Cô thôn

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Thôn xóm ở lẻ loi, xa các thôn xóm khác.
Ví dụ: Cô thôn ấy nằm heo hút sau dãy đồi.
Nghĩa: Thôn xóm ở lẻ loi, xa các thôn xóm khác.
1
Học sinh tiểu học
  • Ngôi nhà em nhìn ra một cô thôn nằm tách biệt giữa cánh đồng.
  • Buổi chiều, con đường đất dẫn vào cô thôn vắng lặng và hiền.
  • Ở cuối bản đồ, thầy chỉ cho chúng em một cô thôn ở rất xa trường.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Khói bếp từ cô thôn mờ trong sương sớm, như một chấm nhỏ giữa thung lũng.
  • Sau cơn mưa, con suối sáng lên, dẫn lối vào cô thôn hầu như tách khỏi mọi ồn ào.
  • Đêm xuống, cô thôn chỉ còn vài đốm đèn, khiến nơi ấy càng thêm biệt lập.
3
Người trưởng thành
  • Cô thôn ấy nằm heo hút sau dãy đồi.
  • Đường vào cô thôn ngoằn ngoèo như sợi chỉ, đủ để người lạ chùn chân.
  • Trong tiếng gió hun hút, cô thôn hiện ra lặng lẽ, giữ nguyên nhịp sống riêng của mình.
  • Người rời phố tới cô thôn để tìm một khoảng lặng, và đôi khi, để học lại cách lắng nghe.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết về địa lý, xã hội học hoặc nghiên cứu về nông thôn.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường dùng để tạo hình ảnh về sự cô lập, yên bình hoặc hoang sơ của một vùng quê.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự yên tĩnh, cô lập hoặc hoang sơ.
  • Phong cách trang trọng, thường dùng trong văn viết và văn chương.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi miêu tả một thôn xóm có vị trí địa lý đặc biệt, xa cách các khu vực khác.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh không liên quan đến địa lý hoặc không cần nhấn mạnh sự cô lập.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ địa danh khác nếu không chú ý đến ngữ cảnh.
  • Khác biệt với "làng quê" ở chỗ nhấn mạnh sự lẻ loi, xa cách.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng ở đầu câu khi làm chủ ngữ hoặc sau động từ khi làm bổ ngữ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ như "cô thôn nhỏ".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (nhỏ, lẻ loi), động từ (nằm, ở), và lượng từ (một, vài).
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...