Chính ngọ

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Đúng giữa giờ ngọ, đúng giữa trưa.
Ví dụ: Quán mở cửa trở lại đúng chính ngọ.
Nghĩa: Đúng giữa giờ ngọ, đúng giữa trưa.
1
Học sinh tiểu học
  • Chuông nhà thờ vang lên vào chính ngọ.
  • Nắng chính ngọ rọi thẳng xuống sân trường.
  • Cả nhà ăn cơm đúng chính ngọ.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Bóng cây ngắn lại khi chạm chính ngọ.
  • Chúng tôi hẹn gặp nhau ở cổng trường vào lúc chính ngọ.
  • Nắng chính ngọ gắt đến mức mặt đường như bốc khói.
3
Người trưởng thành
  • Quán mở cửa trở lại đúng chính ngọ.
  • Đến chính ngọ, phố xá bỗng chậm lại, ai nấy tìm bóng râm.
  • Anh bảo chụp bức ảnh vào chính ngọ để ánh sáng thẳng và gắt nhất.
  • Tiếng ve đến chính ngọ nghe như dày hơn, trùm kín cả vòm cây.
Đồng nghĩa & Trái nghĩa
Nghĩa : Đúng giữa giờ ngọ, đúng giữa trưa.
Từ đồng nghĩa:
giữa trưa
Từ trái nghĩa:
chính đêm
Từ Cách sử dụng
chính ngọ Trung tính, dùng để chỉ thời điểm chính xác giữa trưa, thường mang sắc thái trang trọng hoặc văn viết hơn một chút. Ví dụ: Quán mở cửa trở lại đúng chính ngọ.
giữa trưa Trung tính, thông dụng, chỉ thời điểm chính xác giữa ngày. Ví dụ: Mặt trời đứng bóng giữa trưa, nắng gay gắt.
chính đêm Trung tính, ít dùng hơn, chỉ thời điểm chính xác giữa đêm. Ví dụ: Đúng chính đêm, mọi người chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường dùng trong các văn bản trang trọng hoặc mô tả thời gian chính xác.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Được sử dụng để tạo không khí cổ điển hoặc nhấn mạnh thời điểm đặc biệt trong ngày.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thể hiện sự trang trọng và chính xác về thời gian.
  • Thường xuất hiện trong văn viết hơn là khẩu ngữ.
  • Có sắc thái cổ điển, gợi nhớ đến cách tính giờ truyền thống.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi cần diễn đạt thời điểm giữa trưa một cách trang trọng.
  • Tránh dùng trong giao tiếp hàng ngày, có thể thay bằng "giữa trưa".
  • Thường xuất hiện trong các tác phẩm văn học hoặc văn bản lịch sử.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ thời gian khác như "giữa trưa".
  • Không nên dùng trong ngữ cảnh không trang trọng hoặc hiện đại.
  • Để sử dụng tự nhiên, cần hiểu rõ bối cảnh văn hóa và lịch sử của từ.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ thời gian hoặc trước động từ chỉ hành động xảy ra vào thời điểm đó; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "vào chính ngọ".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường đi kèm với các từ chỉ thời gian như "vào", "lúc" hoặc các động từ chỉ hành động như "ăn", "nghỉ".
trưa ngọ ban trưa đêm tối sáng chiều bình minh hoàng hôn giờ