Thi phú

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Thơ và phú (nói khái quát); thường dùng để chỉ thơ văn theo niêm luật, nói chung.
Ví dụ: Anh ấy yêu thi phú và đọc mỗi tối trước khi ngủ.
Nghĩa: Thơ và phú (nói khái quát); thường dùng để chỉ thơ văn theo niêm luật, nói chung.
1
Học sinh tiểu học
  • Cô kể rằng ông nội rất thích thi phú và hay ngâm thơ.
  • Trong tủ sách nhà em có một quyển thi phú rất đẹp.
  • Bạn Lan đọc thi phú trong giờ sinh hoạt và cả lớp vỗ tay.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Thầy dặn chúng mình tìm hiểu thêm về thi phú để cảm nhận nhạc điệu của tiếng Việt.
  • Bạn Minh mê thi phú vì thấy từng câu chữ như có nhịp thở.
  • Khi học về Đường luật, mình mới hiểu thi phú đòi hỏi niêm luật chặt chẽ.
3
Người trưởng thành
  • Anh ấy yêu thi phú và đọc mỗi tối trước khi ngủ.
  • Trong những ngày lặng gió, một bài thi phú cổ có thể mở ra cả bầu trời kỷ niệm.
  • Giữa bộn bề mưu sinh, người ta vẫn tìm về thi phú như một chỗ dựa cho tâm hồn.
  • Bàn trà nhỏ, quyển thi phú cũ và tiếng mưa rơi đủ để đêm dài trở nên dịu lại.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết về văn học, nghiên cứu văn học.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Phổ biến khi nói về các tác phẩm thơ văn cổ điển.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Sử dụng trong nghiên cứu văn học, đặc biệt là văn học cổ điển.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự trang trọng và cổ điển.
  • Thường dùng trong văn viết và nghệ thuật.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi nói về thơ văn có niêm luật, đặc biệt trong bối cảnh nghiên cứu văn học.
  • Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày vì có thể gây khó hiểu.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ thơ văn khác như 'thơ ca'.
  • Chú ý đến ngữ cảnh để sử dụng từ một cách chính xác và phù hợp.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "thi phú cổ điển", "thi phú Việt Nam".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (ví dụ: "thi phú hay"), động từ (ví dụ: "viết thi phú"), hoặc danh từ khác (ví dụ: "tác phẩm thi phú").