An nghỉ

Nghĩa & Ví dụ
yên nghỉ.
Ví dụ: Sau bao sóng gió cuộc đời, cuối cùng ông cũng được an nghỉ.
Nghĩa: yên nghỉ.
1
Học sinh tiểu học
  • Ông bà đã an nghỉ trong lòng đất mẹ.
  • Chúng ta cầu mong linh hồn người đã khuất được an nghỉ.
  • Sau một cuộc đời dài, cụ đã an nghỉ.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Nơi đây là chốn an nghỉ vĩnh hằng của những người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc.
  • Dù thời gian trôi qua, hình ảnh của người đã an nghỉ vẫn sống mãi trong trái tim chúng ta.
  • Gia đình mong muốn người thân của mình được an nghỉ thanh thản sau những tháng ngày bệnh tật.
3
Người trưởng thành
  • Sau bao sóng gió cuộc đời, cuối cùng ông cũng được an nghỉ.
  • Sự an nghỉ không chỉ là chấm dứt một kiếp người mà còn là khởi đầu cho một hành trình mới trong cõi vĩnh hằng.
  • Chúng ta hãy sống sao cho khi nhắm mắt xuôi tay, có thể an nghỉ mà không vướng bận điều gì.
  • Trong không gian tĩnh lặng của nghĩa trang, những linh hồn an nghỉ dường như đang kể lại câu chuyện về cuộc đời mình qua làn gió thoảng.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng trong các bài viết tưởng niệm, cáo phó.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường xuất hiện trong thơ ca, văn xuôi với ý nghĩa trang trọng, tôn kính.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự trang trọng, tôn kính, thường dùng trong ngữ cảnh tưởng niệm.
  • Thuộc văn viết, đặc biệt trong các văn bản có tính chất tưởng nhớ.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn thể hiện sự tôn kính đối với người đã khuất.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh không trang trọng hoặc không liên quan đến tưởng niệm.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với "yên nghỉ" nhưng "an nghỉ" thường mang sắc thái trang trọng hơn.
  • Chú ý ngữ cảnh để tránh sử dụng không phù hợp, gây hiểu lầm.
1
Chức năng ngữ pháp
"An nghỉ" là động từ, thường làm vị ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không có biến hình và không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ, có thể làm trung tâm của cụm động từ, ví dụ: "đã an nghỉ".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với trạng từ chỉ thời gian (đã, sẽ) hoặc danh từ chỉ người (ông, bà).