Rớp
Nghĩa & Ví dụ
dớp.
Ví dụ:
Cứ khởi động dự án là máy chủ treo, ai cũng bảo có rớp.
Nghĩa: dớp.
1
Học sinh tiểu học
- Bạn Nam cứ đá bóng là thua, nên bạn bè trêu là bạn có rớp.
- Em mang cây bút này đi thi hay bị quên bài, em sợ nó có rớp.
- Mỗi lần trời mưa là mèo nhà em trốn mất, mẹ bảo đó là rớp của nó.
2
Học sinh THCS – THPT
- Nhóm mình mở đầu tiết mục là micro lại hú, tụi bạn đùa là dính rớp sân khấu.
- Đi thi vấn đáp cứ gặp đúng cô giáo khó, tôi nghĩ chắc mình có rớp với môn này.
- Bạn ấy thay ba quả bóng rồi mà vẫn xịt, nên bảo cái bơm có rớp.
3
Người trưởng thành
- Cứ khởi động dự án là máy chủ treo, ai cũng bảo có rớp.
- Tôi không tin lắm, nhưng sau vài lần trễ chuyến bay cùng một hãng, tôi cũng thấy mình dính rớp đường xa.
- Quán đổi chủ ba lần mà vẫn ế khách, người ta kháo nhau là chỗ ấy có rớp làm ăn.
- Đến hẹn lại lên, cứ gần Tết là tôi mắc cảm, thành ra ngại cái rớp thời tiết này.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng để chỉ một điều không may mắn, thường là do mê tín.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Có thể xuất hiện trong các tác phẩm văn học để tạo không khí huyền bí hoặc mê tín.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
- Thường mang sắc thái tiêu cực, chỉ sự không may mắn.
- Thuộc khẩu ngữ, thường dùng trong giao tiếp hàng ngày.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi muốn diễn tả một điều không may mắn do mê tín.
- Tránh dùng trong các văn bản trang trọng hoặc học thuật.
- Thường không có biến thể, nhưng có thể thay bằng "dớp" trong một số ngữ cảnh.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với "dớp", cần chú ý ngữ cảnh để dùng đúng.
- Không nên dùng trong các tình huống cần sự chính xác và khách quan.
- Để dùng tự nhiên, nên hiểu rõ ngữ cảnh và sắc thái của từ.
1
Chức năng ngữ pháp
"Rớp" là danh từ, thường đóng vai trò làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ đơn, không có sự kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "cái rớp".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với các từ chỉ định như "cái", "một" hoặc các tính từ để mô tả, ví dụ: "cái rớp lớn".

Danh sách bình luận