Tra cứu theo chữ cái bắt đầu
a - ă - â b c d - đ e - ê g h k l m n o - ô - ơ p q r s t u - ư v x y
Ca dao, tục ngữ bắt đầu bằng T
Tiên học lễ, hậu học văn
Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ, Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh
Tre già măng mọc
Tấc đất tấc vàng
Tháng Bảy heo may chuồn chuồn bay thì bão
Thương người như thể thương thân.
Trong đầm gì đẹp bằng sen Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Thất bại là mẹ thành công
Trẻ cậy cha, già cậy con
Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ
Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
Thánh nhân đãi kẻ khù khờ
Trăng quầng thì hạn, trăng tán thì mưa
Trâu buộc ghét trâu ăn
Thuyền về có nhớ bến chăng? Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.
Trăm năm bia đá cũng mòn Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ
Thân em như hạt mưa rào, Hạt rơi xuống giếng, hạt vào vườn hoa
Tam nhân đồng hành, tất hữu ngã sư
Thua keo này, bày keo khác
Thân em như tấm lụa đào, Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai.
Trăm hay không bằng tay quen
Thua thầy một vạn, không bằng thua bạn một li
Tháng Bảy kiến bò chỉ lo lại lụt
Thắng không kiêu, bại không nản
Thờ cha mẹ, ở hết lòng, Ấy là chữ hiếu, dạy trong luân thường
Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn.
Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng
Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân
Trăm nghe không bằng một thấy. Hình ảnh minh họa
Treo đầu dê, bán thịt chó
Tay nâng chén muối, đĩa gừng Gừng cay muối mặn, xin đừng có quên
Thân em như giếng giữa đàng Người thanh rửa mặt, người phàm rửa chân
Thương thay thân phận con tằm, Kiếm ăn được mấy phải nằm nhả tơ
Tiền bạc đi trước, mực thước đi sau
Trên đồng cạn, dưới đồng sâu Chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa
Thượng bất chính, hạ tắc loạn
Thắp hương mà vái ông bà Cho em lấy chú Lang Sa em nhờ
Tốt danh hơn lành áo
Tốt gỗ hơn tốt nước sơn Xấu người đẹp nết, còn hơn đẹp người.
Thức lâu mới biết đêm dài, ở lâu mới biết con người có nhân
Trọng thầy mới được làm thầy
Tậu trâu, lấy vợ, làm nhà
Trồng tre đất sỏi, trồng tỏi đất bồi.
Thuyền dời bến nào bến có dời, Khăng khăng quân tử một lời nhất ngôn
Trồng cây đừng chạm lá, nuôi cá đừng chạm vảy
Tốt giống, tốt má, tốt mạ, tốt lúa
Thân em như củ ấu gai Ruột trong thì trắng, vỏ ngoài thì đen
Trách mình trước, trách người sau
Trăm năm đành lỗi hẹn hò, Cây đa bến cũ, con đò khác đưa.
Tham phú, phụ bần.
Tứ hải giai huynh đệ
Thân em như cá trong lờ, Hết phương vùng vẫy biết nhờ nơi đâu
Tháng Bảy kiến đàn, đại hàn hồng thủy
Thuyền theo lái, gái theo chồng.
Trăm năm giữ vẹn chữ tòng Sống sao thác vậy một chồng mà thôi
Tin bợm mất bò, tin bạn mất vợ nằm co một mình
Tay bưng đĩa muối chén gừng Gừng cay muối mặn, xin đừng bỏ nhau
Thân em như hạc đầu đình, Muốn bay chẳng cất nổi mình mà bay
Tóc ngang lưng vừa chừng em búi, Để chi dài bối rối dạ anh
Thân em như miếng cau khô, Người thanh tham mỏng, kẻ khô tham dày
Thóc lúa về nhà, lợn gà ra chợ
Thương em anh để trong lòng Việc quan anh cứ phép công anh làm
Tôm càng lột vỏ, bỏ đuôi Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già
Thắm lắm phai nhiều.
Thân em như trái sầu riêng Kẻ thì nói dở người thì khen ngon
Thương thay hạc lánh đường mây, Chim bay mỏi cánh biết ngày nào thôi
Trót đa mang phải đèo bòng.
Ta về ta tắm ao ta, Dù trong, dù đục ao nhà vẫn hơn.
Thương thay thân phận con rùa Trên đình đội hạc, dưới chùa đội bia
Trai nhớ vợ cũ, gái nhớ chồng xưa.
Trâu thịt thì gầy, trâu cày thì béo
Tha kẻ gian, oan người ngay
Thân em như chẽn lúa đòng đòng Phất phơ giữa ngọn nắng hồng ban mai
Trời đương nắng, cỏ gà trắng thì mưa
Tưởng rằng là đạo mẹ cha, Con trai con gái cũng là một thương.
Thứ nhất cày nỏ, thứ nhì bỏ phân
Thân em như cột đình trung, Tay dơ cũng quẹt, tay phung cũng chùi
Thân em như ớt chín cây, Càng tươi ngoài vỏ càng cay trong lòng
Thân em như thể cánh bèo, Ngược xuôi xuôi ngược theo chiều nước trôi
Thế gian chuộng của, chuộng công, Nào ai có chuộng người không bao giờ
Thân em như cánh chuồn chuồn Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Thân em như đóa hoa rơi, Phải chăng chàng thật là người yêu hoa?
Trời mưa trời gió đùng đùng Bố con ông Nùng đi gánh phân trâu
Tu đâu cho bằng tu nhà Thờ cha, kính mẹ, ấy là chân tu.
Tháng chín ăn rươi, tháng mười ăn nhộng
Thứ nhất phao câu, thứ nhì đầu cánh
Thương nhau bất luận giàu nghèo, Dù cho lên ải xuống đèo cũng cam.
Thuyền mạnh về lái, gái mạnh về chồng.
Tình anh như nước dâng cao Tình em như dải lụa đào tẩm hương.
Trách ai tham phú phụ bần Tham xa mà bỏ nghĩa gần thuở xưa.
Trâu teo, heo nở
Tay đâm ra, tà đâm xuống
Trâu có đàn, bò có lũ
Thà rằng ăn nửa quả hồng, Còn hơn ăn cả chùm sung chát lè
Thân em như cá giữa rào, Kẻ chài, người lưới biết vào tay ai?
Thân em như cúc mọc bờ rào, Kẻ qua ngắt nhụy, người vào bẻ bông
Thân em như giọt nắng xuân, Mơ vào cửa phủ thấm vần thơ anh
Thân em như rau muống dưới hồ, Nay chìm mai nổi ngày mô cho thành?
Thịt không hành, canh không mắm
Trẻ may ra, già may vào
Tháng Ba nô nức hội Đền Là ngày giỗ Tổ bốn nghìn năm nay
Thời gian dẫu bạc mái đầu Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy
Trời mưa ướt lá dai bì, Con mẹ, mẹ xót, xót gì con dâu!
Thân em vất vả trăm bề, Sớm đi ruộng lúa, tối về ruộng dâu.
Thịt gà chấm muối, cơm nguội trộn tương
Tôm nấu sống, bống để ươn
Ta đây như cây giữa rừng, Ai lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời.
Tay bưng đĩa muối, tay bợ sàng rau Thủy chung như nhất, sang giàu mặc ai
Thà liếm môi liếm mép, hơn ăn cá chép mùa hè
Thương em cái tính nhu mì Làng trên xã dưới thiếu chi người giòn.
Thương mẹ nhớ cha như kim châm vào dạ, Nghĩ đến chừng nào, lụy hạ tuôn rơi
Trứng rồng lại nở ra rồng Hạt thông lại nở cây thông rườm rà
Tưởng rằng chị ngã em nâng, Ai ngờ chị ngã, em bưng miệng cười.
Thân em như cỏ ngoài đồng, Buồn thì anh nhổ, anh trồng rau răm
Thương chi cho uổng tấm tình Nẫu về xứ nẫu bỏ mình bơ vơ.
Tốt mốc ngon tương
Trách ai ăn giấy bỏ bìa Khi thương thương vội, khi lìa lìa xa!
Thà rằng chiếu lác có đôi Còn hơn chăn gấm lẻ loi một mình.
Thế gian chẳng ít thì nhiều, Không dưng ai dễ đặt điều cho ai
Thế gian giàu bởi chữ cần, Có mà lười biếng thì thân chẳng còn
Thuyền đua bè sậy cũng đua, Thấy rau muống vượt, rau dừa vượt theo
Tiếc công anh se sợi nhợ, uốn dây cần Xe rồi sợi đứt, con cá lần ra khơi.
Trách người một, trách ta mười, Bởi ta bạc trước cho người tệ sau
Thương thương nhớ nhớ sầu sầu Một ngày ba bận ra cầu đứng trông
Tham vàng bỏ đống gạch đầy, Vàng thì ăn hết, gạch xây nên nhà