Trường thọ
Nghĩa & Ví dụ
động từ
(cũ; trtr.). Thọ lâu, sống lâu.
Ví dụ:
Ông nội giữ thói quen đi bộ mỗi sáng để mong trường thọ.
Nghĩa: (cũ; trtr.). Thọ lâu, sống lâu.
1
Học sinh tiểu học
- Ông bà mong được trường thọ để chơi với cháu.
- Nhiều người chúc nhau trường thọ vào ngày mừng thọ.
- Cây cổ thụ ấy đứng vững như muốn trường thọ với làng.
2
Học sinh THCS – THPT
- Người ta tin rằng sống điều độ giúp con người trường thọ.
- Trong truyện xưa, các vị tiên được miêu tả là trường thọ giữa mây ngũ sắc.
- Bà ngoại bảo, giữ tâm an thì thân mới dễ trường thọ.
3
Người trưởng thành
- Ông nội giữ thói quen đi bộ mỗi sáng để mong trường thọ.
- Có người chạy theo bí quyết trường thọ, có người chỉ chọn sống trọn từng ngày.
- Muốn trường thọ, đôi khi không cần thần dược, chỉ cần bớt tham vọng và ngủ đủ giấc.
- Ta chúc nhau trường thọ, nhưng điều quý hơn là trường an trong tâm.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các văn bản cổ hoặc khi nói về tuổi thọ.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Thường dùng trong thơ ca, văn học cổ điển để diễn tả sự sống lâu.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện sự trang trọng, cổ kính.
- Thường xuất hiện trong văn viết, đặc biệt là văn học cổ.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi muốn tạo cảm giác trang trọng, cổ điển.
- Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày vì có thể gây cảm giác xa lạ.
- Thường dùng trong ngữ cảnh lịch sử hoặc văn hóa truyền thống.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các từ hiện đại hơn như "sống lâu".
- Không nên dùng trong ngữ cảnh hiện đại hoặc không trang trọng.
- Chú ý đến ngữ cảnh để tránh sử dụng không phù hợp.
1
Chức năng ngữ pháp
Động từ, thường làm vị ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ trong câu; có thể làm trung tâm của cụm động từ, ví dụ: "ông ấy trường thọ".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với danh từ chỉ người (ông, bà, cụ) và trạng từ chỉ thời gian (lâu, mãi mãi).
