Khù khụ

Nghĩa & Ví dụ
tính từ
Từ mô phỏng tiếng ho nặng và liên tiếp, như tiếng ho của các cụ già.
Ví dụ: Ông cụ ho khù khụ giữa phòng chờ.
Nghĩa: Từ mô phỏng tiếng ho nặng và liên tiếp, như tiếng ho của các cụ già.
1
Học sinh tiểu học
  • Ông nội ho khù khụ cả buổi sáng.
  • Cụ hàng xóm ngồi ghế tre, ho khù khụ nghe lo lắng.
  • Gió lạnh thổi qua, bác bảo vệ ho khù khụ ở cổng.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Đêm trở gió, cụ trong xóm ho khù khụ làm cả nhà chột dạ.
  • Trong lớp yên ắng, tiếng ho khù khụ của bác lao công vọng ngoài hành lang.
  • Xem phim, nghe nhân vật ông lão ho khù khụ mà thấy tội nghiệp.
3
Người trưởng thành
  • Ông cụ ho khù khụ giữa phòng chờ.
  • Giữa khoảng lặng của bệnh viện, tiếng ho khù khụ cứa vào bầu không khí mỏng manh.
  • Mỗi cơn gió lùa qua mái nhà cũ, tiếng ho khù khụ của cụ như nhắc về tuổi già và thời tiết khắc nghiệt.
  • Cô bán thuốc ngẩng lên, nghe tiếng ho khù khụ ngoài cửa rồi vội chuẩn bị chai siro ho.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng để mô tả tiếng ho của người già hoặc người bệnh.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để tạo hình ảnh sinh động về nhân vật hoặc tình huống.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự mô phỏng âm thanh, mang tính miêu tả.
  • Thường dùng trong khẩu ngữ và văn chương.
  • Không mang sắc thái trang trọng.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn tạo hình ảnh cụ thể về tiếng ho.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh trang trọng hoặc kỹ thuật.
  • Thường đi kèm với các từ miêu tả khác để tăng tính sinh động.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ mô phỏng âm thanh khác.
  • Không nên dùng để miêu tả tiếng ho nhẹ hoặc không liên tục.
  • Chú ý ngữ cảnh để tránh gây hiểu nhầm về mức độ nghiêm trọng của tiếng ho.
1
Chức năng ngữ pháp
Tính từ, thường làm vị ngữ trong câu để mô tả trạng thái hoặc âm thanh.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ láy, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ trong câu; có thể làm trung tâm của cụm tính từ, ví dụ: "ho khù khụ".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với danh từ chỉ người hoặc động từ chỉ hành động, ví dụ: "ông cụ ho khù khụ".
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...