Biếc

Nghĩa & Ví dụ
tính từ
Xanh lam có pha màu lục.
Ví dụ: Bờ tre in xuống mặt nước biếc lặng như gương.
Nghĩa: Xanh lam có pha màu lục.
1
Học sinh tiểu học
  • Trời chiều trong biếc sau cơn mưa.
  • Lá non biếc dưới nắng sân trường.
  • Dòng sông hiện lên màu biếc hiền hòa.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Áo cờ của đội em mang sắc biếc mát mắt giữa sân bóng.
  • Qua ô cửa lớp, bầu trời trải một dải biếc nhẹ như lụa.
  • Trong vở mỹ thuật, bạn tô biển biếc để bức tranh thêm sâu.
3
Người trưởng thành
  • Bờ tre in xuống mặt nước biếc lặng như gương.
  • Chỉ một vệt biếc của biển đã xua bớt cái nóng của trưa hè.
  • Ánh mắt cô thoáng một màu biếc, dịu mà xa, như ngọn sóng sớm.
  • Phố cũ bừng lên khi hàng cây thay lá biếc, kéo người qua đường chậm lại.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Thường dùng để miêu tả màu sắc trong thơ ca, văn học, tạo hình ảnh sinh động.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự tinh tế, nhẹ nhàng, thường mang cảm giác lãng mạn.
  • Thuộc phong cách nghệ thuật, văn chương.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi muốn tạo hình ảnh thơ mộng, lãng mạn trong văn chương.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh trang trọng, kỹ thuật hoặc giao tiếp hàng ngày.
  • Thường đi kèm với các từ miêu tả thiên nhiên, cảnh vật.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ màu xanh khác như "xanh lục", "xanh lam".
  • Không nên dùng trong văn bản chính thức hoặc kỹ thuật.
  • Để dùng tự nhiên, nên kết hợp với các từ ngữ miêu tả cảnh vật, thiên nhiên.
1
Chức năng ngữ pháp
Tính từ, thường làm định ngữ hoặc vị ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Từ đơn, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau danh từ để bổ nghĩa hoặc đứng một mình làm vị ngữ; có thể làm trung tâm của cụm tính từ, ví dụ: "mắt biếc", "trời biếc".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với danh từ (mắt, trời) hoặc phó từ chỉ mức độ (rất, quá).
xanh lam lục ngắt thẳm rờn tươi mướt chàm