To con

Nghĩa & Ví dụ
tính từ
(Người) có vóc to, cao.
Ví dụ: Anh ấy to con, bước qua vũng nước chỉ một nhịp.
Nghĩa: (Người) có vóc to, cao.
1
Học sinh tiểu học
  • Anh bảo vệ to con đứng trước cổng trường.
  • Bạn lớp trên to con nên bưng bàn rất nhẹ.
  • Chú bộ đội to con bế em bé rất khéo.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Cậu tiền đạo to con che bóng rất chắc, không ai lấy được.
  • Thầy thể dục to con nhưng chạy vẫn nhanh và dẻo.
  • Bạn lớp trưởng to con, nói nhỏ thôi mà cả lớp đã nghe rõ.
3
Người trưởng thành
  • Anh ấy to con, bước qua vũng nước chỉ một nhịp.
  • Người đàn ông to con đó mang chiếc ba lô nhỏ trông càng nổi bật.
  • Bóng lưng to con của cha che nắng cho con suốt quãng đường.
  • Gã to con bước vào quán, tiếng ghế khẽ kêu như nhường chỗ.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng để miêu tả người có vóc dáng lớn, cao.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến, thường thay bằng từ trang trọng hơn như "cao lớn".
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Có thể dùng để tạo hình ảnh cụ thể, sinh động về nhân vật.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự miêu tả trung tính, không mang cảm xúc tiêu cực hay tích cực.
  • Thuộc khẩu ngữ, thường dùng trong giao tiếp hàng ngày.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi miêu tả người có vóc dáng lớn trong bối cảnh thân mật, không trang trọng.
  • Tránh dùng trong văn bản chính thức, thay bằng từ "cao lớn".
  • Không có biến thể phổ biến.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với "to lớn" khi miêu tả vật thể, cần chú ý ngữ cảnh.
  • Không nên dùng để miêu tả người trong bối cảnh cần sự trang trọng.
1
Chức năng ngữ pháp
Tính từ, thường làm vị ngữ hoặc định ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau danh từ khi làm định ngữ hoặc đứng một mình khi làm vị ngữ; có thể làm trung tâm của cụm tính từ, ví dụ: "rất to con".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với danh từ chỉ người, phó từ chỉ mức độ như "rất", "khá".