Nhân sâm
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Cây nhỏ, rễ cú hình người, dùng làm thuốc bố.
Ví dụ:
Nhân sâm là vị thuốc bổ có rễ củ trông như hình người.
Nghĩa: Cây nhỏ, rễ cú hình người, dùng làm thuốc bố.
1
Học sinh tiểu học
- Ông ngoại trồng một cây nhân sâm trong chậu để chăm sóc.
- Mẹ kể rễ nhân sâm trông như hình người và rất quý.
- Trong truyện cổ, nhân sâm được dùng làm thuốc bổ cho người ốm.
2
Học sinh THCS – THPT
- Thầy giáo nói rễ nhân sâm có dáng giống cơ thể người nên được gọi như vậy.
- Ở phim cổ trang, họ vào núi tìm nhân sâm để cứu người bệnh, nghe vừa lạ vừa kỳ bí.
- Người ta phơi khô rễ nhân sâm làm thuốc bổ, nhưng phải dùng đúng cách mới tốt.
3
Người trưởng thành
- Nhân sâm là vị thuốc bổ có rễ củ trông như hình người.
- Ở xứ lạnh, người ta trồng nhân sâm dưới tán rừng, đợi nhiều năm mới thu hoạch được củ đạt chuẩn.
- Một lát nhân sâm ngậm đầu lưỡi, vị đắng thanh dần, mùi thơm lan ra như mở khóa sức lực bị kẹt lâu ngày.
- Muốn dùng nhân sâm cho hợp, phải hiểu thể trạng: không phải cứ quý là hợp với mọi người.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường được nhắc đến trong các cuộc trò chuyện về sức khỏe, dinh dưỡng.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Xuất hiện trong các bài viết về y học cổ truyền, dinh dưỡng, sức khỏe.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Đôi khi được sử dụng như một biểu tượng của sức khỏe và trường thọ.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Phổ biến trong y học cổ truyền, dược học.
2
Sắc thái & phong cách
- Thường mang sắc thái tích cực, liên quan đến sức khỏe và sự bồi bổ.
- Phong cách trang trọng hơn khi dùng trong văn bản học thuật hoặc báo chí.
- Thường thuộc văn viết và chuyên ngành hơn là khẩu ngữ.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi nói về các sản phẩm sức khỏe, thảo dược.
- Tránh dùng trong ngữ cảnh không liên quan đến sức khỏe hoặc dược liệu.
- Thường không có biến thể, nhưng có thể kết hợp với các từ khác để chỉ sản phẩm cụ thể (ví dụ: trà nhân sâm).
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các loại thảo dược khác nếu không rõ nguồn gốc.
- Khác biệt với từ "sâm" khi chỉ các loại sâm khác không phải nhân sâm.
- Cần chú ý đến ngữ cảnh để sử dụng từ một cách chính xác và tự nhiên.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định như 'cây', 'loại', có thể làm trung tâm của cụm danh từ như 'cây nhân sâm', 'rễ nhân sâm'.
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (quý, hiếm), động từ (trồng, thu hoạch) và lượng từ (một, nhiều).
