Kể lại toàn bộ câu chuyện Pa-xtơ và em bé

Bình chọn:
4.4 trên 1009 phiếu

Ngày 6 tháng 7 năm 1885, chú bé Giô-dép chín tuổi bị chó cắn trước đó hai ngày đã được mẹ đưa từ miền quê xa xôi đến thủ đô Pa-ri, nhờ bác sĩ Lu-i Pa-xtơ cứu chữa.

➡ Bạn giỏi văn? Hãy tham gia chương trình: Gửi văn hay nhận ngay phần thưởng nhé💘

         Ngày 6 tháng 7 năm 1885, chú bé Giô-dép chín tuổi bị chó cắn trước đó hai ngày đã được mẹ đưa từ miền quê xa xôi đến thủ đô Pa-ri, nhờ bác sĩ Lu-i Pa-xtơ cứu chữa.

        Cậu bé bị tới mười bốn vết cắn ở tay vì đã lấy tay che mặt. Cuộc sống của em chỉ tính từng ngày. Nếu không cứu chữa kịp thời, cậu bé sẽ bị chết như những người bị chó dại cắn từ trước tới nay.

        Nhìn vẻ đau đớn của cậu bé và đôi mắt đỏ hoe của người mẹ, Pa-xtơ xúc động nghĩ đến lúc cậu bé lên cơn điên dại và nghẹt thở vì một cơn giật dữ dội, rồi chết! Ông tự nhủ phải cứu bằng được cậu bé đáng thương.

       Đêm đã khuya, Pa-xtơ vẫn ngồi trước bàn làm việc, những vết nhăn hằn sâu trên vầng trán ưu tư. Câu hỏi: “Ta có thể làm gì cho cậu bé?” cứ trăn trở hoài trong óc ông. Vắc-xin chữa bệnh dại ông đã thí nghiệm có kết quả trên loài vật, nhưng chưa lần nào thử nghiệm trên người. Dù rất muốn chữa cho cậu bé khỏi bệnh nhưng ông vẫn ngại ngần, không dám lấy Giô-dép ra làm thí nghiệm vì sợ tai biến. Nghĩ đi nghĩ lại, ông thấy không còn cách nào khác. Bệnh dại đang đe doạ cướp đi tính mạng của cậu bé.

       Ngày hôm sau, trao đổi với các cộng sự, Pa-xtơ quyết định phải tiêm vắc-xin mới có hi vọng cứu Giô-dép. Đến chiều, mấy giọt vắc-xin phòng dại đã được tiêm vào dưới da bụng cậu bé. Loại vắc-xin này không độc vì đã để trong không khí khô 14 ngày.

      Các lần tiêm sau, độc tính trong vắc-xin dần dần tăng lên. Chín ngày trôi qua, Pa-xtơ có cảm giác như chín tháng trời đằng đẵng. Mũi tiêm thứ mười mới là mũi quyết định nhất nhưng vì nó có độc tính rất cao nên có thể gây ra những cơn co giật nguy hiểm. Có bắt buộc phải tiêm cho cậu bé mũi thứ mười không? Pa-xtơ bóp trán, đi đi lại lại trong phòng làm việc. Cuối cùng ông quyết định phải tiêm. Ông chăm chú nhìn người ta tiêm cho Giô-dép và an ủi cậu, dắt tay cậu lên giường.

       Bảy ngày chờ đợi và lo lắng, Pa-xtơ không chợp mắt. Mặc dù bị liệt chân trái nhưng đêm nào ông cũng chống gậy, lần xuống cầu thang để thăm cậu bé. Ông chỉ sợ cậu lên cơn dại ghê gớm bất thường. Nhưng tai hoạ đã qua, cậu bé vẫn bình yên, khoẻ mạnh. Quá sung sướng, đêm ấy Pa-xtơ ngủ một giấc ngon lành.

        Tiếng lành đồn xa, từ đó về sau, người ta đã liên tiếp gửi đến phòng thí nghiệm của ông những bệnh nhân bị chó dại cắn, nhờ ông cứu chữa. Phòng thí nghiệm của ông trở thành Viện Pa-xtơ - Viện chống bệnh dại đầu tiên trên thế giới.

Loigiaihay.com

Kể lại câu chuyện Buôn Chư Lênh đón cô giáo theo lời của Y Hoa Kể lại câu chuyện Buôn Chư Lênh đón cô giáo theo lời của Y Hoa

Hôm ấy, căn nhà sàn chật ních người. Ai nấy mặc quần áo đẹp như đi hội. Mấy cô gái trải những tấm lông thú thẳng tắp từ đầu cầu thang tới cửa bếp giữa sàn. Bấy giờ, già làng mới ra hiệu dẫn tôi bước lên lối đi bằng lông thú mịn như nhung - nghi thức đặc biệt dành cho khách quý.

Xem chi tiết
Dựa vào văn bản kịch Lòng dân, kể lại câu chuyện bằng lời của em Dựa vào văn bản kịch Lòng dân, kể lại câu chuyện bằng lời của em

Đã quá trưa, má con dì Năm đang ăn cơm thì một chú cán bộ cách mạng bị địch rượt bắt vội vã chạy vô nhà, vốn là một gia đình cơ sở nên dì Năm hiểu ngay ra tình thế nguy hiểm. Dì đưa cho chú cán bộ chiếc áo cũ của chồng mình để thay rồi bảo chú ngồi xuống chõng giả bộ ăn cơm. Vừa lúc ấy, tên cai và tên lính xồng xộc chạy tới. Tên cai trợn mắt quát:

Xem chi tiết
Kể lại câu chuyện thầy cúng đi bệnh viện theo lời kể của cụ Ún Kể lại câu chuyện thầy cúng đi bệnh viện theo lời kể của cụ Ún

Vậy mà gần một năm nay, chẳng hiểu cái ma nào làm cho tôi ốm. Bụng tôi đau quặn, lắm lúc tưởng như có con dao cứa mạnh vào từng khúc ruột. Các học trò của tôi đã nhiều lần cúng cho thầy mà bệnh tình của tôi vẫn không thuyên giảm.

Xem chi tiết
Chuyển nội dung bài thơ Về ngôi nhà đang xây thành một câu chuyện Chuyển nội dung bài thơ Về ngôi nhà đang xây thành một câu chuyện

Chiều chiều tan học về, chúng em đi qua ngôi nhà lớn đang xây dở. Khung giàn giáo bao bọc xung quanh giống như một cái lồng che chở. Các trụ bê tông đang dần dần nhô cao, tựa những mầm cây đang lớn. Các bác thợ nề mải mê làm việc. Lúc ra về còn huơ huơ cái bay, vui vẻ chào tạm biệt ngôi nhà.

Xem chi tiết

>>Học trực tuyến các môn Toán, Tiếng Việt, Tiếng Anh lớp 5 trên Tuyensinh247.com mọi lúc, mọi nơi cùng giáo viên giỏi nổi tiếng, dạy hay dễ hiểu

Gửi văn hay nhận ngay phần thưởng