Hư đốn

Nghĩa & Ví dụ
tính từ
(Thiếu niên, thanh niên) có phẩm chất, đạo đức sút kém, xấu đi đến mức nghiêm trọng.
Ví dụ: Thằng bé lớn lên hư đốn, gây chuyện khắp xóm.
Nghĩa: (Thiếu niên, thanh niên) có phẩm chất, đạo đức sút kém, xấu đi đến mức nghiêm trọng.
1
Học sinh tiểu học
  • Bạn ấy từng ngoan, giờ trở nên hư đốn, hay nói dối và quậy phá trong lớp.
  • Anh thanh niên kia hư đốn, trốn học và rủ bạn bè bày trò xấu.
  • Người anh họ hư đốn, lấy tiền của mẹ đi chơi và không chịu xin lỗi.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Gia đình buồn lòng vì cậu con trai hư đốn, tụ tập đêm khuya và coi thường lời khuyên.
  • Có lúc một bạn trẻ hư đốn vì đuổi theo thói xấu trên mạng, quên cả học hành lẫn trách nhiệm.
  • Người ta sợ nhất là khi một thiếu niên hư đốn, xem việc làm tổn thương người khác như chuyện bình thường.
3
Người trưởng thành
  • Thằng bé lớn lên hư đốn, gây chuyện khắp xóm.
  • Đau nhất là nhìn đứa con từng hiền lành trở nên hư đốn, lạnh lùng trước nỗi buồn của mẹ.
  • Anh ta hư đốn đến mức bán đứng bạn bè, chỉ để thỏa cái tôi ngông cuồng.
  • Khi lời dạy dỗ bị bỏ ngoài tai, sự hư đốn lớn dần như cỏ dại phủ kín một mái nhà.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : (Thiếu niên, thanh niên) có phẩm chất, đạo đức sút kém, xấu đi đến mức nghiêm trọng.
Từ đồng nghĩa:
Từ Cách sử dụng
hư đốn Tiêu cực, chỉ sự sa sút nghiêm trọng về đạo đức, phẩm chất ở người trẻ. Ví dụ: Thằng bé lớn lên hư đốn, gây chuyện khắp xóm.
hư hỏng Tiêu cực, chỉ sự sa ngã về đạo đức, phẩm chất, thường dùng cho trẻ em, thanh thiếu niên. Ví dụ: Con cái hư hỏng là nỗi đau của cha mẹ.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng để chỉ trích hoặc phê phán hành vi của thanh thiếu niên.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Ít phổ biến, có thể xuất hiện trong các bài viết phê bình xã hội.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Có thể dùng để miêu tả nhân vật có hành vi xấu xa, sa ngã.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự phê phán, chỉ trích mạnh mẽ.
  • Thường dùng trong ngữ cảnh khẩu ngữ hoặc văn chương.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn nhấn mạnh sự suy đồi đạo đức của thanh thiếu niên.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh trang trọng hoặc khi cần diễn đạt một cách nhẹ nhàng hơn.
  • Không có nhiều biến thể, thường đi kèm với các từ chỉ đối tượng như 'thiếu niên', 'thanh niên'.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ sự hư hỏng khác, cần chú ý ngữ cảnh.
  • Không nên dùng để chỉ người lớn hoặc các đối tượng không phù hợp.
  • Để dùng tự nhiên, cần chú ý đến ngữ điệu và ngữ cảnh giao tiếp.
1
Chức năng ngữ pháp
Tính từ, thường làm vị ngữ trong câu để mô tả phẩm chất của chủ ngữ.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ, có thể làm trung tâm của cụm tính từ, ví dụ: "rất hư đốn", "quá hư đốn".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với các phó từ chỉ mức độ như "rất", "quá", hoặc danh từ chỉ người như "thiếu niên", "thanh niên".