Tao nhân mặc khách

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Người sành về sáng tác hoặc thưởng thức văn chương (nói khái quát).
Ví dụ: Ông cụ đầu ngõ, người ta nể như một tao nhân mặc khách.
Nghĩa: Người sành về sáng tác hoặc thưởng thức văn chương (nói khái quát).
1
Học sinh tiểu học
  • Ông giáo làng được mọi người gọi là tao nhân mặc khách vì ông rất yêu thơ.
  • Chú của Lan hay làm thơ và đọc sách, ai cũng khen là tao nhân mặc khách.
  • Cô hiệu trưởng mê văn chương, học sinh bảo cô đúng là tao nhân mặc khách.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Thầy Nguyên đọc vài câu thơ đã nhận ra điển tích, quả là một tao nhân mặc khách.
  • Ở câu lạc bộ sách, bác chủ nhiệm bình thơ say sưa như một tao nhân mặc khách thực thụ.
  • Bạn Minh viết tản văn rất tinh tế, mấy thầy cô gọi bạn là tao nhân mặc khách của trường.
3
Người trưởng thành
  • Ông cụ đầu ngõ, người ta nể như một tao nhân mặc khách.
  • Trong quán cà phê nhỏ, chị chủ tiệm vừa phục vụ vừa luận thơ, dáng dấp tao nhân mặc khách hiện rõ trong từng câu nói.
  • Anh ấy không ồn ào, nhưng mỗi khi bàn về văn chương, cái chất tao nhân mặc khách bỗng lộ ra, mềm mà sâu.
  • Giữa chợ đời vội vã, gặp một tao nhân mặc khách lắng nghe chữ nghĩa như nghe mưa rơi, tôi thấy lòng dịu lại.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng trong các bài viết về văn học, nghệ thuật.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Phổ biến, thường xuất hiện trong các tác phẩm văn học để chỉ những người có tài năng và đam mê văn chương.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự tôn trọng và ngưỡng mộ đối với người có tài năng văn chương.
  • Phong cách trang trọng, thường dùng trong văn viết và văn chương.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn nhấn mạnh sự tài hoa và đam mê văn chương của một người.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh không trang trọng hoặc không liên quan đến văn chương.
  • Thường dùng trong các bài viết hoặc tác phẩm có tính chất văn học.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ người yêu thích văn chương nhưng không có tài năng đặc biệt.
  • Không nên dùng để chỉ người chỉ có sở thích đọc sách mà không có khả năng sáng tác.
  • Để dùng tự nhiên, cần hiểu rõ ngữ cảnh và đối tượng được nhắc đến.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu hoặc giữa câu; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "những tao nhân mặc khách nổi tiếng".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với tính từ, động từ hoặc cụm từ chỉ đặc điểm, ví dụ: "tao nhân mặc khách tài hoa".
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...