Hoà mục
Nghĩa & Ví dụ
tính từ
(cũ). Như hoà thuận.
Ví dụ:
Vợ chồng sống hoà mục thì nhà cửa ấm êm.
Nghĩa: (cũ). Như hoà thuận.
1
Học sinh tiểu học
- Anh em trong nhà hoà mục, ngày nào cũng cười nói vui vẻ.
- Láng giềng hoà mục nên xóm nhỏ lúc nào cũng yên bình.
- Bạn bè trong lớp hoà mục, ai cũng sẵn sàng giúp đỡ.
2
Học sinh THCS – THPT
- Nhờ biết lắng nghe, nhóm bạn giữ được không khí hoà mục sau mỗi lần tranh luận.
- Gia đình hoà mục là bến đỗ bình yên, nơi ai cũng muốn trở về.
- Trong câu lạc bộ, các thành viên cư xử hoà mục nên việc phân công rất trôi chảy.
3
Người trưởng thành
- Vợ chồng sống hoà mục thì nhà cửa ấm êm.
- Ở cơ quan, một tập thể hoà mục giúp công việc bớt ma sát và thêm tin cậy.
- Giữ lòng hoà mục không phải nhượng bộ vô nguyên tắc, mà là biết chọn cuộc yên để nuôi dưỡng điều quan trọng.
- Một khu phố hoà mục thường bắt đầu từ những lời chào nhỏ và sự tử tế bền bỉ mỗi ngày.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thỉnh thoảng xuất hiện trong các văn bản cổ hoặc mang tính chất trang trọng.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Thường được sử dụng trong các tác phẩm văn học cổ điển hoặc thơ ca để tạo cảm giác cổ kính.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện sự hòa thuận, êm ấm trong mối quan hệ.
- Phong cách trang trọng, cổ điển, thường xuất hiện trong văn viết.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi muốn tạo cảm giác cổ điển hoặc trang trọng trong văn bản.
- Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày vì có thể gây khó hiểu.
- Thường được thay thế bằng "hòa thuận" trong ngữ cảnh hiện đại.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với "hòa thuận" trong ngữ cảnh hiện đại.
- Người học cần chú ý đến ngữ cảnh để sử dụng từ này một cách chính xác.
1
Chức năng ngữ pháp
Tính từ, thường làm vị ngữ hoặc định ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau chủ ngữ khi làm vị ngữ hoặc trước danh từ khi làm định ngữ; có thể làm trung tâm của cụm tính từ, ví dụ: "rất hoà mục", "không hoà mục".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với các phó từ chỉ mức độ như "rất", "không" và có thể đi kèm với danh từ khi làm định ngữ.

Danh sách bình luận