Soạn bài Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang siêu ngắn


Soạn bài Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang siêu ngắn nhất trang 127 SGK ngữ văn 9 tập 2 giúp tiết kiệm thời gian soạn bài


Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

ND chính

Video hướng dẫn giải

Tác phẩm gợi nên hiện thực cuộc sống khó khăn, gian khổ, những khắc nghiệt mà nhân vật Rô-bin-xơn phải đối đầu. Qua hoàn cảnh sống đó, đã bộc lộ được tinh thần lạc quan của Rô-bin-xơn và lòng can đảm trước những thử thách.

Tóm tắt

Tóm tắt:

Đoạn trích -bin-xơn ngoài đảo hoang là bức tranh tự họa kể về cuộc sống gian khổ của của -bin-xơn khi một mình lạc ở đảo hoang, thông qua đó thể hiện tinh thần lạc quan của nhân vật trước hoàn cảnh khó khăn. -bin-xơn là một chàng trai dũng cảm người Anh, ưa mạo hiểm, khao khát đến những vùng đất lạ.

Câu 1

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 1 (trang 129 SGK Ngữ văn 9, tập 2)

Bài văn có thể chia làm 3 phần

- Phần 1 (Từ đầu đến tôi như dưới đây): Tự cảm nhận về chân dung.

- Phần 2 (Tiếp theo đến áo quần của tôi): Trang bị và trang phục của Chúa đảo.

- Phần 3 (Còn lại): Diện mạo của vị chúa đảo.

Câu 2

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 2 (trang 129 SGK Ngữ văn 9, tập 2)

Phần miêu tả diện mạo nằm ở cuối văn bản và khá ngắn gọn (hơn mười dòng). Vì từ góc độ nhân vật xưng “tôi” tự kể chuyện mình, “tôi” sẽ quan tâm kể những gì mình nhìn thấy được, từ trang phục, trang bị, cuối cùng mới là khuôn mặt (bộ ria mép). Như vậy, người đọc có thể hình dung đậm nét hơn về một bộ dạng kì khôi.

Câu 3

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 3 (trang 129 SGK Ngữ văn 9, tập 2)

- Thời tiết mưa nắng khắc nghiệt, chỉ cần nước mưa thấm vào da thịt cũng sẽ bị ốm một trận thập tử nhất sinh. Tuy nhiên nó cũng giúp cho cây cối rất phát triển.

- Trên đảo không có người, không có vải để may quần áo, Rô-bin-xơn liền lấy những tấm da dê may tạm làm quần áo cho mình.

- Thiếu thốn những vật dụng sinh hoạt hằng ngày

- Trên đảo không có sự nguy hiểm của người thổ dân hoặc thú dữ.

Câu 4

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 4 (trang 130 SGK Ngữ văn 9, tập 2)

Chỉ qua trang phục thôi, chúng ta cũng đã thấy ý chí và nghị lực của nhân vật "tôi" lớn đến mức nào. Thay vì bị hoàn cảnh éo le khuất phục, Rô-bin-xơn đã không ngừng lao động, cải tạo nó để nó phục vụ cho cuộc sống của mình. Bên cạnh đó, giọng kể còn mang tính hài hước, dí dỏm, thể hiện sự lạc quan, vượt lên trên hoàn cảnh.

Bài đọc >> Xem chi tiết: Văn bản Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang
+

RÔ-BIN-XƠN NGOÀI ĐẢO HOANG

Nếu có ai đó ở nước Anh gặp một kẻ như tôi lúc bấy giờ, chắc tôi sẽ làm cho họ hoảng sợ hoặc phá lên cười sẳng sặc ; và lắm khi tôi đứng lặng ngắm nghía bản thân mình, tôi cứ mỉm cười tưởng tượng tôi lang thang khắp miền Y-oóc-sai với trang bị và áo quần như vậy. Xin các bạn vui lòng hình dung bộ dạng của tôi như dưới đây.

Tôi đội một chiếc mũ to tướng cao lễu đều chẳng ra hình thù gì làm bằng da của một con dệ, với mảnh da rủ xuống phía sau gáy, vừa để che nắng, vừa để chắn không cho mưa hắt vào cổ ; ở miền khí hậu này, chẳng gì tai hại bằng nước mưa luồn trong áo thấm vào da thịt.

Tôi mặc một chiếc áo bằng tấm da dê, vạt áo dài tới khoảng lưng chừng hai bắp đùi, và một cái quần loe đến đầu gối cũng bằng da dê ; quần may bằng tấm da một con dê đực già, lông dê thõng xuống mỗi bên đến giữa bắp chân, chẳng khác nào quần dài ; tôi không có bít tất mà cũng chẳng có giày, nhưng đã làm cho mình được một đôi, chẳng biết gọi là gì, giống như đối ủng, bao quanh bắp chân và buộc dây hai bên.., nhưng hình dáng hết sức kì cục chẳng khác gì áo quần của tôi.

Quanh người tôi là một chiếc thắt lưng rộng bản bằng da dê phơi khô thắt lại bằng hai sợi dây cũng bằng da dê để thay cho khoá, hai bên có hai quai đeo, nhưng không đeo kiếm và dao găm mà lủng lẳng bên này một chiếc cựa nhỏ, bên kia một chiếc rìu con. Quàng qua vai tôi là một đai da khác hẹp bản hơn, hai đầu cũng buộc lại bằng dây như thế ; và ở cuối đai, phía dưới cánh tay trái của tôi, đeo lủng lẳng hai cái túi, cả hai cũng đều làm bằng da dê, một túi đựng thuốc súng và túi kia đựng đạn ghém. Tôi đeo gùi sau lưng, khoác súng bên vai, và giương trên đầu một chiếc dù lớn bằng da dê, xấu xí vụng về, nhưng lại là thứ cần thiết nhất cho tôi, bên khẩu súng của tôi. Còn về diện mạo tôi, nó không đến nỗi đen cháy như các bạn có thể nghĩ về một kẻ chẳng quan tâm tí gì đến da dẻ của mình lại sống ở vào khoảng chín hoặc mười độ vĩ tuyến miền xích đạo4). Râu ria của tôi đã có lúc tôi để mặc cho nó mọc dài đến hơn một gang tay ; nhưng vì tôi có cả kéo và dao cạo đủ dùng, nên tôi cắt đi khá ngắn gọn, trừ hàng ria ở môi trên tôi xén tỉa thành một cặp ria mép to tướng kiểu Hồi giáo như ria vài Thổ Nhĩ Kì tôi gặp ở Xa-le, vì người Ma-rốc không để ria theo kiểu như người Thổ ; tôi chẳng dám nói cặp ria mép ấy dài đến mức có thể dùng treo mũ của tôi ; nhưng chiều dài và hình dáng kì quái của chúng cũng khiến cho mọi người phải khiếp sợ nếu như là ở nước Anh.

- Thu gọn

Bình chọn:
4.4 trên 10 phiếu

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Xem ngay

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
Gửi bài tập - Có ngay lời giải