Soạn văn 6 - CTST siêu ngắn Bài 6: Điểm tựa tinh thần

Soạn bài Thực hành Tiếng Việt bài 6 SGK Ngữ văn 6 tập 2 Chân trời sáng tạo siêu ngắn


Soạn bài Thực hành Tiếng Việt bài 6 Ngữ văn 6 tập 2 Chân trời sáng tạo với đầy đủ lời giải tất cả các câu hỏi và bài tập

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Câu 1

Câu 1 (trang 17 SGK Ngữ văn 6 tập 2)

Phương pháp giải:

Đọc lại văn bản Tuổi thơ tôi và tìm các từ ngữ sau đó giải nghĩa của chúng dựa theo bảng đã cho.

Lời giải chi tiết:

Câu 2

Câu 2 (trang 18 SGK Ngữ văn 6 tập 2)

Phương pháp giải:

Đặt một câu bất kì có dấu ngoặc kép (nên đặt câu liên quan đến học tập, bạn bè, gia đình).

Lời giải chi tiết:

- Câu: Lan lớp tôi có một “gia tài kếch xù” với đầy đủ các thể loại sách: sách bách khoa tri thức học sinh, từ điển tiếng Anh, sách bài tập Toán và Tiếng Việt, sách dạy chơi cờ vua, sách tập y-ô-ga, sách chơi đàn oóc…

- Tác dụng: Nhấn mạnh từ gia tài được dùng với ý nghĩa đặc biệt là người có nhiều sách vở.

Câu 3

Câu 3 (trang 18 SGK Ngữ văn 6 tập 2)

Phương pháp giải:

Đọc lại văn bản trên và xem có bao nhiêu đoạn.

Lời giải chi tiết:

Văn bản Con gái của mẹ có hai đoạn:

- Đoạn 1 (Từ đầu đến "thiếu thốn, khô khát"): tình cảm của mẹ dành cho con,

- Đoạn 2 (còn lại): tình yêu thương Lam Anh dành cho mẹ.

Câu 4

Câu 4 (trang 18 SGK Ngữ văn 6 tập 2)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ các đoạn văn đã cho, tìm câu chủ đề mỗi đoạn, đoạn nào không có câu chủ đề thì ghi rõ.

Lời giải chi tiết:

Câu chủ đề:

- Đoạn 1: Bài ca có thể là lời của cô gái.

- Đoạn 2: không có câu chủ đề.

Câu 5

Viết đoạn văn (khoảng 150 – 200 chữ) kể về kỉ niệm với một người thân mà em xem là điểm tựa tinh thần của mình. Trong đoạn văn có sử dụng dấu ngoặc kép.

Phương pháp giải:

Viết đoạn văn đáp ứng hình thức, có sử dụng dấu ngoặc kép, kể về kỉ niệm bất kì với một người thân (ông, bà, cha, mẹ,…)

Lời giải chi tiết:

     Kỉ niệm thời thơ ấu đáng nhớ nhất với em chính là một lần không vâng lời mẹ. Trưa hôm ấy trời nắng chang chang, mẹ dặn em ở nhà trông nhà để mẹ đi có việc. Thế nhưng, để thỏa mãn “đam mê” trong lòng mình, mẹ vừa đi khỏi em đã chạy đi chơi điện tử. Chơi suốt cả một buổi chiều mãi tới tối mới chịu đi về. Về đến nhà, em tìm mãi cũng không thấy mẹ đâu. Vội chạy đi tìm thì được các bác kể rằng: Trưa không thấy em ở nhà, mẹ lo nên đi tìm, đi tìm suốt cả buổi chiều cuối cùng bị sốt cao phải nhờ người đưa về. Nghe kể đến đây mặt em đỏ gay, nước mắt trực trào ra, em chạy nhanh về nhà. Mở cửa phòng mẹ, phòng tối om, em bật đèn lên, mẹ đang nằm trên giường. Em ôm lấy mẹ khóc nức nở "Mẹ ơi con xin lỗi, con làm mẹ khổ vì con quá". Mẹ mỉm cười hiền dịu xoa đầu em: "Con ngoan biết lỗi là được rồi". Một kỉ niệm tuổi thơ em đã làm cho mẹ buồn vì không vâng lời mẹ. Đó cũng là bài học nhắc nhở em rằng không bao giờ được làm cho mẹ buồn dù chỉ một lần nào nữa.

Chú thích:

- “đam mê”: đặt trong ngoặc kép với hàm ý mỉa mai về sự ham chơi của nhân vật.

- "Mẹ ơi con xin lỗi, con làm mẹ khổ vì con quá": trích dẫn nguyên văn lời thoại của nhân vật.

Loigiaihay.com


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

Các bài liên quan: - Bài 6: Điểm tựa tinh thần