Tra cứu theo chữ cái bắt đầu
a - ă - â b c d - đ e - ê g h k l m n o - ô - ơ p q r s t u - ư v x y
Ca dao, tục ngữ bắt đầu bằng D - Đ
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ, Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Đêm tháng Năm chưa nằm đã sáng
Đi một ngày đàng, học một sàng khôn
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh.
Dạy con từ thuở còn thơ, Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về.
Đường vô xứ Nghệ quanh quanh, Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.
Đố ai đếm được vì sao Đố ai đếm được công lao mẹ già.
Đói cho sạch, rách cho thơm
Đời vua Thái Tổ, Thái Tông Thóc lúa đầy đồng, trâu chẳng buồn ăn
Dù ai nói ngả nói nghiêng. Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân.
Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh, Nước Tháp Mười lóng lánh cá tôm.
Dâu dữ mất họ, chó dữ mất láng giềng
Đời cha ăn mặn, đời con khát nước
Đêm đêm con thắp đèn trời Cầu cho cha mẹ sống đời với con
Dâu là con, rể là khách
Đói lòng ăn hạt chà là Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng
Được mùa cau, đau mùa lúa
Dốt kia thì phải cậy thầy Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên
Đất màu trồng đậu trồng ngô Đất lầy cấy lúa, đất khô làm vườn
Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ
Đàn ông học sẩy học sàng, đến khi vợ đẻ thì làm mà ăn
Dao có mài mới sắc, người có học mới nên.
Dao năng liếc thì sắc, người năng chào thì quen
Dạy con từ thuở tiểu sinh Gần thầy gần bạn tập tành lễ nghi
Dốt đặc còn hơn chữ lỏng
Đông chết se, hè chết lụt
Dứa đằng đít, mít đằng cuống.
Đất thiếu trồng dừa, đất thừa trồng cau
Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết
Đạo vợ, nghĩa chồng.
Dâu dâu, rể rể cũng kể là con
Đi đâu cho thiếp theo cùng Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam.
Đứt gánh giữa đường.
Đi bộ thì khiếp Hải Vân Đi thuyền thì khiếp sóng thần, hang Dơi
Đầu năm ăn quả thanh yên, Cuối năm ăn bưởi cho nên đèo bòng.
Đôi ta vợ cấy, chồng cày, Chồng nay sương sớm, vợ nay sương chiều.
Dốt đến đâu học lâu cũng biết
Đài Nghiên, Tháp Bút chưa mòn, Hỏi ai gây dựng nên non nước này?
Đổi trắng thay đen
Đừng tham của rẻ của ôi, Những của đầy nồi là của chẳng ngon.
Dâu hiền hơn con gái, rể hiền hơn con trai.
Đàn ông đóng khố đuôi lươn, Đàn bà mặc yếm hở lườn mới xinh.
Đầu năm gió to, cuối năm gió bấc
Đói thì ăn ráy ăn khoai, đừng thấy lúa giỗ tháng Hai mà mừng
Đói thì đầu gối phải bò Cái chân hay chạy, cái giò hay đi.
Đường đi những lách cùng lau Cha mẹ tham giàu ép uổng duyên con.
Dì ruột thương cháu như con, Rủi mà không mẹ, cháu còn cậy trông.
Đất không ải thì rải thêm phân
Đầu năm sương muối, cuối năm gió nồm
Đầu năm trồng chuối, cuối năm trồng cam
Đô Lương dệt gấm thêu hoa, Quỳnh Lưu tơ lụa để mà sánh đôi.
Đói ăn vụng, túng làm liều
Được người mua, thua người bán
Được ta, xót xa người.
Đường đi chín xã Sông Con, Hỏi thăm ông Hường Hiệu có còn hay không?
Dù ai chồng rẫy, vợ chê Bánh dày Quán Gánh thì về với nhau.
Dù cho đất đổi trời thay Trăm năm vẫn giữ lòng ngay với đời.
Đông the, hè đụp.
Đến đây viếng cảnh viếng thầy Không say mùi đạo cũng khuây mùi trần
Đi giày cao đế, ngồi ghế bành tượng
Đi xe không mũ, lãnh đủ tang thương
Đom đóm bay ra, trồng cà tra đỗ
Đông Nam có chớp chéo nhau Thấp sát mặt biển hôm sau bão về
Đừng có chết mất thì thôi Sống thì có lúc no xôi chán chè.
Được mùa quéo, héo mùa chiêm
Đàn ông rộng miệng thì tài Đàn bà rộng miệng thì tai láng giềng.
Đi mô cũng nhớ quê mình, Nhớ Hương Giang gió mát, nhớ Ngự Bình trăng thanh.
Đói bụng chồng, đau lòng vợ.
Đời vua Thái Tổ - Thái Tông Con bế, con dắt, con bồng, con mang
Được mùa chê cơm hẩm. Mất mùa lẫm cơm thiu
Dẫu rằng da trắng tóc mây, Đẹp thì đẹp vậy, dạ này không ưa.
Đẻ con chẳng dạy chẳng răn, Thà rằng nuôi lợn mà ăn lấy lòng
Đèn cu li nửa nước nửa dầu, Nửa thương cha mẹ, nửa sầu nợ duyên.
Đốn cây ai nỡ dứt chồi, Đạo chồng nghĩa vợ, giận rồi lại thương.
Đông chí trồng bí trồng bầu
Đức Thọ gạo trắng nước trong Ai về Đức Thọ thong dong con người
Đàn đâu mà gảy tai trâu Đạn đâu bắn sẻ, gươm đâu chém ruồi.
Đắng như mật cá mè.
Đi chơi bốn bề chỉnh chu, Trở về xó bếp chuột chù gặm chân.
Điên điển mà đem muối chua, Ăn cặp cá nướng đến vua cũng thèm.
Đông rắc tía tía màu hồng Gọi con thủ thỉ bảo chồng nhỏ to
Được no bụng, còn lo ấm cật
Dẫu ai xấu xí như ma Tắm nước Đồng Lâm cũng ra con người
Đã thành gia thất thì thôi, Đèo bòng chi lắm tội trời ai mang.
Đa tình thì vướng nợ tình Trách ai đã vậy, trách mình sao đây!
Đậu ra hoa, thì ta vun gốc
Đời cha đi hái hoa người, Đời con phải trả nợ đời cho cha.
Đồn rằng kẻ Trọng lắm cau, Kẻ Cát lắm mía, kẻ Mau lắm tiền.
Đông Thành là mẹ là cha, Đói cơm, rách áo thì ra Đông Thành.
Được tiếng còn hơn được miếng
Đói miếng hơn tiếng đời
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...