Địa chí

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Sách ngày xưa biên chép về địa lí, lịch sử, phong tục, nhân vật; sản phẩm, v.v. của một địa phương.
Ví dụ: Tôi tìm địa chí thành phố để tra cứu lịch sử các phường cổ.
Nghĩa: Sách ngày xưa biên chép về địa lí, lịch sử, phong tục, nhân vật; sản phẩm, v.v. của một địa phương.
1
Học sinh tiểu học
  • Thầy mang đến lớp một cuốn địa chí kể về làng quê ven sông.
  • Trong thư viện xã có địa chí viết về núi, sông và lễ hội của huyện.
  • Bạn Minh đọc địa chí để biết làng mình nổi tiếng với nghề làm nón.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Em mượn địa chí tỉnh để làm bài thuyết trình về các lễ hội mùa xuân.
  • Địa chí của huyện ghi lại tên gọi cũ của con sông chảy qua thị trấn.
  • Nhờ đọc địa chí, tụi mình hiểu vì sao làng chài lại có tục hạ thủy đầu năm.
3
Người trưởng thành
  • Tôi tìm địa chí thành phố để tra cứu lịch sử các phường cổ.
  • Địa chí không chỉ chép địa lí và phong tục, mà còn lưu vết những phận người khuất lấp.
  • Trong phòng lưu trữ, mùi giấy cũ của cuốn địa chí gợi cả một miền ký ức mở ra.
  • Đọc địa chí, ta nhận ra sản vật của vùng không chỉ là hàng hóa, mà là câu chuyện của đất và người.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng trong các tài liệu nghiên cứu, sách giáo khoa hoặc báo cáo liên quan đến địa lý và lịch sử.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Không phổ biến.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Phổ biến trong các ngành địa lý, lịch sử, văn hóa và du lịch.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện tính trang trọng và học thuật.
  • Thường xuất hiện trong văn viết hơn là khẩu ngữ.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi cần mô tả chi tiết về một địa phương từ góc độ lịch sử, địa lý và văn hóa.
  • Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày vì tính chất chuyên môn cao.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ sách hoặc tài liệu khác như "từ điển" hay "bách khoa toàn thư".
  • Người học cần chú ý đến ngữ cảnh để sử dụng từ này một cách chính xác.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định như "cuốn", "sách"; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "địa chí Hà Nội".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với các danh từ chỉ địa danh, phó từ chỉ định như "này", "đó".
sách từ điển bách khoa toàn thư biên niên sử sử ký kỷ yếu văn bản tài liệu hồ sơ địa lý
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...