Ngoé

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
(phương ngữ). Ếch mình nhỏ và dài, thường sống ở bờ ruộng, trong bãi cỏ.
Ví dụ: Ở bờ ruộng, ngoé hay trú trong các mảng cỏ rậm.
Nghĩa: (phương ngữ). Ếch mình nhỏ và dài, thường sống ở bờ ruộng, trong bãi cỏ.
1
Học sinh tiểu học
  • Chiều mưa, em thấy một con ngoé nhảy khỏi bụi cỏ bên bờ ruộng.
  • Con ngoé nhỏ xíu ngồi nép dưới lá lúa.
  • Nghe tiếng kêu lục cục, em biết con ngoé đang trốn trong bãi cỏ.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Đi dọc bờ ruộng, tụi em bắt gặp mấy con ngoé lẩn như mũi tên trong đám cỏ ướt.
  • Con ngoé thân dài, da nâu loang, bật một cái là mất hút giữa chân lúa.
  • Đêm xuống, tiếng ngoé kêu rời rạc, nghe như giọt mưa rơi vào bờ cỏ.
3
Người trưởng thành
  • Ở bờ ruộng, ngoé hay trú trong các mảng cỏ rậm.
  • Con ngoé nhỏ nhưng rất lanh, chỉ cần động nhẹ là nó chuồn vào lối cỏ đã quen.
  • Đầu mùa mưa, tiếng ngoé điểm nhịp cho cánh đồng, như báo hiệu nước đã về.
  • Trong ký ức làng quê, bóng con ngoé lấp ló giữa gốc lúa luôn gợi mùi bùn non và cỏ ướt.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Thường dùng trong các vùng nông thôn, đặc biệt ở miền Bắc Việt Nam.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Có thể xuất hiện trong các tác phẩm miêu tả đời sống nông thôn.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự gần gũi, thân thuộc với đời sống nông thôn.
  • Phong cách khẩu ngữ, không trang trọng.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi nói chuyện về động vật hoặc môi trường sống ở nông thôn.
  • Tránh dùng trong các văn bản trang trọng hoặc khi người nghe không quen thuộc với phương ngữ này.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ loài ếch khác nếu không quen thuộc với phương ngữ.
  • Người học cần chú ý đến ngữ cảnh địa phương để sử dụng chính xác.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ đơn, không có kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định hoặc lượng từ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "một con ngoé", "ngoé nhỏ".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với lượng từ (một, vài), tính từ (nhỏ, dài) và động từ (sống, nhảy).
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...