200+ bài văn nghị luận về một nhân vật trong tác phẩm văn học
Lê Minh Khuê là cây bút nữ chuyên viết về cuộc sống chiến đấu của tuổi trẻ trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt. "Những ngôi sao xa xôi" (1971) là một trong những tác phẩm thành công nhất của bà, trong đó nhân vật Nho hiện ra là thành viên nhỏ tuổi nhất của tổ trinh sát mặt đường, hiện thân cho vẻ đẹp trẻ trung và tinh thần dũng cảm.
Nho sống và chiến đấu trong một hang đá dưới chân cao điểm, hằng ngày đối mặt với công việc phá bom đầy chết chóc. Cô hiện lên với vẻ đẹp nhỏ nhắn, thanh khiết như "một que kem trắng" với cái cổ tròn và những chiếc cúc áo đáng yêu. Dù công việc nhem nhuốc, cô vẫn giữ nét hồn nhiên với nụ cười trắng lóa và sở thích ăn kẹo sau mỗi lần phá bom. Nho mang một tâm hồn mơ mộng, thích thêu thùa và ước mơ trở thành thợ hàn, cầu thủ bóng chuyền sau chiến tranh. Đặc biệt, tinh thần dũng cảm của Nho thể hiện rõ khi cô bị thương nhưng không hề kêu ca, chỉ thản nhiên: "Chuyện, cao điểm mà lị!". Tình đồng đội giữa cô với Phương Định và chị Thao luôn gắn bó thiết thân, cùng chia sẻ lý tưởng cao đẹp dưới bầu trời Trường Sơn.
Về nghệ thuật, nhân vật hiện lên chân thực qua điểm nhìn của Phương Định. Tác giả sử dụng hình ảnh so sánh độc đáo cùng ngôn ngữ trẻ trung, sinh động để khắc họa thành công một tính cách vừa thuần hậu vừa lỳ bướng.
Nho thực sự là một "ngôi sao xa xôi" tỏa sáng rực rỡ, tiêu biểu cho vẻ đẹp thiếu nữ Việt Nam trong khói lửa. Nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc về sức sống bền bỉ và sự hy sinh thầm lặng cho Tổ quốc.
Xem thêm >>
Lê Minh Khuê là cây bút nữ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, chuyên viết về tâm hồn thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Truyện ngắn "Những ngôi sao xa xôi" (1971) là tác phẩm tiêu biểu khắc họa chân thực hình ảnh chị Thao - người tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường với vẻ đẹp hài hòa giữa bản lĩnh kiên cường và sự nữ tính đời thường.
Dù sống và chiến đấu trong hang đá dưới chân cao điểm đầy bom đạn, chị Thao vẫn hiện lên với phong thái của một người chỉ huy dạn dày sương gió. Sự bình tĩnh đến lạ lùng khi thong thả nhai bánh bích quy trước giờ ra trận khiến đồng đội vừa nể vừa "phát bực". Trong công việc, chị vô cùng cương quyết, dứt khoát và luôn nhận về mình những phần việc khó khăn nhất. Tuy nhiên, đằng sau vẻ cứng cỏi ấy, chị lại là người phụ nữ rất "điệu": hay tỉa lông mày nhỏ như cái tăm, áo lót thêu chỉ màu và say mê chép bài hát dù giọng hát "chua lòm". Đặc biệt, chị sợ máu và sợ vắt đến tái mét mặt mày - một nét mâu thuẫn đầy nữ tính giúp nhân vật trở nên gần gũi hơn. Chị Thao còn là người chị cả giàu tình cảm, hết lòng lo lắng cho Phương Định và Nho, thể hiện qua sự xót xa khi chăm sóc Nho bị thương.
Về nghệ thuật, nhân vật được khắc họa sinh động qua điểm nhìn của Phương Định cùng ngôn ngữ gần gũi. Sự kết hợp giữa hành động quyết đoán và những nét tâm lý đời thường đã tạo nên giá trị hình tượng tiêu biểu cho phụ nữ Việt Nam thời chống Mỹ: anh hùng nhưng không mất đi nét dịu dàng.
Chị Thao thực sự là một "ngôi sao" lấp lánh trên đỉnh Trường Sơn. Nhân vật đã để lại niềm khâm phục về ý chí sắt đá và tình đồng đội tha thiết của những cô gái Việt Nam trong khói lửa.
Xem thêm >>
Tạ Duy Anh là cây bút tiêu biểu của thời kỳ đổi mới với lối viết giàu tính nhân văn. Truyện ngắn "Bến thời gian" là một tác phẩm xúc động về tình bà cháu và làng quê. Trong đó, nhân vật bà Hảo hiện lên là một người bà mù lòa nhưng có tâm hồn sáng suốt, giàu lòng vị tha, chính là "bến đỗ" tinh thần bình yên cho những đứa cháu sau bao sóng gió cuộc đời.
Bà Hảo bị mù cả hai mắt, sống lặng lẽ tại làng quê hẻo lánh và từ chối ra thị trấn để gắn bó với mảnh đất tổ tiên. Hình ảnh bà thường ngồi ở bờ hiên canh chừng các cháu hay chống gậy đợi ở bến xe ngựa đã trở thành biểu tượng của sự kiên nhẫn. Dù không thể nhìn bằng mắt, bà lại có "đôi mắt tâm hồn" nhạy cảm, luôn biết chính xác các cháu đang làm gì. Bà cảm nhận cuộc đời bằng tình yêu thương qua cái nhìn lạc quan: "người ta chẳng ai chỉ toàn gặp rủi đâu". Tình yêu ấy lớn lao đến mức bà có thể nghe thấy tiếng xe ngựa lọc cọc từ trong giấc mơ để ra bến chờ đợi cháu. Khi người cháu trở về trong thất bại, bà không trách móc mà vỗ về hiền hậu, thấu cảm rằng chính vấp ngã đã đưa cháu về lại nguồn cội.
Nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc khi tác giả dùng khiếm khuyết ngoại hình để làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn. Điểm nhìn từ người cháu cùng các chi tiết biểu tượng như chiếc xe ngựa tạo nên sự chân thực, xúc động cho hình tượng người bà.
Bà Hảo là hiện thân của tình bà cháu thiêng liêng, chiến thắng cả bóng tối và thời gian. Nhân vật nhắc nhở chúng ta về đạo lý "uống nước nhớ nguồn", đừng để sự vô tình làm tổn thương những người thân yêu.
Xem thêm >>
Lê Thanh Huệ là nhà văn có ngòi bút giàu lòng nhân ái, thường viết về những mảnh đời éo le với cái nhìn bao dung. Truyện ngắn "Tìm cha" (1994) là tác phẩm tiêu biểu gây xúc động mạnh mẽ bởi tình phụ tử ấm áp. Nhân vật bé Hưng – đứa trẻ mồ côi với nghị lực phi thường và khát khao tình cha mãnh liệt – chính là biểu tượng cho sức mạnh cảm hóa của yêu thương.
Hưng rơi vào cảnh ngộ đơn độc tuyệt đối khi mẹ mất, bà nội cũng vừa qua đời. Hình ảnh em xuất hiện với cái bóng nhỏ bé, khoác giỏ nệm trên con đường đất đỏ lúc chiều vàng rực gợi vẻ cô đơn nhưng đầy kiên định. Dù ngoại hình gầy gò, áo quần cũ kỹ nhuốm bụi đường, nhưng tâm hồn em bừng sáng bởi "cặp mắt ánh lên vẻ nôn nao". Hưng bộc lộ nghị lực phi thường khi một mình bắt xe, hỏi đường tìm đến trại giam. Em kể về nghịch cảnh bằng giọng "vui vẻ", "hồ hởi", cho thấy sự hồn nhiên và cái nhìn lạc quan của trẻ thơ. Khi gặp lại người cha lầm lỗi, Hưng "líu lưỡi gọi" và "ào đến ôm ba" với nỗi nhớ kìm nén. Lời cầu xin được "ở tù với ba" để nấu cơm, giặt đồ và học tập đã phơi bày khát vọng gia đình cháy bỏng, lớn hơn cả sự tự do. Chính tình yêu vô điều kiện của Hưng đã đánh động phần người còn sót lại, giúp người cha nhận ra giá trị của sự hoàn lương.
Nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc qua ngôn ngữ đối thoại đậm chất trẻ thơ nhưng mang sức nặng ngàn cân. Tình huống truyện éo le cùng các chi tiết đắt giá như xấp tiền lẻ hay lời cầu xin ở tù đã làm nổi bật phẩm chất nhân vật.
Bé Hưng là hiện thân cho khát khao hạnh phúc gia đình cháy bỏng. Nhân vật để lại sự xót thương sâu sắc và lời nhắc nhở ta cần biết trân trọng tình thân, sống bao dung trong cuộc đời.
Xem thêm >>
Nguyễn Ngọc Tư là cây bút Nam Bộ với lòng trắc ẩn sâu sắc dành cho những phận người nhỏ bé. Truyện ngắn "Đá trổ bông" là một tác phẩm đầy ám ảnh về niềm tin và lòng nhân hậu. Nhân vật chàng Khờ mang tâm hồn trẻ thơ trong thân xác người đàn ông trưởng thành, trở thành "bông hoa" đẹp nhất giữa đỉnh núi trọc khô cằn.
Khờ bị mẹ bỏ rơi từ năm chín tuổi với lời nói dối tàn nhẫn: "đợi đá trổ bông mẹ lên đón". Sống gần ba mươi năm trên núi, Khờ mang ngoại hình khắc khổ, lam lũ với đôi ống quần ướt mèm và nụ cười hiền lành vô tư. Dù trí não chỉ như đứa trẻ, Khờ lại có niềm tin mãnh liệt rằng đá sẽ nở hoa. Anh lặn lội tìm kiếm khắp hang hốc, thậm chí khi bị sét đánh tỉnh dậy vẫn chỉ hỏi "đá trổ bông chưa?". Lối sống của Khờ là sự tận hiến không vụ lợi; anh gánh nước, giúp đỡ dân làng, cõng người già mà không một lời than vãn. Khờ chính là hiện thân của bông hoa kỳ diệu nhất mọc lên từ sự chung thủy và lòng nhân ái.
Nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc qua điểm nhìn khách quan của nhân vật "tôi". Ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ cùng chi tiết biểu tượng "đá trổ bông" đã lãng mạn hóa vẻ đẹp của lòng tốt, tạo nên sức lay động mạnh mẽ.
Chàng Khờ là hình tượng đẹp về giá trị tinh thần thuần khiết. Nhân vật gửi gắm thông điệp về sự đồng cảm với những phận người bất hạnh và nhắc nhở chúng ta trân trọng tình cảm gia đình, những giá trị thiêng liêng trong cuộc sống.
Xem thêm >>
Thạch Lam là thành viên của nhóm Tự lực văn đoàn, ngòi bút của ông nhẹ nhàng, giàu chất thơ và luôn hướng về những kiếp người nghèo khổ với lòng trắc ẩn sâu sắc. Truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa" là một tác phẩm tiêu biểu, ấm áp tình người, ca ngợi sự hồn nhiên và lòng nhân ái của trẻ thơ. Qua đó, nhân vật Sơn hiện lên là một cậu bé có tâm hồn nhạy cảm, ấm áp và một trái tim nhân hậu biết sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh.
Sơn sinh ra trong một gia đình khá giả, có cuộc sống đủ đầy với áo dạ chỉ đỏ và có vú già phục vụ. Khi gió lạnh đầu mùa tràn về bất ngờ, Sơn sớm bộc lộ tâm hồn tinh tế khi cảm nhận sâu sắc sự biến chuyển của đất trời từ màu trời trắng đục đến tiếng lá khô lạo xạo. Cậu bé còn rất giàu tình nghĩa khi xúc động nghẹn ngào trước kỷ niệm về người em quá cố qua chiếc áo bông cũ. Dù sống trong nhung lụa, Sơn vẫn giữ đức tính khiêm nhường, gần gũi khi thân mật chơi đùa cùng lũ trẻ nghèo mà không hề kiêu kỳ như các em họ. Đỉnh điểm của lòng nhân hậu là khi Sơn "động lòng thương" nhìn thấy Hiên co ro trong manh áo rách và quyết định đem tặng chiếc áo bông cũ. Nỗi sợ mẹ mắng sau đó cho thấy tâm lý trẻ thơ chân thực, khiến nhân vật trở nên sống động và gần gũi.
Tác giả đã rất thành công khi sử dụng ngôi kể thứ ba kết hợp với điểm nhìn bên trong để miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế. Ngôn ngữ truyện nhẹ nhàng, giàu hình ảnh và chất thơ, làm nổi bật những biến chuyển nhẹ nhàng trong tâm hồn cậu bé.
Sơn chính là hiện thân của sự thiện lương, một nhân vật điển hình gieo vào lòng độc giả niềm tin vào phần tốt đẹp của con người. Qua Sơn, Thạch Lam gửi gắm bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự sẻ chia giữa người với người.
Xem thêm >>
Thạch Lam là cây bút nhân đạo thường hướng về những kiếp người nghèo khổ bằng lòng trắc ẩn sâu sắc. Truyện ngắn "Nhà mẹ Lê" là tác phẩm hiện thực đau xót, tạc dựng chân thực cảnh đời bế tắc của người dân ngụ cư trước Cách mạng. Qua đó, nhân vật mẹ Lê hiện lên là một người mẹ nghèo khổ với số phận bi kịch nhưng ngời sáng tình mẫu tử thiêng liêng.
Bác Lê thuộc tầng lớp ngụ cư bị khinh bỉ, sống tại phố chợ Đoàn Thôn tồi tàn trong căn nhà lụp xụp. Một mình nuôi mười một đứa con, cái ăn đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực. Cuộc đời bác là chuỗi ngày lầm lũi làm thuê cuốc mướn nhưng vẫn không đủ ăn, để rồi kết thúc tức tưởi dưới răng nanh con chó nhà giàu khi đi xin gạo cho con. Ngoại hình bác in đậm dấu ấn khắc khổ với dáng người thấp bé và làn da nhăn nheo như "quả trám khô" do lao động cực nhọc. Dù bần hàn với manh áo rách, bác Lê vẫn sống đôn hậu, nghĩa tình với xóm giềng. Đặc biệt, tình mẫu tử ở bác vô cùng bao la; bác lấy thân mình ấp ủ cho con trong ổ rơm để chia sẻ hơi ấm ít ỏi. Vì con, bác sẵn sàng "liều mình" vào nhà ông Bá dù biết nguy hiểm, bởi nỗi sợ nhìn con chết đói còn lớn hơn cả nỗi sợ cái chết.
Thạch Lam đã sử dụng thành công bút pháp hiện thực với những hình ảnh so sánh trần trụi và nghệ thuật tương phản giữa sự vàng son nhà giàu với cảnh tối tăm nhà mẹ Lê. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã chứa đựng tình cảm xót xa của tác giả.
Mẹ Lê là hình tượng người mẹ nông dân tần tảo, vị tha và giàu đức hy sinh. Nhân vật không chỉ lên án xã hội bất công mà còn để lại nỗi ám ảnh khôn nguôi về "cái đói", nhắc nhở chúng ta về giá trị của tình thương và sự thấu cảm trong cuộc đời.
Xem thêm >>
Tô Hoài là nhà văn lớn của nền văn học thiếu nhi Việt Nam với kho tàng tác phẩm đồ sộ. Trong đó, "Dế Mèn phiêu lưu ký" là tác phẩm đặc sắc nhất, đã chinh phục bao thế hệ độc giả trên thế giới. Nhân vật Dế Mèn trong đoạn trích "Bênh vực kẻ yếu" chính là hiện thân của vẻ đẹp sức mạnh gắn liền với lòng nghĩa hiệp, vị tha và tinh thần công lý.
Trên đường đi phiêu lưu, Dế Mèn bắt gặp chị Nhà Trò đang gục đầu khóc bên tảng đá cuội. Với vị thế là một thanh niên cường tráng, Mèn đã thể hiện tấm lòng giàu trắc ẩn khi không lờ đi tiếng khóc "tỉ tê" mà dừng lại tìm hiểu. Qua cái nhìn tinh tế, Mèn ái ngại cho hình dáng gầy yếu, "bự những phấn" của Nhà Trò và thấu cảm trước câu chuyện bị bọn Nhện ức hiếp. Tinh thần nghĩa hiệp của Mèn tỏa sáng qua lời an ủi ấm áp: "Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây". Mèn khẳng định tôn chỉ sống anh hùng: "Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu". Hành động "xòe hai càng", "dắt Nhà Trò đi" cho thấy dáng vẻ của một dũng sĩ bảo vệ công lý. Đối diện với bọn Nhện, Mèn đầy hiên ngang, quát lớn hỏi tội kẻ "chóp bu" và ra oai bằng cú đạp "phanh phách". Lời lẽ đanh thép của Mèn đã phê phán sự tham lam, kéo bè kéo cánh của bọn Nhện, buộc chúng phải phá vòng vây.
Về nghệ thuật, Tô Hoài đã sử dụng ngôi kể thứ nhất cùng nghệ thuật nhân hóa tài tình, biến loài vật thành thế giới con người sinh động. Miêu tả ngoại hình và cử chỉ sắc nét kết hợp với ngôn ngữ quyết đoán đã làm nổi bật uy quyền của nhân vật.
Dế Mèn là hình tượng đẹp về lý tưởng sống nghĩa hiệp của tuổi trẻ. Nhân vật đã dạy cho chúng ta bài học quý giá về lòng dũng cảm, biết đứng về lẽ phải để bảo vệ những người yếu thế trong xã hội.
Xem thêm >>
Truyện ngắn "Bố tôi" của Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa thành công hình ảnh người bố miền núi chất phác, hiền hậu và giàu tình thương. Dù sống nơi núi đồi hiểm trở, vất vả làm nương rẫy và bản thân không biết chữ, ông vẫn dành sự quan tâm tuyệt đối cho người con đang học xa nhà. Hình ảnh người cha đi chân đất, mặc chiếc áo phẳng phiu nhất mỗi cuối tuần xuống núi nhận thư con đã minh chứng cho một tình yêu tần tảo, nâng niu. Bằng nghệ thuật khắc họa qua hành động và ngôi kể thứ nhất xúc động, nhà văn cho ta thấy một người cha dù không đọc được mặt chữ vẫn thấu hiểu tâm tư con bằng nhịp đập trái tim. Sự ra đi bất ngờ của ông ở cuối truyện tạo nên dư âm nghẹn ngào về một tình phụ tử vĩnh cửu. Tác phẩm không chỉ tôn vinh vẻ đẹp cao quý của người cha mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống hiếu thảo và trân trọng cha mẹ khi còn có thể.
Xem thêm >>
Trương Ngọc Ánh là hồn thơ nhạy cảm, luôn dành sự quan tâm sâu sắc đến những biến động của đời sống dân tộc. Bài thơ "Chung nghĩa đồng bào" ra đời trong bối cảnh cơn bão Yagi tàn phá miền Bắc (9/2024), đã tái hiện thảm cảnh thiên tai và ngợi ca tinh thần tương thân tương ái cao đẹp của người Việt.
Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ nên bức tranh thiên nhiên dữ dội với những từ ngữ mạnh như "oằn trong sóng dữ", "trời nghiêng núi lở". Thảm cảnh đau thương hiện hữu qua hình ảnh "mái ấm vùi trong lòng đất" khiến lòng người thắt lại. Thế nhưng, trong hoạn nạn, tinh thần đoàn kết lại bừng sáng hơn bao giờ hết. Hình ảnh những đoàn xe cứu trợ nối đuôi nhau và nghĩa cử "nhường cơm sẻ áo" đã cụ thể hóa lòng nhân ái Việt Nam. Tác giả khéo léo sử dụng các ẩn dụ như dòng máu "chảy hồng tươi" để khẳng định sức mạnh nội sinh vô địch của dân tộc trước bão tố. Với thể thơ tự do linh hoạt và ngôn ngữ giàu cảm xúc, bài thơ đã chuyển từ tông giọng bi thương sang hào hùng, khơi dậy niềm tự hào về nguồn cội.
Tóm lại, tác phẩm là bản tình ca tuyệt đẹp về tình đồng bào. Qua đó, nhà thơ nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự sẻ chia, khẳng định rằng dù thiên tai có tàn khốc đến đâu, tình người sẽ luôn là điểm tựa vững chắc nhất để dân tộc hồi sinh.
Xem thêm >>
Trong tập truyện "Vang bóng một thời", Nguyễn Tuân – người nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái Đẹp – đã tạc dựng thành công nhân vật cụ Kép, một nhà nho tài tử sống thanh cao giữa buổi giao thời "Tây Tàu nhố nhăng". Cụ Kép tự nhận mình là kẻ "chọn nhầm thế kỷ", sống giữa thời đại các giá trị tinh thần cũ bị tiêu hao nên cụ chọn cách lui về hưởng nhàn để "dưỡng lấy tính tình". Phẩm chất nổi bật của cụ là sự tinh tế, sành sỏi khi coi việc chăm hoa lan là một sự "phụng sự" tỉ mỉ, đòi hỏi cái "chí thành chí tình" để đối đãi với loài hoa cỏ lặng câm. Bằng ngôn ngữ cổ kính và bút pháp lãng mạn, Nguyễn Tuân đã khắc họa một cốt cách thanh cao, trọng đạo lý, không bị đồng hóa bởi giá trị vật chất mới. Cụ Kép chính là hiện thân cho vẻ đẹp văn hóa "vang bóng" của cha ông, gửi gắm thông điệp về thái độ sống trách nhiệm và thành tâm trước cái Đẹp.
Xem thêm >>
Bài viết được xem nhiều nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích nhân vật Hưng trong truyện ngắn Tìm cha (Lê Thanh Huệ) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích nhân vật ông Hai trong truyện ngắn Làng hay nhất
- Top 45 đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật bà nội của nhân vật "tôi" trong truyện Bà cổ tích (Anh Vũ) hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật cụ Kép trong đoạn truyện "Cụ Kép là người thích uống rượu ngâm thơ và chơi hoa lan. ... chúng tàn lá cũng không hay thì chơi hoa làm gì cho thêm tội" (Hương cuội, Trích Vang bóng một thời - Ng
- Top 45 bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) cảm nhận về hình tượng Đất nước trong đoạn trích: "Tôi đi như bốc lên trên bụi đường số Một/... Truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ" trong bài thơ Đất nước (Bằng Việt) hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật cụ Kép trong đoạn truyện "Cụ Kép là người thích uống rượu ngâm thơ và chơi hoa lan. ... chúng tàn lá cũng không hay thì chơi hoa làm gì cho thêm tội" (Hương cuội, Trích Vang bóng một thời - Ng
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tình huống truyện được thể hiện trong văn bản Mưa đỏ (Chu Lai) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long để thấy vẻ đẹp của thiên nhiên Sa Pa và con người Sa Pa hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận của Anh/ Chị về nhân vật “tôi” trong đoạn trích: "Mỗi sáng mẹ ngồi gỡ tóc ... mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa" trong Kẹo mầm của Băng Sơn hay nhất



Danh sách bình luận