa học và chính xác.

Holmes lấy ra một mảnh giấy nhỏ, nhỏ một giọt hóa chất lên đó và mỉm cười: "Đây là một loại mực đặc biệt, chỉ có thể nhìn thấy dưới ánh sáng tia cực tím

Tư duy độc lập

Holmes không phụ thuộc vào những bằng chứng hiển nhiên mà luôn tìm kiếm sự thật ẩn sau những hiện tượng. Tư duy độc lập giúp Holmes phá án thành công những vụ án tưởng chừng như không lời giải

"Holmes không tin vào những lời khai của Arthur và Mary. Anh quyết định tự mình điều tra vụ án."

Lòng dũng cảm

Holmes không ngại đối mặt với nguy hiểm để tìm ra sự thật. Holmes đã dũng cảm đối mặt với George Burnwell, một tên tội phạm nguy hiểm.

"Holmes dũng cảm đối mặt với George Burnwell, một tên tội phạm nguy hiểm."

- Nhân vật Sơ-lốc Hôm thể hiện đầy đủ các đặc điểm của nhân vật trong truyện trinh thám: Kĩ thuật điều tra vượt trội, khả năng quan sát tinh tường, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, khả năng lập luận, đánh giá sắc bén.

- Một số chi tiết tiêu biểu thể hiện các đặc điểm này:

+ Chi tiết Me-ry bỏ đi và để lại lá thư.

+ Hôm quan sát rất kĩ các dấu chân in sâu trên tuyết ở cửa và những dấu chân để lại trên đường.

+ Việc A-thơ giao du với nhóm Huân tước Bơn-queo cũng là chi tiết mà Hôm không bỏ qua.

+ Chi tiết chiếc mũ miện bị bẻ cong cho thấy nó đã bị giằng co giữa hai người.

+ Kết nối việc A-thơ chứng kiến Me-ry lấy trộm mũ miện nhưng không nói với cha mình với việc A-thơ si mê Me-ry nhưng không được đáp lại đã giúp Hôm kết luận: Vì giận cha đã nghi oan cho mình và vì hào hiệp, A-thơ đã không nói với cha thủ phạm lấy cắp chiếc mũ miện.

=> Có thể nói, khả năng quan sát, điều tra kĩ lưỡng, không bỏ sót bất cứ một tiểu tiết nào cùng với tài suy luận, phán đoán chính xác đã giúp Hôm nhanh chóng tìm ra thủ phạm của vụ án.

- Nhân vật Sơ-lốc Hôm thể hiện những đặc điểm của nhân vật chính trong truyện trinh thám: kĩ năng điều tra vượt trội, khả năng quan sát tinh tường, khả năng lập luận đánh giá sắc bén,...

- Chi tiết:

+ Chi tiết Me-ry bỏ đi và để lại thư: khẳng định việc trốn đi là giải pháp tốt nhất cho cô ta vì nhận ra sự bất thường trong hành động của Me-ry

+ Quan sát rất kĩ dấu chân in sâu trên tuyết ở cửa và dấu chân để lại trên đường

+ Việc A-thơ giao du với nhóm Huân tước Bơn-queo cũng là chi tiết mà Hôm không bỏ qua

+ ...

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 4

Trả lời Câu hỏi 4 Suy ngẫm và phản hồi trang 38 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Các yếu tố không gian, thời gian có tác động như thế nào đến quá trình phá án của Hôm?

Phương pháp giải:

Xác định các yếu tố không gia, thời gian và rút ra nhận xét 

Lời giải chi tiết:

Cách 1

- Địa điểm xảy ra vụ án xảy ra tại nhà riêng của ông Holder, một chủ ngân hàng giàu có. => Yếu tố không gian giúp Holmes thu hẹp phạm vi điều tra và tập trung vào những nghi phạm có khả năng gây án.

- Thời gian: Vụ án xảy ra vào ban đêm, khi hầu hết mọi người đều đang ngủ. => Yếu tố thời gian tạo áp lực cho Holmes và buộc anh phải nhanh chóng thu thập thông tin và tìm ra manh mối.

=> Các yếu tố không gian và thời gian đóng vai trò quan trọng trong quá trình phá án của Holmes. Yếu tố không gian giúp Holmes thu hẹp phạm vi điều tra, trong khi yếu tố thời gian tạo áp lực cho Holmes và buộc anh phải nhanh chóng tìm ra manh mối. Nhờ biết cách tận dụng các yếu tố này, Holmes đã phá án thành công.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Các yếu tố không gian và thời gian đóng vai trò quan trọng trong quá trình phá án của Holmes. Yếu tố không gian giúp Holmes thu hẹp phạm vi điều tra, trong khi yếu tố thời gian tạo áp lực cho Holmes và buộc anh phải nhanh chóng tìm ra manh mối. Nhờ biết cách tận dụng các yếu tố này, Holmes đã phá án thành công.

- Không gian: Vụ án xảy ra trong khuôn viên gia đình Hôn-đơ.

- Thời gian vụ án xảy ra trong đêm có tuyết rơi, tang vật của vụ án là chiếc mũ miện quý giá được một người đàn ông quý tộc dùng làm vật tín chấp trong một thời gian ngắn để vay một số tiền lớn.

=> Những yếu tố trên đã tác động mạnh đến quá trình điều tra của Hôm, cụ thể là giúp Hôm khoanh vùng điều tra trong khuôn viên gia đình Hôn-đơ, đồng thời buộc Hôm phải tìm ra thủ phạm trong thời gian ngắn nhất, nếu không những dấu chân sẽ bị tuyết rơi hoặc tuyết tan làm mất đi và uy tín của ông chủ nhà băng Hôn-đơ sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, thậm chí ngân hàng của ông có thể bị phá sản.

Không gian, thời gian giúp Hôm khoanh vùng điều tra trong khuôn viên gia đình Hôn-đơ, đồng thời buộc vị thám tử phải tìm ra thủ phạm trong thời gian ngắn nhất, nếu không những dấu chân sẽ bị mất đi do tuyết rơi hoặc tuyết tan, uy tín của ông chủ nhà băng Hôn-đơ sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, thậm chí là phá sản.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 5

Trả lời Câu hỏi 5 Suy ngẫm và phản hồi trang 38 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Xác định đâu là lời của người kể chuyện, đâu là lời của nhân vật và tác dụng của chúng trong đoạn trích sau:

Không biết là mấy giờ anh mới về, nhưng sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà để dùng bữa điểm tâm thì anh đã có mặt ở đó, một tay cầm tách cà phê còn tay kia cầm tờ báo, trông rất tươi tỉnh và gọn gàng.

“Xin lỗi vì đã bắt đầu bữa sáng mà không đợi anh, Oát-sân”, anh nói, “nhưng anh hãy nhớ rằng ta có một cái hẹn khá sớm với thân chủ của ta vào sáng nay”.

Phương pháp giải:

Xác định lời người kể chuyện và lời nhân vật

Lời giải chi tiết:

Cách 1

- Lời của người kể chuyện (xưng tôi): Không biết là mấy giờ anh mới về, nhưng sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà để dùng bữa điểm tâm thì anh đã có mặt ở đó, một tay cầm tách cà phê còn tay kia cầm tờ báo, trông rất tươi tỉnh và gọn gàng; anh nói.

- Lời của nhân vật (của Hôm): “Xin lỗi vì đã bắt đầu bữa sáng mà không đợi anh, Oát-sân”; “nhưng anh hãy nhớ rằng ta có một cái hẹn khá sớm với thân chủ của ta vào sáng nay”.

- Tác dụng:

+ Lời của người kể chuyện: truyền đạt thông tin, mô tả hành động và tình trạng của nhân vật chính từ góc nhìn của nhân vật tôi.

+ Lời của nhân vật: phản ánh ý kiến, suy nghĩ và hành động của chính họ.

+ Sự tương tác giữa lời của người kể chuyện và lời của nhân vật giúp xây dựng câu chuyện và tạo nên sự sống động.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Xác định lượt lời

Dẫn chứng

Tác dụng

Lời của người kể chuyện (tôi)

Không biết là mấy giờ anh mới về, nhưng sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà để dùng bữa điểm tâm thì anh đã có mặt ở đó, một tay cầm tách cà phê còn tay kia cầm tờ báo, trông rất tươi tỉnh và gọn gàng; anh nói.

truyền đạt thông tin, mô tả hành động và tình trạng của nhân vật chính từ góc nhìn của nhân vật tôi.

Lời của nhân vật (anh)

“Xin lỗi vì đã bắt đầu bữa sáng mà không đợi anh, Oát-sân”; “nhưng anh hãy nhớ rằng ta có một cái hẹn khá sớm với thân chủ của ta vào sáng nay”.

phản ánh ý kiến, suy nghĩ và hành động của chính họ.

- Lời người kể chuyện: Không biết là mấy giờ anh mới về, nhưng sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà để dùng bữa điểm tâm thì anh đã có mặt ở đó, một tay cầm tách cà phê còn tay kia cầm tờ báo, trông rất tươi tỉnh và gọn gàng; anh nói.

- Lời của nhân vật (lời của nhân vật Hôm): “Xin lỗi vì đã bắt đầu bữa sáng mà không đợi anh, Oát-sân”; “nhưng anh hãy nhớ rằng ta có một cái hẹn khá sớm với thân chủ của ta vào sáng nay”.

- Tác dụng:

+ Lời người kể chuyện: giúp người đọc hình dung được không gian, thời gian và không khí của câu chuyện.

+ Lời của nhân vật: Tạo nút thắt, khơi gợi sự tò mò của người đọc và thúc đẩy họ muốn tìm hiểu thêm về vụ án.

Lời của người kể chuyện: “Không biết là mấy giờ anh mới về, nhưng sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà để dùng bữa điểm tâm thì anh đã có mặt ở đó, một tay cầm tách cà phê còn tay kia cầm tờ báo, trông rất tươi tỉnh và gọn gàng.”.

- Lời của nhân vật (lời của nhân vật Hôm): “Xin lỗi vì đã bắt đầu bữa sáng mà không đợi anh, Oát-sân”“nhưng anh hãy nhớ rằng ta có một cái hẹn khá sớm với thân chủ của ta vào sáng nay”.

- Tác dụng:

+ Lời của người kể chuyện: cung cấp thông tin về bối cảnh và tình trạng nhân vật tạo ra hình ảnh cụ thể về tình huống và không gian. Điều này giúp người đọc hình dung rõ ràng hơn về khung cảnh diễn ra câu chuyện.

+ Lời của nhân vật: thể hiện suy nghĩ và hành động của chính họ.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 6

Trả lời Câu hỏi 6 Suy ngẫm và phản hồi trang 39 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo

Câu chuyện được kể lại bằng lời của ai? Nhận xét về việc sử dụng lời kể của nhân vật này đối với nội dung câu chuyện.

Phương pháp giải:

Xác định người kể và nhận xét

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Câu chuyện được kể lại bằng lời của bác sĩ Watson, người bạn thân và cộng sự của Sherlock Holmes.

Nhận xét: Watson là một người bình thường, có cái nhìn khách quan về những sự việc xảy ra. Lời kể của Watson giúp người đọc tin tưởng vào tính xác thực của câu chuyện.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Câu chuyện được kể lại bằng lời của bác sĩ Watson, người bạn thân và cộng sự của Sherlock Holmes => một người bình thường, có cái nhìn khách quan về những sự việc xảy ra

Câu chuyện được kể bằng lời của bác sĩ Oát-sân, bạn của thám tử Hôm, một nhân vật trong truyện và là người chứng kiến toàn bộ quá trình phá án của Hôm. Việc sử dụng ngôi kể này (ngôi thứ nhất, xưng “tôi”) có tác dụng làm tăng tính chân thực cho câu chuyện.

Câu chuyện được kể lại bằng lời của bác sĩ Oát-sân, bạn củ thám tử Hôm

Tác dụng: tăng tính chân thực cho câu chuyện

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Suy ngẫm và phản hồi 7

Trả lời Câu hỏi 7 Suy ngẫm và phản hồi trang 39 SGK Ngữ văn 9 Chân trời sáng tạo 

Thám tử Sơ-lốc Hôm cho rằng A-thơ là chàng trai cao thượng, hào hiệp vì đã giấu cha về việc thấy Me-ry lấy chiếc mũ miện để đưa cho Gioóc Bơn-queo. Em có đồng ý với nhận xét đó hay không? Vì sao?

Phương pháp giải:

Sử dụng năng lực đọc hiểu để thực hành 

Lời giải chi tiết:

Cách 1

Em vừa đồng tình vừa không đồng tình.

Vì: Việc Arthur che giấu việc Mary lấy vương miện có thể xuất phát từ nhiều lý do khác nhau. Có thể xem hành động này là cao thượng và hào hiệp vì Arthur đã bảo vệ Mary khỏi rắc rối. Tuy nhiên, cũng có thể Arthur đã hành động vì những lý do khác, như sợ hãi, lo lắng hoặc thiếu tự tin.

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4

Em vừa đồng tình vừa không đồng tình. Có thể xem hành động này là cao thượng và hào hiệp vì Arthur đã bảo vệ Mary khỏi rắc rối. Tuy nhiên, cũng có thể Arthur đã hành động vì những lý do khác, như sợ hãi, lo lắng hoặc thiếu tự tin.

- Em vừa đồng tình vừa không đồng tình với nhận xét trên của thám tử Sơ-lốc Hôm về A-thơ.

+ Đồng tình vì hành động của A-thơ là để bảo vệ người mình yêu, tránh cho cô khỏi bị trừng phạt, tránh gây rắc rối cho gia đình, đặc biệt là cha mình. Đây là hành động theo bản năng của A-thơ.

+ Không đồng tình vì: việc giấu sự thật là hành động thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm. A-thơ đã không làm tròn bổn phận của mình là một người con ngoan.

Ý kiến: đồng tình/không đồng tình

Nguyên nhân: A-thơ muốn bảo vệ Me-ry khỏi rắc rối/A-thơ có thể hành động do thiếu tự tin, sợ hãi,...

Xem thêm
Cách 2
Cách 3
Cách 4
Bài đọc >> Xem chi tiết: Văn bản Chiếc mũ miện dát đá be-rô (A-thơ Cô-nan Đoi-lơ)
+

CHIẾC MŨ MIỆN DÁT ĐÁ BE-RÔ

A-thơ Cô-nan Đoi-lơ

[ ... ]

Tôi đợi đến nửa đêm mà vẫn chưa thấy anh trở về nên đành quay về phòng mình. Việc anh đi biền biệt suốt nhiều ngày đêm khi bám theo một dấu vết vốn là chuyện hết sức bình thường, do đó tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu anh về muộn. Không biết là mấy giờ anh mới về, nhưng sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà để dùng bữa điểm tâm thì anh đã có mặt ở đó, một tay cầm tách cà phê còn tay kia cầm tờ báo, trông rất tươi tỉnh và gọn gàng.

“Xin lỗi vì đã bắt đầu bữa sáng mà không đợi anh, Oát-sân", anh nói, "nhưng anh hãy nhớ rằng ta có một cái hẹn khá sớm với thân chủ của ta vào sáng nay".

"Sao, đã hơn chín giờ rồi à?", tôi đáp. "Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu ông ta đã đến. Tôi nghe như có tiếng chuông reo".

Quả thật, đó là ông bạn tài phiệt2 của chúng tôi. Tôi bàng hoàng vì sự thay đổi rõ rệt ở ông ta, vì khuôn mặt vốn to rộng và nặng nề của ông ta giờ đây đã héo hon và co rúm lại, còn mái tóc thì có vẻ bạc hẳn đi. Ông ta bước vào phòng với vẻ mệt mỏi và bơ phờ, trông còn thương tâm hơn cả trạng thái quá khích sáng hôm qua, và nặng nề buông người xuống chiếc ghế bành mà tôi đẩy ra cho ông ta.

“Không biết tôi đã làm gì để mà giờ đây bị thử thách nặng nề đến thế!". Ông ta nói. “Mới hai ngày trước tôi hãy còn là một người hạnh phúc và thành đạt, vô lo vô nghĩ. Vậy mà bây giờ, tôi lại bị bỏ rơi trong tuổi già cô độc và nhục nhã. Hoạ vô đơn chí. Cháu gái tôi, con bé Me-ry, nó đã bỏ tôi mà đi".

"Bỏ rơi ông?".

“Phải. Sáng nay giường ngủ của nó phẳng phiu như chưa hề có ai nằm lên, trong phòng trống trơn và trên mặt bàn ở hành lang có một bức thưu viết cho tôi. Tối hôm qua, tôi có nói với nó, do đau buồn chứ không hề giận dữ, rằng nếu nó chịu cưới con trai tôi thì mọi chuyện hẳn là đã ổn thỏa với thằng bé. Có lẽ tôi đã thiếu suy nghĩ khi nói thế. Nó có nhắc đến lời nói đó trong lá thư này:

GỬI BÁC YÊU DẤU NHẤT ĐỜI CỦA CHÁU

Cháu cảm thấy mình đã đem rắc rối đến cho bác và nếu cháu hành động khác đi thì hẳn là nỗi bất hạnh đáng sợ đó đã chẳng bao giờ xảy ra. Với ý nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu thì cháu sẽ không thể nào còn cảm thấy hạnh phúc dưới mái nhà của bác và cháu thấy rằng mình phải ra đi mãi mãi. Bác đừng lo lắng về tương lai của cháu vì nó đã được lo liệu đầy đủ và nhất là đừng đi tìm cháu vì sẽ phí công vô ích và chẳng đem lại điều gì tốt đẹp cho cháu. Cho dù sống hay chết, cháu vẫn mãi là đứa cháu thương yêu của bác.

ME-RY

 

Nó muốn nói gì qua lá thư này hả ông Hôm? Ông có nghĩ rằng nó ám chỉ đến việc tự tử không?".

“Không, không phải đâu. Có lẽ đây là giải pháp tốt nhất. Ông Hôn-đơ ạ, tôi tin rằng những rắc rối của ông sắp chấm dứt rồi".

“Hả! Ông nói thế là sao? Ông đã nghe được điều gì đó chăng, ông Hôm? Ông đã biết được chuyện gì? Những viên đá quý đang ở đâu?".

“Ông có cho rằng một ngàn bảng mỗi viên là một cái giá quá đắt cho chúng không?".

“Tôi sẽ trả đến mười ngàn".

“Không cần cao đến thế đâu. Ba ngàn bảng là đủ rồi. Và một món tiền thưởng nho nhỏ nữa, tôi nghĩ thế. Ông có đem theo số chi phiếu1 chứ? Bút đây. Tốt hơn là ghi lên thành bốn ngàn bảng".

Với bộ mặt sững sờ, ông chủ nhà băng viết tờ chi phiếu theo yêu cầu. Hôm bước lại bàn làm việc của anh, lấy ra một mảnh vàng nhỏ hình tam giác có dát ba viên đá quý và thảy lên mặt bàn.

Thân chủ của chúng tôi reo lên, vui sướng chộp lấy nó.

"Ông đã lấy lại được!". Ông ta hổn hển. "Tôi thoát nạn rồi! Tôi thoát nạn rồi!".

Phản ứng vui mừng của ông ta cũng mãnh liệt như nỗi buồn trước đó và ông ta ôm những viên đá quý vừa tìm được vào trước ngực.

"Ông còn mắc nợ một món nữa đấy, ông Hôn-đơ", Hôm nói với vẻ khá nghiêm nghị.

"Mắc nợ sao!", ông ta cầm bút lên. "Hãy cho tôi biết số tiền là bao nhiêu và tôi sẽ trả ngay".

“Không, ông không nợ tôi. Ông còn thiếu một lời xin lỗi thật chân thành với chàng trai cao thượng đó, chính là con trai của ông. Tôi mà có con trai thì tôi sẽ rất tự hào nếu nó cư xử được như anh ta trong vụ này".

"Vậy A-thơ không phải là người đã đánh cắp mấy viên đá quý?".

“Hôm qua tôi đã nói với ông rồi và hôm nay tôi sẽ nhắc lại rằng không phải anh ta".

"Ông chắc chứ? Thế thì chúng ta mau đi gặp nó ngay để báo cho nó biết rằng sự thật đã được phơi bày".

"Anh ta đã biết rồi. Khi đã làm sáng tỏ vụ này, tôi có nói chuyện với anh ta và khi thấy anh ta sẽ không chịu thuật lại sự việc, tôi đã kể câu chuyện cho anh ta nghe, anh ta bèn thừa nhận là tôi nói đúng và bổ sung thêm vài chi tiết mà tôi vẫn chưa hiểu rõ. Thế nhưng, tin tức ông đem lại sáng nay có thể sẽ làm cho anh ta chịu mở miệng".

"Lạy Chúa, xin hãy nói cho tôi biết về bí ẩn phi thường đó!".

“Tôi sẽ nói ngay và sẽ chỉ cho ông thấy những bước mà qua đó tôi đã tìm ra sự thật. Và trước tiên, xin được nói ra điều mà đối với tôi là khó nói nhất và đối với ông là khó nghe nhất: Huân tước Gioóc Bon-queo đã thông đồng với cháu gái của ông, cô Me-ry. Họ đã

cùng nhau bỏ trốn".

"Con bé Me-ry của tôi? Không thể nào!".

“Thật đáng tiếc là điều này không những có thể xảy ra mà là đích thực đã xảy ra. Cả ông lẫn con trai ông đều không biết được bản chất thực sự của kẻ mà các ông đã cho phép bước vào gia đình mình. Hắn là một trong những kẻ nham hiểm nhất nước Anh - một con bạc đã phá sản, một gã côn đồ liều mạng, một con người không có trái tim hoặc lương tâm. Cháu gái của ông không hay biết gì về con người đó. Khi hắn thề thốt với cô ta, như đã từng nói với cả trăm cô gái khác trước đó, cô ta đã tự mãn tưởng rằng chỉ có mình mới làm cho trái tim hắn rung động. Có quỷ sứ mới biết được hắn đã nói những gì nhưng ít ra thì cô ta đã trở thành công cụ trong tay hắn và còn nhiễm thói gặp gỡ hắn gần như mỗi đêm”.

"Tôi không thể và sẽ chẳng bao giờ tin chuyện đó!". Ông chủ nhà băng kêu to, mặt tái đi.

“Vậy thì tôi sẽ kể cho ông nghe chuyện đã xảy ra trong nhà ông đêm hôm trước. Khi nghĩ rằng ông đã trở về phòng, cháu gái của ông bèn lén xuống cầu thang và nói chuyện với tình nhân qua cánh cửa sổ hướng ra lối đi dẫn đến chuồng ngựa. Những dấu chân của hắn đã in sâu xuống tuyết trong suốt thời gian dài hắn đứng ở đó. Cô ta đã kể cho hắn nghe về chiếc mũ miện. Nghe tin này, lòng tham xấu xa của hắn nổi lên và hắn bắt cô ta phải làm theo ý hắn. Tôi chắc chắn rằng cô bé rất thương yêu ông nhưng có những người đàn bà luôn bị tình yêu trai gái lấn át tất cả những tình cảm khác, và tôi nghĩ rằng Me-ry thuộc loại phụ nữ ấy. Vừa mới nghe xong những lời dặn của hắn thì cô ta trông thấy ông bước xuống cầu thang, thế là cô ta lập tức đóng vội cánh cửa sổ lại và kể cho ông nghe về sự dan díu của một cô hầu với người tình mang chân gỗ của chị ta, và điều này thì hoàn toàn đúng.

A-thơ, con trai ông, đã trở về giường mình sau cuộc nói chuyện với ông, nhưng anh ta trằn trọc không ngủ được vì lo lắng về những món nợ ở câu lạc bộ. Đến nửa đêm, anh ta nghe có tiếng bước chân đi thật nhẹ ngang qua cửa phòng mình, vì thế anh ta nhổm dậy và vô cùng ngạc nhiên khi trông thấy cô em họ đang lén lút đi dọc theo hành lang rồi biến mất vào phòng thay đồ của ông. Kinh ngạc đến sững sờ, chàng trai mặc vội quần áo và nấp trong bóng tối, chờ xem sự việc kì lạ này sẽ đi đến đâu. Chỉ một lúc sau, cô gái lại từ trong phòng bước ra và dưới ánh sáng của ngọn đèn ở hành lang, con trai ông nhìn thấy cô ta cầm trong tay chiếc mũ miện quý giá. Khi cô ta đi xuống cầu thang, anh ta liền hớt hải chạy theo và ẩn mình vào sau tấm rèm ở gần cửa phòng ông, từ chỗ đó anh ta có thể trông thấy những gì xảy ra ở hành lang của tầng dưới. Anh ta thấy cô gái rón rén mở cửa sổ và đưa chiếc mũ miện cho ai đó trong bóng tối, rồi đóng cửa sổ lại và vội vã trở về phòng. Trên đường quay lại, cô ta đi sát qua chỗ chàng trai đang nấp sau tấm rèm.

Khi cô ta còn ở đó thì chàng trai không thể làm gì vì sợ phơi bày ra sự thật xấu xa của người thiếu nữ anh ta đang yêu. Nhưng vào giây phút cô ta đi khuất thì anh ta chợt nhận thức được tai hoạ này đối với ông nghiêm trọng biết bao và việc cứu vãn tình hình quan trọng biết chừng nào. Anh ta mặc nguyên bộ đồ phong phanh và chạy chân trần xuống cầu thang, mở cánh cửa sổ rồi phóng ra ngoài nền đất tuyết và chạy xuống con đường mòn, ở đó anh ta có thể trông thấy một bóng đen dưới ánh trăng. Huân tước Gioóc Bơn-queo gắng sức bỏ chạy nhưng A-thơ đã tóm được hắn và một cuộc vật lộn đã diễn ra giữa hai người, con trai ông giật mạnh một bên của chiếc mũ miện còn đối thủ của anh ta thì nắm chặt phía bên kia. Trong trận ẩu đả, con trai ông đã giáng một cú trúng huân tước Gioóc và cào vào mắt hắn. Bỗng một tiếng “rắc” vang lên, con trai ông nhận thấy chiếc mũ miện đã nằm trong tay mình bèn hối hả trở về, đóng cửa sổ lại, chạy lên phòng ông và khi anh ta vừa mới nhận ra là chiếc mũ miện đã bị bẻ cong trong cuộc giằng co và đang cố gắng uốn cho nó thẳng lại thì ông bước vào”.

"Có thể nào lại là thế?". Ông chủ nhà băng hồn hển.

 “Thế rồi ông làm cho anh ta nổi giận khi chửi mắng anh ta bằng những lời lẽ tồi tệ vào đúng lúc anh ta nghĩ mình xứng đáng được nhận những lời cảm ơn nồng nhiệt nhất. Anh ta không thể nào giải thích thực chất của vấn đề vì sợ phản bội lại con người mà rõ ràng là không xứng đáng với sự quên mình của anh ta. Nhưng vì hào hiệp, anh ta đã giữ kín bí mật của cô gái".

“Vậy ra đó là lí do con bé gào lên và ngất xỉu khi trông thấy chiếc mũ miện", ông Hôn-đơ kêu to. “Ôi, Chúa ơi! Tôi thật là một lão ngốc mù quáng! Con trai tôi còn cầu xin tôi cho nó ra ngoài năm phút thôi nữa chứ! Thằng bé đáng quý muốn tìm xem mảnh bị mất có còn nằm ở chỗ chúng đã đánh nhau hay không. Tôi đã đánh giá sai nó một cách tàn nhẫn làm sao!".

[Hôm giải thích lí do ông đã tìm ra thủ phạm là nhờ quan sát kĩ các dấu chân, dấu giày đêm qua còn để lại trên tuyết bên ngoài cánh cửa bếp, trong vườn và trên bệ cửa sổ; hoa trang thành kẻ lang thang, đến nhà của Gioóc Bơn-queo và trả cho người hầu của huân tước một món tiền nhỏ để mua lại giày của hắn, sau đó, đem ướm vào dấu giày còn lại trên tuyết trong vườn nhà Hôn-đơ, ... Với những chứng cứ không thể chối cãi, huân tước phải khai nơi mà hắn đã bán ba viên đá quý. Hôm đã chuộc lại ba viên đá và trả lại cho Hôn-đơ. Hôn-đơ vội đi gặp con trai và xin lỗi vì đã nghi oan cho con.]

- Thu gọn

Bình chọn:
4.3 trên 8 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Chân trời sáng tạo - Xem ngay

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
Gửi bài tập - Có ngay lời giải