Đông

Nghĩa & Ví dụ
1.
danh từ
Một trong bốn phương chính, ở về phía mặt trời mọc, đối lập với phương tây.
2.
danh từ
(thường viết hoa). Những nước thuộc phương Đông, trong quan hệ với các nước thuộc phương Tây.
3.
danh từ
Mùa lạnh nhất trong bốn mùa của một năm.
4.
danh từ
(vch.). Năm, thuộc về quá khứ.
5.
động từ
Chuyển từ trạng thái lỏng sang trạng thái rắn; kết đặc lại.
6.
tính từ
Có nhiều người tụ tập lại cùng một nơi.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng để chỉ phương hướng hoặc mùa trong năm, ví dụ "phía đông" hoặc "mùa đông".
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Sử dụng để chỉ phương hướng, mùa, hoặc các nước phương Đông trong các bài viết học thuật hoặc báo chí.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường dùng để tạo hình ảnh về mùa đông hoặc các nước phương Đông, mang tính biểu tượng.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Dùng trong ngữ cảnh kỹ thuật để chỉ quá trình chuyển từ lỏng sang rắn, ví dụ "nước đông lại".
2
Sắc thái & phong cách
  • Từ "đông" có thể mang sắc thái trung tính khi chỉ phương hướng hoặc mùa.
  • Trong văn chương, "đông" có thể mang sắc thái lãng mạn hoặc u buồn khi miêu tả mùa đông.
  • Trong ngữ cảnh kỹ thuật, từ này mang tính chất mô tả, không cảm xúc.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng "đông" khi cần chỉ rõ phương hướng, mùa, hoặc quá trình kỹ thuật.
  • Tránh dùng "đông" để chỉ phương hướng trong ngữ cảnh không rõ ràng, có thể gây nhầm lẫn với các nghĩa khác.
  • Trong văn chương, "đông" có thể được sử dụng linh hoạt để tạo hình ảnh hoặc cảm xúc.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Người học dễ nhầm lẫn giữa các nghĩa khác nhau của từ "đông".
  • Phân biệt rõ "đông" chỉ phương hướng và "Đông" chỉ các nước phương Đông.
  • Chú ý ngữ cảnh để sử dụng từ "đông" một cách chính xác và tự nhiên.
1
Chức năng ngữ pháp
"Đông" có thể là danh từ, động từ hoặc tính từ. Khi là danh từ, nó thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ. Khi là động từ, nó thường làm vị ngữ. Khi là tính từ, nó có thể làm định ngữ hoặc vị ngữ.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
"Đông" là từ đơn, không có hình thái biến đổi và không kết hợp với phụ từ đặc trưng nào.
3
Đặc điểm cú pháp
Khi là danh từ, "đông" thường đứng sau các từ chỉ định như "phía" hoặc "mùa". Khi là động từ, nó thường đứng sau chủ ngữ. Khi là tính từ, nó có thể đứng trước danh từ để làm định ngữ hoặc sau danh từ để làm vị ngữ.
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
"Đông" có thể kết hợp với các danh từ chỉ phương hướng (như "phía"), danh từ chỉ thời gian (như "mùa"), hoặc các trạng từ chỉ mức độ khi là tính từ.

Chúng tôi sẽ tiếp tục bổ sung câu ví dụ, từ đồng nghĩa trái nghĩa, từ liên quan và các phần mở rộng khác trong thời gian tới