Vương tướng

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Vương và tướng, những chức tước cao nhất trong triều đình phong kiến (nói khái quát); thường dùng (khẩu ngữ) có kèm ý phủ định để chỉ sự nghiệp lớn, chức vụ cao (hàm ý mỉa mai).
Ví dụ: Anh đâu phải vương tướng mà nói năng như ra lệnh cho thiên hạ.
Nghĩa: Vương và tướng, những chức tước cao nhất trong triều đình phong kiến (nói khái quát); thường dùng (khẩu ngữ) có kèm ý phủ định để chỉ sự nghiệp lớn, chức vụ cao (hàm ý mỉa mai).
1
Học sinh tiểu học
  • Ngày xưa, người làm vương tướng có quyền cai quản nhiều người.
  • Trong truyện cổ, vương tướng khoác áo choàng và ngồi trên điện lớn.
  • Cậu bé xem kịch lịch sử và thích nhân vật vương tướng dũng cảm.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Trong bức tranh lịch sử, hình tượng vương tướng hiện lên oai vệ, dẫn quân ra trận.
  • Nhà văn dùng hình ảnh vương tướng để gợi không khí triều đình phong kiến.
  • Bạn ấy đùa rằng mình đâu phải vương tướng mà sai khiến cả lớp, nghe vừa vui vừa mỉa.
3
Người trưởng thành
  • Anh đâu phải vương tướng mà nói năng như ra lệnh cho thiên hạ.
  • Nhắc đến vương tướng là nhắc đến đỉnh cao quyền lực trong xã hội cũ.
  • Cô cười khẩy: vương tướng gì, việc nhà còn chưa xong đã mơ điều to tát.
  • Ngồi quán cóc mà vẽ dự án nghìn dặm, tôi bảo: thôi, vương tướng đâu mà lo xa thế.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng với ý mỉa mai khi nói về sự nghiệp lớn hoặc chức vụ cao mà ai đó không đạt được.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Có thể xuất hiện trong các tác phẩm văn học để tạo sắc thái mỉa mai hoặc châm biếm.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thường mang sắc thái mỉa mai, châm biếm.
  • Thuộc khẩu ngữ, ít trang trọng.
  • Thường dùng trong ngữ cảnh không nghiêm túc.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn châm biếm hoặc mỉa mai về tham vọng không thực tế.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh trang trọng hoặc nghiêm túc.
  • Thường không có biến thể, nhưng có thể kết hợp với các từ khác để tăng cường ý mỉa mai.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ bị hiểu sai nếu không rõ ngữ cảnh mỉa mai.
  • Khác biệt với các từ chỉ chức vụ cao khác ở chỗ mang ý mỉa mai.
  • Cần chú ý ngữ điệu khi sử dụng để tránh hiểu lầm.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu hoặc giữa câu; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "vương tướng triều đình", "vương tướng thời xưa".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ, động từ hoặc cụm từ chỉ thời gian, địa điểm, ví dụ: "vương tướng nổi tiếng", "vương tướng của triều đại".
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...