Dép
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Đồ dùng để mang ở bàn chân, thường bằng da, nhựa, gồm có đế và quai.
Ví dụ:
Anh nhớ mang dép khi ra sân.
Nghĩa: Đồ dùng để mang ở bàn chân, thường bằng da, nhựa, gồm có đế và quai.
1
Học sinh tiểu học
- Con đi dép cho khỏi dơ chân.
- Mẹ đặt đôi dép ngay ngắn trước cửa.
- Dép ướt, con nhớ phơi cho khô.
2
Học sinh THCS – THPT
- Cậu để quên dép ngoài hành lang nên đi chân trần vào lớp.
- Đôi dép mòn gót kể câu chuyện những buổi đi học sớm.
- Mưa bất chợt, dép trơn làm tôi bước chậm lại.
3
Người trưởng thành
- Anh nhớ mang dép khi ra sân.
- Đôi dép để cạnh cửa như lời nhắc về những lần trở về muộn.
- Dép mới ôm chân gọn gàng, khiến bước đi nhẹ tênh.
- Tiếng dép lẹp xẹp trong đêm khuya nghe vừa quen vừa vắng.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Rất phổ biến, thường dùng để chỉ loại giày dép thông dụng hàng ngày.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Ít phổ biến, thường chỉ xuất hiện trong các văn bản mô tả sản phẩm hoặc nghiên cứu về thời trang.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Thỉnh thoảng xuất hiện để tạo hình ảnh đời thường, gần gũi.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến, trừ khi liên quan đến sản xuất hoặc thiết kế giày dép.
2
Sắc thái & phong cách
- Thân thiện, gần gũi, thường dùng trong ngữ cảnh không trang trọng.
- Thuộc khẩu ngữ, dễ hiểu và thông dụng trong giao tiếp hàng ngày.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi nói về các loại giày dép thông dụng, không trang trọng.
- Tránh dùng trong các ngữ cảnh yêu cầu sự trang trọng hoặc chuyên môn cao.
- Thường không có biến thể, nhưng có thể kết hợp với từ khác để chỉ loại dép cụ thể (ví dụ: dép lê, dép xỏ ngón).
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với "giày" trong một số ngữ cảnh, cần chú ý đến đặc điểm cấu tạo để phân biệt.
- Không nên dùng từ "dép" để chỉ các loại giày dép trang trọng hoặc chuyên dụng.
- Chú ý đến cách phát âm để tránh nhầm lẫn với các từ có âm tương tự.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ đơn, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định như "cái", "đôi"; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "đôi dép", "dép nhựa".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với lượng từ ("một đôi dép"), tính từ ("dép mới"), hoặc động từ ("mang dép").
