Luật gia
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Người chuyên nghiên cứu về pháp luật.
Ví dụ:
Anh ấy là một luật gia có uy tín trong giới học thuật.
Nghĩa: Người chuyên nghiên cứu về pháp luật.
1
Học sinh tiểu học
- Chú ấy là luật gia, ngày ngày đọc sách luật.
- Luật gia giải thích cho chúng em vì sao phải tuân thủ luật giao thông.
- Ở thư viện, cô luật gia giúp bạn nhỏ hiểu quyền trẻ em.
2
Học sinh THCS – THPT
- Luật gia phân tích vụ việc một cách bình tĩnh và dựa trên quy định pháp luật.
- Trong buổi ngoại khóa, một luật gia kể về hành trình chọn nghề và niềm tin vào công lý.
- Luật gia thường đọc hồ sơ dày cộp để làm rõ các điều khoản và ý nghĩa của chúng.
3
Người trưởng thành
- Anh ấy là một luật gia có uy tín trong giới học thuật.
- Ngồi trước chồng án lệ, vị luật gia chậm rãi gỡ từng nút thắt của vấn đề.
- Những khi xã hội xôn xao, tiếng nói điềm tĩnh của luật gia giúp công chúng định vị đúng sai.
- Thói quen của một luật gia là nghi ngờ khái niệm mơ hồ và yêu cầu lập luận có chứng cứ.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến, thường dùng từ "luật sư" hoặc "chuyên gia pháp lý".
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng để chỉ những người có chuyên môn sâu về pháp luật, đặc biệt trong các bài viết học thuật hoặc báo cáo chuyên ngành.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Không phổ biến, trừ khi đề cập đến nhân vật có kiến thức pháp luật sâu rộng.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Phổ biến trong các tài liệu pháp lý, hội thảo chuyên ngành về luật.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện sự trang trọng và chuyên môn cao.
- Thường dùng trong văn viết, đặc biệt là trong ngữ cảnh học thuật và chuyên ngành.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi muốn nhấn mạnh đến sự nghiên cứu và hiểu biết sâu rộng về pháp luật.
- Tránh dùng trong ngữ cảnh không chính thức hoặc khi chỉ cần đề cập đến người hành nghề luật nói chung.
- Thường không dùng để chỉ những người chỉ có kiến thức cơ bản về pháp luật.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với "luật sư", cần chú ý đến ngữ cảnh để sử dụng đúng.
- "Luật gia" nhấn mạnh vào khía cạnh nghiên cứu và học thuật hơn là thực hành.
- Để dùng tự nhiên, cần xác định rõ đối tượng có phải là người chuyên nghiên cứu về pháp luật hay không.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định như "một", "các"; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "luật gia nổi tiếng", "luật gia trẻ".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ (nổi tiếng, trẻ), động từ (là, trở thành), và lượng từ (một, nhiều).

Danh sách bình luận